Nhưng không ngờ Khúc Miên lại quay đầu nhìn Thẩm Tình Tiêu.
Trong ánh sáng mờ ảo, cậu ta giơ bàn tay trắng trẻo còn lại ra:
"Anh Tình Tiêu, anh sợ tối đúng không? Chúng ta cùng đi nhé."
Ặc.
Thẩm Tình Tiêu vội vàng lắc đầu, giọng điệu kiên quyết: "Cậu đi trước đi! Đừng lo cho tôi!"
Một người thuộc đội bị đem ra so sánh như anh xen vào giữa hai nhân vật công thụ chính thật sự không phù hợp đâu!
Khúc Miên c.ắ.n môi, trong mắt hiện lên vẻ tủi thân, nhưng cậu ta cũng không nói thêm gì nữa, đi theo Tống Thành Mặc.
Lúc này Thẩm Tình Tiêu mới đứng dậy, giả vờ sợ hãi sờ lên bức tường trắng ngăn cách đại sảnh, vịn tường đi về phía trước.
Không ngờ anh lại đụng phải Mục Kiên cũng đang sợ hãi không kém.
"Anh dâu ơi, đợi em với!"
Thẩm Tình Tiêu: ...
Anh không còn cách nào khác đành phải đỡ Mục Kiên sợ nhũn cả chân đi về phía cầu thang.
Mục Kiên run rẩy bám vào Thẩm Tình Tiêu thì bỗng có cảm giác ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc kia lại xuất hiện!
Nhưng khi anh ta quay lại thì không thấy có gì bất thường, chỉ thấy dưới ánh đèn mờ tối của hành lang tầng hai, Sở Lệ thong dong bước đi, mắt nhìn thẳng phía trước.
Anh ta sợ hãi đến mức cúi đầu, ôm chặt Thẩm Tình Tiêu.
Ánh mắt vừa biến mất lại quay trở lại, thậm chí còn lạnh lẽo hơn trước.
Mục Kiên sợ mất hồn mất vía, không muốn đi lên cầu thang nữa. Anh ta đi thẳng đến đẩy cửa biệt thự ra, lại phát hiện cửa đã bị khóa từ bên ngoài!
Thấy sắc mặt anh ta xám ngoét, Thẩm Tình Tiêu thông cảm nhắc nhở:
"Em trai này, chúng ta đang ghi hình trốn thoát khỏi mật thất, nghĩa đen là chúng ta đang ở trong một mật thất và phải trốn thoát khỏi đây." Mở cửa là ra được thì còn gọi gì là mật thất nữa?
Mục Kiên tuyệt vọng leo lên tầng hai.
Cuối cùng, tám người đã tới cửa phòng ngủ đầu tiên trên tầng hai.
Sở Minh Nguyệt đến trước tiên, cô chỉ vào cánh cửa gỗ nhẵn bóng, sợ hãi hét lớn:
"Cánh cửa này không thể mở được, ngay cả chỗ để nhập mật mã cũng không có!"
Lời nói của Sở Minh Nguyệt càng làm tăng thêm vẻ kinh hoàng cho căn biệt thự tối tăm và trống trải.
Trong góc cầu thang và hành lang tầng hai, Thẩm Tình Tiêu ẩn mình trong góc khuất nửa tối nửa sáng, ngáp dài, chuẩn bị làm một con cá muối chờ đồng đội gánh.
Tống Thành Mặc là người đầu tiên đứng ra dẫn dắt toàn cục: "Mọi người đừng hoảng loạn, nhất định sẽ có cơ quan thôi. Trước tiên chúng ta hãy tìm kiếm trong hành lang."
Thẩm Tình Tiêu muốn trộm làm biếng, anh núp vào bóng tối, nhưng lại đụng phải vai của ai đó.
Anh quay lại, anh thấy Sở Lệ đang nhắm mắt, một tay đút túi, lưng dựa vào lan can, cướp mất vị trí mà anh vừa mới chọn để lười biếng!
Thẩm Tình Tiêu "xì" một tiếng: "Ái chà, sáng nay anh làm gì thế mà giờ lại buồn ngủ thế sếp Sở?"
Sở Lệ không mở mắt, giọng nói không để lộ chút cảm xúc nào: "Tôi đi kiếm tiền, chín chữ số."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
... Chín chữ số.
Đầu óc Thẩm Tình Tiêu ong ong, đây chẳng phải là mấy lời nói nhảm mà anh bịa ra trong lúc phỏng vấn trước khi ghi hình sao?
Người như Sở Lệ mà cũng biết xem livestream nữa hả?
Anh làm như không hiểu, ngẩng đầu nở nụ cười ngây thơ: "Wow, sếp Sở kiếm được nhiều tiền thật đấy!"
Chẳng ngờ Sở Lệ lại lắc đầu, trong giọng nói lạnh lùng thường ngày lại có chút than vãn khó hiểu:
"Vất vả lắm."
Hắn lại mở mắt ra, ánh mắt dường như vô tình dừng lại trên sườn mặt của Thẩm Tình Tiêu: "Cậu cũng biết mà."
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ lại lời anh đã nói lúc livestream: "Gả vào nhà giàu có cũng vất vả lắm" mà nghẹn họng.
Nếu anh còn tiếp tục thảo luận về chủ đề này với Sở Lệ thì anh chính là đồ ngốc. Thẩm Tình Tiêu nhanh chóng chuyển đề tài:
"Tôi biết, tất nhiên là tôi biết rồi. Ai ở thành phố Kinh Dương này cũng biết sếp Sở làm việc chăm chỉ như thế nào mà. Nhưng dù sao chúng ta cũng đang trên sóng truyền hình, giờ mọi người đều đang tìm kiếm về anh rồi. Nếu anh trốn tránh làm biếng thế này thì sẽ không tốt cho hình tượng của anh đâu!"
Sở Lệ vẫn đứng im: "Cậu đi đi."
Thẩm Tình Tiêu từ chối: "Tôi ngu ngốc lắm, sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người, đừng đi thì hơn."
Sở Lệ: “Ừm.” Cũng hơi hơi.
Đây là câu trả lời kiểu gì thế? Thẩm Tình Tiêu trừng mắt nhìn Sở Lệ, tức tối phồng má lên, giống như một chú chuột hamster có má lúm đồng tiền.
Nhưng dưới ánh đèn mờ tối, anh lại thấy Sở Lệ lười biếng dựa vào lan can nửa sáng nửa tối, hơi cúi đầu, lặng lẽ cong môi cười.
Không không, tại sao Sở Lệ lại cười với mình? Chắc là mình nhìn nhầm rồi. Thôi xong, mình còn trẻ thế này mà mắt đã mờ rồi.
Thẩm Tình Tiêu quyết đoán lùi lại hai bước, vội vàng quay người đi muốn chạy trốn, lại đúng lúc đụng vào Lục Linh vừa đi tìm kiếm ngoài hành lang về, mới thuận miệng hỏi một câu: "Cô Lục, cô có phát hiện ra cái gì không?"
Lục Linh: "rên cửa không có mật mã, tôi đoán hẳn là do cơ quan nào đó điều khiển. Trước mắt chúng tôi phát hiện trên bức tường giữa phòng ngủ thứ nhất và phòng ngủ thứ hai có một bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh theo trường phái ấn tượng, trên chiếc bàn cạnh tường phát hiện một chiếc bình sứ Thanh Hoa (sứ trắng hoa xanh) có cắm hoa hồng, đều có khả năng là cơ quan."
Thẩm Tình Tiêu không yên lòng gật đầu đáp: "Rất có khả năng đó."
Sở Minh Nguyệt cầm chiếc bình sứ Thanh Hoa đi tới: "Mọi người tránh hết ra, để em thử xem có dùng bình phá cửa được không!"
Mục Kiên: "Cô đúng là thiên tài! Tôi cũng nghĩ giống cô."
Thẩm Tình Tiêu: ...
Chờ mai kia mật thất của anh mở rồi, anh phải làm một tấm biển trước cửa cấm hai thiên tài này vào.
Bên cạnh, Khúc Miên đang nghiên cứu bức tường đột nhiên đứng dậy, cầm lấy chiếc bình trong tay Sở Minh Nguyệt, dùng những ngón tay trắng trẻo miết những cánh hoa hồng trong bình.
Sau đó, cậu ta đột nhiên ngắt mạnh một cánh.
"Thầy Khúc, thầy làm hỏng đạo cụ rồi!" Sở Minh Nguyệt kêu lên.
Khúc Miên không nhìn cô mà chỉ chăm chú nhìn cánh hoa, rồi lại đặt cánh hoa đó trở về bên cạnh nhụy hoa.
Sau đó, cậu ta xoay chiếc bình một vòng, lại ngắt một cánh hoa khác, quan sát một lúc rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười ngọt ngào:
"Đây đều là cánh hoa nhựa có thể tháo rời. Tổng cộng có 7 cánh hoa, một trong số chúng được đ.á.n.h số 1, mà những cánh còn lại thì không được đ.á.n.h số. Tôi đang nghĩ chúng ta có cần sắp xếp các cánh hoa từ 1 trở đi theo một thứ tự nhất định không?"
"Thật luôn?" Sở Minh Nguyệt gỡ cánh hoa mà Khúc Miên vừa mới gắn lại xuống, nhìn thấy một con số "1" dưới ánh sáng: "Ồ, thầy Khúc đúng là học sinh xuất sắc mà."
Trong ánh sáng mờ ảo, cậu ta giơ bàn tay trắng trẻo còn lại ra:
"Anh Tình Tiêu, anh sợ tối đúng không? Chúng ta cùng đi nhé."
Ặc.
Thẩm Tình Tiêu vội vàng lắc đầu, giọng điệu kiên quyết: "Cậu đi trước đi! Đừng lo cho tôi!"
Một người thuộc đội bị đem ra so sánh như anh xen vào giữa hai nhân vật công thụ chính thật sự không phù hợp đâu!
Khúc Miên c.ắ.n môi, trong mắt hiện lên vẻ tủi thân, nhưng cậu ta cũng không nói thêm gì nữa, đi theo Tống Thành Mặc.
Lúc này Thẩm Tình Tiêu mới đứng dậy, giả vờ sợ hãi sờ lên bức tường trắng ngăn cách đại sảnh, vịn tường đi về phía trước.
Không ngờ anh lại đụng phải Mục Kiên cũng đang sợ hãi không kém.
"Anh dâu ơi, đợi em với!"
Thẩm Tình Tiêu: ...
Anh không còn cách nào khác đành phải đỡ Mục Kiên sợ nhũn cả chân đi về phía cầu thang.
Mục Kiên run rẩy bám vào Thẩm Tình Tiêu thì bỗng có cảm giác ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc kia lại xuất hiện!
Nhưng khi anh ta quay lại thì không thấy có gì bất thường, chỉ thấy dưới ánh đèn mờ tối của hành lang tầng hai, Sở Lệ thong dong bước đi, mắt nhìn thẳng phía trước.
Anh ta sợ hãi đến mức cúi đầu, ôm chặt Thẩm Tình Tiêu.
Ánh mắt vừa biến mất lại quay trở lại, thậm chí còn lạnh lẽo hơn trước.
Mục Kiên sợ mất hồn mất vía, không muốn đi lên cầu thang nữa. Anh ta đi thẳng đến đẩy cửa biệt thự ra, lại phát hiện cửa đã bị khóa từ bên ngoài!
Thấy sắc mặt anh ta xám ngoét, Thẩm Tình Tiêu thông cảm nhắc nhở:
"Em trai này, chúng ta đang ghi hình trốn thoát khỏi mật thất, nghĩa đen là chúng ta đang ở trong một mật thất và phải trốn thoát khỏi đây." Mở cửa là ra được thì còn gọi gì là mật thất nữa?
Mục Kiên tuyệt vọng leo lên tầng hai.
Cuối cùng, tám người đã tới cửa phòng ngủ đầu tiên trên tầng hai.
Sở Minh Nguyệt đến trước tiên, cô chỉ vào cánh cửa gỗ nhẵn bóng, sợ hãi hét lớn:
"Cánh cửa này không thể mở được, ngay cả chỗ để nhập mật mã cũng không có!"
Lời nói của Sở Minh Nguyệt càng làm tăng thêm vẻ kinh hoàng cho căn biệt thự tối tăm và trống trải.
Trong góc cầu thang và hành lang tầng hai, Thẩm Tình Tiêu ẩn mình trong góc khuất nửa tối nửa sáng, ngáp dài, chuẩn bị làm một con cá muối chờ đồng đội gánh.
Tống Thành Mặc là người đầu tiên đứng ra dẫn dắt toàn cục: "Mọi người đừng hoảng loạn, nhất định sẽ có cơ quan thôi. Trước tiên chúng ta hãy tìm kiếm trong hành lang."
Thẩm Tình Tiêu muốn trộm làm biếng, anh núp vào bóng tối, nhưng lại đụng phải vai của ai đó.
Anh quay lại, anh thấy Sở Lệ đang nhắm mắt, một tay đút túi, lưng dựa vào lan can, cướp mất vị trí mà anh vừa mới chọn để lười biếng!
Thẩm Tình Tiêu "xì" một tiếng: "Ái chà, sáng nay anh làm gì thế mà giờ lại buồn ngủ thế sếp Sở?"
Sở Lệ không mở mắt, giọng nói không để lộ chút cảm xúc nào: "Tôi đi kiếm tiền, chín chữ số."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
... Chín chữ số.
Đầu óc Thẩm Tình Tiêu ong ong, đây chẳng phải là mấy lời nói nhảm mà anh bịa ra trong lúc phỏng vấn trước khi ghi hình sao?
Người như Sở Lệ mà cũng biết xem livestream nữa hả?
Anh làm như không hiểu, ngẩng đầu nở nụ cười ngây thơ: "Wow, sếp Sở kiếm được nhiều tiền thật đấy!"
Chẳng ngờ Sở Lệ lại lắc đầu, trong giọng nói lạnh lùng thường ngày lại có chút than vãn khó hiểu:
"Vất vả lắm."
Hắn lại mở mắt ra, ánh mắt dường như vô tình dừng lại trên sườn mặt của Thẩm Tình Tiêu: "Cậu cũng biết mà."
Thẩm Tình Tiêu đột nhiên nhớ lại lời anh đã nói lúc livestream: "Gả vào nhà giàu có cũng vất vả lắm" mà nghẹn họng.
Nếu anh còn tiếp tục thảo luận về chủ đề này với Sở Lệ thì anh chính là đồ ngốc. Thẩm Tình Tiêu nhanh chóng chuyển đề tài:
"Tôi biết, tất nhiên là tôi biết rồi. Ai ở thành phố Kinh Dương này cũng biết sếp Sở làm việc chăm chỉ như thế nào mà. Nhưng dù sao chúng ta cũng đang trên sóng truyền hình, giờ mọi người đều đang tìm kiếm về anh rồi. Nếu anh trốn tránh làm biếng thế này thì sẽ không tốt cho hình tượng của anh đâu!"
Sở Lệ vẫn đứng im: "Cậu đi đi."
Thẩm Tình Tiêu từ chối: "Tôi ngu ngốc lắm, sẽ trở thành gánh nặng cho mọi người, đừng đi thì hơn."
Sở Lệ: “Ừm.” Cũng hơi hơi.
Đây là câu trả lời kiểu gì thế? Thẩm Tình Tiêu trừng mắt nhìn Sở Lệ, tức tối phồng má lên, giống như một chú chuột hamster có má lúm đồng tiền.
Nhưng dưới ánh đèn mờ tối, anh lại thấy Sở Lệ lười biếng dựa vào lan can nửa sáng nửa tối, hơi cúi đầu, lặng lẽ cong môi cười.
Không không, tại sao Sở Lệ lại cười với mình? Chắc là mình nhìn nhầm rồi. Thôi xong, mình còn trẻ thế này mà mắt đã mờ rồi.
Thẩm Tình Tiêu quyết đoán lùi lại hai bước, vội vàng quay người đi muốn chạy trốn, lại đúng lúc đụng vào Lục Linh vừa đi tìm kiếm ngoài hành lang về, mới thuận miệng hỏi một câu: "Cô Lục, cô có phát hiện ra cái gì không?"
Lục Linh: "rên cửa không có mật mã, tôi đoán hẳn là do cơ quan nào đó điều khiển. Trước mắt chúng tôi phát hiện trên bức tường giữa phòng ngủ thứ nhất và phòng ngủ thứ hai có một bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh theo trường phái ấn tượng, trên chiếc bàn cạnh tường phát hiện một chiếc bình sứ Thanh Hoa (sứ trắng hoa xanh) có cắm hoa hồng, đều có khả năng là cơ quan."
Thẩm Tình Tiêu không yên lòng gật đầu đáp: "Rất có khả năng đó."
Sở Minh Nguyệt cầm chiếc bình sứ Thanh Hoa đi tới: "Mọi người tránh hết ra, để em thử xem có dùng bình phá cửa được không!"
Mục Kiên: "Cô đúng là thiên tài! Tôi cũng nghĩ giống cô."
Thẩm Tình Tiêu: ...
Chờ mai kia mật thất của anh mở rồi, anh phải làm một tấm biển trước cửa cấm hai thiên tài này vào.
Bên cạnh, Khúc Miên đang nghiên cứu bức tường đột nhiên đứng dậy, cầm lấy chiếc bình trong tay Sở Minh Nguyệt, dùng những ngón tay trắng trẻo miết những cánh hoa hồng trong bình.
Sau đó, cậu ta đột nhiên ngắt mạnh một cánh.
"Thầy Khúc, thầy làm hỏng đạo cụ rồi!" Sở Minh Nguyệt kêu lên.
Khúc Miên không nhìn cô mà chỉ chăm chú nhìn cánh hoa, rồi lại đặt cánh hoa đó trở về bên cạnh nhụy hoa.
Sau đó, cậu ta xoay chiếc bình một vòng, lại ngắt một cánh hoa khác, quan sát một lúc rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười ngọt ngào:
"Đây đều là cánh hoa nhựa có thể tháo rời. Tổng cộng có 7 cánh hoa, một trong số chúng được đ.á.n.h số 1, mà những cánh còn lại thì không được đ.á.n.h số. Tôi đang nghĩ chúng ta có cần sắp xếp các cánh hoa từ 1 trở đi theo một thứ tự nhất định không?"
"Thật luôn?" Sở Minh Nguyệt gỡ cánh hoa mà Khúc Miên vừa mới gắn lại xuống, nhìn thấy một con số "1" dưới ánh sáng: "Ồ, thầy Khúc đúng là học sinh xuất sắc mà."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









