Trần Đông Du gọi điện thoại đến.

“Lão đệ! Không cần anh phải ra tay rồi! Tối nay ở phủ Tổng thống, anh mời cô ấy nhảy một điệu, cô ấy nói đã xử lý xong xuôi! Anh còn dặn thêm một câu, sau này gặp lại mấy chuyện kiểu này, cứ việc đến tìm anh!”

Đầu dây bên kia, Cố Trường Quân im lặng một lúc, dường như còn đang đắn đo.

“Cứ yên tâm. Cô ấy bây giờ là người rất được lòng phu nhân Tổng thống, nói không chừng còn có tiếng nói hơn cả chúng ta. Có chỗ dựa như vậy rồi, cậu còn lo gì nữa?”

Cố Trường Quân khẽ thở ra một hơi: “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, anh em với nhau cả mà! Có điều anh hơi tò mò nha, hai người ly hôn cũng nhiều năm rồi, giờ người ta cũng đâu còn là vợ cậu nữa.”

Trần Đông Du đột nhiên ngừng lại, giọng có phần cao lên.

“Hay là cậu muốn quay lại với cô ấy?”

Bên kia đầu dây, Cố Trường Quân dường như khẽ bật cười.

“Đừng nói vớ vẩn. Không sao là tốt rồi. Em cúp trước đây.”

“Khoan đã! Anh nói này, cậu làm vậy là không được đâu đấy! Nếu thật sự không yên tâm về cô ấy thì tự mình ra mặt đi! Cứ bắt anh đóng vai người tốt hoài là sao? Cô ấy đâu biết là cậu đứng sau, chỉ nghĩ anh đây là bạn cũ tốt bụng quan tâm cô ấy. Hay là vầy đi, nếu cậu ngại không tiện ra mặt, để anh nhờ vợ anh nói giúp một tiếng?”

“Đừng.” Cố Trường Quân lập tức ngăn ông ta lại.

“Trời đất ơi! Đây không giống phong cách của cậu chút nào! Cậu không tái hôn, cô ấy cũng chưa đi bước nữa, vẫn là mẹ của con cậu, cậu là đường đường là một đại nam nhân, nếu còn thương thì cứ giành lại cô ấy thôi! Do dự cái gì nữa chứ!”

Cố Trường Quân cười khổ: “Lão Trần, chuyện giữa tụi em phức tạp lắm, anh không hiểu được đâu.”

“Có gì mà phức tạp! Nam nữ với nhau tới lui chẳng phải cũng chỉ mấy chuyện đó sao?” Trần Đông Du không cho là đúng.

“Trường Quân à, ông anh đây tuy chẳng rành mấy chuyện yêu đương tình cảm, nhưng nếu chiến sự thật sự nổ ra, tuyệt đối sẽ không phải như mấy năm trước nữa, chỉ lặt vặt vài vụ xung đột nhỏ. Lúc đó thì đến lượt bọn mình ra trận thật rồi! Cổ nhân nói làm sao ấy nhỉ? ‘Say nằm sa trường, chớ cười chinh phu – xưa nay chinh chiến, mấy ai trở về.’ Thừa lúc bây giờ còn được mấy ngày yên ổn, nên ăn thì cứ ăn, nên uống thì uống, có cô nào thương thì ôm chặt, chưa có thì lo tìm đi chứ!”

Cố Trường Quân cuối cùng cũng bật cười.

“Cười cái gì! Anh nói thật lòng đó! Ngẫm lại đi, anh nói có sai không! Không phải anh mê tín, nhưng bọn mình làm cái nghề này, ra chiến trường một cái là chẳng biết còn trở lại được không. Đừng đến lúc không còn cơ hội nữa lại hối tiếc!”

“À đúng rồi!” Trần Đông Du bỗng dưng nhớ ra chuyện gì.

“Tối nay anh tiện miệng nhắc với cô ấy chuyện cậu bị đau dạ dày mấy hôm trước. Anh thấy cô ấy đâu phải hoàn toàn không quan tâm đâu! Anh nói thật nhé, mỗi lần anh chọc giận vợ anh, chỉ cần giả bộ nhức đầu hay sốt nhẹ là cô ấy mềm lòng liền. Cậu nên học hỏi thêm đi!”

……....

Sau khi cúp điện thoại, Cố Trường Quân đứng cạnh cửa sổ, theo thói quen rút ra một điếu thuốc, khẽ nheo mắt, rơi vào trầm ngâm. Trời đã về khuya. Anh hít sâu một hơi thuốc, rồi chậm rãi thở ra làn khói trắng mờ vào đêm tối mịt mùng ngoài kia.

Sau điếu thuốc thứ hai, Cố Trường Quân đưa ra một quyết định. Anh sẽ quay về Bắc Bình một chuyến. Cũng đã mấy tháng rồi chưa gặp Hiến Nhi. Con trai chắc hẳn cũng nhớ người ba này lắm rồi! Hôm sau, Cố Trường Quân đáp chuyến bay vận tải quân sự đến sân bay Bắc Uyển. Anh không báo trước cho người nhà. Khi về đến nhà họ Cố, trời đã gần mười giờ đêm. Cố phu nhân và Hiến Nhi đều đã đi ngủ. Cố Trường Quân dặn người làm không cần đánh thức mẹ mình. Anh trở về phòng, sắp xếp lại quần áo rồi lập tức đi sang phòng con trai.

Hiến Nhi đã ngủ.

Cố Trường Quân bước đến bên giường con, lặng lẽ nhìn khuôn mặt bé lúc ngủ một lúc lâu, rồi cúi xuống đắp lại chăn cho thằng bé. Khi đứng dậy, anh chợt nhìn thấy mô hình kiến trúc bằng gỗ đặt trên kệ đầu giường.

Anh biết, đó là món quà sinh nhật năm ngoái cô đã tặng con trai. Sau khi Hiến Nhi mang về nhà, thằng bé coi nó như báu vật, luôn đặt ngay ngắn trong phòng, bụi cũng tự tay lau, không cho người làm đụng vào dù chỉ một ngón tay.

Cố Trường Quân dừng lại trước mô hình, lặng lẽ nhìn ngắm một hồi. Cuối cùng, anh đưa tay chạm nhẹ vào những chi tiết hoa văn mượt mà tinh xảo trên miếng gỗ.

“Ba ơi!” Phía sau bỗng vang lên một giọng nói ngái ngủ, đầy thân quen.

Cố Trường Quân quay đầu lại, thấy Hiến Nhi đã tỉnh. Thằng bé nằm trên gối, quay mặt về phía anh, mắt còn lim dim, tay dụi dụi, nửa tỉnh nửa mơ. Khuôn mặt anh nở nụ cười dịu dàng, bước lại gần con trai.

“Ba ơi! Là ba thật sao?”

Hiến Nhi cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo. Thằng bé mở to mắt, bật dậy khỏi giường.

“Ba về từ khi nào vậy?”

Có lẽ trong ấn tượng của Hiến Nhi, ba vẫn luôn là người trầm lặng và ít nói. Thằng bé theo bản năng đưa tay về phía anh, nhưng rất nhanh lại rụt về, chỉ ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt đầy vui sướng bất ngờ.

Cố Trường Quân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngẩng lên ấy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* cánh tay mềm mại của con trai, dịu dàng nói:

“Ba vừa mới về nhà, muốn sang xem con một chút, không ngờ lại làm con tỉnh giấc. Giờ thì ngủ tiếp nhé, ba đợi con ngủ rồi mới đi.”

Hiến Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nghe lời nằm xuống.

Cố Trường Quân ngồi dựa vào cạnh giường.

Hai cha con chẳng nói gì thêm. Trong sự im lặng ấm áp ấy, Hiến Nhi dần dần khép mắt lại. Trong phòng yên tĩnh.

Một lúc sau, thấy con trai có vẻ đã ngủ, Cố Trường Quân khẽ đứng dậy, định tắt đèn rồi rời đi. Nhưng đúng lúc anh cúi xuống, hàng mi cong cong của Hiến Nhi khẽ động, rồi thằng bé mở mắt ra.

“Ba ơi, ba có thể ở lại đây với con một lát được không?” Thằng bé nhìn anh, giọng nhỏ nhẹ như sợ làm anh phiền lòng.

Cố Trường Quân hơi khựng lại, rồi mỉm cười. Anh gật đầu: “Được chứ.”

Anh cởi áo khoác, nghiêng người nằm xuống bên mép giường, hai cha con – một lớn một nhỏ – đầu kề đầu nằm cạnh nhau.

Hiến Nhi có vẻ hơi phấn khích, cứ lăn qua lăn lại trên giường, mãi mà không chịu ngủ.

Khóe miệng Cố Trường Quân khẽ cong lên, ánh mắt nhìn con trai đầy ý cười.

“Ba ơi, ba về rồi… đã đi thăm mẹ chưa?” Thằng bé đột nhiên hỏi.

Cố Trường Quân lắc đầu.

“Mấy hôm trước con mới gặp mẹ đó! Mẹ dẫn con đến xem cái quảng trường mà mẹ thiết kế. Hôm đó đông lắm! Có người còn xin chụp hình với mẹ, hỏi mẹ đủ thứ chuyện nữa. Mẹ giỏi lắm luôn á, ba thấy có đúng không?” Thằng bé hào hứng kể.

Cố Trường Quân nhướn mày, chỉ khẽ ừ một tiếng.

“Ba ơi, mẹ dọn về nhà mới lâu rồi, ba còn chưa tới đúng không? Con tới chơi nhiều lần rồi! Nhà mẹ không to bằng nhà mình, nhưng con thích lắm. Mẹ còn chuẩn bị riêng cho con một căn phòng.”

Sau đó, Cố Trường Quân cứ thế lắng nghe con trai tíu tít kể về chiếc ghế gỗ trong nhà mẹ – loại ngồi xuống sẽ kêu kẽo kẹt, kể về cái lò sưởi đốt củi phát ra tiếng tí tách, rồi kể đủ thứ chuyện về những vị khách ra vào nhà mẹ.

“Ba ơi, ở trường đại học của mẹ có một người làm thơ, hình như thích mẹ. Ảnh viết nhiều bài thơ lắm…”

Cố Trường Quân dần cảm thấy tâm trí lơ đãng, bỗng nhiên ngắt lời con:

“Con có muốn qua chỗ mẹ không? Ngay bây giờ?”

Hiến Nhi mở to mắt ngạc nhiên: “Thật hả ba? Nhưng… con mới từ nhà mẹ về mấy hôm trước. Nếu bà nội biết, chắc bà không vui…”

Cố Trường Quân bật dậy khỏi giường, khoác lại áo vừa cởi ban nãy: “Ba quyết định rồi.”

“Thật không? Tuyệt quá!” Hiến Nhi vui sướng hét lên, rồi lăn một vòng ra khỏi chăn, hào hứng chuẩn bị đồ.

Một lát sau, Cố Trường Quân một tay ôm con trai, không bật đèn, hai người lén lút giống như làm chuyện xấu, rón rén từ trên lầu đi xuống. Khi đi ngang qua cửa phòng mẹ anh, cả hai đều nín thở, cẩn thận từng bước một rời khỏi nhà, vòng qua phòng khách, ra đến sân.

Ông gác cổng vừa mới chợp mắt không bao lâu, lơ mơ nghe thấy tiếng cổng lớn hình như bị ai mở, vội vàng bật dậy nhìn ra – rồi lập tức trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Giữa đêm khuya thế này, cậu chủ nhỏ của nhà họ Cố lại đang ra sức đẩy cánh cổng sắt nặng nề. Còn cậu chủ vừa mới về nhà được một lúc, thì lúc này đã lái ô tô từ trong gara chạy ra. Cố Trường Quân chỉ đơn giản dặn dò vài câu với ông gác cổng, sau đó ôm con lên xe, lái thẳng ra khỏi cổng lớn.

Vừa ra khỏi nhà, trong xe lập tức vang lên tiếng cười khúc khích của hai ba con. Ông gác cổng đứng nhìn chiếc xe dần khuất sau cánh cổng, gãi đầu, thở dài một tiếng, rồi lại từ từ đóng cánh cổng sắt nặng nề lại.

Nửa đêm, đã là mười hai giờ. Tiêu Mộng Hồng vẫn chưa chợp mắt. Mấy năm gần đây, cô rất dễ bị mất ngủ. Trước kia mỗi lần như vậy, cô thường tìm việc để làm hoặc là xử lý công việc, hoặc là đọc sách cho đến khi mệt quá mới thiếp đi.

Tối nay, cô lại trằn trọc. Cô nằm lăn qua lộn lại trên giường, không sao ngủ được, cũng không còn sức để đeo kính lên làm việc. Đành ngồi dậy, đi sang phòng con trai bên cạnh xem thử. Nhìn quanh một lượt, cô sắp xếp lại vài bộ quần áo và món đồ chơi lộn xộn của con, rồi mới quay trở về phòng mình.

Vừa vào phòng, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc bàn trang điểm. Tiêu Mộng Hồng bước tới, ngồi xuống trước gương, tiện tay cầm lấy chiếc lược, chậm rãi chải tóc. Trong gương hiện lên hình ảnh của cô lúc này. Có lẽ nhờ ánh đèn dịu nhẹ hắt nghiêng từ bên cạnh, làn da trong gương trông vẫn mịn màng, gần như không khác là bao so với thời còn trẻ.

Tiêu Mộng Hồng ngồi đối diện chính mình trong gương, ngẩn người hồi lâu. Cuối cùng cô đặt lược xuống, quay lại giường, tắt đèn, cố gắng ngủ. Sáng mai cô còn có tiết phải dạy.

Vừa nhắm mắt, cô chợt nghe thấy bên dưới vang lên tiếng chuông cửa khẽ khàng. Tiếng chuông cửa vang lên một chút, rồi ngắt. Sau đó lại vang lên thêm lần nữa, cũng lại nhanh chóng dừng lại.

Giữa đêm khuya thanh vắng, âm thanh ấy vang lên khiến người ta không khỏi thấy bất an.

San Hô ngủ ở căn phòng nhỏ dưới lầu, hẳn là sẽ ra mở cửa. Tiêu Mộng Hồng chậm rãi ngồi dậy.

Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy tiếng bước chân "cộp cộp cộp" vang dội từ cầu thang gỗ - tiếng bước chân dồn dập quen thuộc.

Là Hiến Nhi.

Tiêu Mộng Hồng vội xuống giường, vội vã khoác thêm quần áo, vừa mở cửa phòng thì quả nhiên thấy Hiến Nhi đã chạy lên lầu, lao về phía cô.

Tiêu Mộng Hồng mừng rỡ không tả nổi, liền ngồi xuống đón lấy con trai ôm vào lòng.

“Mẹ ơi, ba cũng đến.”

Hiến Nhi ghé sát vào tai cô thì thầm, vẻ mặt lộ ra chút gì đó như lo lắng.

“Mẹ đừng đuổi ba đi, được không?”

Trái tim Tiêu Mộng Hồng khẽ thắt lại. Cô còn đang do dự thì đã bị con trai kéo tay, dẫn quay ngược xuống cầu thang. Tiêu Mộng Hồng chầm chậm bước xuống từng bậc, đi đến tầng trệt. Đối diện phòng khách là cánh cửa lớn mở ra sân trong. Ngoài cửa, có một người đàn ông đang đứng.

Là Cố Trường Quân, người mà cô đã mấy tháng không gặp lại.

Anh không vào nhà, chỉ đứng bên ngoài, đang thấp giọng trò chuyện với San Hô – người đang vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ tột cùng. Nghe tiếng bước chân cô đi xuống, San Hô quay đầu lại, giọng phấn khởi:

“Tiêu tiểu thư! Cô xem ai đến này! Là thiếu gia đấy! Thật không ngờ luôn!”

Tiêu Mộng Hồng bước đến gần, khẽ gật đầu với anh. Từ lúc cô xuất hiện, ánh mắt Cố Trường Quân vẫn không rời khỏi cô.

“Xin lỗi, làm phiền em lúc đêm khuya thế này,” anh nói, giọng trầm thấp, “Tối nay anh mới về đến…”

Anh dừng lại, liếc nhìn đứa con trai đang đứng phía đối diện.

“Hiến Nhi nói… muốn đến gặp em. Nên anh đưa con tới.”

Anh lên tiếng, giọng nói mang theo chút giải thích, cũng có chút dè dặt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện