Một con tàu biển chở khách sang trọng đang lướt trên mặt biển lúc hoàng hôn, hướng thẳng về phía Trung Quốc. Con tàu mang tên “Công chúa” này đã rời cảng New York hơn nửa tháng trước. Hành trình sắp kết thúc, sáng mai sẽ cập bến Thượng Hải.
Tiêu Mộng Hồng đứng một mình ở góc boong tàu, lặng lẽ ngước mắt nhìn ra khoảng biển xa xăm phía trước. Gió biển thổi nhè nhẹ, mằn mặn và lạnh lành. Đúng lúc ấy, một quả bóng cao su bẩn từ phía nào đó bất ngờ bay về phía cô, sượt qua cánh tay rồi rơi thẳng xuống biển, để lại một vết bẩn rõ rệt trên ống tay áo màu nhạt của cô.
Một bé trai tầm năm sáu tuổi, chắc vừa chạy nhảy chơi đùa ở boong tàu, hấp tấp chạy tới, loạng choạng rồi ngã nhào ngay dưới chân cô. Vừa bò dậy, cậu bé vừa khóc vừa la đòi quả bóng cao su đã mất.
Ngay sau đó, mẹ của cậu bé – một người phụ nữ đang mang thai, ở khoang ba – vội vã đuổi đến. Vừa túm lấy con trai, bà không ngừng xin lỗi. Bà vỗ nhẹ cậu bé một cái rồi cúi người nói:
“Tiêu tiểu thư, thật xin lỗi! Con tôi làm bẩn áo cô rồi… tôi lấy khăn tay lau cho cô nhé!”
Nói rồi bà ta luống cuống lục túi tìm khăn tay.
Trên con tàu này, Tiêu tiểu thư là người Trung Quốc hiếm hoi được sắp xếp ở cùng khoang nhất với một quý bà người Mỹ, bởi vậy rất dễ khiến người khác chú ý. Suốt hơn nửa tháng trên tàu, bà Phương – mẹ cậu bé – từng nhiều lần nghe người ta xì xào về Tiêu tiểu thư bên bàn mạt chược. Nghe nói cô ấy là một nữ kiến trúc sư có tiếng, từng đoạt giải thưởng lớn ở Mỹ.
Tuy trong mắt bà Phương, phụ nữ ra ngoài đi làm chẳng khác gì những người không có chồng nuôi, giống như mấy cô đồng hương người Hoa đang làm việc ở khu phố Tây cùng chồng bà, đều thuộc diện “đáng thương”, không được xem trọng. Với bà, nghề kiến trúc sư cũng chẳng nổi tiếng bằng mấy người bạn chơi mạt chược. Nhưng vừa nghe nói Tiêu tiểu thư từng được trao giải ở Mỹ, bà lập tức cảm thấy cô thật lợi hại.
Hơn nữa, Tiêu tiểu thư không chỉ xinh đẹp mà còn toát lên vẻ sang trọng quý phái, người bên cạnh cô đều là nhân vật có thân phận. Bà Phương tự nhiên tách cô ra khỏi những người phụ nữ mà bà vốn khinh thường, những người phải vất vả kiếm sống ngoài xã hội. Trong lòng bà dần dâng lên chút ngưỡng mộ, thậm chí là kính nể từ xa.
Thấy con trai mình ăn vạ trước mặt cô, còn làm bẩn cả váy áo của cô, bà hoảng hốt sợ bị trách móc, liền vội lấy khăn tay ra, tiện tay xách đứa con đang nằm vạ dưới sàn tàu lên, túm tai mắng cho một trận. Thằng bé gạt tay mẹ ra, phun nước bọt xuống đất, rồi chạy sang đầu bên kia xem mấy đứa lớn hơn đang chơi bài. Bà Phương có chút lúng túng, vội vàng cúi đầu xin lỗi.
Tiêu Mộng Hồng mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu,” rồi tự tay phủi nhẹ vết bẩn trên váy.
Bà Phương thở phào nhẹ nhõm, liền đổi sang giọng lấy lòng, nói: “Tiêu tiểu thư, nghe nói cô là kiến trúc sư? Thật giỏi quá! Khác hẳn tôi, chỉ biết quanh quẩn với mấy đứa nhỏ.”
Tiêu Mộng Hồng nhìn về phía mấy đứa trẻ đang chơi xa xa, mỉm cười nói: “Chăm con cho tốt mới là việc khó nhất. Vất vả lắm chứ không dễ gì đâu.”
“Cũng phải ha...” Bà Phương thấy cô bất ngờ hiền hòa, lời lẽ lại chẳng có chút gì coi thường mình, trong lòng lập tức thấy thân thiết, không nhịn được bèn than thở:
“Như tôi đây, trên đầu đã có ba đứa, trong bụng còn một đứa sắp chui ra nữa. Chồng thì chỉ là viên chức quèn làm công ăn lương, chẳng bao giờ biết thông cảm cho tôi. Một mình tôi đầu tắt mặt tối cả ngày, không có lúc nào yên thân. Mẹ chồng tôi ở nhà thì suốt ngày rêu rao khắp nơi là tôi ham ăn biếng làm. Lần này về nước, tôi quyết định để thằng ba lại cho bà ấy nuôi, cho khỏi phải mang cái tiếng lười biếng vô lý!”
Tiêu Mộng Hồng trò chuyện với bà đôi câu, sau đó khẽ gật đầu rồi quay người xuống boong tàu.
Bà Phương nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, thì bên cạnh có một bà khác – bà Vương – ghé lại gần hỏi nhỏ:
“Hồi nãy bà với cô Tiêu đó nói chuyện gì thế?”
Bà Phương sẵn sàng kể hết những điều không như ý trong cuộc sống của mình cho Tiêu Mộng Hồng – một người vốn không quen biết – nhưng tuyệt đối không hé nửa lời than thở trước mặt bà Vương, người có địa vị chẳng khác mình là mấy. Vì vậy, chỉ dăm ba câu chuyện phiếm cho có lệ rồi thôi.
Bà Vương liền ghé tai thì thầm:
“Chắc bà chưa biết đâu, cô Tiêu ấy, thật ra gọi là ‘tiểu thư’ cũng không đúng. Mà gọi ‘phu nhân’ lại càng không chuẩn.”
Bà Phương ngạc nhiên:
“Sao vậy? Bộ cô ấy… đã từng ly hôn hả? Nhìn không ra gì cả! Mà chẳng phải anh Tiết đi cùng tàu đang để ý cô ấy à? Tôi thấy hai người họ hay ăn chung trong phòng ăn lắm. Nghe nói anh Tiết là nhà tư bản, lại cao ráo phong độ. Nếu cô Tiêu từng ly hôn, sao anh ta lại để mắt đến một người đàn bà bị nhà chồng ruồng bỏ như vậy được?”
Bà Vương bĩu môi:
“Thì đó là bản lĩnh của cô ta. Chúng mình là phụ nữ chỉ biết ở nhà làm tròn bổn phận thì sao mà hiểu nổi mấy trò đó.”
Bà Phương im lặng, trong lòng đột nhiên thấy cô Tiêu kia dường như cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ cho lắm. Một người phụ nữ từng bị chồng bỏ, dẫu bên ngoài có hào nhoáng thế nào, suy cho cùng cũng vẫn là số phận đáng thương. So ra, những bất công mà bản thân bà phải chịu từ nhà chồng, có lẽ cũng không đến mức không thể chịu nổi.
…….
Khi Tiêu Mộng Hồng bước xuống boong tàu, phu nhân Lỗ Lãng Ninh bảo với cô rằng Tiết Tử An đã tới, mời mọi người cùng đi ăn bữa tối cuối cùng trên tàu.
Tiết Tử An vừa mới từ Mỹ về, có chuyến công tác đàm phán, biết Tiêu Mộng Hồng và bà Lỗ cũng cùng tàu trở về nước, nên đi cùng với họ. Anh ta vốn có quen biết phu nhân Lỗ Lãng Ninh. Chuyến đi khô khan tẻ nhạt, mấy người trên tàu thường hay làm bạn, cùng ăn cơm với nhau cũng là chuyện bình thường. Thay đồ xong, mọi người cùng ra nhà ăn. Tiết Tử An đã ngồi chờ bên bàn.
Ăn xong, phu nhân Lỗ Lãng Ninh đề nghị đi dạo trên boong tàu. Chiều hè đang ngả về tối, hoàng hôn buông xuống mặt biển, gió biển thổi nhẹ, không còn cảm giác oi bức của ban ngày. Trên boong tàu, người người năm ba người nhóm lại đi dạo, vừa đủ đông đúc.
Bà Lỗ kéo tay Tiêu Mộng Hồng đi dạo thì tình cờ gặp thuyền trưởng, bắt chuyện một lúc, chỉ còn Tiêu Mộng Hồng và Tiết Tử An đứng lại ở lan can.
Năm năm này, cứ cách một khoảng thời gian, Tiết Tử An sẽ xuất hiện bên cạnh Tiêu Mộng Hồng một cách lơ đãng, nhưng lại rất thường xuyên. Anh ta đã trở thành một người bạn thân thiết gắn bó nhiều năm với cô.
Nhìn vào gia thế của anh ta, đến giờ vẫn chưa kết hôn, không khỏi khiến người ta cảm thấy có chút kỳ lạ. Từ rất lâu về trước, Tiêu Mộng Hồng đã cảm nhận được, anh ta dành cho mình một tình cảm vượt lên trên mức bạn bè bình thường. Thế nhưng cô lại vô tình phớt lờ cảm xúc đó. Lý do là bởi vì, mỗi khi anh ta đến gần, cô cảm thấy áp lực. Nên cô luôn cố gắng tránh không để ở cùng một chỗ với anh ta, giữ khoảng cách thích hợp giữa hai người.
Tiêu Mộng Hồng tựa vào lan can, hít thở chút gió biển mát lành. Quay lại, cô thấy Tiết Tử An đang nhìn mình chăm chú, liền mỉm cười nói:
“Cảm ơn anh đã mời bữa tối. Ngày mai thuyền sẽ đến Thượng Hải rồi, hôm nay tôi cũng khá mệt, dự định về thu dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi sớm một chút. Còn anh thì sao?”
Trên mặt Tiết Tử An thoáng chút thất vọng, nhưng anh ta nhanh chóng trả lời: “Tôi cũng sẽ về.”
Tiêu Mộng Hồng hướng về phía Lỗ Lãng Ninh phu nhân đang trò chuyện vui vẻ với thuyền trưởng nói mình về nghỉ trước, bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, cô dừng bước, quay đầu lại.
Tiết Tử An có vẻ ngập ngừng, rồi bất ngờ bước nhanh tới gần, nét mặt mang theo chút kích động.
“Lời này tôi nói ra có thể là mạo muội, tôi đã luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho em, từ rất lâu rồi. Tôi luôn mong có thể cưới được một người như em làm vợ, để trao cho em sự tôn trọng và yêu thương lớn nhất. Trước đây tôi biết em không xem tình cảm là chuyện dễ dàng, nên không dám làm phiền em. Nhưng giờ thời gian đã dài, nhân lúc này, tôi muốn chính thức cầu hôn em. Mong em có thể đồng ý.”
Tiết Tử An chọn đúng lúc này để thổ lộ, khiến Tiêu Mộng Hồng rất bất ngờ. Nhưng trong lòng bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác như cuối cùng những gánh nặng đã được tháo bỏ, như giày cuối cùng cũng được cởi ra khỏi chân, nhẹ nhõm đến không ngờ.
………
Tiêu Mộng Hồng một mình trở về phòng khoang.
Cô đã thu dọn hành lý suốt cả ngày, mọi thứ đều sẵn sàng. Trở về phòng cũng không có việc gì làm. Lỗ Lãng Ninh phu nhân vẫn chưa về phòng. Cô nằm xuống nghỉ ngơi một lúc, nhắm mắt thư giãn, bỗng nhiên ngồi dậy, lấy từ trong rương một món đồ chơi mô hình máy bay, kiểm tra cẩn thận rồi đặt xuống, thấy không hỏng hóc gì, mới yên tâm.
Đó là món quà sinh nhật cô dự định tặng cho Hiến Nhi. Có lẽ do ảnh hưởng nghề nghiệp của Cố Trường Quân, Cố Trâm Anh nói với cô rằng Hiến Nhi rất thích những thứ liên quan đến máy bay, thậm chí còn quyết tâm lớn lên sẽ trở thành phi công như ba mình.
Nghĩ đến việc sắp được gặp con trai, Tiêu Mộng Hồng bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rộn ràng, pha chút hồi hộp và lo lắng. Cô thật sự không xứng đáng làm một người mẹ. Mối quan hệ giữa cô và Hiến Nhi vẫn còn quá mới mẻ. Ngay từ khi quyết định ly hôn năm năm trước, cô đã biết rằng, từ thời khắc đó trở đi, cô phải chuẩn bị thật tốt cho mọi chuyện.
…….
Không nghi ngờ gì nữa, Tiêu Mộng Hồng hiện nay đã nổi tiếng trong ngành kiến trúc ở Mỹ, sự nghiệp của cô đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
Lần đầu tiên cô thể hiện quan điểm nổi bật của mình là cách đây 5 năm, khi hợp tác cùng Thompson tham gia thiết kế triển lãm quốc tế Chicago. Lúc đó, thiết kế của cô được chọn từ hàng trăm bản vẽ gửi về, sau đó được ủy ban kiến trúc Chicago lấy ý kiến công chúng. Trải qua hơn một trăm ngày, triển lãm cuối cùng đã được hoàn thành đúng hạn và ra mắt trước công chúng.
Tòa nhà khổng lồ ấy, với những đường cong hoàn mỹ, khung cấu trúc đặc biệt pha trộn thủy tinh cường lực, ngay từ ngày đầu tiên mở cửa đã khiến dân Chicago kinh ngạc và trầm trồ. Ánh nắng chiếu rọi làm tòa nhà lấp lánh như một cung điện thủy tinh. Thiết kế này nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
Trong suốt hơn một trăm ngày diễn ra hội chợ, tòa triển lãm đó trở thành điểm đến hút khách tham quan nhất. Tiêu Mộng Hồng cùng Thompson cũng nhờ thiết kế này mà được công nhận, năm đó họ nhận giải thưởng vàng do Hiệp hội Kiến trúc Mỹ trao tặng, đồng thời được Hiệp hội Kiến trúc Quốc tế phong tặng danh hiệu hội viên danh dự.
Đến năm thứ hai, Tiêu Mộng Hồng cùng Thompson đã thành lập văn phòng kiến trúc của riêng mình tại New York, trở thành một trong những công ty kiến trúc danh tiếng trong giới.
Nếu nói tòa triển lãm hội chợ ở Chicago chỉ là bước đầu giúp cô ghi dấu ấn trong giới kiến trúc sư quốc tế đương thời, thì vài năm sau, khi tòa nhà nghệ thuật Hefner ra đời, mới thật sự khiến tên tuổi của cô được mọi người biết đến rõ ràng. Và dĩ nhiên, không phải ai cũng khen ngợi hay trân trọng, bên cạnh đó còn có cả những chỉ trích gay gắt và nghi ngờ.
Một năm trước, ông trùm giàu có nổi tiếng của Mỹ, Hefner, quyết định tặng cho thành phố New York một tòa nhà nghệ thuật, đồng thời trưng bày toàn bộ bộ sưu tập cá nhân của mình trong đó phục vụ khách tham quan. Tuy nhiên, ông ta có một yêu cầu đặc biệt: kiến trúc của tòa nhà nghệ thuật này phải khác biệt hoàn toàn so với phong cách truyền thống, phải là một tác phẩm chưa từng có tiền lệ, khiến ai nhìn thấy cũng sẽ ấn tượng sâu sắc và khó có thể quên được.
Ông đã tìm đến Tiêu Mộng Hồng, người từng thiết kế tòa triển lãm hội chợ Chicago, và giao cho cô phần trách nhiệm thiết kế tòa nhà nghệ thuật này.
Tòa nghệ thuật Hefner được xây dựng trên mảnh đất trung tâm thành phố New York, được xem là một công trình đột phá, phá vỡ mọi quy chuẩn truyền thống của các bảo tàng nghệ thuật thông thường. Kiến trúc của nó không theo bất cứ quy tắc nào, uốn lượn với những đường cong độc đáo. Công trình lấy hình dáng xoắn ốc nâng lên, kết hợp với các mặt nghiêng tạo thành cấu trúc chủ đạo. Trên đỉnh là mái vòm pha lê trong suốt, giúp ánh sáng tràn ngập bên trong. Từ xa nhìn lại, tòa nhà tựa như một tác phẩm điêu khắc trắng tinh, như khối pha lê đông đặc giữa đất trời.
Ngay sau khi hoàn thành, tòa nghệ thuật Hefner đã gây ra một làn sóng tranh luận lớn trong giới kiến trúc và công chúng. Người dân New York có người mê mẩn vì vẻ đẹp ấn tượng, khó có công trình nào sánh được; nhưng cũng có không ít người ghét bỏ, cho rằng đây là một công trình quái dị, xấu xí đến mức không thể nhìn thẳng.
Tranh luận về tòa nhà nghệ thuật này thậm chí còn xuất hiện trên các trang báo của tờ New York Times, và cái tên Tiêu Mộng Hồng cũng được nhắc đến thường xuyên. Trong giai đoạn tranh cãi gay gắt nhất, New York Times viết:
“... Chúng tôi đã mời đến từ phương Đông, một nữ kiến trúc sư mang trong mình nét thần bí đặc biệt. Khi được hỏi về ý nghĩa và nội dung mà cô muốn thể hiện qua tòa nghệ thuật này, cô chỉ một mực giữ nguyên phong cách của mình, từ chối trả lời phỏng vấn, chỉ nói vỏn vẹn rằng: ‘Kiến trúc chính là sự thể hiện của kiến trúc sư.’”
….
Sáng hôm sau, đoàn tàu “công chúa” đã cập bến Thượng Hải. Tiêu Mộng Hồng rời thuyền, việc đầu tiên làm là gọi điện thoại. Khi chuông điện thoại vang lên, trái tim cô không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Điện thoại được nhấc lên, truyền đến giọng nói của một cô hầu trẻ tuổi: “Cố công quán, xin hỏi ngài cần tìm ai?”
Không phải là San Hô. San Hô đã lấy chồng hai năm trước, năm ngoái sinh con, hiện tại vì con còn nhỏ nên không về Cố gia làm việc. Người này chắc hẳn là một cô hầu tên Ráng Màu, nhưng cô ấy không nhận ra Tiêu Mộng Hồng.
“Nhị tiểu thị có ở nhà không? Tôi muốn gặp cô ấy.” Tiêu Mộng Hồng nói.
“Có ạ. Ngài vui lòng đợi một lát, tôi sẽ đi gọi nhị tiểu thư ngay.”
Ráng Màu buông điện thoại xuống rồi đi gọi người.
Năm năm trước, sau khi ba Cố qua đời không lâu, Cố Trâm Anh vì để có thể bầu bạn với mẹ Cố, đã cùng chồng Bành Tư Hán bàn nhau chuyện định cư tại nhà họ Cố. Thông thường con rể sẽ không muốn ở chung với vợ trong nhà bố mẹ vợ, vì e ngại bị người ta chê là “ăn cơm mềm”.
Nhưng Bành Tư Hán một câu liền đồng ý, thêm vào đó là sự thỉnh cầu của vợ mình. Anh ta vốn có đủ danh vọng và tự tin để sống cùng vợ tại nhà họ Cố mà không cần lo lắng điều gì.
Vì vậy, mấy năm nay Cố Trâm Anh cùng chồng đã dọn về sống trong nhà họ Cố. Chị ấy ở bên bầu bạn với Cố phu nhân, cũng coi Hiến Nhi như con mình mà đối đãi. Khi Hiến Nhi ba bốn tuổi, chị ấy đã bắt đầu dạy cháu học đọc vỡ lòng.
Tình cảm giữa Hiến Nhi và cô dượng rất tốt đẹp.
……
Cố Trâm Anh cùng Bành Tư Hán kết hôn đã được vài năm, tình cảm vợ chồng rất tốt. Nhưng mãi mà trong bụng vẫn chưa có động tĩnh gì. Cho đến đầu năm nay, bỗng nhiên phát hiện có thai. Đây đích thực là một đại hỷ. Vợ chồng hai người đều rất vui mừng, Cố phu nhân càng phấn khởi hơn.
Sau khi chồng qua đời, Cố phu nhân dần dần bắt đầu đắm chìm vào Phật pháp. Hai năm gần đây càng trở nên si mê, đã bắt đầu ăn chay, thường xuyên đi chùa Tây Sơn Bích Vân lễ Phật, cầu phúc cho đứa bé trong bụng Cố Trâm Anh.
Hiện tại Cố Trâm Anh đã mang thai được sáu tháng. Bình thường thì ít khi ra ngoài, lúc này đang ở trong phòng, bên cạnh chị ấy là Hiến Nhi đang luyện viết chữ.
Hiến Nhi năm nay đã bảy tuổi tính theo tuổi mụ, dự kiến sẽ nhập học vào cuối năm nay. Hiện tại, thằng bé đã học được khá nhiều chữ, dượng là Bành Tư Hán cũng dạy thêm tiếng Anh cho nó. Bây giờ Hiến Nhi đã có thể trò chuyện tiếng Anh trôi chảy, phát âm chuẩn giọng Oxford.
Thằng bé có làn da trắng trẻo, mái tóc đen mượt mềm mại, mỗi khi chải gọn bằng sáp, để lộ vầng trán cao thanh tú, mặc Âu phục vào trông như một tiểu quý ông nghiêm túc. Vẻ ngoài của Hiến Nhi mang nét thanh tú của mẹ, nhưng đôi mắt và đường nét khuôn mặt lại rất giống cha. Tính cách thằng bé hơi trầm, ít nói, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì có phần chín chắn hơn hẳn.
Hiến Nhi đang cầm bút lông luyện nửa bài Thiên tự văn, bỗng dưng dừng lại, đặt bút xuống, ánh mắt dừng lại ở chiếc bụng nhô cao của Cô Trâm Anh, nhẹ giọng hỏi:
“Cô hai ơi, con nghe bà nội nói, mấy tháng nữa em bé trong bụng cô sẽ ra đời, đúng không ạ?”
Cố Trâm Anh mỉm cười gật đầu: “Đúng rồi. Đến lúc đó con sẽ làm anh. Hiến Nhi thích em trai hay em gái hơn?”
“Con đều thích ạ.” Thằng bé đáp.
Cố Trâm Anh dịu dàng xoa đầu nó: “Mệt chưa? Nếu mệt thì nghỉ ngơi một chút nhé.”
“Con không mệt. Con muốn viết cho xong bài này đã.”
Hiến Nhi tiếp tục cầm bút viết. Nhưng chỉ viết thêm vài chữ lại ngừng, ngập ngừng một lát rồi hỏi:
“Cô hai, bà nội nói, chờ cô sinh em bé xong, cô sẽ rất bận, không còn thời gian để quan tâm đến con nữa, có đúng không ạ?”
Giọng của thằng bé mang theo chút dè dặt, như thể sợ nghe được câu trả lời mà mình không muốn.
Cố Trâm Anh sững người một chút, rồi dịu dàng đáp: “Không đâu, cô vẫn sẽ yêu thương con như trước mà.”
Đúng lúc ấy, cô hầu gái tên Ráng Màu gõ cửa, nói có điện thoại tìm cô. Cố Trâm Anh xuống dưới nghe máy, một lát sau quay trở lên, gương mặt rạng rỡ, nói với Hiến Nhi đang ngồi viết:
“Hiến Nhi, con đoán xem ai đã về? Mẹ con đó! Ngày mai mẹ con sẽ đến Bắc Bình. Mẹ nhớ con lắm, muốn nói chuyện với con, đang chờ ở đầu dây bên kia đó!”
Hàng mi dài của Hiến Nhi khẽ rung động.
“Con không muốn nói chuyện với mẹ.”
Cậu bé buông một câu, giọng điệu xa cách đến lạ, không giống như một đứa trẻ bảy tuổi nên có. Rồi cậu đặt bút xuống.
“Con viết xong rồi. Cô ơi, con ra ngoài chơi chút.” Nói rồi, cậu nhảy khỏi ghế, mở cửa và bước nhanh ra ngoài.
Cố Trâm Anh sững người một lúc, vội vã gọi theo: “Hiến Nhi…”
Nhưng thằng bé đã đi rất nhanh, trong chớp mắt đã trở về phòng mình rồi đóng cửa lại.
Cố Trâm Anh đứng chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn quay xuống, cầm lại ống nghe điện thoại, nhẹ giọng nói với người ở đầu dây bên kia đang đợi:
“Đức Âm, Hiến Nhi vừa chạy ra ngoài rồi… chắc là ra vườn chơi. Một lát nữa chị sẽ nói với nó tin em đã về.”
Tiêu Mộng Hồng cười gượng: “Chị hai, có phải Hiến Nhi không muốn nói chuyện với em không?”
Cố Trâm Anh dịu dàng an ủi:
“Em đừng buồn. Hiến Nhi là đứa trẻ rất thông minh, cũng rất hiểu chuyện. Một lát nữa chị sẽ nói chuyện với nó, giải thích rõ cho nó hiểu. À, mà lần này em về nước… định ở lại bao lâu?”
Tiêu Mộng Hồng ngập ngừng một chút rồi đáp khẽ:
“Cảm ơn chị, chị hai. Lần này em muốn ở lại một thời gian dài.”
Tiêu Mộng Hồng đứng một mình ở góc boong tàu, lặng lẽ ngước mắt nhìn ra khoảng biển xa xăm phía trước. Gió biển thổi nhè nhẹ, mằn mặn và lạnh lành. Đúng lúc ấy, một quả bóng cao su bẩn từ phía nào đó bất ngờ bay về phía cô, sượt qua cánh tay rồi rơi thẳng xuống biển, để lại một vết bẩn rõ rệt trên ống tay áo màu nhạt của cô.
Một bé trai tầm năm sáu tuổi, chắc vừa chạy nhảy chơi đùa ở boong tàu, hấp tấp chạy tới, loạng choạng rồi ngã nhào ngay dưới chân cô. Vừa bò dậy, cậu bé vừa khóc vừa la đòi quả bóng cao su đã mất.
Ngay sau đó, mẹ của cậu bé – một người phụ nữ đang mang thai, ở khoang ba – vội vã đuổi đến. Vừa túm lấy con trai, bà không ngừng xin lỗi. Bà vỗ nhẹ cậu bé một cái rồi cúi người nói:
“Tiêu tiểu thư, thật xin lỗi! Con tôi làm bẩn áo cô rồi… tôi lấy khăn tay lau cho cô nhé!”
Nói rồi bà ta luống cuống lục túi tìm khăn tay.
Trên con tàu này, Tiêu tiểu thư là người Trung Quốc hiếm hoi được sắp xếp ở cùng khoang nhất với một quý bà người Mỹ, bởi vậy rất dễ khiến người khác chú ý. Suốt hơn nửa tháng trên tàu, bà Phương – mẹ cậu bé – từng nhiều lần nghe người ta xì xào về Tiêu tiểu thư bên bàn mạt chược. Nghe nói cô ấy là một nữ kiến trúc sư có tiếng, từng đoạt giải thưởng lớn ở Mỹ.
Tuy trong mắt bà Phương, phụ nữ ra ngoài đi làm chẳng khác gì những người không có chồng nuôi, giống như mấy cô đồng hương người Hoa đang làm việc ở khu phố Tây cùng chồng bà, đều thuộc diện “đáng thương”, không được xem trọng. Với bà, nghề kiến trúc sư cũng chẳng nổi tiếng bằng mấy người bạn chơi mạt chược. Nhưng vừa nghe nói Tiêu tiểu thư từng được trao giải ở Mỹ, bà lập tức cảm thấy cô thật lợi hại.
Hơn nữa, Tiêu tiểu thư không chỉ xinh đẹp mà còn toát lên vẻ sang trọng quý phái, người bên cạnh cô đều là nhân vật có thân phận. Bà Phương tự nhiên tách cô ra khỏi những người phụ nữ mà bà vốn khinh thường, những người phải vất vả kiếm sống ngoài xã hội. Trong lòng bà dần dâng lên chút ngưỡng mộ, thậm chí là kính nể từ xa.
Thấy con trai mình ăn vạ trước mặt cô, còn làm bẩn cả váy áo của cô, bà hoảng hốt sợ bị trách móc, liền vội lấy khăn tay ra, tiện tay xách đứa con đang nằm vạ dưới sàn tàu lên, túm tai mắng cho một trận. Thằng bé gạt tay mẹ ra, phun nước bọt xuống đất, rồi chạy sang đầu bên kia xem mấy đứa lớn hơn đang chơi bài. Bà Phương có chút lúng túng, vội vàng cúi đầu xin lỗi.
Tiêu Mộng Hồng mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu,” rồi tự tay phủi nhẹ vết bẩn trên váy.
Bà Phương thở phào nhẹ nhõm, liền đổi sang giọng lấy lòng, nói: “Tiêu tiểu thư, nghe nói cô là kiến trúc sư? Thật giỏi quá! Khác hẳn tôi, chỉ biết quanh quẩn với mấy đứa nhỏ.”
Tiêu Mộng Hồng nhìn về phía mấy đứa trẻ đang chơi xa xa, mỉm cười nói: “Chăm con cho tốt mới là việc khó nhất. Vất vả lắm chứ không dễ gì đâu.”
“Cũng phải ha...” Bà Phương thấy cô bất ngờ hiền hòa, lời lẽ lại chẳng có chút gì coi thường mình, trong lòng lập tức thấy thân thiết, không nhịn được bèn than thở:
“Như tôi đây, trên đầu đã có ba đứa, trong bụng còn một đứa sắp chui ra nữa. Chồng thì chỉ là viên chức quèn làm công ăn lương, chẳng bao giờ biết thông cảm cho tôi. Một mình tôi đầu tắt mặt tối cả ngày, không có lúc nào yên thân. Mẹ chồng tôi ở nhà thì suốt ngày rêu rao khắp nơi là tôi ham ăn biếng làm. Lần này về nước, tôi quyết định để thằng ba lại cho bà ấy nuôi, cho khỏi phải mang cái tiếng lười biếng vô lý!”
Tiêu Mộng Hồng trò chuyện với bà đôi câu, sau đó khẽ gật đầu rồi quay người xuống boong tàu.
Bà Phương nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, thì bên cạnh có một bà khác – bà Vương – ghé lại gần hỏi nhỏ:
“Hồi nãy bà với cô Tiêu đó nói chuyện gì thế?”
Bà Phương sẵn sàng kể hết những điều không như ý trong cuộc sống của mình cho Tiêu Mộng Hồng – một người vốn không quen biết – nhưng tuyệt đối không hé nửa lời than thở trước mặt bà Vương, người có địa vị chẳng khác mình là mấy. Vì vậy, chỉ dăm ba câu chuyện phiếm cho có lệ rồi thôi.
Bà Vương liền ghé tai thì thầm:
“Chắc bà chưa biết đâu, cô Tiêu ấy, thật ra gọi là ‘tiểu thư’ cũng không đúng. Mà gọi ‘phu nhân’ lại càng không chuẩn.”
Bà Phương ngạc nhiên:
“Sao vậy? Bộ cô ấy… đã từng ly hôn hả? Nhìn không ra gì cả! Mà chẳng phải anh Tiết đi cùng tàu đang để ý cô ấy à? Tôi thấy hai người họ hay ăn chung trong phòng ăn lắm. Nghe nói anh Tiết là nhà tư bản, lại cao ráo phong độ. Nếu cô Tiêu từng ly hôn, sao anh ta lại để mắt đến một người đàn bà bị nhà chồng ruồng bỏ như vậy được?”
Bà Vương bĩu môi:
“Thì đó là bản lĩnh của cô ta. Chúng mình là phụ nữ chỉ biết ở nhà làm tròn bổn phận thì sao mà hiểu nổi mấy trò đó.”
Bà Phương im lặng, trong lòng đột nhiên thấy cô Tiêu kia dường như cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ cho lắm. Một người phụ nữ từng bị chồng bỏ, dẫu bên ngoài có hào nhoáng thế nào, suy cho cùng cũng vẫn là số phận đáng thương. So ra, những bất công mà bản thân bà phải chịu từ nhà chồng, có lẽ cũng không đến mức không thể chịu nổi.
…….
Khi Tiêu Mộng Hồng bước xuống boong tàu, phu nhân Lỗ Lãng Ninh bảo với cô rằng Tiết Tử An đã tới, mời mọi người cùng đi ăn bữa tối cuối cùng trên tàu.
Tiết Tử An vừa mới từ Mỹ về, có chuyến công tác đàm phán, biết Tiêu Mộng Hồng và bà Lỗ cũng cùng tàu trở về nước, nên đi cùng với họ. Anh ta vốn có quen biết phu nhân Lỗ Lãng Ninh. Chuyến đi khô khan tẻ nhạt, mấy người trên tàu thường hay làm bạn, cùng ăn cơm với nhau cũng là chuyện bình thường. Thay đồ xong, mọi người cùng ra nhà ăn. Tiết Tử An đã ngồi chờ bên bàn.
Ăn xong, phu nhân Lỗ Lãng Ninh đề nghị đi dạo trên boong tàu. Chiều hè đang ngả về tối, hoàng hôn buông xuống mặt biển, gió biển thổi nhẹ, không còn cảm giác oi bức của ban ngày. Trên boong tàu, người người năm ba người nhóm lại đi dạo, vừa đủ đông đúc.
Bà Lỗ kéo tay Tiêu Mộng Hồng đi dạo thì tình cờ gặp thuyền trưởng, bắt chuyện một lúc, chỉ còn Tiêu Mộng Hồng và Tiết Tử An đứng lại ở lan can.
Năm năm này, cứ cách một khoảng thời gian, Tiết Tử An sẽ xuất hiện bên cạnh Tiêu Mộng Hồng một cách lơ đãng, nhưng lại rất thường xuyên. Anh ta đã trở thành một người bạn thân thiết gắn bó nhiều năm với cô.
Nhìn vào gia thế của anh ta, đến giờ vẫn chưa kết hôn, không khỏi khiến người ta cảm thấy có chút kỳ lạ. Từ rất lâu về trước, Tiêu Mộng Hồng đã cảm nhận được, anh ta dành cho mình một tình cảm vượt lên trên mức bạn bè bình thường. Thế nhưng cô lại vô tình phớt lờ cảm xúc đó. Lý do là bởi vì, mỗi khi anh ta đến gần, cô cảm thấy áp lực. Nên cô luôn cố gắng tránh không để ở cùng một chỗ với anh ta, giữ khoảng cách thích hợp giữa hai người.
Tiêu Mộng Hồng tựa vào lan can, hít thở chút gió biển mát lành. Quay lại, cô thấy Tiết Tử An đang nhìn mình chăm chú, liền mỉm cười nói:
“Cảm ơn anh đã mời bữa tối. Ngày mai thuyền sẽ đến Thượng Hải rồi, hôm nay tôi cũng khá mệt, dự định về thu dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi sớm một chút. Còn anh thì sao?”
Trên mặt Tiết Tử An thoáng chút thất vọng, nhưng anh ta nhanh chóng trả lời: “Tôi cũng sẽ về.”
Tiêu Mộng Hồng hướng về phía Lỗ Lãng Ninh phu nhân đang trò chuyện vui vẻ với thuyền trưởng nói mình về nghỉ trước, bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, cô dừng bước, quay đầu lại.
Tiết Tử An có vẻ ngập ngừng, rồi bất ngờ bước nhanh tới gần, nét mặt mang theo chút kích động.
“Lời này tôi nói ra có thể là mạo muội, tôi đã luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho em, từ rất lâu rồi. Tôi luôn mong có thể cưới được một người như em làm vợ, để trao cho em sự tôn trọng và yêu thương lớn nhất. Trước đây tôi biết em không xem tình cảm là chuyện dễ dàng, nên không dám làm phiền em. Nhưng giờ thời gian đã dài, nhân lúc này, tôi muốn chính thức cầu hôn em. Mong em có thể đồng ý.”
Tiết Tử An chọn đúng lúc này để thổ lộ, khiến Tiêu Mộng Hồng rất bất ngờ. Nhưng trong lòng bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác như cuối cùng những gánh nặng đã được tháo bỏ, như giày cuối cùng cũng được cởi ra khỏi chân, nhẹ nhõm đến không ngờ.
………
Tiêu Mộng Hồng một mình trở về phòng khoang.
Cô đã thu dọn hành lý suốt cả ngày, mọi thứ đều sẵn sàng. Trở về phòng cũng không có việc gì làm. Lỗ Lãng Ninh phu nhân vẫn chưa về phòng. Cô nằm xuống nghỉ ngơi một lúc, nhắm mắt thư giãn, bỗng nhiên ngồi dậy, lấy từ trong rương một món đồ chơi mô hình máy bay, kiểm tra cẩn thận rồi đặt xuống, thấy không hỏng hóc gì, mới yên tâm.
Đó là món quà sinh nhật cô dự định tặng cho Hiến Nhi. Có lẽ do ảnh hưởng nghề nghiệp của Cố Trường Quân, Cố Trâm Anh nói với cô rằng Hiến Nhi rất thích những thứ liên quan đến máy bay, thậm chí còn quyết tâm lớn lên sẽ trở thành phi công như ba mình.
Nghĩ đến việc sắp được gặp con trai, Tiêu Mộng Hồng bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rộn ràng, pha chút hồi hộp và lo lắng. Cô thật sự không xứng đáng làm một người mẹ. Mối quan hệ giữa cô và Hiến Nhi vẫn còn quá mới mẻ. Ngay từ khi quyết định ly hôn năm năm trước, cô đã biết rằng, từ thời khắc đó trở đi, cô phải chuẩn bị thật tốt cho mọi chuyện.
…….
Không nghi ngờ gì nữa, Tiêu Mộng Hồng hiện nay đã nổi tiếng trong ngành kiến trúc ở Mỹ, sự nghiệp của cô đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
Lần đầu tiên cô thể hiện quan điểm nổi bật của mình là cách đây 5 năm, khi hợp tác cùng Thompson tham gia thiết kế triển lãm quốc tế Chicago. Lúc đó, thiết kế của cô được chọn từ hàng trăm bản vẽ gửi về, sau đó được ủy ban kiến trúc Chicago lấy ý kiến công chúng. Trải qua hơn một trăm ngày, triển lãm cuối cùng đã được hoàn thành đúng hạn và ra mắt trước công chúng.
Tòa nhà khổng lồ ấy, với những đường cong hoàn mỹ, khung cấu trúc đặc biệt pha trộn thủy tinh cường lực, ngay từ ngày đầu tiên mở cửa đã khiến dân Chicago kinh ngạc và trầm trồ. Ánh nắng chiếu rọi làm tòa nhà lấp lánh như một cung điện thủy tinh. Thiết kế này nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
Trong suốt hơn một trăm ngày diễn ra hội chợ, tòa triển lãm đó trở thành điểm đến hút khách tham quan nhất. Tiêu Mộng Hồng cùng Thompson cũng nhờ thiết kế này mà được công nhận, năm đó họ nhận giải thưởng vàng do Hiệp hội Kiến trúc Mỹ trao tặng, đồng thời được Hiệp hội Kiến trúc Quốc tế phong tặng danh hiệu hội viên danh dự.
Đến năm thứ hai, Tiêu Mộng Hồng cùng Thompson đã thành lập văn phòng kiến trúc của riêng mình tại New York, trở thành một trong những công ty kiến trúc danh tiếng trong giới.
Nếu nói tòa triển lãm hội chợ ở Chicago chỉ là bước đầu giúp cô ghi dấu ấn trong giới kiến trúc sư quốc tế đương thời, thì vài năm sau, khi tòa nhà nghệ thuật Hefner ra đời, mới thật sự khiến tên tuổi của cô được mọi người biết đến rõ ràng. Và dĩ nhiên, không phải ai cũng khen ngợi hay trân trọng, bên cạnh đó còn có cả những chỉ trích gay gắt và nghi ngờ.
Một năm trước, ông trùm giàu có nổi tiếng của Mỹ, Hefner, quyết định tặng cho thành phố New York một tòa nhà nghệ thuật, đồng thời trưng bày toàn bộ bộ sưu tập cá nhân của mình trong đó phục vụ khách tham quan. Tuy nhiên, ông ta có một yêu cầu đặc biệt: kiến trúc của tòa nhà nghệ thuật này phải khác biệt hoàn toàn so với phong cách truyền thống, phải là một tác phẩm chưa từng có tiền lệ, khiến ai nhìn thấy cũng sẽ ấn tượng sâu sắc và khó có thể quên được.
Ông đã tìm đến Tiêu Mộng Hồng, người từng thiết kế tòa triển lãm hội chợ Chicago, và giao cho cô phần trách nhiệm thiết kế tòa nhà nghệ thuật này.
Tòa nghệ thuật Hefner được xây dựng trên mảnh đất trung tâm thành phố New York, được xem là một công trình đột phá, phá vỡ mọi quy chuẩn truyền thống của các bảo tàng nghệ thuật thông thường. Kiến trúc của nó không theo bất cứ quy tắc nào, uốn lượn với những đường cong độc đáo. Công trình lấy hình dáng xoắn ốc nâng lên, kết hợp với các mặt nghiêng tạo thành cấu trúc chủ đạo. Trên đỉnh là mái vòm pha lê trong suốt, giúp ánh sáng tràn ngập bên trong. Từ xa nhìn lại, tòa nhà tựa như một tác phẩm điêu khắc trắng tinh, như khối pha lê đông đặc giữa đất trời.
Ngay sau khi hoàn thành, tòa nghệ thuật Hefner đã gây ra một làn sóng tranh luận lớn trong giới kiến trúc và công chúng. Người dân New York có người mê mẩn vì vẻ đẹp ấn tượng, khó có công trình nào sánh được; nhưng cũng có không ít người ghét bỏ, cho rằng đây là một công trình quái dị, xấu xí đến mức không thể nhìn thẳng.
Tranh luận về tòa nhà nghệ thuật này thậm chí còn xuất hiện trên các trang báo của tờ New York Times, và cái tên Tiêu Mộng Hồng cũng được nhắc đến thường xuyên. Trong giai đoạn tranh cãi gay gắt nhất, New York Times viết:
“... Chúng tôi đã mời đến từ phương Đông, một nữ kiến trúc sư mang trong mình nét thần bí đặc biệt. Khi được hỏi về ý nghĩa và nội dung mà cô muốn thể hiện qua tòa nghệ thuật này, cô chỉ một mực giữ nguyên phong cách của mình, từ chối trả lời phỏng vấn, chỉ nói vỏn vẹn rằng: ‘Kiến trúc chính là sự thể hiện của kiến trúc sư.’”
….
Sáng hôm sau, đoàn tàu “công chúa” đã cập bến Thượng Hải. Tiêu Mộng Hồng rời thuyền, việc đầu tiên làm là gọi điện thoại. Khi chuông điện thoại vang lên, trái tim cô không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Điện thoại được nhấc lên, truyền đến giọng nói của một cô hầu trẻ tuổi: “Cố công quán, xin hỏi ngài cần tìm ai?”
Không phải là San Hô. San Hô đã lấy chồng hai năm trước, năm ngoái sinh con, hiện tại vì con còn nhỏ nên không về Cố gia làm việc. Người này chắc hẳn là một cô hầu tên Ráng Màu, nhưng cô ấy không nhận ra Tiêu Mộng Hồng.
“Nhị tiểu thị có ở nhà không? Tôi muốn gặp cô ấy.” Tiêu Mộng Hồng nói.
“Có ạ. Ngài vui lòng đợi một lát, tôi sẽ đi gọi nhị tiểu thư ngay.”
Ráng Màu buông điện thoại xuống rồi đi gọi người.
Năm năm trước, sau khi ba Cố qua đời không lâu, Cố Trâm Anh vì để có thể bầu bạn với mẹ Cố, đã cùng chồng Bành Tư Hán bàn nhau chuyện định cư tại nhà họ Cố. Thông thường con rể sẽ không muốn ở chung với vợ trong nhà bố mẹ vợ, vì e ngại bị người ta chê là “ăn cơm mềm”.
Nhưng Bành Tư Hán một câu liền đồng ý, thêm vào đó là sự thỉnh cầu của vợ mình. Anh ta vốn có đủ danh vọng và tự tin để sống cùng vợ tại nhà họ Cố mà không cần lo lắng điều gì.
Vì vậy, mấy năm nay Cố Trâm Anh cùng chồng đã dọn về sống trong nhà họ Cố. Chị ấy ở bên bầu bạn với Cố phu nhân, cũng coi Hiến Nhi như con mình mà đối đãi. Khi Hiến Nhi ba bốn tuổi, chị ấy đã bắt đầu dạy cháu học đọc vỡ lòng.
Tình cảm giữa Hiến Nhi và cô dượng rất tốt đẹp.
……
Cố Trâm Anh cùng Bành Tư Hán kết hôn đã được vài năm, tình cảm vợ chồng rất tốt. Nhưng mãi mà trong bụng vẫn chưa có động tĩnh gì. Cho đến đầu năm nay, bỗng nhiên phát hiện có thai. Đây đích thực là một đại hỷ. Vợ chồng hai người đều rất vui mừng, Cố phu nhân càng phấn khởi hơn.
Sau khi chồng qua đời, Cố phu nhân dần dần bắt đầu đắm chìm vào Phật pháp. Hai năm gần đây càng trở nên si mê, đã bắt đầu ăn chay, thường xuyên đi chùa Tây Sơn Bích Vân lễ Phật, cầu phúc cho đứa bé trong bụng Cố Trâm Anh.
Hiện tại Cố Trâm Anh đã mang thai được sáu tháng. Bình thường thì ít khi ra ngoài, lúc này đang ở trong phòng, bên cạnh chị ấy là Hiến Nhi đang luyện viết chữ.
Hiến Nhi năm nay đã bảy tuổi tính theo tuổi mụ, dự kiến sẽ nhập học vào cuối năm nay. Hiện tại, thằng bé đã học được khá nhiều chữ, dượng là Bành Tư Hán cũng dạy thêm tiếng Anh cho nó. Bây giờ Hiến Nhi đã có thể trò chuyện tiếng Anh trôi chảy, phát âm chuẩn giọng Oxford.
Thằng bé có làn da trắng trẻo, mái tóc đen mượt mềm mại, mỗi khi chải gọn bằng sáp, để lộ vầng trán cao thanh tú, mặc Âu phục vào trông như một tiểu quý ông nghiêm túc. Vẻ ngoài của Hiến Nhi mang nét thanh tú của mẹ, nhưng đôi mắt và đường nét khuôn mặt lại rất giống cha. Tính cách thằng bé hơi trầm, ít nói, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì có phần chín chắn hơn hẳn.
Hiến Nhi đang cầm bút lông luyện nửa bài Thiên tự văn, bỗng dưng dừng lại, đặt bút xuống, ánh mắt dừng lại ở chiếc bụng nhô cao của Cô Trâm Anh, nhẹ giọng hỏi:
“Cô hai ơi, con nghe bà nội nói, mấy tháng nữa em bé trong bụng cô sẽ ra đời, đúng không ạ?”
Cố Trâm Anh mỉm cười gật đầu: “Đúng rồi. Đến lúc đó con sẽ làm anh. Hiến Nhi thích em trai hay em gái hơn?”
“Con đều thích ạ.” Thằng bé đáp.
Cố Trâm Anh dịu dàng xoa đầu nó: “Mệt chưa? Nếu mệt thì nghỉ ngơi một chút nhé.”
“Con không mệt. Con muốn viết cho xong bài này đã.”
Hiến Nhi tiếp tục cầm bút viết. Nhưng chỉ viết thêm vài chữ lại ngừng, ngập ngừng một lát rồi hỏi:
“Cô hai, bà nội nói, chờ cô sinh em bé xong, cô sẽ rất bận, không còn thời gian để quan tâm đến con nữa, có đúng không ạ?”
Giọng của thằng bé mang theo chút dè dặt, như thể sợ nghe được câu trả lời mà mình không muốn.
Cố Trâm Anh sững người một chút, rồi dịu dàng đáp: “Không đâu, cô vẫn sẽ yêu thương con như trước mà.”
Đúng lúc ấy, cô hầu gái tên Ráng Màu gõ cửa, nói có điện thoại tìm cô. Cố Trâm Anh xuống dưới nghe máy, một lát sau quay trở lên, gương mặt rạng rỡ, nói với Hiến Nhi đang ngồi viết:
“Hiến Nhi, con đoán xem ai đã về? Mẹ con đó! Ngày mai mẹ con sẽ đến Bắc Bình. Mẹ nhớ con lắm, muốn nói chuyện với con, đang chờ ở đầu dây bên kia đó!”
Hàng mi dài của Hiến Nhi khẽ rung động.
“Con không muốn nói chuyện với mẹ.”
Cậu bé buông một câu, giọng điệu xa cách đến lạ, không giống như một đứa trẻ bảy tuổi nên có. Rồi cậu đặt bút xuống.
“Con viết xong rồi. Cô ơi, con ra ngoài chơi chút.” Nói rồi, cậu nhảy khỏi ghế, mở cửa và bước nhanh ra ngoài.
Cố Trâm Anh sững người một lúc, vội vã gọi theo: “Hiến Nhi…”
Nhưng thằng bé đã đi rất nhanh, trong chớp mắt đã trở về phòng mình rồi đóng cửa lại.
Cố Trâm Anh đứng chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn quay xuống, cầm lại ống nghe điện thoại, nhẹ giọng nói với người ở đầu dây bên kia đang đợi:
“Đức Âm, Hiến Nhi vừa chạy ra ngoài rồi… chắc là ra vườn chơi. Một lát nữa chị sẽ nói với nó tin em đã về.”
Tiêu Mộng Hồng cười gượng: “Chị hai, có phải Hiến Nhi không muốn nói chuyện với em không?”
Cố Trâm Anh dịu dàng an ủi:
“Em đừng buồn. Hiến Nhi là đứa trẻ rất thông minh, cũng rất hiểu chuyện. Một lát nữa chị sẽ nói chuyện với nó, giải thích rõ cho nó hiểu. À, mà lần này em về nước… định ở lại bao lâu?”
Tiêu Mộng Hồng ngập ngừng một chút rồi đáp khẽ:
“Cảm ơn chị, chị hai. Lần này em muốn ở lại một thời gian dài.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









