Lần gần nhất Tiêu Mộng Hồng nhìn thấy Hiến Nhi là từ hai năm trước, khi thằng bé mới năm tuổi. Kể từ sau đó, cô chưa từng gặp lại con trai mình. Bộ dáng hiện tại của Hiến Nhi, Tiêu Mộng Hồng chỉ có thể dựa vào tấm ảnh mà Cố Trâm Anh gửi cho cô từ năm ngoái để tưởng tượng. Bởi vì năm nay đến cả ảnh chụp cũng không còn.
Cố Trâm Anh từng nói, Hiến Nhi sau khi bắt đầu hiểu chuyện thì không còn thích chụp ảnh nữa. Nhưng trong lòng Tiêu Mộng Hồng vẫn luôn có một linh cảm, có lẽ con trai cô đã sớm nhận ra, những bức ảnh do cô hai Cố Trâm Anh chụp là để gửi cho mẹ mình. Chính vì thế mà thằng bé mới dần dần kháng cự.
Tương tự, cô cũng hiểu rõ một điều: suốt những năm qua, mỗi lần cô trở về mà không thể gặp được Hiến Nhi, nguyên nhân thực ra không phải vì Cố phu nhân cố tình gây khó dễ. Mặc dù Cố phu nhân ghét cô đến tận xương tuỷ, nhưng qua lời của Cố Trâm Anh, cô biết rõ, nhờ vào câu nói năm đó của Cố Trường Quân và sự kiên quyết của Cố Trâm Anh, cho nên trước khi Hiến Nhi lên năm tuổi, mỗi lần Tiêu Mộng Hồng về nước, thằng bé đều được đưa ra gặp mẹ. Dù Cố phu nhân có bất mãn, cũng không thể ngăn cản.
Việc không thể gặp được con trai, lý do sâu xa chính là vì Hiến Nhi, sau khi bắt đầu hiểu chuyện, đã tự mình từ chối gặp cô. Dù rằng ngay trên chuyến tàu về nước, Tiêu Mộng Hồng đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Thế nhưng khi thật sự nghe thấy con trai đến cả giọng nói của mình cũng không muốn nghe, trong lòng cô vẫn dâng lên một nỗi chua xót không thể diễn tả thành lời.
……
Hôm sau, khi Tiêu Mộng Hồng vừa bước ra khỏi ga tàu Bắc Bình và nói lời tạm biệt với phu nhân Lỗ Lãng Ninh, người đồng hành cùng cô trên chuyến đi, thì bất chợt, một luồng ánh sáng trắng lóe lên kèm theo tiếng “tách” vang lên của đèn flash. Vài ba phóng viên không biết từ đâu xuất hiện, nhanh chóng vây quanh cô, máy ghi âm, giấy bút, máy ảnh đồng loạt giơ lên.
“Tiêu tiểu thư! Trong nước đều biết cô đã đạt được thành tựu đáng nể trong giới kiến trúc quốc tế, đặc biệt là công trình Trung tâm Nghệ thuật Hefner ở New York đã nhận được vô số lời khen. Lần này trở về nước, xin hỏi cảm xúc của cô thế nào?” Một phóng viên mặt tròn chen lên trước, hăng hái hỏi.
Tiêu Mộng Hồng trong khoảnh khắc ấy có phần sững sờ, không kịp phản ứng.
Trong suốt năm năm qua, cô đi đi về về giữa Trung Quốc và Mỹ. Quả thật, sự nghiệp kiến trúc của cô tại Mỹ có những bước tiến nhất định, điều này không thể phủ nhận. Tuy vậy, ngành kiến trúc không giống như những ngành công nghiệp khác, đây là một lĩnh vực cần sự tích lũy bền bỉ và lắng đọng theo thời gian, chứ không phải chỉ vài năm là có thể thành danh rực rỡ.
Báo chí trong nước dù có thể nắm được một số tin tức bên kia đại dương cũng không có gì lạ. Nhưng lời nói quá khoa trương của phóng viên kia khiến người ta nghe mà ngượng ngùng thay. Điều khiến cô bối rối hơn là, lần trở về này, tại sao đám phóng viên lại biết được lịch trình, thậm chí còn canh ngay ở ga tàu để chờ phỏng vấn? Khi ánh mắt Tiêu Mộng Hồng dời về phía đôi vợ chồng Tiêu Thành Lân – Kim Ngọc Phượng đang đi tới đón mình, cô lập tức hiểu ra. Hôm qua sau khi gọi điện về cho nhà họ Cố, cô cũng có gọi về nhà họ Tiêu. Cuộc gọi đó là để hỏi thăm sức khỏe mẹ ruột – Tiêu phu nhân, và cũng là để báo bình an cho bà.
Tiêu phu nhân tuy là một người mẹ yếu đuối, nhưng lại là người duy nhất thật lòng khiến Tiêu Mộng Hồng vương vấn trong lòng. Năm năm trước, khi tin tức cô ly hôn truyền về Tiêu gia, anh trai và chị dâu nổi giận đùng đùng, Tiêu phu nhân cũng thất vọng tột cùng, thậm chí khóc lóc trách mắng cô. Thế nhưng, trước khi Tiêu Mộng Hồng lên đường sang Mỹ, bà đã lén lút tìm gặp con gái, giấu con trai và con dâu để đưa cho cô năm nghìn đồng - toàn bộ số tiền dành dụm cả đời, nói rằng: “Mẹ là một người mẹ vô dụng, thứ duy nhất có thể cho con, chỉ có ngần này thôi.”
Số tiền ấy, vốn là khoản bà để dành để lo hậu sự cho chính mình. Năm xưa khi Tiêu Thành Lân tổ chức tang lễ cho ba, tiền bạc túng thiếu đến mức phải chật vật vay mượn khắp nơi, vậy mà bà vẫn nhẫn nhịn không động tới món tiền này. Nhưng chính vào lúc đó, bà lại sẵn sàng đưa ra tất cả cho đứa con gái mà khi ấy, trong mắt mọi người, đã bị coi như một kẻ thất bại bị ruồng bỏ.
….......
“Em gái! Cuối cùng em cũng về rồi! Em không biết anh trai và chị dâu mong ngóng em đến mức nào đâu! Về là tốt rồi, về nhà thôi!”
Sau khi Tiêu Mộng Hồng đuổi được mấy phóng viên đi, Kim Ngọc Phượng lập tức bước tới, vẻ mặt niềm nở, kéo tay cô đầy thân mật, miệng không ngớt lời khen: “Bao năm không gặp, em gái càng lúc càng có thần sắc, cứ như mấy năm nay chẳng hề thay đổi chút nào! Không như chị, qua vài năm đã già đến chẳng dám gặp ai.”
“Anh, chị dâu, mấy phóng viên này là sao? Là hai người gọi đến à?” Tiêu Mộng Hồng cau mày hỏi.
“Đúng rồi!” Tiêu Thành Lân cười tươi như hoa, “Em ở Mỹ nổi tiếng như vậy, anh nghe nói tin tức của em còn được đăng cả trên New York Times! Bây giờ em về nước, tất nhiên phải đưa tin cho thật hoành tráng! Anh với chị dâu đặc biệt đến ga đón em về nhà đấy. Mau, mau! Lấy hành lý cho nhị tiểu thư!”
Tiêu Mộng Hồng đưa tay ngăn hạ nhân Tiêu gia lại, tự mình kéo lấy chiếc vali:
“Anh, chị dâu, cảm ơn hai người đã đến đón em. Nhưng hôm nay em chưa về nhà đâu. Ngày mai em sẽ ghé qua thăm mẹ, rồi cả mấy đứa cháu nữa.”
Nói xong, cô thẳng hướng lối ra nhà ga bước đi. Tiêu Thành Lân liếc sang vợ một cái đầy ẩn ý, Kim Ngọc Phượng liền vội vàng đuổi theo, níu lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng:
“Em gái! Em đã về tới Bắc Bình rồi, không về nhà thì ở đâu chứ? Người ngoài biết được lại tưởng nhà mình không chứa nổi em nữa thì sao? Anh chị thật lòng muốn em về. Từ giờ đừng đi đâu nữa, cứ an tâm ở nhà đi!” Vừa nói, chị ta vừa định giành lấy vali trong tay cô.
Tiêu Mộng Hồng rút tay lại, nói:
“Em có chỗ ở rồi. Với lại cũng đâu phải lần đầu về, trước kia thế nào, bây giờ vẫn vậy thôi. Tấm lòng anh chị em hiểu, ngày mai em sẽ về nhà.”
Cô khẽ gật đầu với cả hai rồi bước đi không chần chừ.
Vài năm trước, vì oán trách việc Tiêu Mộng Hồng tự ý ly hôn, vợ chồng Tiêu Thành Lân – Kim Ngọc Phượng đã từng rất lạnh nhạt, chẳng thèm đoái hoài gì đến cô. Giờ nghe cô nói vậy, trong lời lại như có ý nhắc đến chuyện cũ, cả hai nhìn nhau, trong lòng đều thấp thỏm, quả thật có chút chột dạ. Biết có níu kéo cũng vô ích, họ đành bất đắc dĩ nói với theo:
“Vậy ngày mai nhất định phải về nhà đấy, mẹ mong em lắm rồi.”
Mấy năm trước, mỗi lần về Bắc Bình, Tiêu Mộng Hồng đều ở tại ký túc xá giảng viên trong khuôn viên Đại học Kinh Hoa, nơi mà tiên sinh Lỗ Lãng Ninh đã sắp xếp cho cô.
Tại Đại học Kinh Hoa, cô rất được kính trọng. Trước đây, cô từng tổ chức vài buổi tọa đàm cho sinh viên ngành kiến trúc và luôn nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt. Năm ngoái, khoa kiến trúc từng chính thức ngỏ ý mời cô về giảng dạy. Tuy nhiên, khi ấy cô còn bận công trình khu dân cư cộng đồng bên Mỹ, một dự án quy mô lớn, cần nhiều thời gian và tâm sức, nên đành từ chối vì lo không đảm đương nổi vai trò giảng viên.
Cuộc sống trong khuôn viên Kinh Hoa khá yên tĩnh và thoải mái, an ninh tốt, hàng xóm cũng lịch sự, là nơi rất thích hợp để cô nghỉ ngơi và làm việc. Vì thế, Tiêu Mộng Hồng vẫn luôn chọn sống tại đây mỗi khi trở về.
Ký túc xá mà Tiêu Mộng Hồng ở chính là công trình mà cô thiết kế năm đó: tường trắng, ngói đen, bên cạnh có một cây đại tùng cổ thụ lâu năm nên được gọi là “tử vi lâu.” Giữa hè, cây tùng nở rộ rậm rạp, che bóng mát cả một vùng, mang đậm nét truyền thống cùng gu thẩm mỹ tinh tế của người làm nghệ thuật. Nhưng giờ đây là mùa đông, cây cối khô héo, nhìn quanh chỉ thấy đất trống vắng, có chút hiu quạnh.
Căn phòng ký túc xá đơn sơ ấy nằm ở tầng ba. Vì lâu ngày không về nên khi mở cửa ra, mạng nhện phủ đầy cùng với bụi đất bay mịt mù. Tiêu Mộng Hồng quét dọn sạch sẽ một lần, nghe tiếng cặp vợ chồng giáo viên hệ lịch sử bên cạnh đang trò chuyện. Màn đêm buông xuống, mọi thứ yên tĩnh.
Ngày hôm sau, Tiêu Mộng Hồng đến thăm Tiêu gia. Tiêu Thành Lân và vợ rất nhiệt tình đón tiếp, không còn giữ khoảng cách như trước. Đêm ấy, cô ngủ lại tại nhà Tiêu gia, cùng Tiêu phu nhân nằm chung giường.
So với lần đầu gặp mặt nhiều năm trước, Tiêu phu nhân giờ đây già đi rất nhiều, toàn thân phù nề, nằm trên chiếc giường gỗ đỏ cũ kỹ, thở hổn hển như người đang đau ốm, cổ họng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ho khan. Tiêu Mộng Hồng nghe thấy bà đang nửa tỉnh nửa mê lẩm bẩm, một chân co rút lên rồi nổi gân. Cô nhẹ nhàng v**t v*, ngồi dậy xoa bóp giúp bà. Khi cơn co rút qua đi, cô tiếp tục bóp chân mẹ Tiêu.
Một lúc sau, mẹ Tiêu thấp giọng hỏi: “Con với con rể, vẫn là không hề lui tới, không nói với nhau một lời nào sao?”
Con gái đã cùng Cố Trường Quân ly hôn được 5 năm, nhưng ở trước mặt Tiêu Mộng Hồng, bà vẫn dùng xưng hô con rể để gọi anh.
“Mẹ, anh ấy không còn là con rể của mẹ nữa. Mẹ sửa cách xưng hô đi.” Tiêu Mộng Hồng nhẹ nhàng nhắc bà.
Tiêu phu nhân có vẻ không nghe rõ, chỉ ậm ừ đáp lại.
“Nửa năm trước khi mẹ đi Phật đường, mẹ đã gặp nó đưa Cố phu nhân đến. Nó đối với ta vẫn giữ thái độ khách khí như trước, gọi ta là mẹ, còn hỏi thăm sức khỏe, hỏi ta có muốn gặp Hiến Nhi không. Mẹ cũng muốn liếc mắt nhìn cháu ngoại một chút. Nhưng lại sợ Cố phu nhân sẽ buồn phiền.” Tiêu phu nhân nghẹn ngào, khụ khụ vài tiếng rồi lấy khăn lau miệng, ngừng nói.
Tiêu Mộng Hồng nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xúc động nhẹ nhàng.
“Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa, các con vẫn còn Hiến Nhi. Nếu có thể hòa hợp, ta vẫn luôn mong các con quay về. Chỉ là càng ngày càng không hy vọng. Lần trước ở Phật đường gặp nó cùng Cố phu nhân, Diệp gia tiểu thư, cô gái ấy, là cô bạn mà con từng kể, người thường xuyên đến nhà chúng ta. Mẹ thấy, Cố phu nhân rất thích cô ta.”
Tiêu Mộng Hồng vẫn giữ vẻ trầm mặc. Tiêu phu nhân cũng im lặng một lúc lâu.
“Thôi, thôi, mẹ cũng không ngờ đến chuyện này. Đều là số phận mà. Mẹ không muốn nói nhiều, sợ làm con ghét. Chỉ nghe nói Trường Quân thăng chức rồi, còn nhanh hơn trước kia.” Tiêu phu nhân thở dài nói.
Cố Trường Quân đã được thăng hàm thiếu tướng, ở tuổi anh mà đạt được thành tựu như vậy là rất sớm. Từ năm trước, tình hình dần căng thẳng hơn, các đơn vị bộ binh, thiết giáp, không quân đều tham chiến, anh được cử giữ chức vụ quan trọng.
“Hiến Nhi không có mẹ bên cạnh. Dù được nuôi dưỡng trong giàu sang, còn có Cố phu nhân chăm sóc, không thiếu ăn uống, nhưng nói thật, vẫn rất đáng thương,” Tiêu phu nhân thở dài.
“Con đã trở về rồi, lần này nếu có thể, đừng đi nữa. Ở lại nhiều bên thằng bé. Thằng bé là máu thịt trên người con, con không đau nó thì ai đau chứ.”
Tiêu Mộng Hồng nghẹn ngào, cổ họng như nghẹn lại, rồi chậm rãi thở ra một hơi.
“Con biết rồi.” Cô nhẹ giọng đáp.
Tiêu phu nhân giọng nói trở nên dịu dàng hơn, như thể đang nói chuyện với cô con gái bé nhỏ năm nào.
“Con cũng nằm xuống đi, không cần phải xoa chân giúp mẹ nữa, ta đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Tiêu Mộng Hồng nghe lời, nằm lại xuống giường.
“Anh chị dâu của con… bây giờ đang rất thân thiết với thiếu gia nhà Diệp kia.”
Lúc Tiêu Mộng Hồng tưởng Tiêu phu nhân đã ngủ rồi, bỗng nghe bà hạ giọng, bất ngờ nói thêm:
“Nhà họ Diệp giờ khá có tiếng tăm. Vị thiếu gia Diệp đó, mấy tháng trước cũng mới ly hôn, lúc đó làm náo loạn cả lên… Ta luôn nghi ngờ chị dâu con có ý định gì đó với người ta… Con phải để ý.”
Tiêu phu nhân thở dài thật sâu, nhắm mắt lại, rồi không nói thêm gì nữa.
..............
Qua mấy ngày, đúng lúc là sinh nhật Hiến Nhi. Sáng sớm, Tiêu Mộng Hồng lại gọi điện cho Cố Trâm Anh, nghe được tin Hiến Nhi vẫn nhất quyết không chịu gặp mặt mình. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể nhờ Cố Trâm Anh mang lễ vật đến cho bé.
Đến lúc hoàng hôn, Tiêu Mộng Hồng một mình ngồi trong ký túc xá của Đại học Kinh Hoa, dựa vào bàn sắp xếp lại mấy tài liệu cũ vài ngày trước. Dần dần cảm thấy ngón tay tê cứng, chân cũng lạnh run. Buông cây bút chì trong tay, cô xoa xoa ngón tay rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, mới nhận ra tuyết đã bắt đầu rơi nhẹ từ lúc nào.
Đây có lẽ là trận tuyết đầu mùa đông năm nay.
Cạnh bên nhà, thầy Đổng sống một mình, không lâu trước đây mới đón vợ cùng hai đứa trẻ nhỏ từ quê lên, vẫn chưa tìm được chỗ ở thích hợp ngoài ký túc xá. Bốn người cùng sống tạm trong căn phòng đó. Giờ này đã gần đến giờ ăn tối, trong không khí phảng phất mùi thức ăn thơm ngon, tiếng cười đùa của mấy đứa nhỏ bên nhà thầy Đổng cùng tiếng bà Đổng quát lên vì bị làm ồn.
Tiêu Mộng Hồng đứng bên cửa sổ một lúc, ngước mắt nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực và tuyết nhỏ đang rơi. Cô khoác áo, cầm dù rồi bước ra ngoài.
Cố Trâm Anh từng nói, Hiến Nhi sau khi bắt đầu hiểu chuyện thì không còn thích chụp ảnh nữa. Nhưng trong lòng Tiêu Mộng Hồng vẫn luôn có một linh cảm, có lẽ con trai cô đã sớm nhận ra, những bức ảnh do cô hai Cố Trâm Anh chụp là để gửi cho mẹ mình. Chính vì thế mà thằng bé mới dần dần kháng cự.
Tương tự, cô cũng hiểu rõ một điều: suốt những năm qua, mỗi lần cô trở về mà không thể gặp được Hiến Nhi, nguyên nhân thực ra không phải vì Cố phu nhân cố tình gây khó dễ. Mặc dù Cố phu nhân ghét cô đến tận xương tuỷ, nhưng qua lời của Cố Trâm Anh, cô biết rõ, nhờ vào câu nói năm đó của Cố Trường Quân và sự kiên quyết của Cố Trâm Anh, cho nên trước khi Hiến Nhi lên năm tuổi, mỗi lần Tiêu Mộng Hồng về nước, thằng bé đều được đưa ra gặp mẹ. Dù Cố phu nhân có bất mãn, cũng không thể ngăn cản.
Việc không thể gặp được con trai, lý do sâu xa chính là vì Hiến Nhi, sau khi bắt đầu hiểu chuyện, đã tự mình từ chối gặp cô. Dù rằng ngay trên chuyến tàu về nước, Tiêu Mộng Hồng đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Thế nhưng khi thật sự nghe thấy con trai đến cả giọng nói của mình cũng không muốn nghe, trong lòng cô vẫn dâng lên một nỗi chua xót không thể diễn tả thành lời.
……
Hôm sau, khi Tiêu Mộng Hồng vừa bước ra khỏi ga tàu Bắc Bình và nói lời tạm biệt với phu nhân Lỗ Lãng Ninh, người đồng hành cùng cô trên chuyến đi, thì bất chợt, một luồng ánh sáng trắng lóe lên kèm theo tiếng “tách” vang lên của đèn flash. Vài ba phóng viên không biết từ đâu xuất hiện, nhanh chóng vây quanh cô, máy ghi âm, giấy bút, máy ảnh đồng loạt giơ lên.
“Tiêu tiểu thư! Trong nước đều biết cô đã đạt được thành tựu đáng nể trong giới kiến trúc quốc tế, đặc biệt là công trình Trung tâm Nghệ thuật Hefner ở New York đã nhận được vô số lời khen. Lần này trở về nước, xin hỏi cảm xúc của cô thế nào?” Một phóng viên mặt tròn chen lên trước, hăng hái hỏi.
Tiêu Mộng Hồng trong khoảnh khắc ấy có phần sững sờ, không kịp phản ứng.
Trong suốt năm năm qua, cô đi đi về về giữa Trung Quốc và Mỹ. Quả thật, sự nghiệp kiến trúc của cô tại Mỹ có những bước tiến nhất định, điều này không thể phủ nhận. Tuy vậy, ngành kiến trúc không giống như những ngành công nghiệp khác, đây là một lĩnh vực cần sự tích lũy bền bỉ và lắng đọng theo thời gian, chứ không phải chỉ vài năm là có thể thành danh rực rỡ.
Báo chí trong nước dù có thể nắm được một số tin tức bên kia đại dương cũng không có gì lạ. Nhưng lời nói quá khoa trương của phóng viên kia khiến người ta nghe mà ngượng ngùng thay. Điều khiến cô bối rối hơn là, lần trở về này, tại sao đám phóng viên lại biết được lịch trình, thậm chí còn canh ngay ở ga tàu để chờ phỏng vấn? Khi ánh mắt Tiêu Mộng Hồng dời về phía đôi vợ chồng Tiêu Thành Lân – Kim Ngọc Phượng đang đi tới đón mình, cô lập tức hiểu ra. Hôm qua sau khi gọi điện về cho nhà họ Cố, cô cũng có gọi về nhà họ Tiêu. Cuộc gọi đó là để hỏi thăm sức khỏe mẹ ruột – Tiêu phu nhân, và cũng là để báo bình an cho bà.
Tiêu phu nhân tuy là một người mẹ yếu đuối, nhưng lại là người duy nhất thật lòng khiến Tiêu Mộng Hồng vương vấn trong lòng. Năm năm trước, khi tin tức cô ly hôn truyền về Tiêu gia, anh trai và chị dâu nổi giận đùng đùng, Tiêu phu nhân cũng thất vọng tột cùng, thậm chí khóc lóc trách mắng cô. Thế nhưng, trước khi Tiêu Mộng Hồng lên đường sang Mỹ, bà đã lén lút tìm gặp con gái, giấu con trai và con dâu để đưa cho cô năm nghìn đồng - toàn bộ số tiền dành dụm cả đời, nói rằng: “Mẹ là một người mẹ vô dụng, thứ duy nhất có thể cho con, chỉ có ngần này thôi.”
Số tiền ấy, vốn là khoản bà để dành để lo hậu sự cho chính mình. Năm xưa khi Tiêu Thành Lân tổ chức tang lễ cho ba, tiền bạc túng thiếu đến mức phải chật vật vay mượn khắp nơi, vậy mà bà vẫn nhẫn nhịn không động tới món tiền này. Nhưng chính vào lúc đó, bà lại sẵn sàng đưa ra tất cả cho đứa con gái mà khi ấy, trong mắt mọi người, đã bị coi như một kẻ thất bại bị ruồng bỏ.
….......
“Em gái! Cuối cùng em cũng về rồi! Em không biết anh trai và chị dâu mong ngóng em đến mức nào đâu! Về là tốt rồi, về nhà thôi!”
Sau khi Tiêu Mộng Hồng đuổi được mấy phóng viên đi, Kim Ngọc Phượng lập tức bước tới, vẻ mặt niềm nở, kéo tay cô đầy thân mật, miệng không ngớt lời khen: “Bao năm không gặp, em gái càng lúc càng có thần sắc, cứ như mấy năm nay chẳng hề thay đổi chút nào! Không như chị, qua vài năm đã già đến chẳng dám gặp ai.”
“Anh, chị dâu, mấy phóng viên này là sao? Là hai người gọi đến à?” Tiêu Mộng Hồng cau mày hỏi.
“Đúng rồi!” Tiêu Thành Lân cười tươi như hoa, “Em ở Mỹ nổi tiếng như vậy, anh nghe nói tin tức của em còn được đăng cả trên New York Times! Bây giờ em về nước, tất nhiên phải đưa tin cho thật hoành tráng! Anh với chị dâu đặc biệt đến ga đón em về nhà đấy. Mau, mau! Lấy hành lý cho nhị tiểu thư!”
Tiêu Mộng Hồng đưa tay ngăn hạ nhân Tiêu gia lại, tự mình kéo lấy chiếc vali:
“Anh, chị dâu, cảm ơn hai người đã đến đón em. Nhưng hôm nay em chưa về nhà đâu. Ngày mai em sẽ ghé qua thăm mẹ, rồi cả mấy đứa cháu nữa.”
Nói xong, cô thẳng hướng lối ra nhà ga bước đi. Tiêu Thành Lân liếc sang vợ một cái đầy ẩn ý, Kim Ngọc Phượng liền vội vàng đuổi theo, níu lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng:
“Em gái! Em đã về tới Bắc Bình rồi, không về nhà thì ở đâu chứ? Người ngoài biết được lại tưởng nhà mình không chứa nổi em nữa thì sao? Anh chị thật lòng muốn em về. Từ giờ đừng đi đâu nữa, cứ an tâm ở nhà đi!” Vừa nói, chị ta vừa định giành lấy vali trong tay cô.
Tiêu Mộng Hồng rút tay lại, nói:
“Em có chỗ ở rồi. Với lại cũng đâu phải lần đầu về, trước kia thế nào, bây giờ vẫn vậy thôi. Tấm lòng anh chị em hiểu, ngày mai em sẽ về nhà.”
Cô khẽ gật đầu với cả hai rồi bước đi không chần chừ.
Vài năm trước, vì oán trách việc Tiêu Mộng Hồng tự ý ly hôn, vợ chồng Tiêu Thành Lân – Kim Ngọc Phượng đã từng rất lạnh nhạt, chẳng thèm đoái hoài gì đến cô. Giờ nghe cô nói vậy, trong lời lại như có ý nhắc đến chuyện cũ, cả hai nhìn nhau, trong lòng đều thấp thỏm, quả thật có chút chột dạ. Biết có níu kéo cũng vô ích, họ đành bất đắc dĩ nói với theo:
“Vậy ngày mai nhất định phải về nhà đấy, mẹ mong em lắm rồi.”
Mấy năm trước, mỗi lần về Bắc Bình, Tiêu Mộng Hồng đều ở tại ký túc xá giảng viên trong khuôn viên Đại học Kinh Hoa, nơi mà tiên sinh Lỗ Lãng Ninh đã sắp xếp cho cô.
Tại Đại học Kinh Hoa, cô rất được kính trọng. Trước đây, cô từng tổ chức vài buổi tọa đàm cho sinh viên ngành kiến trúc và luôn nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt. Năm ngoái, khoa kiến trúc từng chính thức ngỏ ý mời cô về giảng dạy. Tuy nhiên, khi ấy cô còn bận công trình khu dân cư cộng đồng bên Mỹ, một dự án quy mô lớn, cần nhiều thời gian và tâm sức, nên đành từ chối vì lo không đảm đương nổi vai trò giảng viên.
Cuộc sống trong khuôn viên Kinh Hoa khá yên tĩnh và thoải mái, an ninh tốt, hàng xóm cũng lịch sự, là nơi rất thích hợp để cô nghỉ ngơi và làm việc. Vì thế, Tiêu Mộng Hồng vẫn luôn chọn sống tại đây mỗi khi trở về.
Ký túc xá mà Tiêu Mộng Hồng ở chính là công trình mà cô thiết kế năm đó: tường trắng, ngói đen, bên cạnh có một cây đại tùng cổ thụ lâu năm nên được gọi là “tử vi lâu.” Giữa hè, cây tùng nở rộ rậm rạp, che bóng mát cả một vùng, mang đậm nét truyền thống cùng gu thẩm mỹ tinh tế của người làm nghệ thuật. Nhưng giờ đây là mùa đông, cây cối khô héo, nhìn quanh chỉ thấy đất trống vắng, có chút hiu quạnh.
Căn phòng ký túc xá đơn sơ ấy nằm ở tầng ba. Vì lâu ngày không về nên khi mở cửa ra, mạng nhện phủ đầy cùng với bụi đất bay mịt mù. Tiêu Mộng Hồng quét dọn sạch sẽ một lần, nghe tiếng cặp vợ chồng giáo viên hệ lịch sử bên cạnh đang trò chuyện. Màn đêm buông xuống, mọi thứ yên tĩnh.
Ngày hôm sau, Tiêu Mộng Hồng đến thăm Tiêu gia. Tiêu Thành Lân và vợ rất nhiệt tình đón tiếp, không còn giữ khoảng cách như trước. Đêm ấy, cô ngủ lại tại nhà Tiêu gia, cùng Tiêu phu nhân nằm chung giường.
So với lần đầu gặp mặt nhiều năm trước, Tiêu phu nhân giờ đây già đi rất nhiều, toàn thân phù nề, nằm trên chiếc giường gỗ đỏ cũ kỹ, thở hổn hển như người đang đau ốm, cổ họng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ho khan. Tiêu Mộng Hồng nghe thấy bà đang nửa tỉnh nửa mê lẩm bẩm, một chân co rút lên rồi nổi gân. Cô nhẹ nhàng v**t v*, ngồi dậy xoa bóp giúp bà. Khi cơn co rút qua đi, cô tiếp tục bóp chân mẹ Tiêu.
Một lúc sau, mẹ Tiêu thấp giọng hỏi: “Con với con rể, vẫn là không hề lui tới, không nói với nhau một lời nào sao?”
Con gái đã cùng Cố Trường Quân ly hôn được 5 năm, nhưng ở trước mặt Tiêu Mộng Hồng, bà vẫn dùng xưng hô con rể để gọi anh.
“Mẹ, anh ấy không còn là con rể của mẹ nữa. Mẹ sửa cách xưng hô đi.” Tiêu Mộng Hồng nhẹ nhàng nhắc bà.
Tiêu phu nhân có vẻ không nghe rõ, chỉ ậm ừ đáp lại.
“Nửa năm trước khi mẹ đi Phật đường, mẹ đã gặp nó đưa Cố phu nhân đến. Nó đối với ta vẫn giữ thái độ khách khí như trước, gọi ta là mẹ, còn hỏi thăm sức khỏe, hỏi ta có muốn gặp Hiến Nhi không. Mẹ cũng muốn liếc mắt nhìn cháu ngoại một chút. Nhưng lại sợ Cố phu nhân sẽ buồn phiền.” Tiêu phu nhân nghẹn ngào, khụ khụ vài tiếng rồi lấy khăn lau miệng, ngừng nói.
Tiêu Mộng Hồng nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xúc động nhẹ nhàng.
“Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa, các con vẫn còn Hiến Nhi. Nếu có thể hòa hợp, ta vẫn luôn mong các con quay về. Chỉ là càng ngày càng không hy vọng. Lần trước ở Phật đường gặp nó cùng Cố phu nhân, Diệp gia tiểu thư, cô gái ấy, là cô bạn mà con từng kể, người thường xuyên đến nhà chúng ta. Mẹ thấy, Cố phu nhân rất thích cô ta.”
Tiêu Mộng Hồng vẫn giữ vẻ trầm mặc. Tiêu phu nhân cũng im lặng một lúc lâu.
“Thôi, thôi, mẹ cũng không ngờ đến chuyện này. Đều là số phận mà. Mẹ không muốn nói nhiều, sợ làm con ghét. Chỉ nghe nói Trường Quân thăng chức rồi, còn nhanh hơn trước kia.” Tiêu phu nhân thở dài nói.
Cố Trường Quân đã được thăng hàm thiếu tướng, ở tuổi anh mà đạt được thành tựu như vậy là rất sớm. Từ năm trước, tình hình dần căng thẳng hơn, các đơn vị bộ binh, thiết giáp, không quân đều tham chiến, anh được cử giữ chức vụ quan trọng.
“Hiến Nhi không có mẹ bên cạnh. Dù được nuôi dưỡng trong giàu sang, còn có Cố phu nhân chăm sóc, không thiếu ăn uống, nhưng nói thật, vẫn rất đáng thương,” Tiêu phu nhân thở dài.
“Con đã trở về rồi, lần này nếu có thể, đừng đi nữa. Ở lại nhiều bên thằng bé. Thằng bé là máu thịt trên người con, con không đau nó thì ai đau chứ.”
Tiêu Mộng Hồng nghẹn ngào, cổ họng như nghẹn lại, rồi chậm rãi thở ra một hơi.
“Con biết rồi.” Cô nhẹ giọng đáp.
Tiêu phu nhân giọng nói trở nên dịu dàng hơn, như thể đang nói chuyện với cô con gái bé nhỏ năm nào.
“Con cũng nằm xuống đi, không cần phải xoa chân giúp mẹ nữa, ta đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Tiêu Mộng Hồng nghe lời, nằm lại xuống giường.
“Anh chị dâu của con… bây giờ đang rất thân thiết với thiếu gia nhà Diệp kia.”
Lúc Tiêu Mộng Hồng tưởng Tiêu phu nhân đã ngủ rồi, bỗng nghe bà hạ giọng, bất ngờ nói thêm:
“Nhà họ Diệp giờ khá có tiếng tăm. Vị thiếu gia Diệp đó, mấy tháng trước cũng mới ly hôn, lúc đó làm náo loạn cả lên… Ta luôn nghi ngờ chị dâu con có ý định gì đó với người ta… Con phải để ý.”
Tiêu phu nhân thở dài thật sâu, nhắm mắt lại, rồi không nói thêm gì nữa.
..............
Qua mấy ngày, đúng lúc là sinh nhật Hiến Nhi. Sáng sớm, Tiêu Mộng Hồng lại gọi điện cho Cố Trâm Anh, nghe được tin Hiến Nhi vẫn nhất quyết không chịu gặp mặt mình. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể nhờ Cố Trâm Anh mang lễ vật đến cho bé.
Đến lúc hoàng hôn, Tiêu Mộng Hồng một mình ngồi trong ký túc xá của Đại học Kinh Hoa, dựa vào bàn sắp xếp lại mấy tài liệu cũ vài ngày trước. Dần dần cảm thấy ngón tay tê cứng, chân cũng lạnh run. Buông cây bút chì trong tay, cô xoa xoa ngón tay rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, mới nhận ra tuyết đã bắt đầu rơi nhẹ từ lúc nào.
Đây có lẽ là trận tuyết đầu mùa đông năm nay.
Cạnh bên nhà, thầy Đổng sống một mình, không lâu trước đây mới đón vợ cùng hai đứa trẻ nhỏ từ quê lên, vẫn chưa tìm được chỗ ở thích hợp ngoài ký túc xá. Bốn người cùng sống tạm trong căn phòng đó. Giờ này đã gần đến giờ ăn tối, trong không khí phảng phất mùi thức ăn thơm ngon, tiếng cười đùa của mấy đứa nhỏ bên nhà thầy Đổng cùng tiếng bà Đổng quát lên vì bị làm ồn.
Tiêu Mộng Hồng đứng bên cửa sổ một lúc, ngước mắt nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực và tuyết nhỏ đang rơi. Cô khoác áo, cầm dù rồi bước ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









