Ả chỉ thuận miệng thổi một câu bên gối, nói rằng vì hài t.ử trong bụng ta chiếm mất cung con cái của Tạ Du, nên ả mới sảy thai.

Chỉ một câu nói nhẹ hẫng như gió thoảng ấy, mà Tạ Du liền sinh sát tâm với t.h.a.i nhi trong bụng ta.

Thậm chí, nhiều năm sau — nữ nhi suýt nữa bị g.i.ế.c c.h.ế.t năm nào, lại phải làm thông phòng cho nhi t.ử của ả.

Nực cười đến vậy.

Ta hận đến phát run, nhưng cuối cùng vẫn chỉ đành cúi đầu làm kẻ thấp hèn. Dùng nguyện vọng thứ hai để đổi cho Thư nhi một mối hôn sự tốt đẹp.

Đến nước này, ta chỉ muốn rời đi.

“Đừng nói lời ngớ ngẩn.” Ta xoa đầu Thư nhi, không đáp lại câu hỏi của con bé.

Lại trước mặt bao người, hướng về phía Tạ Du khẽ khom người:

“Mong Hầu gia bảo trọng.”

Tạ Du mấp máy môi, như có điều muốn nói. Nhưng phần nhiều là buông lơi.

Cuối cùng hắn nhìn ta một cái, phất tay, xem như tiễn biệt:

“Đi đi.”

Lúc đứng dậy, hai hàng nước mắt lặng lẽ trượt dài.

Ta nghe thấy tiếng đám hạ nhân thì thầm bàn tán.

“Thật đáng thương, Lan di nương ngần này tuổi rồi, rời phủ rồi còn có thể đi đâu chứ?”

“E là vì si tình với Hầu gia quá đậm, nên mới dùng chiêu ‘lấy lùi làm tiến’ mong Hầu gia quay đầu. Tiếc là Hầu gia chẳng thèm để tâm.”

“Haiz… cũng là mệnh khổ. Sợ là cuối cùng chỉ tự rơi vào kết cục hồng nhan bạc mệnh thôi. Còn Hầu gia thì tất nhiên là trường thọ phú quý rồi.”

Ta siết c.h.ặ.t khăn lụa, không nói gì.

Nhưng ta biết rõ — hồng nhan bạc mệnh, tuyệt đối sẽ không phải là ta.

Còn Tạ Du…

Hắn nhất định sẽ c.h.ế.t vào ba tháng sau.



Rời khỏi yến tiệc, ta đi thẳng về tiểu viện của mình.

Dọc đường hành lang quanh co khúc khuỷu, trong lòng ta lại suy nghĩ rất nhiều.

Nghĩ tới nghĩ lui, chung quy cũng chỉ vì các con cùng nửa đời xuân sắc.

Suy tính hồi lâu, cuối cùng vẫn chẳng nghĩ ra điều gì rõ ràng, duy chỉ một điều là chắc chắn:

Ngày mai xuất phủ, những gì mang theo được, ta đều phải mang theo.

Làm thiếp nhiều năm như vậy, Tạ Du cũng coi như ra tay rộng rãi.

Những gì trong phòng chủ mẫu Diệp Thời Nghi có — trâm cài, vòng ngọc, trang sức — thì viện của ta cũng thường sẽ có một phần tương tự. Lại thêm những dịp lễ tết, Tạ lão phu nhân cũng thường ban thưởng để thể hiện lòng nhân hậu, lớn nhỏ cộng lại, ta cũng tích góp được một rương đầy.

Những thứ vàng bạc châu báu ấy, nếu còn ở trong Hầu phủ thì chẳng an ủi được ta chút nào.

Nhưng nếu có thể mang ra khỏi phủ — thì lại là một thế giới khác.

Ta có thể dùng để mua nhà, mua đất, mua cửa tiệm. Nếu thời thế thuận lợi, cũng đủ để sống một đời ung dung phú quý.

Nghĩ vậy, động tác thu dọn của ta càng thêm nhanh nhẹn.

Tới khi mọi thứ đã thu xếp ổn thỏa, ta vẫn chưa tắt đèn, khiến nha hoàn có chút nghi hoặc:

“Di nương không nghỉ ngơi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta khẽ lắc đầu.

Bởi ta biết — người nên đến, vẫn chưa tới.

Ta lại ngồi bên lò sưởi đợi thêm một lát, quả nhiên, cửa viện bị người đẩy ra.

Là Diệp Thời Nghi.

Cùng nàng vào còn có Tam lang Tạ Tương.

Năm nay nó vừa tròn mười bảy, đã là một thiếu niên tuấn tú ngời ngời. Nhưng khi đứng bên cạnh Diệp Thời Nghi, vẫn như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời.

“Di nương an lành.”

Ta khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Diệp Thời Nghi lại khẽ quở trách:

“Đây là thân mẫu của con. Nếu bây giờ còn không gọi, sau này e là chẳng còn cơ hội nữa.”

Tạ Tương thần sắc không đổi, nhưng hai tay giấu trong tay áo đã siết c.h.ặ.t thành nắm.

Ta biết, nó không gọi ra được.

Nhưng cũng chẳng thể trách nó.

Năm đó ta sinh nó ra là để xoa dịu người nhà họ Diệp, Tạ lão phu nhân đã tự quyết định đưa nó đến phòng Diệp Thời Nghi nuôi nấng.

Diệp Thời Nghi vốn không phải người cay nghiệt. Khi Tạ Tương còn nhỏ, nàng vẫn thường đưa nó đến gặp ta. Khi ấy, tình cảm giữa ta và nó vẫn còn gần gũi.

Chỉ tiếc trẻ con không nhớ lâu, sau này càng lớn lại càng bận việc học hành, ít ở trong phủ, tình cảm cũng dần phai nhạt.

Hiện giờ, trong mắt nó, e là ta còn không thân thiết bằng một nha hoàn rót trà trong phòng.

“Thôi đi, tùy con.”

Ta kéo Diệp Thời Nghi vào trong phòng, Tạ Tương hiểu đạo lý con trai trưởng thành nên tránh né mẹ ruột, bèn ngoan ngoãn đứng ngoài sảnh đợi.

Cánh cửa nhẹ khép lại, ngăn cách ánh đèn ngoài kia cùng tiếng tấu nhạc mơ hồ, chỉ còn lại một gian phòng tĩnh mịch và tiếng nến cháy lách tách khe khẽ.

Diệp Thời Nghi không ngồi xuống, nàng đứng bên cửa sổ, bóng lưng hiện lên dưới ánh trăng lạnh lẽo mà cô tịch.

“Nơi này không còn người ngoài,” nàng cất tiếng, giọng không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ngươi nói thật với ta một câu — vì sao nhất định phải đi? Hiện giờ cách ngày thành sự chỉ còn ba tháng nữa.”

Dưới ánh nến chập chờn, ánh mắt nàng kiên quyết và lạnh lùng.

Tính tình Diệp Thời Nghi vốn trầm ổn nhạt nhẽo, rất hiếm khi để lộ cảm xúc mãnh liệt như thế.

Lần đầu ta thấy nàng như vậy — là vào một năm trước.

Một năm trước, cũng vào mùa xuân lạnh giá như thế này, lão phu nhân bệnh nặng hấp hối, trước khi lâm chung đã dặn dò lại Tạ Du đôi lời.

Đó vốn là lời riêng giữa bà và con cháu, nhưng ta khi ấy đang hầu t.h.u.ố.c bên giường, vô tình nghe được.

Hoặc cũng có thể… họ vốn dĩ chẳng định giấu ta. Dù sao ta cũng chỉ là một thiếp thất hèn mọn, sống trong phủ nhờ sinh con mà tồn tại.

Hôm đó, chính tai ta nghe thấy lão phu nhân nói với Tạ Du:

“Du nhi, đừng trách mẫu thân lòng dạ độc ác…”

“Nhà họ Diệp môn đệ quá cao. Hầu phủ ta bề ngoài thì rực rỡ huy hoàng, bên trong sớm đã rỗng tuếch. Nếu để Thời Nghi sinh ra đích t.ử, lại có họ Diệp ở Lũng Tây làm ngoại thích… thì Hầu phủ này, sau này là mang họ Tạ, hay họ Diệp?”

Giọng lão phu nhân mỏng như tơ liễu, yếu ớt đến mức như gió thoảng, vậy mà từng lời lại vang lên rõ ràng dị thường.

Từng chữ, từng câu chầm chậm cất lên, ta cũng dần hiểu được sự thật đằng sau mọi chuyện.

Thì ra, việc Diệp Thời Nghi nhiều năm không có con, không phải vì thể hàn hư nhược như phủ y từng nói, mà là vì lão phu nhân đã sớm đề phòng nhà họ Diệp, ngay từ ngày nàng vừa gả vào Hầu phủ, đã sai người hạ t.h.u.ố.c tuyệt t.ử vào chén rượu hợp cẩn.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện