Ta gần như có thể tưởng tượng ra hình ảnh Thẩm Thanh Lan trong biệt viện chau mày, nhỏ nhẹ khuyên hắn phải tính toán cho chu toàn.

Tạ Du xưa nay vẫn luôn nghe theo nàng ta răm rắp.

“Đa tạ.” Ta không liếc lại lần thứ hai, dứt khoát cầm b.út, ký xuống hai chữ “Lan Y”, rồi ấn ngón tay vào chu sa bên cạnh.

Động tác gọn ghẽ, không một tia do dự.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Quản sự có lẽ hơi bất ngờ, lời khuyên nhủ chuẩn bị sẵn nghẹn nơi cổ họng, đành cười gượng thu lại khế ước, đẩy đống ngân phiếu về phía ta.

Ra khỏi cửa bên Hầu phủ, cánh cổng sơn đỏ sau lưng chậm rãi khép lại.

Ta không ngoảnh đầu.

Giữa chốn thị thành ồn ào náo nhiệt, ta thuê một viện nhỏ có hai dãy trước sau.

Tường trắng ngói xanh, giữa sân có một gốc mai già — không thể gọi là sang trọng, nhưng sạch sẽ, ngăn nắp. Với ta, đã là chốn an thân hiếm có.

Ổn định chỗ ở, ta mở hành lý kiểm lại lần nữa, chợt phát hiện trong xấp giấy tờ tùy thân có thêm một phong ngân phiếu bọc giấy dầu kỹ lưỡng.

Mở ra — đúng năm ngàn lượng.

Góc ngân phiếu in dấu một chữ “Diệp” nhỏ nhắn thanh tú.

Ngón tay lướt qua ấn ký ấy, nơi l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nóng lên một chút.

Sự chu toàn âm thầm này, so với phần ban thưởng mang nặng tính toán của Tạ Du, càng khiến cổ họng ta nghẹn lại.

Nhưng cảm kích cũng chỉ thoáng qua, ta lập tức gom hai phần ngân phiếu lại, sáng hôm sau đem gửi vào một ngân trang đáng tin.

Chuyện cũ không thể lún sâu, con đường mới phía trước phải có tiền bạc dọn lối.

Thu xếp xong, ta đến Tướng Quốc Tự — ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng trong kinh thành.

Không hẳn để cầu khấn thần Phật phù hộ, chỉ là nơi này thanh tịnh, thích hợp để tĩnh tâm nghĩ ngợi.

Ta xin một thiền phòng yên tĩnh, mỗi sáng dâng hương, mỗi chiều dạo quanh khu vườn nhỏ sau tàng kinh các, hoặc ngồi trong phòng chép vài trang tâm kinh.

Ăn chay, nghe chuông chùa, những ngày ấy giản đơn tự tại — suốt mười tám năm qua ta chưa từng có được.

Thấm thoắt đã nửa tháng trôi qua.

Hôm ấy tiết xuân rạng rỡ, ta dạo bước tới ao thả cá sau chùa. Vài cành đào nở muộn rực rỡ bên hồ.

Dưới hành lang cạnh ao, vài người hầu ăn mặc tươm tất đang ngồi tắm nắng, tay làm kim chỉ, miệng cũng không ngơi chuyện.

“…Nghe gì chưa? Bình Dương Hầu phủ phía Đông thành cuối cùng cũng nạp người mới rồi đó!” Một vị ma ma mặt tròn hạ giọng nói nhỏ.

“Nạp thiếp thì có gì lạ? Nhà quyền quý nào chẳng thế?” Có người bĩu môi.

“Lạ là ở chỗ — người được nạp chính là một ‘lão thiếp’ kia!” Ma ma mặt tròn trợn mày, giọng càng thấp hơn, nhưng vừa đủ để người bên cạnh nghe rõ.

“Nghe nói gần bốn mươi tuổi rồi! Trời ơi, cái tuổi này đủ làm mẹ chồng rồi, còn chen vào làm thiếp! Không biết xấu hổ sao!”

Ta bước đến gần vài bước, vẻ mặt vẫn bình thản như đang thưởng hoa, nhưng tai đã nghe rõ mồn một từng chữ.

Một người khác xen vào: “Thật không đấy? Hầu phủ thiếu gì mỹ nhân, lại nạp một người gần bốn mươi? Đừng có truyền tin bậy đấy nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy có người nghi ngờ, ma ma mặt tròn hăng hái nói tiếp, đặt rổ kim chỉ lên đầu gối:

“Cháu gái ta làm việc ở tam môn Hầu phủ, chính mắt nó thấy có kiệu vải xanh khiêng vào từ cửa bên!”

“Dù không thấy mặt, nhưng hôm đó Hầu phủ còn lén mời Thái y tới khám, nghe bảo là… thân thể tân di nương không khỏe, lớn tuổi rồi, chịu không nổi giày vò. Thế chẳng phải rõ ràng quá còn gì?”

Ta liền xoay người lại, trên mặt hiện chút ngạc nhiên xen lẫn hiếu kỳ, khẽ “ồ” một tiếng như bị hấp dẫn bởi câu chuyện:

“Thật có chuyện kỳ lạ như vậy sao? Vị ma ma này nói có thật không đấy?”

Mấy ma ma già lập tức đồng loạt quay sang nhìn ta.

Thấy ta ăn mặc tuy giản dị nhưng chất vải không tầm thường, thần sắc ôn hòa điềm tĩnh, không giống kẻ thích buôn chuyện thị phi, vị ma ma mặt tròn liền sinh cảnh giác, ngó ta một lượt, ngập ngừng đáp:

“Cũng chỉ là chuyện tán gẫu, chẳng thể coi là thật đâu…”

Ta mỉm cười nhè nhẹ, không nhanh không chậm tháo chiếc vòng tay mạ vàng nặng tay xuống, đặt bên giỏ kim chỉ của bà ta:

“Hôm nay nghe được chuyện mới mẻ thế này cũng thật thú vị. Ma ma kể kỹ hơn một chút đi, ta quanh năm đóng cửa ít ra ngoài, cũng muốn mở mang tầm mắt một phen.”

Ánh vàng rực rỡ lóe lên, thần sắc người phụ nữ kia lập tức hòa hoãn, trong mắt thoáng lộ nét vui mừng, vội vàng nhét chiếc vòng vào tay áo, trên mặt là nụ cười niềm nở:

“Chà, vị nương t.ử đây vừa nhìn đã biết là người nhà lành thanh tĩnh, sao mà biết được chuyện dơ bẩn trong mấy phủ lớn? Nhưng ta nói thật đấy, lời ta chẳng sai nửa chữ, nếu có gì gian dối, thì để ta…”

“Vị này là ma ma quản sự ở nhị viện của phủ Bá tước Xương Bình đấy,” một ma ma mặt dài ngồi bên cạnh chen vào, giọng có chút đắc ý như khoe mẽ, “lời bà ấy nói, sao mà giả được chứ?”

Phủ Bá tước Xương Bình? Trong lòng ta bỗng chốc sáng tỏ, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ mơ hồ, khẽ nhíu mày:

“Cái này… thì liên quan gì đến phủ Bá tước nữa?”

Giờ đây ma ma mặt tròn đã nhận được lễ vật, lại được tâng bốc một phen, hứng thú càng bừng bừng.

Bà ta cười khẩy, giọng pha chút khinh bỉ:

“Nghe rồi thì cô nương chắc cũng không tin nổi đâu! Vị ‘lão thiếp’ mới được Hầu phủ nạp kia, lại chính là mẹ chồng của tiểu thư nhà ta! Cô nương nói xem, cái mối quan hệ này… rối rắm chưa?”

“Cái gì?!”

“Thật có chuyện vậy sao?!”

Mấy người còn lại lập tức xôn xao, lao xao bàn tán, âm thanh rộn ràng vang vọng trong ánh nắng xuân — nào là ngạc nhiên, khinh bỉ, lại có cả vẻ khoái trá khi được chứng kiến chuyện lạ.

Đến khi bọn họ nói chán, lần lượt tản đi làm việc riêng, ta mới thản nhiên bước tới bên bà ma ma mặt tròn kia, khẽ gọi:

“Lưu ma ma, xin chờ một chút.”

Bà ta quay lại, thấy ta vẫn giữ nụ cười dịu dàng, cảnh giác bớt đi phần nào, khách khí đáp:

“Nương t.ử còn điều gì muốn hỏi sao?”

“Không dám làm phiền. Ma ma quý tánh là gì?”

“Không dám nhận chữ ‘quý’, miễn cưỡng họ Lưu thôi.” Miệng bà đáp, nhưng ánh mắt đã đảo qua cổ tay ta.

Ta hiểu ý, liền từ trong tay áo lấy ra một đôi hoa tai ngọc trai phương Nam nhỏ nhắn — tuy hạt không to, nhưng sáng bóng mượt mà, là một trong những món quà Tạ Du ban thưởng thuở trước.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện