Đột nhiên Khúc Miên lùi lại một bước, nghiêng người qua: "Anh Tình Tiêu, anh có ý kiến gì về thứ tự sắp xếp cánh hoa không?"
Thật kỳ lạ, tại sao Khúc Miên cứ luôn nhắc tên anh thế nhỉ?
Lẽ nào cậu ta thích giúp đỡ người khác, muốn cho tên ngốc này có thêm thời gian lên sóng không?
Có những lúc con người không cần t.ử tế đến vậy đâu!
Thẩm Tình Tiêu bị ép đành phải từ bỏ cuộc chiến giành chỗ để làm biếng với Sở Lệ. Anh bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần bình hoa.
Là đội bị mang ra so sánh, chắc chắn anh không thể cướp mất sự nổi bật của nhân vật chính rồi, nhưng anh vẫn có thể giúp nhân vật chính hoàn thành thời khắc tỏa sáng.
Thẩm Tình Tiêu mân mê mái tóc xoăn của mình, thản nhiên nói:
"Không phải cô Lục vừa nói là phát hiện ra hai đạo cụ khả nghi sao? Một cái là bình hoa, một cái là tranh vẽ à?"
Lục Linh gật đầu.
Thẩm Tình Tiêu nói tiếp:
"Trước hết, tôi không giỏi giải đố cho lắm, nhưng vì ekip chương trình đã đưa một bức tranh vào đây, nên hẳn là nó sẽ hữu ích, chưa biết chừng chúng ta có thể tìm ra thứ tự sắp xếp các cánh hoa từ bức tranh đấy."
Hai mắt Khúc Miên sáng lên: "Em cũng nghĩ vậy."
Sở Minh Nguyệt "a" lên một tiếng, như đột nhiên nhận ra điều gì đó, cô chạy đến chỗ bức tranh, đưa tay ra với lấy bức tranh.
Tống Thành Mặc giúp cô tháo nó xuống, rồi đặt bức tranh xuống đất nơi có ánh sáng chiếu thẳng đứng.
Một đám người ngồi vây quanh bức tranh.
Như Lục Linh đã nói, đây là một bức tranh sơn dầu phong cảnh theo trường phái ấn tượng.
Phía cuối những con sóng lấp lánh là những đám mây trôi bồng bềnh khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời chuyển từ màu xanh lam đậm sang màu xanh lục nhạt, rồi dần đổi thành màu vàng nhạt tới đỏ đậm, nước biển cũng phản chiếu với những màu sắc rực rỡ tương tự.
Nhưng điều này thì liên quan gì đến cách sắp xếp cánh hoa?
Cả đám người đều ngây ra.
Mục Kiên bất chợt nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Mala Vasa Luden."
Sở Minh Nguyệt nhìn anh ta như một kẻ ngốc: "Anh lại làm chuyện ngu ngốc gì nữa vậy?"
Mục Kiên liếc cô một cái: "Đừng làm gián đoạn tôi niệm chú! Tôi đang làm cho manh mối tự lộ ra!"
Sở Minh Nguyệt nghi ngờ: "Anh còn biết mấy cái này nữa hả?"
Mục Kiến cười như điên: "Vậy mà cô cũng tin à?"
Sở Minh Nguyệt: “... Cút đi!”
Ngồi xổm bên cạnh Khúc Miên, Thẩm Tình Tiêu thấy thụ chính mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt lướt nhanh qua bức tranh sơn dầu phong cảnh nhưng không phát hiện ra điều gì, sống lưng căng thẳng không thể che giấu được.
Anh không còn cách nào khác đành giả vờ lơ đãng nhắc nhở:
"Ô, phần màu đỏ thẫm này giống màu của hoa hồng nhỉ?"
"Mà đường phân chia khối màu đỏ sẫm và màu vàng nhạt phía trên cũng có đúng bảy đoạn nhô lên kìa, hoa hồng cũng có bảy cánh đúng không?"
Khúc Miên hít một hơi rồi nhẹ nhàng nói: "Em biết rồi."
Cậu ta đứng dậy, nhanh ch.óng cầm lấy chiếc bình và xé sáu cánh hoa xuống, chỉ chừa lại cánh hoa được đ.á.n.h số 1.
Sau đó, dựa theo những đường nét lên xuống của màu hồng trên bức tranh hoàng hôn, cậu ta sắp xếp sáu cánh hoa theo độ dài của chúng rồi gắn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi cánh hoa cuối cùng đã được gắn xong thì "cách", tiếng ổ khóa từ bên trong được mở ra vang lên, cánh cửa phòng ngủ từ từ trượt mở từ trái sang phải.
Ánh sáng ấm áp từ phòng ngủ tràn ra, tất cả các khách mời reo lên sung sướng.
"Thầy Khúc ơi thầy đỉnh quá!" Sở Minh Nguyệt hét lớn, lại quay đầu nhìn Thẩm Tình Tiêu: "Anh dâu, những cũng nhờ anh cả đấy, khả năng quan sát của anh nhạy bén lắm luôn."
Thẩm Tình Tiêu vội vàng lắc đầu: "Không không, anh không hề nghĩ ra việc sắp xếp cánh hoa theo chiều dài luôn, là do thầy Khúc thông minh mà."
Anh thở phào nhẹ nhõm, hầy, thế là giống trong truyện rồi, một khoảnh khắc nổi bật nữa của nhân vật chính đã được thực hiện thành công!
Không ngờ Sở Minh Nguyệt vẫn cố chấp: "Không phải đâu anh dâu, em thấy anh thông minh hơn đấy chứ!" Vừa nói cô vừa lén liếc nhìn anh trai mình.
Thẩm Tình Tiêu: ... Loại trợ giúp vô nghĩa này không có tác dụng gì đâu em gái.
Bước vào phòng ngủ, Thẩm Tình Tiêu nhìn thấy bốn chiếc giường đôi lớn được sắp xếp gọn gàng, chăn gối sạch sẽ, mọi thứ cần thiết đều có đủ, giống như một phòng cho khách cực kỳ ấm cúng.
Ở giữa phòng ngủ có một chiếc TV cũ. Còn phía cuối phòng ngủ chỉ có một cánh cửa gỗ bị khóa, không ai biết nó dẫn đến đâu.
Chờ khi mọi người đi vào phòng ngủ cả rồi, họ còn chưa kịp lấy hơi thì đã thấy cửa phòng ngủ đột nhiên bắt đầu trượt từ phải sang trái.
Sở Minh Nguyệt vội vã chạy tới nhưng lại trượt chân, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đóng sầm lại, làm cách nào cũng không thể mở nó ra được nữa!
Họ bị nhốt trong phòng ngủ rồi!
Trong không gian khép kín, cảm giác bất an một lần nữa bao trùm lấy mọi người. Vu Ngao không nói gì, một mình đi đến chỗ cánh cửa gỗ để nghiên cứu.
Thình lình, màn hình TV tự động sáng lên!
"Ahhhhhh!" Sở Minh Nguyệt và Mục Kiên ôm lấy nhau.
Sau tiếng xẹt xẹt, một chàng trai ngoài hai mươi tuổi xuất hiện trên màn hình, vẻ mặt đầy lo lắng:
"Tôi là Tiểu Ái đây. Các bạn của tôi, đừng bao giờ ngủ ở chỗ này. Bọn họ sắp đến rồi, mau trốn đi, đừng để bọn họ bắt được!"
Tiểu Ái vừa dứt lời, ánh đèn và màn hình trong phòng ngủ cũng tắt!, bóng tối lại ập đến.
Căn phòng chỉ còn lại chút ánh sáng hắt vào từ hành lang, miễn cưỡng nhìn rõ đồ đạc.
Phía bên kia cánh cửa gỗ, tiếng bước chân đi lên lầu vang lên.
... "Bọn họ"!
"Mọi người cứ nghe lời Tiểu Ái trước đi, tìm chỗ trốn cái đã rồi tính tiếp." Tống Thành Mặc không quên đứng ra chủ trì cục diện. Anh ta hét lớn, sau đó ôm c.h.ặ.t Khúc Miên, ngồi xổm xuống khe hở giữa hai chiếc giường.
Tiếng bước chân càng lúc càng đến gần.
Trong lúc hỗn loạn, Thẩm Tình Tiêu vừa kêu la theo mọi người, vừa bình tĩnh chui xuống gầm giường.
Anh đã phát hiện ra ở đây có đủ chỗ để ẩn náu tù sớm rồi.
Nhưng không ngờ không gian dưới gầm giường đã bị Sở Lệ chiếm mất!
Sở Lệ nhắm mắt nằm đó, bộ vest nhung đen phẳng phiu không một nếp nhăn, hai tay hắn khoanh trước n.g.ự.c, trông rất bình tĩnh.
Rõ ràng trong sách Sở Lệ ngủ trên giường mà? Gầm giường là nơi dành cho những kẻ hèn nhát như anh mới đúng chứ!
Thẩm Tình Tiêu tỏ ra khó hiểu:
"Sếp Sở ơi, sàn nhà bẩn lắm, mà quần áo của anh trông rất đắt tiền, cho dù một ngày anh kiếm được chín chữ số thì cũng không cần phải hành hạ quần áo như vậy chứ!"
Nào ngờ Sở Lệ đột nhiên giơ tay che miệng anh lại, giọng hờ hững nói: "Đừng nói gì cả, cẩn thận bị bắt đấy."
Thật kỳ lạ, tại sao Khúc Miên cứ luôn nhắc tên anh thế nhỉ?
Lẽ nào cậu ta thích giúp đỡ người khác, muốn cho tên ngốc này có thêm thời gian lên sóng không?
Có những lúc con người không cần t.ử tế đến vậy đâu!
Thẩm Tình Tiêu bị ép đành phải từ bỏ cuộc chiến giành chỗ để làm biếng với Sở Lệ. Anh bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần bình hoa.
Là đội bị mang ra so sánh, chắc chắn anh không thể cướp mất sự nổi bật của nhân vật chính rồi, nhưng anh vẫn có thể giúp nhân vật chính hoàn thành thời khắc tỏa sáng.
Thẩm Tình Tiêu mân mê mái tóc xoăn của mình, thản nhiên nói:
"Không phải cô Lục vừa nói là phát hiện ra hai đạo cụ khả nghi sao? Một cái là bình hoa, một cái là tranh vẽ à?"
Lục Linh gật đầu.
Thẩm Tình Tiêu nói tiếp:
"Trước hết, tôi không giỏi giải đố cho lắm, nhưng vì ekip chương trình đã đưa một bức tranh vào đây, nên hẳn là nó sẽ hữu ích, chưa biết chừng chúng ta có thể tìm ra thứ tự sắp xếp các cánh hoa từ bức tranh đấy."
Hai mắt Khúc Miên sáng lên: "Em cũng nghĩ vậy."
Sở Minh Nguyệt "a" lên một tiếng, như đột nhiên nhận ra điều gì đó, cô chạy đến chỗ bức tranh, đưa tay ra với lấy bức tranh.
Tống Thành Mặc giúp cô tháo nó xuống, rồi đặt bức tranh xuống đất nơi có ánh sáng chiếu thẳng đứng.
Một đám người ngồi vây quanh bức tranh.
Như Lục Linh đã nói, đây là một bức tranh sơn dầu phong cảnh theo trường phái ấn tượng.
Phía cuối những con sóng lấp lánh là những đám mây trôi bồng bềnh khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời chuyển từ màu xanh lam đậm sang màu xanh lục nhạt, rồi dần đổi thành màu vàng nhạt tới đỏ đậm, nước biển cũng phản chiếu với những màu sắc rực rỡ tương tự.
Nhưng điều này thì liên quan gì đến cách sắp xếp cánh hoa?
Cả đám người đều ngây ra.
Mục Kiên bất chợt nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Mala Vasa Luden."
Sở Minh Nguyệt nhìn anh ta như một kẻ ngốc: "Anh lại làm chuyện ngu ngốc gì nữa vậy?"
Mục Kiên liếc cô một cái: "Đừng làm gián đoạn tôi niệm chú! Tôi đang làm cho manh mối tự lộ ra!"
Sở Minh Nguyệt nghi ngờ: "Anh còn biết mấy cái này nữa hả?"
Mục Kiến cười như điên: "Vậy mà cô cũng tin à?"
Sở Minh Nguyệt: “... Cút đi!”
Ngồi xổm bên cạnh Khúc Miên, Thẩm Tình Tiêu thấy thụ chính mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt lướt nhanh qua bức tranh sơn dầu phong cảnh nhưng không phát hiện ra điều gì, sống lưng căng thẳng không thể che giấu được.
Anh không còn cách nào khác đành giả vờ lơ đãng nhắc nhở:
"Ô, phần màu đỏ thẫm này giống màu của hoa hồng nhỉ?"
"Mà đường phân chia khối màu đỏ sẫm và màu vàng nhạt phía trên cũng có đúng bảy đoạn nhô lên kìa, hoa hồng cũng có bảy cánh đúng không?"
Khúc Miên hít một hơi rồi nhẹ nhàng nói: "Em biết rồi."
Cậu ta đứng dậy, nhanh ch.óng cầm lấy chiếc bình và xé sáu cánh hoa xuống, chỉ chừa lại cánh hoa được đ.á.n.h số 1.
Sau đó, dựa theo những đường nét lên xuống của màu hồng trên bức tranh hoàng hôn, cậu ta sắp xếp sáu cánh hoa theo độ dài của chúng rồi gắn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi cánh hoa cuối cùng đã được gắn xong thì "cách", tiếng ổ khóa từ bên trong được mở ra vang lên, cánh cửa phòng ngủ từ từ trượt mở từ trái sang phải.
Ánh sáng ấm áp từ phòng ngủ tràn ra, tất cả các khách mời reo lên sung sướng.
"Thầy Khúc ơi thầy đỉnh quá!" Sở Minh Nguyệt hét lớn, lại quay đầu nhìn Thẩm Tình Tiêu: "Anh dâu, những cũng nhờ anh cả đấy, khả năng quan sát của anh nhạy bén lắm luôn."
Thẩm Tình Tiêu vội vàng lắc đầu: "Không không, anh không hề nghĩ ra việc sắp xếp cánh hoa theo chiều dài luôn, là do thầy Khúc thông minh mà."
Anh thở phào nhẹ nhõm, hầy, thế là giống trong truyện rồi, một khoảnh khắc nổi bật nữa của nhân vật chính đã được thực hiện thành công!
Không ngờ Sở Minh Nguyệt vẫn cố chấp: "Không phải đâu anh dâu, em thấy anh thông minh hơn đấy chứ!" Vừa nói cô vừa lén liếc nhìn anh trai mình.
Thẩm Tình Tiêu: ... Loại trợ giúp vô nghĩa này không có tác dụng gì đâu em gái.
Bước vào phòng ngủ, Thẩm Tình Tiêu nhìn thấy bốn chiếc giường đôi lớn được sắp xếp gọn gàng, chăn gối sạch sẽ, mọi thứ cần thiết đều có đủ, giống như một phòng cho khách cực kỳ ấm cúng.
Ở giữa phòng ngủ có một chiếc TV cũ. Còn phía cuối phòng ngủ chỉ có một cánh cửa gỗ bị khóa, không ai biết nó dẫn đến đâu.
Chờ khi mọi người đi vào phòng ngủ cả rồi, họ còn chưa kịp lấy hơi thì đã thấy cửa phòng ngủ đột nhiên bắt đầu trượt từ phải sang trái.
Sở Minh Nguyệt vội vã chạy tới nhưng lại trượt chân, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đóng sầm lại, làm cách nào cũng không thể mở nó ra được nữa!
Họ bị nhốt trong phòng ngủ rồi!
Trong không gian khép kín, cảm giác bất an một lần nữa bao trùm lấy mọi người. Vu Ngao không nói gì, một mình đi đến chỗ cánh cửa gỗ để nghiên cứu.
Thình lình, màn hình TV tự động sáng lên!
"Ahhhhhh!" Sở Minh Nguyệt và Mục Kiên ôm lấy nhau.
Sau tiếng xẹt xẹt, một chàng trai ngoài hai mươi tuổi xuất hiện trên màn hình, vẻ mặt đầy lo lắng:
"Tôi là Tiểu Ái đây. Các bạn của tôi, đừng bao giờ ngủ ở chỗ này. Bọn họ sắp đến rồi, mau trốn đi, đừng để bọn họ bắt được!"
Tiểu Ái vừa dứt lời, ánh đèn và màn hình trong phòng ngủ cũng tắt!, bóng tối lại ập đến.
Căn phòng chỉ còn lại chút ánh sáng hắt vào từ hành lang, miễn cưỡng nhìn rõ đồ đạc.
Phía bên kia cánh cửa gỗ, tiếng bước chân đi lên lầu vang lên.
... "Bọn họ"!
"Mọi người cứ nghe lời Tiểu Ái trước đi, tìm chỗ trốn cái đã rồi tính tiếp." Tống Thành Mặc không quên đứng ra chủ trì cục diện. Anh ta hét lớn, sau đó ôm c.h.ặ.t Khúc Miên, ngồi xổm xuống khe hở giữa hai chiếc giường.
Tiếng bước chân càng lúc càng đến gần.
Trong lúc hỗn loạn, Thẩm Tình Tiêu vừa kêu la theo mọi người, vừa bình tĩnh chui xuống gầm giường.
Anh đã phát hiện ra ở đây có đủ chỗ để ẩn náu tù sớm rồi.
Nhưng không ngờ không gian dưới gầm giường đã bị Sở Lệ chiếm mất!
Sở Lệ nhắm mắt nằm đó, bộ vest nhung đen phẳng phiu không một nếp nhăn, hai tay hắn khoanh trước n.g.ự.c, trông rất bình tĩnh.
Rõ ràng trong sách Sở Lệ ngủ trên giường mà? Gầm giường là nơi dành cho những kẻ hèn nhát như anh mới đúng chứ!
Thẩm Tình Tiêu tỏ ra khó hiểu:
"Sếp Sở ơi, sàn nhà bẩn lắm, mà quần áo của anh trông rất đắt tiền, cho dù một ngày anh kiếm được chín chữ số thì cũng không cần phải hành hạ quần áo như vậy chứ!"
Nào ngờ Sở Lệ đột nhiên giơ tay che miệng anh lại, giọng hờ hững nói: "Đừng nói gì cả, cẩn thận bị bắt đấy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









