Trầm mặc bao trùm cả không gian. Tuyết vẫn không ngừng rơi, nhẹ nhàng bám trên từng sợi tóc của cô, chầm chậm đọng trên vành mũ và phần áo khoác quân phục mỏng manh của anh.
Năm năm qua đi, nói dài thì không hẳn dài, nhưng cũng chẳng phải ngắn. Giữa khung cảnh tối tăm u ám của góc phố phủ đầy tuyết này, việc bất ngờ gặp lại người từ quá khứ, ngoài sự im lặng, hẳn chẳng còn lời chào hỏi hay biểu hiện nào khác.
Một vài tinh thể băng tuyết lặng lẽ đậu trên mi mắt cô, nhanh chóng tan thành nước dưới hơi ấm toát ra từ cơ thể, làm tầm mắt cô hơi mờ đi. Cô nhắm mắt lại, rồi mở ra, và nhìn thấy anh đã bước đến bên cạnh, giữ khoảng cách như trước.
“Em trở về rồi?” Anh hỏi, giọng nói quen thuộc, thong dong và bình thản.
Gương mặt bị bóng mũ che phủ một phần, bóng tối tạo thành hình cung mờ ảo, khiến hình dáng không thể nhìn rõ ràng. Nhưng điều đó càng làm nổi bật sự giống nhau giữa anh và ba Cố.
“Ừ, mấy ngày trước vừa mới trở về.” Cô hơi câu nệ, gật đầu đáp lại.
“Mọi việc đều tốt chứ?” Anh hỏi.
“Cũng tạm được. Anh thì sao, vẫn khỏe chứ?”
Cố Trường Quân trầm mặc trong chốc lát, rồi mới đáp: “Anh cũng ổn.”
Cuộc trò chuyện khách sáo sau bao năm không gặp kết thúc trong sự khô khốc, cả hai lại một lần nữa rơi vào im lặng, không biết nên nói gì tiếp theo.
Trước đây, Tiêu Mộng Hồng từng đôi lần tưởng tượng, nếu một ngày nào đó cô và Cố Trường Quân gặp lại, thì lúc ấy cả hai sẽ mang tâm trạng gì, sẽ đối mặt nhau ra sao.
Cô đã nghĩ đến đủ kiểu khả năng: có thể là những oán hận cũ chưa nguôi, có thể là sự lạnh nhạt gượng gạo, hoặc thậm chí là đôi bên móc méo nhau, dùng những tổn thương trong lòng để làm đau đối phương, giống như cách họ từng hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau trong quá khứ.
Chỉ duy nhất không nghĩ tới, lại là cảnh tượng như bây giờ – giống như hai người bạn cũ lâu ngày không gặp, xa lạ mà khách sáo. Anh trông có vẻ đã hoàn toàn buông bỏ mọi chuyện từng liên quan đến cô. Chỉ khi buông bỏ rồi, mới có thể bình thản và lịch sự như thế.
Anh vẫn im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Tiêu Mộng Hồng chậm rãi buông tay, lúc này mới phát hiện bản thân vừa rồi vô thức siết chặt ống tay áo, đến mức hai bàn tay cứng đờ. Lúc ra ngoài cô quên mang găng, mười ngón tay vốn đã lạnh cứng. Nhưng bây giờ, lòng bàn tay lại rịn ra một tầng mồ hôi ấm nóng, ẩm ướt đến khó chịu.
Cô ngập ngừng một lát, quay đầu nhìn về hướng mình vừa đến, rồi xoay lại nói với anh:
“Vậy tôi đi trước đây. Hôm nay là sinh nhật Hiến Nhi, anh mau về nhà đi, kẻo thằng bé trông lâu lại sốt ruột.”
Nói xong, cô khẽ gật đầu với anh, xoay người tiếp tục bước về phía trước.
Cố Trường Quân nhìn theo bóng dáng mảnh mai của cô dưới ánh tuyết nhạt, do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Trời sắp tối rồi. Em định đi đâu? Nếu cần, anh có thể đưa em một đoạn.”
Tiêu Mộng Hồng dừng bước, quay đầu lại, nói: “Cảm ơn anh. Nhưng không cần đâu. Tôi hẹn gặp một người bạn, ở ngay phía trước, cách đây không xa.”
Cố Trường Quân lại rơi vào im lặng.
Tiêu Mộng Hồng khẽ cười với anh, rồi quay đầu đi tiếp, bóng dáng dần khuất sau góc phố cuối con đường.
Trên nền tuyết, chỉ còn sót lại một hàng dấu chân cô để lại.
Cố Trường Quân đứng lặng trên nền tuyết một lúc, rồi bỗng xoay người, sải bước nhanh về phía chiếc xe đỗ bên đường.
Ở một góc đường, không còn cảm nhận được ánh mắt nhìn theo từ phía sau, Tiêu Mộng Hồng bất giác bước nhanh hơn, càng lúc càng gấp, cuối cùng gần như là chạy băng băng trên nền tuyết. Chạy đến mức thở hổn hển, cô mới chậm rãi dừng lại, há miệng hít lấy từng ngụm không khí lạnh buốt nhưng trong lành.
…….....
Cố Trường Quân cả người còn mang theo hơi lạnh ngoài trời, bước vào nhà thì bữa tiệc đã qua một nửa. Nhưng việc anh kịp trở về vẫn khiến không khí trong phòng trở nên nhộn nhịp. Anh ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh Hiến Nhi, vị trí rõ ràng là để dành riêng cho anh.
Hiến Nhi khẽ gọi một tiếng: “Ba.”
Anh giơ tay xoa nhẹ đầu thằng bé. Không khí sau đó vô cùng náo nhiệt, nhưng chủ đề buổi tối lại nhanh chóng rời khỏi nhân vật chính là Hiến Nhi, mà chuyển sang Diệp Mạn Chi, cô gái đang ngồi bên cạnh chị ba Cố Vân Tụ.
Cố Vân Tụ không ngớt lời khen ngợi cô Diệp, nói rằng cô có tấm lòng nhân ái, từ trước đến nay vẫn luôn tích cực tham gia công tác thiện nguyện ở trại trẻ mồ côi và các chương trình phúc lợi, thậm chí còn từng được báo chí đưa tin.
“Trường Quân này,” Cố Vân Tụ nói, “lần trước chị cũng đi cùng cô Diệp đến trại trẻ. Em chưa tận mắt thấy thôi, chứ lũ trẻ ở đó quý cô ấy lắm! Lúc tụi chị về, đứa nào cũng quyến luyến không muốn rời! Khi đó chị đã nghĩ, nếu sau này cô Diệp có con, chắc chắn sẽ là một người mẹ tuyệt vời, là phúc khí của tụi nhỏ! Chứ đâu có giống loại sinh con ra không nuôi, rồi bỏ đi biệt tích, nghĩ đến là thấy tức!”
Hiến Nhi cúi đầu, ánh mắt chăm chăm nhìn vào họa tiết trên đĩa thức ăn trước mặt, hàng mi khẽ run lên.
“Vân Tụ nói không sai, mẹ cũng nghĩ vậy.” Cố phu nhân gật đầu, giọng đầy cảm khái, “Năm ngoái mẹ bị phát bệnh cấp tính khi đang ở chùa Tây Sơn, nếu không nhờ có Mạn Chi tình cờ ở đó giúp đỡ, mẹ cũng không biết sẽ ra sao nữa. Bây giờ mẹ thật sự lo lắng đám con gái ngoài kia, suốt ngày hô hào khẩu hiệu ‘phụ nữ thời đại mới’, mà chẳng chịu để tâm đến nhà chồng. Lúc trước mẹ còn chưa nhìn rõ lòng người, chứ mấy năm nay thì rõ rồi. Mẹ thấy Mạn Chi thật sự rất tốt. Tuy cũng từng đi du học, nhưng không giống những người kia. Tính tình dịu dàng, biết quan tâm, hiếu thảo. Mẹ tuổi già sức yếu, chuyện trong nhà trước đây là Trâm Anh quán xuyến, giờ con bé bận bịu, đều nhờ Mạn Chi tận tâm giúp đỡ. Ngay cả tiệc sinh nhật Hiến Nhi tối nay cũng là nhờ nó một tay lo liệu. Trường Quân, con phải cảm ơn Mạn Chi đấy.”
Cố Trường Quân mỉm cười: “Đã làm phiền cô rồi, Diệp tiểu thư.”
Trên gương mặt Diệp Mạn Chi thoáng hiện chút đỏ ửng vì ngượng ngùng: “Không có gì đâu ạ. Mọi người không chê con làm phiền là con yên tâm rồi. Bác gái với chị ba khen quá lời rồi, con đâu có tốt như mọi người nói. Chẳng qua chỉ là làm những việc trong khả năng của mình thôi. Hơn nữa, con vốn rất yêu trẻ con. Nhất là Hiến Nhi, vừa thông minh vừa ngoan ngoãn, ai mà chẳng yêu quý nó chứ, chỉ hận không thể dành cho nó tất cả những gì tốt nhất.”
“Phải rồi.” Cố phu nhân nhìn Hiến Nhi đầy yêu thương, rồi lại liếc mắt sang con trai mình, trong giọng nói thoáng chút trách móc, “Giờ mẹ chẳng mong gì nữa, chỉ trông được bế cháu nội thôi.”
“Mẹ à.”
Cố Trâm Anh từ nảy đến giờ vẫn im lặng, chị ấy liếc nhìn Hiến Nhi đang ngồi cạnh, rồi cười cắt ngang lời mẹ: “Con nhớ là lần trước có ăn một món trứng muối nấu với tôm, sao tối nay lại không thấy dọn lên bàn vậy? Lúc nãy con còn đang thèm đây.”
Cố phu nhân vội vàng gọi mẹ Vương vào bếp hối thúc bếp chuẩn bị ngay.
Cố Vân Tụ liếc nhìn bụng chị gái, cười nửa đùa nửa thật: “Chị hai đúng là ở nhà vẫn sướng nhất. Nhìn mẹ cưng chiều chị như bảo bối thế kia.”
Cố Trâm Anh mỉm cười đáp: “Mẹ chỉ mong ai cũng có thể quay về sống cùng cho vui thôi. Mà cũng nhờ em bé trong bụng, nên chị mới được mẹ ưu ái hơn một chút đấy chứ!”
Cả nhà đều bật cười, không khí vui vẻ, ấm áp bao trùm khắp gian phòng.
……...
Bữa tiệc sinh nhật kết thúc, Cố phu nhân gọi Cố Trường Quân lại, dặn dò:
“Con tiện đường đưa Mạn Chi về nhé. Xe nhà Mạn Chi tối nay có việc khác, tài xế đưa con bé tới rồi đi luôn. Anh rể con thì uống quá chén, mẹ bảo tài xế nhà mình đưa cả nhà chị cả về trước rồi. Còn con thì tiện thể đưa Mạn Chi giùm mẹ.”
Diệp Mạn Chi vội vàng từ chối, nhưng bị Cố phu nhân giữ tay lại, cười nói:
“Nghe lời bác đi! Tối nay con lo liệu bao nhiêu việc, bác còn chưa kịp cảm ơn. Trường Quân đưa con một đoạn đường là điều nên làm mà.”
Diệp Mạn Chi không nói thêm gì nữa.
Cố Trường Quân nhìn cô một cái, gật đầu: “Đi thôi, Diệp tiểu thư.”
……....
Đêm khuya, gần mười một giờ. Tuyết ngoài trời đã ngớt, từng hạt nhỏ rơi lác đác rồi dần dần ngừng hẳn. Dưới sân, ánh sáng hắt lên từ lớp tuyết phủ phản chiếu lại một mảng sáng nhàn nhạt, lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Đêm nay yên ắng đến lạ. Cố Trường Quân vẫn chưa ngủ. Anh đứng dựa vào khung cửa sổ đang mở, tay kẹp điếu thuốc. Đúng lúc đang rít một hơi, anh chợt nghe thấy tiếng cửa khẽ mở phía sau. Quay đầu lại, anh thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng nơi ngưỡng cửa.
Hiến Nhi bước vào. Trông thằng bé như vừa mới rời khỏi giường, trên người chỉ khoác tạm một chiếc áo choàng mỏng, chân trần dẫm lên nền đất lạnh giá. Cố Trường Quân vội vàng dập thuốc, xoay người bước nhanh lại, bế Hiến Nhi lên rồi đặt ngồi xuống giường. Anh kéo chăn phủ lên chân bé.
“Sao còn chưa ngủ?” Anh hỏi con.
Suốt năm năm qua, số ngày anh thực sự ở nhà ít đến mức có thể đếm được trên đầu ngón tay. Những cuộc trò chuyện với con trai lại càng hiếm hoi hơn. Trong mắt Hiến Nhi, ba là một người đàn ông vĩnh viễn bận rộn, luôn im lặng và xa cách. Mỗi lần anh trở về, thằng bé cũng không chủ động lại gần. Có lúc Cố Trường Quân cũng thấy áy náy. Nhưng dần dần, anh đã quen với sự cách biệt ấy. Chỉ là… giống như bây giờ, Hiến Nhi đột nhiên chủ động đến tìm anh, lại là lần đầu tiên. Anh không khỏi có chút kinh ngạc.
……
“Sao vậy?” Cố Trường Quân dịu giọng hỏi con.
Hiến Nhi vẫn ngồi im tại chỗ, không nói một lời.
Cố Trường Quân nghĩ một chút, khẽ hỏi: “Con giận vì ba về trễ sao? Thật sự xin lỗi, ba…”
“Người ấy là người xấu hả ba?” Hiến Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi.
Cố Trường Quân khựng lại.
“Người ấy là người xấu thật sao?” Thằng bé lặp lại một lần nữa, giọng cương quyết hơn.
Chỉ trong tích tắc, Cố Trường Quân đã hiểu người mà con trai nói đến là ai.
“Ai nói với con như vậy?” Anh nhìn thẳng vào mắt con, giọng trầm xuống, có phần nghiêm khắc.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Hiến Nhi hơi co người lại.
“Là bà nội… với cô ba…” Thằng bé lí nhí trả lời.
“Nhưng con không tin. Ba ơi, thật sự… người ấy là người xấu sao?”
Cố Trường Quân chậm rãi thở ra một hơi, rồi ngồi xuống cạnh con trai.
“Không.” Anh nói. “Cô ấy không phải người xấu.”
Hiến Nhi như trút được gánh nặng, khẽ thở phào: “Vậy… sao người ấy lại không cần ba, cũng không cần con?”
Câu hỏi ấy khiến Cố Trường Quân khựng lại. Anh không muốn trả lời. Hoặc đúng hơn… là không biết phải trả lời thế nào.
Anh im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ có thể lấp lửng: “Cô ấy không phải không cần con. Chỉ là… giữa cô ấy và ba, đã chia tay rồi.”
Cố Trường Quân cảm thấy đây có lẽ là câu hỏi khó trả lời nhất anh từng gặp trong đời. Anh dừng lại.
Hiến Nhi ngẩng lên nhìn ba, c*n m** d***, như thể đang gom hết dũng khí, lí nhí nói:
“Vậy bây giờ còn kịp không? Người ấy có thể về nhà, làm mẹ của con nữa không?”
Nói xong, thằng bé liền len lén nhìn gương mặt ba mình, vẻ mặt đầy chờ mong.
Cố Trường Quân nhìn khuôn mặt nhỏ giống hệt mẹ nó, lòng chợt dâng lên một cảm giác ngột ngạt khó nói thành lời.
Lời con trai hỏi, bất giác khiến anh lại nhớ đến cuộc gặp tình cờ tối nay với cô, khi anh đề nghị được đưa cô một đoạn đường, và câu trả lời mà cô dành cho anh lúc đó. Cái gọi là hẹn gặp bạn bè của cô, chắc chính là Tiết Tử An - người đàn ông bao năm qua vẫn luôn âm thầm ở bên cô.
Cố Trường Quân chỉ thấy có chút khó hiểu. Vì sao đến tận bây giờ cô vẫn chưa tái hôn? Anh im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói:
“Ba và mẹ con không thể quay lại nữa. Sau này, mẹ con sẽ có gia đình mới của riêng cô ấy. Hiến Nhi, nếu con thật sự muốn có một người mẹ, ba cũng có thể suy nghĩ, tìm một người có thể chăm sóc cho con.”
“Ba, con muốn về phòng ngủ.” Hiến Nhi bỗng cắt ngang.
Cố Trường Quân sững người: “Con có thể ngủ với ba.”
“Con về phòng mình.”
Hiến Nhi vén chăn, leo xuống giường, dưới ánh mắt dõi theo của Cố Trường Quân, thằng bé bước thật nhanh ra ngoài.
Một lát sau, Cố Trường Quân đi tới phòng con trai. Đẩy cửa ra, thấy thằng bé đã nằm im trên gối, mắt nhắm nghiền, như thể đã ngủ say. Anh lặng lẽ đứng nhìn gương mặt đang ngủ của con một lúc, rồi nhẹ nhàng kéo chăn lại cho ngay ngắn, xoay người rời đi. Anh vừa bước chân ra ngoài, trên giường, Hiến Nhi liền mở mắt. Thằng bé bật đèn, ngồi dậy, cúi người lôi ra từ dưới gầm giường một chiếc hộp được gói rất đẹp.
Đây là quà sinh nhật mà buổi sáng cô hai đã chuyển lại cho cậu, nói là mẹ cậu nhờ gửi.
Đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa mở ra. Hiến Nhi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp xinh xắn ấy rất lâu.
………..
Người gác cổng của nhà họ Cố tuổi đã cao. Tuy thân thể vẫn còn cứng cáp, nhưng mấy năm gần đây tai đã hơi kém, thỉnh thoảng nghe không còn rõ như trước. Cố phu nhân vốn là người sống tình nghĩa, vẫn giữ ông lại làm việc, không nỡ cho nghỉ.
Đêm đã khuya, vạn vật yên ắng, chỉ còn tiếng gió lạnh thổi qua đình viện. Người gác cổng lúc này cũng đã chìm sâu vào giấc ngủ. Ông ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết ở bên kia cánh cổng sắt lớn, cánh cửa nhỏ khẽ hé ra một khe hở.
Một bóng dáng nhỏ nhắn nhanh nhẹn lách qua khe cửa, chẳng mấy chốc đã biến mất vào bóng đêm tuyết phủ.
Năm năm qua đi, nói dài thì không hẳn dài, nhưng cũng chẳng phải ngắn. Giữa khung cảnh tối tăm u ám của góc phố phủ đầy tuyết này, việc bất ngờ gặp lại người từ quá khứ, ngoài sự im lặng, hẳn chẳng còn lời chào hỏi hay biểu hiện nào khác.
Một vài tinh thể băng tuyết lặng lẽ đậu trên mi mắt cô, nhanh chóng tan thành nước dưới hơi ấm toát ra từ cơ thể, làm tầm mắt cô hơi mờ đi. Cô nhắm mắt lại, rồi mở ra, và nhìn thấy anh đã bước đến bên cạnh, giữ khoảng cách như trước.
“Em trở về rồi?” Anh hỏi, giọng nói quen thuộc, thong dong và bình thản.
Gương mặt bị bóng mũ che phủ một phần, bóng tối tạo thành hình cung mờ ảo, khiến hình dáng không thể nhìn rõ ràng. Nhưng điều đó càng làm nổi bật sự giống nhau giữa anh và ba Cố.
“Ừ, mấy ngày trước vừa mới trở về.” Cô hơi câu nệ, gật đầu đáp lại.
“Mọi việc đều tốt chứ?” Anh hỏi.
“Cũng tạm được. Anh thì sao, vẫn khỏe chứ?”
Cố Trường Quân trầm mặc trong chốc lát, rồi mới đáp: “Anh cũng ổn.”
Cuộc trò chuyện khách sáo sau bao năm không gặp kết thúc trong sự khô khốc, cả hai lại một lần nữa rơi vào im lặng, không biết nên nói gì tiếp theo.
Trước đây, Tiêu Mộng Hồng từng đôi lần tưởng tượng, nếu một ngày nào đó cô và Cố Trường Quân gặp lại, thì lúc ấy cả hai sẽ mang tâm trạng gì, sẽ đối mặt nhau ra sao.
Cô đã nghĩ đến đủ kiểu khả năng: có thể là những oán hận cũ chưa nguôi, có thể là sự lạnh nhạt gượng gạo, hoặc thậm chí là đôi bên móc méo nhau, dùng những tổn thương trong lòng để làm đau đối phương, giống như cách họ từng hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau trong quá khứ.
Chỉ duy nhất không nghĩ tới, lại là cảnh tượng như bây giờ – giống như hai người bạn cũ lâu ngày không gặp, xa lạ mà khách sáo. Anh trông có vẻ đã hoàn toàn buông bỏ mọi chuyện từng liên quan đến cô. Chỉ khi buông bỏ rồi, mới có thể bình thản và lịch sự như thế.
Anh vẫn im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Tiêu Mộng Hồng chậm rãi buông tay, lúc này mới phát hiện bản thân vừa rồi vô thức siết chặt ống tay áo, đến mức hai bàn tay cứng đờ. Lúc ra ngoài cô quên mang găng, mười ngón tay vốn đã lạnh cứng. Nhưng bây giờ, lòng bàn tay lại rịn ra một tầng mồ hôi ấm nóng, ẩm ướt đến khó chịu.
Cô ngập ngừng một lát, quay đầu nhìn về hướng mình vừa đến, rồi xoay lại nói với anh:
“Vậy tôi đi trước đây. Hôm nay là sinh nhật Hiến Nhi, anh mau về nhà đi, kẻo thằng bé trông lâu lại sốt ruột.”
Nói xong, cô khẽ gật đầu với anh, xoay người tiếp tục bước về phía trước.
Cố Trường Quân nhìn theo bóng dáng mảnh mai của cô dưới ánh tuyết nhạt, do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Trời sắp tối rồi. Em định đi đâu? Nếu cần, anh có thể đưa em một đoạn.”
Tiêu Mộng Hồng dừng bước, quay đầu lại, nói: “Cảm ơn anh. Nhưng không cần đâu. Tôi hẹn gặp một người bạn, ở ngay phía trước, cách đây không xa.”
Cố Trường Quân lại rơi vào im lặng.
Tiêu Mộng Hồng khẽ cười với anh, rồi quay đầu đi tiếp, bóng dáng dần khuất sau góc phố cuối con đường.
Trên nền tuyết, chỉ còn sót lại một hàng dấu chân cô để lại.
Cố Trường Quân đứng lặng trên nền tuyết một lúc, rồi bỗng xoay người, sải bước nhanh về phía chiếc xe đỗ bên đường.
Ở một góc đường, không còn cảm nhận được ánh mắt nhìn theo từ phía sau, Tiêu Mộng Hồng bất giác bước nhanh hơn, càng lúc càng gấp, cuối cùng gần như là chạy băng băng trên nền tuyết. Chạy đến mức thở hổn hển, cô mới chậm rãi dừng lại, há miệng hít lấy từng ngụm không khí lạnh buốt nhưng trong lành.
…….....
Cố Trường Quân cả người còn mang theo hơi lạnh ngoài trời, bước vào nhà thì bữa tiệc đã qua một nửa. Nhưng việc anh kịp trở về vẫn khiến không khí trong phòng trở nên nhộn nhịp. Anh ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh Hiến Nhi, vị trí rõ ràng là để dành riêng cho anh.
Hiến Nhi khẽ gọi một tiếng: “Ba.”
Anh giơ tay xoa nhẹ đầu thằng bé. Không khí sau đó vô cùng náo nhiệt, nhưng chủ đề buổi tối lại nhanh chóng rời khỏi nhân vật chính là Hiến Nhi, mà chuyển sang Diệp Mạn Chi, cô gái đang ngồi bên cạnh chị ba Cố Vân Tụ.
Cố Vân Tụ không ngớt lời khen ngợi cô Diệp, nói rằng cô có tấm lòng nhân ái, từ trước đến nay vẫn luôn tích cực tham gia công tác thiện nguyện ở trại trẻ mồ côi và các chương trình phúc lợi, thậm chí còn từng được báo chí đưa tin.
“Trường Quân này,” Cố Vân Tụ nói, “lần trước chị cũng đi cùng cô Diệp đến trại trẻ. Em chưa tận mắt thấy thôi, chứ lũ trẻ ở đó quý cô ấy lắm! Lúc tụi chị về, đứa nào cũng quyến luyến không muốn rời! Khi đó chị đã nghĩ, nếu sau này cô Diệp có con, chắc chắn sẽ là một người mẹ tuyệt vời, là phúc khí của tụi nhỏ! Chứ đâu có giống loại sinh con ra không nuôi, rồi bỏ đi biệt tích, nghĩ đến là thấy tức!”
Hiến Nhi cúi đầu, ánh mắt chăm chăm nhìn vào họa tiết trên đĩa thức ăn trước mặt, hàng mi khẽ run lên.
“Vân Tụ nói không sai, mẹ cũng nghĩ vậy.” Cố phu nhân gật đầu, giọng đầy cảm khái, “Năm ngoái mẹ bị phát bệnh cấp tính khi đang ở chùa Tây Sơn, nếu không nhờ có Mạn Chi tình cờ ở đó giúp đỡ, mẹ cũng không biết sẽ ra sao nữa. Bây giờ mẹ thật sự lo lắng đám con gái ngoài kia, suốt ngày hô hào khẩu hiệu ‘phụ nữ thời đại mới’, mà chẳng chịu để tâm đến nhà chồng. Lúc trước mẹ còn chưa nhìn rõ lòng người, chứ mấy năm nay thì rõ rồi. Mẹ thấy Mạn Chi thật sự rất tốt. Tuy cũng từng đi du học, nhưng không giống những người kia. Tính tình dịu dàng, biết quan tâm, hiếu thảo. Mẹ tuổi già sức yếu, chuyện trong nhà trước đây là Trâm Anh quán xuyến, giờ con bé bận bịu, đều nhờ Mạn Chi tận tâm giúp đỡ. Ngay cả tiệc sinh nhật Hiến Nhi tối nay cũng là nhờ nó một tay lo liệu. Trường Quân, con phải cảm ơn Mạn Chi đấy.”
Cố Trường Quân mỉm cười: “Đã làm phiền cô rồi, Diệp tiểu thư.”
Trên gương mặt Diệp Mạn Chi thoáng hiện chút đỏ ửng vì ngượng ngùng: “Không có gì đâu ạ. Mọi người không chê con làm phiền là con yên tâm rồi. Bác gái với chị ba khen quá lời rồi, con đâu có tốt như mọi người nói. Chẳng qua chỉ là làm những việc trong khả năng của mình thôi. Hơn nữa, con vốn rất yêu trẻ con. Nhất là Hiến Nhi, vừa thông minh vừa ngoan ngoãn, ai mà chẳng yêu quý nó chứ, chỉ hận không thể dành cho nó tất cả những gì tốt nhất.”
“Phải rồi.” Cố phu nhân nhìn Hiến Nhi đầy yêu thương, rồi lại liếc mắt sang con trai mình, trong giọng nói thoáng chút trách móc, “Giờ mẹ chẳng mong gì nữa, chỉ trông được bế cháu nội thôi.”
“Mẹ à.”
Cố Trâm Anh từ nảy đến giờ vẫn im lặng, chị ấy liếc nhìn Hiến Nhi đang ngồi cạnh, rồi cười cắt ngang lời mẹ: “Con nhớ là lần trước có ăn một món trứng muối nấu với tôm, sao tối nay lại không thấy dọn lên bàn vậy? Lúc nãy con còn đang thèm đây.”
Cố phu nhân vội vàng gọi mẹ Vương vào bếp hối thúc bếp chuẩn bị ngay.
Cố Vân Tụ liếc nhìn bụng chị gái, cười nửa đùa nửa thật: “Chị hai đúng là ở nhà vẫn sướng nhất. Nhìn mẹ cưng chiều chị như bảo bối thế kia.”
Cố Trâm Anh mỉm cười đáp: “Mẹ chỉ mong ai cũng có thể quay về sống cùng cho vui thôi. Mà cũng nhờ em bé trong bụng, nên chị mới được mẹ ưu ái hơn một chút đấy chứ!”
Cả nhà đều bật cười, không khí vui vẻ, ấm áp bao trùm khắp gian phòng.
……...
Bữa tiệc sinh nhật kết thúc, Cố phu nhân gọi Cố Trường Quân lại, dặn dò:
“Con tiện đường đưa Mạn Chi về nhé. Xe nhà Mạn Chi tối nay có việc khác, tài xế đưa con bé tới rồi đi luôn. Anh rể con thì uống quá chén, mẹ bảo tài xế nhà mình đưa cả nhà chị cả về trước rồi. Còn con thì tiện thể đưa Mạn Chi giùm mẹ.”
Diệp Mạn Chi vội vàng từ chối, nhưng bị Cố phu nhân giữ tay lại, cười nói:
“Nghe lời bác đi! Tối nay con lo liệu bao nhiêu việc, bác còn chưa kịp cảm ơn. Trường Quân đưa con một đoạn đường là điều nên làm mà.”
Diệp Mạn Chi không nói thêm gì nữa.
Cố Trường Quân nhìn cô một cái, gật đầu: “Đi thôi, Diệp tiểu thư.”
……....
Đêm khuya, gần mười một giờ. Tuyết ngoài trời đã ngớt, từng hạt nhỏ rơi lác đác rồi dần dần ngừng hẳn. Dưới sân, ánh sáng hắt lên từ lớp tuyết phủ phản chiếu lại một mảng sáng nhàn nhạt, lạnh lẽo và tĩnh mịch.
Đêm nay yên ắng đến lạ. Cố Trường Quân vẫn chưa ngủ. Anh đứng dựa vào khung cửa sổ đang mở, tay kẹp điếu thuốc. Đúng lúc đang rít một hơi, anh chợt nghe thấy tiếng cửa khẽ mở phía sau. Quay đầu lại, anh thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng nơi ngưỡng cửa.
Hiến Nhi bước vào. Trông thằng bé như vừa mới rời khỏi giường, trên người chỉ khoác tạm một chiếc áo choàng mỏng, chân trần dẫm lên nền đất lạnh giá. Cố Trường Quân vội vàng dập thuốc, xoay người bước nhanh lại, bế Hiến Nhi lên rồi đặt ngồi xuống giường. Anh kéo chăn phủ lên chân bé.
“Sao còn chưa ngủ?” Anh hỏi con.
Suốt năm năm qua, số ngày anh thực sự ở nhà ít đến mức có thể đếm được trên đầu ngón tay. Những cuộc trò chuyện với con trai lại càng hiếm hoi hơn. Trong mắt Hiến Nhi, ba là một người đàn ông vĩnh viễn bận rộn, luôn im lặng và xa cách. Mỗi lần anh trở về, thằng bé cũng không chủ động lại gần. Có lúc Cố Trường Quân cũng thấy áy náy. Nhưng dần dần, anh đã quen với sự cách biệt ấy. Chỉ là… giống như bây giờ, Hiến Nhi đột nhiên chủ động đến tìm anh, lại là lần đầu tiên. Anh không khỏi có chút kinh ngạc.
……
“Sao vậy?” Cố Trường Quân dịu giọng hỏi con.
Hiến Nhi vẫn ngồi im tại chỗ, không nói một lời.
Cố Trường Quân nghĩ một chút, khẽ hỏi: “Con giận vì ba về trễ sao? Thật sự xin lỗi, ba…”
“Người ấy là người xấu hả ba?” Hiến Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi.
Cố Trường Quân khựng lại.
“Người ấy là người xấu thật sao?” Thằng bé lặp lại một lần nữa, giọng cương quyết hơn.
Chỉ trong tích tắc, Cố Trường Quân đã hiểu người mà con trai nói đến là ai.
“Ai nói với con như vậy?” Anh nhìn thẳng vào mắt con, giọng trầm xuống, có phần nghiêm khắc.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Hiến Nhi hơi co người lại.
“Là bà nội… với cô ba…” Thằng bé lí nhí trả lời.
“Nhưng con không tin. Ba ơi, thật sự… người ấy là người xấu sao?”
Cố Trường Quân chậm rãi thở ra một hơi, rồi ngồi xuống cạnh con trai.
“Không.” Anh nói. “Cô ấy không phải người xấu.”
Hiến Nhi như trút được gánh nặng, khẽ thở phào: “Vậy… sao người ấy lại không cần ba, cũng không cần con?”
Câu hỏi ấy khiến Cố Trường Quân khựng lại. Anh không muốn trả lời. Hoặc đúng hơn… là không biết phải trả lời thế nào.
Anh im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ có thể lấp lửng: “Cô ấy không phải không cần con. Chỉ là… giữa cô ấy và ba, đã chia tay rồi.”
Cố Trường Quân cảm thấy đây có lẽ là câu hỏi khó trả lời nhất anh từng gặp trong đời. Anh dừng lại.
Hiến Nhi ngẩng lên nhìn ba, c*n m** d***, như thể đang gom hết dũng khí, lí nhí nói:
“Vậy bây giờ còn kịp không? Người ấy có thể về nhà, làm mẹ của con nữa không?”
Nói xong, thằng bé liền len lén nhìn gương mặt ba mình, vẻ mặt đầy chờ mong.
Cố Trường Quân nhìn khuôn mặt nhỏ giống hệt mẹ nó, lòng chợt dâng lên một cảm giác ngột ngạt khó nói thành lời.
Lời con trai hỏi, bất giác khiến anh lại nhớ đến cuộc gặp tình cờ tối nay với cô, khi anh đề nghị được đưa cô một đoạn đường, và câu trả lời mà cô dành cho anh lúc đó. Cái gọi là hẹn gặp bạn bè của cô, chắc chính là Tiết Tử An - người đàn ông bao năm qua vẫn luôn âm thầm ở bên cô.
Cố Trường Quân chỉ thấy có chút khó hiểu. Vì sao đến tận bây giờ cô vẫn chưa tái hôn? Anh im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói:
“Ba và mẹ con không thể quay lại nữa. Sau này, mẹ con sẽ có gia đình mới của riêng cô ấy. Hiến Nhi, nếu con thật sự muốn có một người mẹ, ba cũng có thể suy nghĩ, tìm một người có thể chăm sóc cho con.”
“Ba, con muốn về phòng ngủ.” Hiến Nhi bỗng cắt ngang.
Cố Trường Quân sững người: “Con có thể ngủ với ba.”
“Con về phòng mình.”
Hiến Nhi vén chăn, leo xuống giường, dưới ánh mắt dõi theo của Cố Trường Quân, thằng bé bước thật nhanh ra ngoài.
Một lát sau, Cố Trường Quân đi tới phòng con trai. Đẩy cửa ra, thấy thằng bé đã nằm im trên gối, mắt nhắm nghiền, như thể đã ngủ say. Anh lặng lẽ đứng nhìn gương mặt đang ngủ của con một lúc, rồi nhẹ nhàng kéo chăn lại cho ngay ngắn, xoay người rời đi. Anh vừa bước chân ra ngoài, trên giường, Hiến Nhi liền mở mắt. Thằng bé bật đèn, ngồi dậy, cúi người lôi ra từ dưới gầm giường một chiếc hộp được gói rất đẹp.
Đây là quà sinh nhật mà buổi sáng cô hai đã chuyển lại cho cậu, nói là mẹ cậu nhờ gửi.
Đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa mở ra. Hiến Nhi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp xinh xắn ấy rất lâu.
………..
Người gác cổng của nhà họ Cố tuổi đã cao. Tuy thân thể vẫn còn cứng cáp, nhưng mấy năm gần đây tai đã hơi kém, thỉnh thoảng nghe không còn rõ như trước. Cố phu nhân vốn là người sống tình nghĩa, vẫn giữ ông lại làm việc, không nỡ cho nghỉ.
Đêm đã khuya, vạn vật yên ắng, chỉ còn tiếng gió lạnh thổi qua đình viện. Người gác cổng lúc này cũng đã chìm sâu vào giấc ngủ. Ông ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết ở bên kia cánh cổng sắt lớn, cánh cửa nhỏ khẽ hé ra một khe hở.
Một bóng dáng nhỏ nhắn nhanh nhẹn lách qua khe cửa, chẳng mấy chốc đã biến mất vào bóng đêm tuyết phủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









