“Mã tiểu thư, cô đến rồi!” Vu Canh tươi cười, liếc nhìn Cố Trường Quân một cái, vội vàng dừng tay đang đánh bài, đứng dậy đón tiếp niềm nở.
Cố Trường Quân quay đầu liếc qua một cái, ngay sau đó hơi cụp mắt, nhíu mày nhẹ. Vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Mã tiểu thư kia chính là nữ ca sĩ nổi tiếng đang làm mưa làm gió ở Thượng Hải. Cô chậm rãi bước vào, vừa đi vừa chào hỏi mọi người. Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Cố Trường Quân, nửa đùa nửa thật nói:
“Lâu rồi không gặp, Cố trưởng quan. Giờ anh đã thành người nổi tiếng nhất Thượng Hải bọn em rồi đó!”
Cố Trường Quân không biểu lộ gì, cũng không đáp lại.
Vu Canh liền cười nói: “Mã tiểu thư, người đang làm khuynh đảo cả Thượng Hải, không chỉ có giọng hát làm say lòng người, mà còn đánh bài brit rất giỏi. Tôi lại nghe nói Trường Quân và cô ấy từng quen biết, nên mới mời cô ấy tới chơi vài ván cùng cho vui. Cậu sẽ không trách tôi tự ý quyết định chứ?”
Trong lúc hắn nói, một người ngồi cạnh Cố Trường Quân đã đứng dậy, nhường chỗ cho Mã tiểu thư. Cố Trường Quân chỉ cười nhẹ, móc đồng hồ quả quýt ra xem giờ, rồi đặt bài xuống, đứng dậy. Vu Canh và mấy người khác đều sửng sốt.
“Trường Quân, sao vậy? Cậu định đi à?”
Cố Trường Quân mỉm cười nói:
“Vu Canh, thật ra không dám giấu, lúc ra ngoài tôi để vợ mình ở lại một mình trong phòng ăn, trong lòng vẫn có chút không yên. Hơn nữa tôi đã hứa sẽ quay về sớm với cô ấy. Giờ cũng đã muộn rồi. Tôi tới đây chủ yếu là muốn gặp lại cậu sau bao lâu không gặp, hàn huyên hỏi thăm vài câu thôi. Vậy cho phép tôi cáo từ trước nhé. Cảm ơn cậu vì bữa tiệc đêm nay, tôi ghi nhận tấm lòng này của cậu. Lần sau nếu cậu có dịp ra Bắc Bình, tôi nhất định sẽ đích thân tiếp đãi.”
Vu Canh lập tức thấy ngượng ngùng.
Chuyện giữa Cố Trường Quân và Mã tiểu thư từng có lời đồn, hắn cũng biết. Năm xưa khi Mã tiểu thư đắc tội người ta, nghe nói chính Cố Trường Quân ra mặt giải quyết giúp cô ấy. Vu Canh liền mặc định Mã tiểu thư là “hồng nhan tri kỷ” của Cố Trường Quân, nên mới tự ý mời cô ta tới góp vui. Không ngờ sự việc lại thành ra thế này, Mã tiểu thư vừa đến gần, Cố Trường Quân liền muốn rời đi.
Vu Canh liếc nhìn Mã tiểu thư đứng bên cạnh, thấy sắc mặt cô ta hơi thay đổi, trong lòng không khỏi hối hận vì đã gọi cô ta đến. Cố Trường Quân đã nói rõ như vậy, nếu còn cố giữ lại chỉ càng khiến tình hình thêm khó xử. Hắn đành thuận theo lời, tự tìm lối xuống cho mình, cười lớn rồi tiễn khách:
“Thì ra Cố phu nhân vẫn đang đợi một mình ở phòng ăn. Nếu biết sớm thì đâu dám giữ cậu lại lâu như vậy. Chúng ta là bạn học cũ mà, sau này sẽ còn nhiều dịp ôn chuyện.”
Vu Canh tiễn Cố Trường Quân ra về, nhóm chơi bài cũng liền giải tán. Mấy người bạn khác cũng lần lượt cáo lui. Trở lại bên trong, hắn thấy Mã tiểu thư vẫn ngồi đó, bên cạnh bàn chơi bài, đôi mắt dán chặt vào mặt bàn, không động đậy, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Vu Canh sau khi từ nước ngoài về, dấn thân vào quân đội, chí khí từng sục sôi vì nước vì dân khi còn trẻ dần dần cũng bị danh lợi và quyền thế làm mờ đi. Trước kia hắn nịnh nọt Mã tiểu thư là vì để mắt tới mối quan hệ giữa cô và Cố Trường Quân. Giờ thấy sự tình chẳng như mình nghĩ, hắn cũng chẳng buồn khách sáo nữa. Nhìn cô đầy trách móc, hắn sầm mặt nói:
“Mã tiểu thư, tôi cứ tưởng cô với Cố Trường Quân có quan hệ không bình thường, mới mời cô đến! Ai ngờ anh ta lại khó chịu ra mặt như vậy! Nếu cô biết rõ là anh ta không muốn gặp, vậy ngay từ đầu đồng ý tới làm gì? Cô chẳng phải khiến tôi mất mặt trước đám bạn cũ sao?”
Mã tiểu thư đã lấy lại thần sắc, chỉ cười nhạt, móng tay đỏ rực khẽ đưa lên soi trước ánh đèn, hờ hững đáp:
“Xem ra anh cũng chỉ là loại đàn ông nhìn xa nhất cũng chỉ thấy tới cái thể diện của mình thôi.”
“Cô có ý gì hả?” Vu Canh nhíu mày.
“Tôi và anh ta, quan hệ đúng là không bình thường.” - Cô ta nhìn thẳng hắn, lạnh lùng - “Chỉ là dạo này có chút xa cách thôi.”
Vu Canh nửa tin nửa ngờ. Mã tiểu thư liền đứng dậy, nhận lấy túi xách và áo choàng từ người phục vụ. Vu Canh tiến lên, định giúp cô khoác áo, tay nhân cơ hội lướt qua cánh tay trần của cô, ghé sát tai nói nhỏ:
“Nếu hai người không còn thân thiết nữa… thì đêm nay…”
Mã tiểu thư không thèm liếc hắn lấy một cái, hất tay ra, xoay người đi thẳng.
Với Canh nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô, đợi cô bước hẳn ra ngoài mới nghiến răng rủa thầm một câu: “Con đàn bà thối tha…”
.........................
Ngay từ lúc nhận được cuộc gọi mời đánh bài của Vu Canh, Cố Trường Quân vốn dĩ đã không mấy hứng thú. Chẳng qua nể tình bạn cũ nên ngại từ chối thẳng. Ban đầu anh chỉ định đến gặp mặt xã giao rồi về luôn. Đến khi Mã tiểu thư xuất hiện, anh càng không muốn ở lại thêm, bèn kiếm cớ cáo lui về trước. Lý do anh đưa ra là không yên tâm để vợ một mình trong phòng khách sạn. Vu Canh tin hay không thì chưa rõ, nhưng bản thân anh biết rất rõ: vào lúc ấy, người duy nhất hiện lên trong đầu anh thực sự là cô ấy.
Thậm chí trước cả khi Mã tiểu thư xuất hiện, trong lúc mọi người mải mê đánh bài, anh cũng đã có phần thất thần. Trên đường trở về, hình ảnh ban sáng ở sân bay bất chợt lại hiện lên trong đầu – lúc Tiêu Mộng Hồng đối diện với đám phóng viên, thản nhiên mỉm cười nói rằng cô tự hào về người chồng của mình. Anh biết rõ cô chỉ đang ứng phó với truyền thông, trong tình huống đó, câu trả lời ấy có lẽ là cách ứng xử khôn ngoan nhất của một người vợ. Nhưng không hiểu sao, khi nghe những lời ấy từ miệng cô thốt ra, anh lại cảm thấy trong lòng có một chút gì đó khác thường.
Về tới khách sạn, anh mở cửa bước vào. Trong phòng vẫn tối om, nhưng Tiêu Mộng Hồng chưa ngủ. Nghe tiếng cửa mở, cô bật đèn đầu giường lên. Cố Trường Quân khựng lại một chút, rồi nhẹ giọng hỏi: “Anh đánh thức em à?”
“Không.”
Tiêu Mộng Hồng liếc nhìn đồng hồ. Tính từ lúc anh ra ngoài đến giờ, mới hơn một tiếng đồng hồ. Về nhanh như vậy, cô hơi bất ngờ. Nhưng cũng không hỏi chuyện gì đã xảy ra, chỉ khẽ hỏi: “Ngày mai em có thể về trước được không?”
Vợ chồng Cố Trâm Anh sáng mai sẽ rời đi, nhưng không quay về Bắc Bình, mà tiếp tục đến Chung Sơn thăm bạn bè.
Cố Trường Quân đáp:
“Ngày mai anh còn chút việc, không đi cùng được. Phải đến ngày kia anh mới rảnh. Hay là em ở lại thêm một hôm? Đến lúc đó anh đưa em về.”
Hiến Nhi vẫn rất ngoan. Tối nay Tiêu Mộng Hồng gọi điện về nhà, biết con đã ngủ, ban ngày cũng không quấy khóc.
Cô nhìn anh, thấy ánh mắt anh dừng lại trên người mình, trong lòng khẽ dao động. Do dự chốc lát, cuối cùng gật đầu: “Vậy… cũng được.”
Cố Trường Quân bước vào phòng tắm.
Tiêu Mộng Hồng nằm xuống, nhắm mắt lại, nghe tiếng nước ào ào vọng ra từ trong phòng tắm. Đang lim dim, cô chợt nghe thấy anh gọi vọng ra:
“Lấy quần áo giúp anh với! Quên mất rồi!”
Tiêu Mộng Hồng mở mắt ra.
Quả nhiên, bộ quần áo anh vừa lấy ra xếp gọn vẫn còn đặt ở cuối giường. Cô cầm lên, đi về phía cửa phòng tắm, đẩy hé cửa, đưa tay vào trong: “Cầm lấy đi.”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa bỗng mở ra. Tay cầm quần áo của cô bị Cố Trường Quân nắm lấy, kéo hẳn cả người cô vào trong lòng anh. Cô không kịp phản ứng, chân loạng choạng, cả người lao về phía trước, vừa hay ngã vào vòng tay anh.
Phòng tắm tràn ngập hơi nước. Nhiệt nóng mờ mịt. Tóc anh còn ướt, những giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc, thấm ướt trán và đầu mũi cô.
“Anh…”
Cô vừa mở miệng, thì đã bị anh đẩy nhẹ vào tường. Không nói một lời, anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Hơi nước dần tan, không khí cũng trở nên se lạnh. Nhưng cơ thể anh lại nóng rực, hơi thở dồn dập. Anh bỗng bế cô ra khỏi phòng tắm, đặt lên giường, phủ người lên…
Gần nửa năm rồi, cuối cùng hai người mới lại một lần nữa ngủ cùng nhau. Nếu nhất định phải dùng một cách nói nào đó để lý giải chuyện này, có lẽ chính là “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”.
Ngay từ lúc bị anh kéo vào phòng tắm và hôn cô, cô đã biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Có thể vì rời xa môi trường quen thuộc khiến con người dễ buông lỏng, cũng có thể là vì cảm xúc anh kìm nén suốt bao lâu nay bỗng chốc bùng nổ mạnh mẽ, khiến cô trong tiềm thức cũng không muốn từ chối.
Áp lực đè nén suốt một thời gian dài được giải phóng, thậm chí về sau cô còn có chút đáp lại, anh dường như rất hài lòng. Sau đó vẫn không chịu buông cô ra, cứ mạnh mẽ ôm chặt trong vòng tay, không cho cô quay người rời đi. Một cảm giác thân mật đã lâu không có cứ thế lặng lẽ lan tỏa giữa hai người. Tiêu Mộng Hồng hơi mệt, để mặc anh ôm lấy, nhắm mắt lại. Nhưng chỉ một lúc sau, cô cảm thấy anh hơi cựa mình, như thể có điều muốn nói.
“Ban ngày em nói với đám phóng viên rằng chồng mình là niềm tự hào của em,” anh đột nhiên cúi đầu thì thầm bên tai cô, giọng nói nhẹ tênh, như thể chỉ tiện miệng nhắc đến, “anh suýt chút nữa thì tin thật.”
Tiêu Mộng Hồng lập tức mở mắt, ánh mắt chạm phải ánh nhìn chăm chú của anh.
“Vậy thì tin luôn đi.” Cô đáp, giọng bình thản.
“Thôi, chuyện này tự mình hiểu là được.” Giọng anh nửa đùa nửa thật, xen lẫn chút mất mát rất khẽ.
Tiêu Mộng Hồng khẽ cắn môi, suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng nói: “Cũng không hẳn là nói cho có đâu. Tuy rằng anh phần lớn thời gian rất đáng ghét, nhưng lúc đó… em lại cảm thấy anh cũng ra dáng lắm.”
Cố Trường Quân trở mình, lần nữa đè cô xuống, cười như không cười: “Không lừa anh chứ?”
Tiêu Mộng Hồng lại cắn môi, rồi nhẹ nhàng đáp: “Lừa anh đấy.”
Cố Trường Quân hơi sững người, rồi bất ngờ bật cười, giơ tay cào nhẹ vào người cô trêu chọc. Tiêu Mộng Hồng bật cười, thở hổn hển, liên tục cầu xin tha mới khiến anh chịu dừng lại. Hai người cười đùa trên giường như thế, thật ra… đây là lần đầu tiên sau từng ấy thời gian.
“Gần đây mẹ anh có nhắc em chuyện sinh thêm con phải không?” Một lát sau, không khí yên tĩnh trở lại, cô nghe thấy anh thì thầm bên tai mình.
Cô “ừ” khẽ một tiếng.
Cố Trường Quân dịu dàng nói:
“Chuyện đó không phải ý của anh đâu. Anh sẽ về nói với mẹ, bảo bà đừng ép em nữa. Hiến Nhi một mình đúng là có hơi cô đơn, anh cũng thật sự mong có thêm một bé gái nữa. Nhưng anh không muốn ép em phải mang thai sinh con lúc này. Ý anh là, vợ chồng với nhau, cứ thuận theo tự nhiên. Nếu có thì sinh, em thấy sao?”
Anh vừa nói, vừa chống một tay lên giường, cúi đầu nhìn cô chăm chú.
Tiêu Mộng Hồng cũng nhìn thẳng vào mắt anh một lúc, rồi nhẹ nhàng đáp: “Cảm ơn anh vì không ép em. Em cũng không muốn để anh mãi giữ hy vọng. Thật ra, ít nhất vài năm tới, em chưa tính đến chuyện sinh thêm con.”
Cố Trường Quân khựng lại. Trong mắt anh hiện lên chút tiếc nuối, như thể không cam lòng. Nhưng cuối cùng vẫn cố nở nụ cười, gật đầu nói:
“Vậy cứ để sau rồi tính. Nếu em thật sự không muốn sinh nữa thì cũng không sao.”
Tiêu Mộng Hồng khẽ mỉm cười với anh: “Cảm ơn anh.”
“Nếu lỡ như… có thì sao?” Một lúc sau, dường như vẫn không cam lòng, anh lại hỏi. “Anh đương nhiên sẽ không ép em. Anh chỉ nói là… nếu như.”
“Sẽ không có đâu.” Tiêu Mộng Hồng đáp, “Em đã tránh thai rồi.”
Trước đó, cô từng tìm gặp một bác sĩ quen cũ, nhờ người ta đặt hàng từ nước ngoài loại vòng tránh thai đặt trong cơ thể. Đến giờ, cơ thể cô thích ứng rất tốt, không có vấn đề gì.
Cố Trường Quân thoáng sững người. “Khi nào em làm chuyện này?”
“Hai tháng sau khi sinh Hiến Nhi.” Tiêu Mộng Hồng nói.
Cố Trường Quân im lặng. Một lúc sau, anh buông cánh tay đang ôm lấy cô ra, chậm rãi ngồi dậy, quay lưng về phía cô.
“Em làm chuyện quan trọng như vậy, chẳng lẽ không nên bàn với anh trước một tiếng sao?”
Giọng anh nghe có vẻ cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không giấu được tức giận lẫn thất vọng.
Tiêu Mộng Hồng nhìn bóng lưng anh, bình tĩnh đáp:
“Anh thấy không công bằng à? Trước đây anh đưa ra bao nhiêu quyết định thay em, có cái nào từng hỏi ý kiến em chưa? Ngay cả chuyện sinh Hiến Nhi cũng vậy.”
Cô ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Em biết, đúng ra những chuyện thế này nên có sự đồng thuận của chồng. Nhưng lúc đó, em không nghĩ anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Thế nên em tự làm theo cách mình thấy đúng. Dù sao anh vừa nãy chẳng phải cũng nói là để em tự quyết sao? Như vậy chẳng phải càng rõ ràng hơn rồi à.”
Cố Trường Quân vẫn ngồi im, bóng lưng lặng thinh, không có phản ứng gì.
“Chẳng lẽ bây giờ em còn trách anh vì đã làm cho em có Hiến Nhi sao?” Anh đột ngột quay đầu hỏi.
Tiêu Mộng Hồng cũng từ từ ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em thật sự yêu Hiến Nhi, cũng không hề hối hận vì đã sinh con. Nhưng chuyện đó khác với việc chúng ta có tiếp tục sinh thêm hay không. Anh đừng lẫn lộn hai chuyện này lại.”
Anh cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bụng cô, nhìn chăm chú một lúc lâu.
“Quay trở về, em phải lấy cái thứ ra khỏi người cho anh!” Anh đột nhiên nói.
Khi nói đến “cái thứ đó”, thần sắc anh trở nên đầy chán nản.
Tiêu Mộng Hồng sửng sốt, giọng cô cũng lạnh lùng đáp lại: “Không thể nào! Em chẳng lẽ lúc nào cũng phải chủ động tránh thai một mình sao?”
Cố Trường Quân sắc mặt dần lạnh lùng, nói từng lời với chút cay đắng:
“Em thật sự chán ghét anh đến mức không còn nghĩ đến việc sinh con cho anh nữa sao?”
Tiêu Mộng Hồng thở dài, im lặng.
“Em cảm thấy chúng ta căn bản không thể thật sự nói chuyện cho tốt được. Càng không thể hòa thuận mà sống bên nhau. Em cũng không biết vì sao chúng ta vẫn cứ thế kéo dài đến tận bây giờ. Thành thật mà nói, em không muốn vì chuyện này mà tiếp tục tranh cãi với anh. Em đi ngủ đây.”
Cô nói xong, liền nằm xuống.
“Em yên tâm. Nếu em thật sự không muốn sinh con nữa, sau này anh sẽ không động đến một ngón tay nào của em nữa.”
Sau một lúc lâu, cô nghe thấy anh lạnh lùng nói một câu như thế.
……...
Sáng hôm sau, sau khi tiễn vợ chồng Cố Trâm Anh, Tiêu Mộng Hồng nhờ lễ tân khách sạn chuyển lời lại cho Cố Trường Quân, cô sẽ đi trước. Ngoại trừ việc hai người luôn có những bất đồng, mâu thuẫn bên ngoài, thì những lúc ở bên nhau cũng không mang lại cho họ nhiều ý nghĩa hay niềm vui. Bọn họ vốn dĩ chưa từng thực sự hòa hợp. Mỗi lần bên nhau, đều lại nảy sinh đủ thứ tranh cãi.
Lúc thì thỏa hiệp, lúc lại tranh cãi. Cô thật sự mệt mỏi và tự hỏi: “Không biết anh có cùng cảm giác này với cô không?”
………
Tàu sắp đến ga.
Tiêu Mộng Hồng đứng chờ trên sân ga. Khi tàu dừng, bỗng nhiên nghe tiếng ai đó gọi mình: “Đức Âm!”
Là một giọng nam. Nghe quen quen, như đã từng nghe qua đâu đó, hơi run rẩy, cảm giác lạ lùng, khó tả.
Cố Trường Quân quay đầu liếc qua một cái, ngay sau đó hơi cụp mắt, nhíu mày nhẹ. Vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Mã tiểu thư kia chính là nữ ca sĩ nổi tiếng đang làm mưa làm gió ở Thượng Hải. Cô chậm rãi bước vào, vừa đi vừa chào hỏi mọi người. Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Cố Trường Quân, nửa đùa nửa thật nói:
“Lâu rồi không gặp, Cố trưởng quan. Giờ anh đã thành người nổi tiếng nhất Thượng Hải bọn em rồi đó!”
Cố Trường Quân không biểu lộ gì, cũng không đáp lại.
Vu Canh liền cười nói: “Mã tiểu thư, người đang làm khuynh đảo cả Thượng Hải, không chỉ có giọng hát làm say lòng người, mà còn đánh bài brit rất giỏi. Tôi lại nghe nói Trường Quân và cô ấy từng quen biết, nên mới mời cô ấy tới chơi vài ván cùng cho vui. Cậu sẽ không trách tôi tự ý quyết định chứ?”
Trong lúc hắn nói, một người ngồi cạnh Cố Trường Quân đã đứng dậy, nhường chỗ cho Mã tiểu thư. Cố Trường Quân chỉ cười nhẹ, móc đồng hồ quả quýt ra xem giờ, rồi đặt bài xuống, đứng dậy. Vu Canh và mấy người khác đều sửng sốt.
“Trường Quân, sao vậy? Cậu định đi à?”
Cố Trường Quân mỉm cười nói:
“Vu Canh, thật ra không dám giấu, lúc ra ngoài tôi để vợ mình ở lại một mình trong phòng ăn, trong lòng vẫn có chút không yên. Hơn nữa tôi đã hứa sẽ quay về sớm với cô ấy. Giờ cũng đã muộn rồi. Tôi tới đây chủ yếu là muốn gặp lại cậu sau bao lâu không gặp, hàn huyên hỏi thăm vài câu thôi. Vậy cho phép tôi cáo từ trước nhé. Cảm ơn cậu vì bữa tiệc đêm nay, tôi ghi nhận tấm lòng này của cậu. Lần sau nếu cậu có dịp ra Bắc Bình, tôi nhất định sẽ đích thân tiếp đãi.”
Vu Canh lập tức thấy ngượng ngùng.
Chuyện giữa Cố Trường Quân và Mã tiểu thư từng có lời đồn, hắn cũng biết. Năm xưa khi Mã tiểu thư đắc tội người ta, nghe nói chính Cố Trường Quân ra mặt giải quyết giúp cô ấy. Vu Canh liền mặc định Mã tiểu thư là “hồng nhan tri kỷ” của Cố Trường Quân, nên mới tự ý mời cô ta tới góp vui. Không ngờ sự việc lại thành ra thế này, Mã tiểu thư vừa đến gần, Cố Trường Quân liền muốn rời đi.
Vu Canh liếc nhìn Mã tiểu thư đứng bên cạnh, thấy sắc mặt cô ta hơi thay đổi, trong lòng không khỏi hối hận vì đã gọi cô ta đến. Cố Trường Quân đã nói rõ như vậy, nếu còn cố giữ lại chỉ càng khiến tình hình thêm khó xử. Hắn đành thuận theo lời, tự tìm lối xuống cho mình, cười lớn rồi tiễn khách:
“Thì ra Cố phu nhân vẫn đang đợi một mình ở phòng ăn. Nếu biết sớm thì đâu dám giữ cậu lại lâu như vậy. Chúng ta là bạn học cũ mà, sau này sẽ còn nhiều dịp ôn chuyện.”
Vu Canh tiễn Cố Trường Quân ra về, nhóm chơi bài cũng liền giải tán. Mấy người bạn khác cũng lần lượt cáo lui. Trở lại bên trong, hắn thấy Mã tiểu thư vẫn ngồi đó, bên cạnh bàn chơi bài, đôi mắt dán chặt vào mặt bàn, không động đậy, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Vu Canh sau khi từ nước ngoài về, dấn thân vào quân đội, chí khí từng sục sôi vì nước vì dân khi còn trẻ dần dần cũng bị danh lợi và quyền thế làm mờ đi. Trước kia hắn nịnh nọt Mã tiểu thư là vì để mắt tới mối quan hệ giữa cô và Cố Trường Quân. Giờ thấy sự tình chẳng như mình nghĩ, hắn cũng chẳng buồn khách sáo nữa. Nhìn cô đầy trách móc, hắn sầm mặt nói:
“Mã tiểu thư, tôi cứ tưởng cô với Cố Trường Quân có quan hệ không bình thường, mới mời cô đến! Ai ngờ anh ta lại khó chịu ra mặt như vậy! Nếu cô biết rõ là anh ta không muốn gặp, vậy ngay từ đầu đồng ý tới làm gì? Cô chẳng phải khiến tôi mất mặt trước đám bạn cũ sao?”
Mã tiểu thư đã lấy lại thần sắc, chỉ cười nhạt, móng tay đỏ rực khẽ đưa lên soi trước ánh đèn, hờ hững đáp:
“Xem ra anh cũng chỉ là loại đàn ông nhìn xa nhất cũng chỉ thấy tới cái thể diện của mình thôi.”
“Cô có ý gì hả?” Vu Canh nhíu mày.
“Tôi và anh ta, quan hệ đúng là không bình thường.” - Cô ta nhìn thẳng hắn, lạnh lùng - “Chỉ là dạo này có chút xa cách thôi.”
Vu Canh nửa tin nửa ngờ. Mã tiểu thư liền đứng dậy, nhận lấy túi xách và áo choàng từ người phục vụ. Vu Canh tiến lên, định giúp cô khoác áo, tay nhân cơ hội lướt qua cánh tay trần của cô, ghé sát tai nói nhỏ:
“Nếu hai người không còn thân thiết nữa… thì đêm nay…”
Mã tiểu thư không thèm liếc hắn lấy một cái, hất tay ra, xoay người đi thẳng.
Với Canh nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô, đợi cô bước hẳn ra ngoài mới nghiến răng rủa thầm một câu: “Con đàn bà thối tha…”
.........................
Ngay từ lúc nhận được cuộc gọi mời đánh bài của Vu Canh, Cố Trường Quân vốn dĩ đã không mấy hứng thú. Chẳng qua nể tình bạn cũ nên ngại từ chối thẳng. Ban đầu anh chỉ định đến gặp mặt xã giao rồi về luôn. Đến khi Mã tiểu thư xuất hiện, anh càng không muốn ở lại thêm, bèn kiếm cớ cáo lui về trước. Lý do anh đưa ra là không yên tâm để vợ một mình trong phòng khách sạn. Vu Canh tin hay không thì chưa rõ, nhưng bản thân anh biết rất rõ: vào lúc ấy, người duy nhất hiện lên trong đầu anh thực sự là cô ấy.
Thậm chí trước cả khi Mã tiểu thư xuất hiện, trong lúc mọi người mải mê đánh bài, anh cũng đã có phần thất thần. Trên đường trở về, hình ảnh ban sáng ở sân bay bất chợt lại hiện lên trong đầu – lúc Tiêu Mộng Hồng đối diện với đám phóng viên, thản nhiên mỉm cười nói rằng cô tự hào về người chồng của mình. Anh biết rõ cô chỉ đang ứng phó với truyền thông, trong tình huống đó, câu trả lời ấy có lẽ là cách ứng xử khôn ngoan nhất của một người vợ. Nhưng không hiểu sao, khi nghe những lời ấy từ miệng cô thốt ra, anh lại cảm thấy trong lòng có một chút gì đó khác thường.
Về tới khách sạn, anh mở cửa bước vào. Trong phòng vẫn tối om, nhưng Tiêu Mộng Hồng chưa ngủ. Nghe tiếng cửa mở, cô bật đèn đầu giường lên. Cố Trường Quân khựng lại một chút, rồi nhẹ giọng hỏi: “Anh đánh thức em à?”
“Không.”
Tiêu Mộng Hồng liếc nhìn đồng hồ. Tính từ lúc anh ra ngoài đến giờ, mới hơn một tiếng đồng hồ. Về nhanh như vậy, cô hơi bất ngờ. Nhưng cũng không hỏi chuyện gì đã xảy ra, chỉ khẽ hỏi: “Ngày mai em có thể về trước được không?”
Vợ chồng Cố Trâm Anh sáng mai sẽ rời đi, nhưng không quay về Bắc Bình, mà tiếp tục đến Chung Sơn thăm bạn bè.
Cố Trường Quân đáp:
“Ngày mai anh còn chút việc, không đi cùng được. Phải đến ngày kia anh mới rảnh. Hay là em ở lại thêm một hôm? Đến lúc đó anh đưa em về.”
Hiến Nhi vẫn rất ngoan. Tối nay Tiêu Mộng Hồng gọi điện về nhà, biết con đã ngủ, ban ngày cũng không quấy khóc.
Cô nhìn anh, thấy ánh mắt anh dừng lại trên người mình, trong lòng khẽ dao động. Do dự chốc lát, cuối cùng gật đầu: “Vậy… cũng được.”
Cố Trường Quân bước vào phòng tắm.
Tiêu Mộng Hồng nằm xuống, nhắm mắt lại, nghe tiếng nước ào ào vọng ra từ trong phòng tắm. Đang lim dim, cô chợt nghe thấy anh gọi vọng ra:
“Lấy quần áo giúp anh với! Quên mất rồi!”
Tiêu Mộng Hồng mở mắt ra.
Quả nhiên, bộ quần áo anh vừa lấy ra xếp gọn vẫn còn đặt ở cuối giường. Cô cầm lên, đi về phía cửa phòng tắm, đẩy hé cửa, đưa tay vào trong: “Cầm lấy đi.”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa bỗng mở ra. Tay cầm quần áo của cô bị Cố Trường Quân nắm lấy, kéo hẳn cả người cô vào trong lòng anh. Cô không kịp phản ứng, chân loạng choạng, cả người lao về phía trước, vừa hay ngã vào vòng tay anh.
Phòng tắm tràn ngập hơi nước. Nhiệt nóng mờ mịt. Tóc anh còn ướt, những giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc, thấm ướt trán và đầu mũi cô.
“Anh…”
Cô vừa mở miệng, thì đã bị anh đẩy nhẹ vào tường. Không nói một lời, anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Hơi nước dần tan, không khí cũng trở nên se lạnh. Nhưng cơ thể anh lại nóng rực, hơi thở dồn dập. Anh bỗng bế cô ra khỏi phòng tắm, đặt lên giường, phủ người lên…
Gần nửa năm rồi, cuối cùng hai người mới lại một lần nữa ngủ cùng nhau. Nếu nhất định phải dùng một cách nói nào đó để lý giải chuyện này, có lẽ chính là “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”.
Ngay từ lúc bị anh kéo vào phòng tắm và hôn cô, cô đã biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Có thể vì rời xa môi trường quen thuộc khiến con người dễ buông lỏng, cũng có thể là vì cảm xúc anh kìm nén suốt bao lâu nay bỗng chốc bùng nổ mạnh mẽ, khiến cô trong tiềm thức cũng không muốn từ chối.
Áp lực đè nén suốt một thời gian dài được giải phóng, thậm chí về sau cô còn có chút đáp lại, anh dường như rất hài lòng. Sau đó vẫn không chịu buông cô ra, cứ mạnh mẽ ôm chặt trong vòng tay, không cho cô quay người rời đi. Một cảm giác thân mật đã lâu không có cứ thế lặng lẽ lan tỏa giữa hai người. Tiêu Mộng Hồng hơi mệt, để mặc anh ôm lấy, nhắm mắt lại. Nhưng chỉ một lúc sau, cô cảm thấy anh hơi cựa mình, như thể có điều muốn nói.
“Ban ngày em nói với đám phóng viên rằng chồng mình là niềm tự hào của em,” anh đột nhiên cúi đầu thì thầm bên tai cô, giọng nói nhẹ tênh, như thể chỉ tiện miệng nhắc đến, “anh suýt chút nữa thì tin thật.”
Tiêu Mộng Hồng lập tức mở mắt, ánh mắt chạm phải ánh nhìn chăm chú của anh.
“Vậy thì tin luôn đi.” Cô đáp, giọng bình thản.
“Thôi, chuyện này tự mình hiểu là được.” Giọng anh nửa đùa nửa thật, xen lẫn chút mất mát rất khẽ.
Tiêu Mộng Hồng khẽ cắn môi, suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng nói: “Cũng không hẳn là nói cho có đâu. Tuy rằng anh phần lớn thời gian rất đáng ghét, nhưng lúc đó… em lại cảm thấy anh cũng ra dáng lắm.”
Cố Trường Quân trở mình, lần nữa đè cô xuống, cười như không cười: “Không lừa anh chứ?”
Tiêu Mộng Hồng lại cắn môi, rồi nhẹ nhàng đáp: “Lừa anh đấy.”
Cố Trường Quân hơi sững người, rồi bất ngờ bật cười, giơ tay cào nhẹ vào người cô trêu chọc. Tiêu Mộng Hồng bật cười, thở hổn hển, liên tục cầu xin tha mới khiến anh chịu dừng lại. Hai người cười đùa trên giường như thế, thật ra… đây là lần đầu tiên sau từng ấy thời gian.
“Gần đây mẹ anh có nhắc em chuyện sinh thêm con phải không?” Một lát sau, không khí yên tĩnh trở lại, cô nghe thấy anh thì thầm bên tai mình.
Cô “ừ” khẽ một tiếng.
Cố Trường Quân dịu dàng nói:
“Chuyện đó không phải ý của anh đâu. Anh sẽ về nói với mẹ, bảo bà đừng ép em nữa. Hiến Nhi một mình đúng là có hơi cô đơn, anh cũng thật sự mong có thêm một bé gái nữa. Nhưng anh không muốn ép em phải mang thai sinh con lúc này. Ý anh là, vợ chồng với nhau, cứ thuận theo tự nhiên. Nếu có thì sinh, em thấy sao?”
Anh vừa nói, vừa chống một tay lên giường, cúi đầu nhìn cô chăm chú.
Tiêu Mộng Hồng cũng nhìn thẳng vào mắt anh một lúc, rồi nhẹ nhàng đáp: “Cảm ơn anh vì không ép em. Em cũng không muốn để anh mãi giữ hy vọng. Thật ra, ít nhất vài năm tới, em chưa tính đến chuyện sinh thêm con.”
Cố Trường Quân khựng lại. Trong mắt anh hiện lên chút tiếc nuối, như thể không cam lòng. Nhưng cuối cùng vẫn cố nở nụ cười, gật đầu nói:
“Vậy cứ để sau rồi tính. Nếu em thật sự không muốn sinh nữa thì cũng không sao.”
Tiêu Mộng Hồng khẽ mỉm cười với anh: “Cảm ơn anh.”
“Nếu lỡ như… có thì sao?” Một lúc sau, dường như vẫn không cam lòng, anh lại hỏi. “Anh đương nhiên sẽ không ép em. Anh chỉ nói là… nếu như.”
“Sẽ không có đâu.” Tiêu Mộng Hồng đáp, “Em đã tránh thai rồi.”
Trước đó, cô từng tìm gặp một bác sĩ quen cũ, nhờ người ta đặt hàng từ nước ngoài loại vòng tránh thai đặt trong cơ thể. Đến giờ, cơ thể cô thích ứng rất tốt, không có vấn đề gì.
Cố Trường Quân thoáng sững người. “Khi nào em làm chuyện này?”
“Hai tháng sau khi sinh Hiến Nhi.” Tiêu Mộng Hồng nói.
Cố Trường Quân im lặng. Một lúc sau, anh buông cánh tay đang ôm lấy cô ra, chậm rãi ngồi dậy, quay lưng về phía cô.
“Em làm chuyện quan trọng như vậy, chẳng lẽ không nên bàn với anh trước một tiếng sao?”
Giọng anh nghe có vẻ cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không giấu được tức giận lẫn thất vọng.
Tiêu Mộng Hồng nhìn bóng lưng anh, bình tĩnh đáp:
“Anh thấy không công bằng à? Trước đây anh đưa ra bao nhiêu quyết định thay em, có cái nào từng hỏi ý kiến em chưa? Ngay cả chuyện sinh Hiến Nhi cũng vậy.”
Cô ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Em biết, đúng ra những chuyện thế này nên có sự đồng thuận của chồng. Nhưng lúc đó, em không nghĩ anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Thế nên em tự làm theo cách mình thấy đúng. Dù sao anh vừa nãy chẳng phải cũng nói là để em tự quyết sao? Như vậy chẳng phải càng rõ ràng hơn rồi à.”
Cố Trường Quân vẫn ngồi im, bóng lưng lặng thinh, không có phản ứng gì.
“Chẳng lẽ bây giờ em còn trách anh vì đã làm cho em có Hiến Nhi sao?” Anh đột ngột quay đầu hỏi.
Tiêu Mộng Hồng cũng từ từ ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em thật sự yêu Hiến Nhi, cũng không hề hối hận vì đã sinh con. Nhưng chuyện đó khác với việc chúng ta có tiếp tục sinh thêm hay không. Anh đừng lẫn lộn hai chuyện này lại.”
Anh cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bụng cô, nhìn chăm chú một lúc lâu.
“Quay trở về, em phải lấy cái thứ ra khỏi người cho anh!” Anh đột nhiên nói.
Khi nói đến “cái thứ đó”, thần sắc anh trở nên đầy chán nản.
Tiêu Mộng Hồng sửng sốt, giọng cô cũng lạnh lùng đáp lại: “Không thể nào! Em chẳng lẽ lúc nào cũng phải chủ động tránh thai một mình sao?”
Cố Trường Quân sắc mặt dần lạnh lùng, nói từng lời với chút cay đắng:
“Em thật sự chán ghét anh đến mức không còn nghĩ đến việc sinh con cho anh nữa sao?”
Tiêu Mộng Hồng thở dài, im lặng.
“Em cảm thấy chúng ta căn bản không thể thật sự nói chuyện cho tốt được. Càng không thể hòa thuận mà sống bên nhau. Em cũng không biết vì sao chúng ta vẫn cứ thế kéo dài đến tận bây giờ. Thành thật mà nói, em không muốn vì chuyện này mà tiếp tục tranh cãi với anh. Em đi ngủ đây.”
Cô nói xong, liền nằm xuống.
“Em yên tâm. Nếu em thật sự không muốn sinh con nữa, sau này anh sẽ không động đến một ngón tay nào của em nữa.”
Sau một lúc lâu, cô nghe thấy anh lạnh lùng nói một câu như thế.
……...
Sáng hôm sau, sau khi tiễn vợ chồng Cố Trâm Anh, Tiêu Mộng Hồng nhờ lễ tân khách sạn chuyển lời lại cho Cố Trường Quân, cô sẽ đi trước. Ngoại trừ việc hai người luôn có những bất đồng, mâu thuẫn bên ngoài, thì những lúc ở bên nhau cũng không mang lại cho họ nhiều ý nghĩa hay niềm vui. Bọn họ vốn dĩ chưa từng thực sự hòa hợp. Mỗi lần bên nhau, đều lại nảy sinh đủ thứ tranh cãi.
Lúc thì thỏa hiệp, lúc lại tranh cãi. Cô thật sự mệt mỏi và tự hỏi: “Không biết anh có cùng cảm giác này với cô không?”
………
Tàu sắp đến ga.
Tiêu Mộng Hồng đứng chờ trên sân ga. Khi tàu dừng, bỗng nhiên nghe tiếng ai đó gọi mình: “Đức Âm!”
Là một giọng nam. Nghe quen quen, như đã từng nghe qua đâu đó, hơi run rẩy, cảm giác lạ lùng, khó tả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









