Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó, cánh cửa bị đẩy ra. Tiêu Mộng Hồng liếc nhìn một cái, thấy Cố Trường Quân đứng ngay trước cửa. Anh bước vào phòng, đi thẳng đến bên Hiến Nhi đang ngồi chơi trên giường, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói:
“Hiến Nhi, ba về rồi đây. Có nhận ra ba không?”
Hiến Nhi giờ đã biết tên của mình. Vừa rồi bé còn bò tới chỗ mẹ, cuối cùng cũng chộp được món đồ chơi phát ra âm thanh, đang hào hứng lắc mạnh tay. Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, bé quay đầu lại nhìn Cố Trường Quân. Quả thật anh gầy và đen đi thấy rõ. Lần cuối cùng về nhà đến nay cũng đã gần hai tháng. Hiến Nhi mở to mắt nhìn người đàn ông có phần xa lạ trước mặt, ánh mắt ngơ ngác tò mò.
“Là ba đây mà! Không nhận ra sao?” Cố Trường Quân vừa cười vừa vỗ tay gọi bé, cố gắng gợi lại ấn tượng trong đầu con.
Có vẻ như cuối cùng Hiến Nhi cũng nhận ra anh, hoặc có lẽ chỉ vì tò mò với người lạ. Bé buông món đồ chơi trong tay xuống, miệng ê a vài tiếng, rồi bò về phía anh. Cố Trường Quân lập tức rạng rỡ cả mặt, cả người thở phào nhẹ nhõm, anh ôm chầm lấy Hiến Nhi, hôn một cái thật mạnh lên má con, rồi lại hôn thêm bên còn lại. Nhưng như thế vẫn chưa đủ để diễn tả niềm vui đang dâng trào trong lòng anh lúc này. Anh cười nói:
“Ba chơi trò này với con nhé!”
Lời còn chưa dứt, anh đã tung bé lên không trung một cách nhẹ nhàng rồi lại đỡ lấy ngay. Hiến Nhi đây là lần đầu tiên được chơi kiểu "trò chơi" như vậy với người lớn. Bé rất gan dạ, không hề sợ, trái lại còn bật cười khanh khách đầy thích thú. Thấy con trai cười vui vẻ, Cố Trường Quân càng thêm hào hứng, tiếp tục tung bé lên cao hơn. Tiếng cười của Hiến Nhi cũng vang to hơn từng chút một.
Tiêu Mộng Hồng đứng bên cạnh nhìn mà lo sốt vó, vội ngăn anh lại: “Anh làm cái gì vậy, cẩn thận không lại làm rớt con bây giờ!”
Nói rồi cô bước tới, mạnh tay đón lấy Hiến Nhi từ tay anh. Hiến Nhi rõ ràng rất thích trò chơi đó, nằm trong vòng tay mẹ vẫn không cam lòng, vặn vẹo người đòi ra, còn quay lại dang đôi tay nhỏ xíu về phía Cố Trường Quân, muốn được anh ôm tiếp. Cố Trường Quân cười rạng rỡ, vừa định vươn tay ra đón con thì bắt gặp ánh mắt của Tiêu Mộng Hồng đang nhìn mình chăm chăm. Gương mặt cô thoáng chút không hài lòng, khiến anh khựng lại, đành rút tay về.
Tiêu Mộng Hồng bế Hiến Nhi xoay người đi chỗ khác, vừa dỗ dành vừa cho bé bú sữa dê đã để nguội bớt, cố gắng làm dịu cơn quấy của con. Sau khi yên tĩnh trở lại, bú thêm một ít sữa dê, Hiến Nhi cũng bắt đầu thấm mệt, ngáp dài một cái. Trước đây khi Cố Trường Quân không có nhà, buổi tối Hiến Nhi hầu như đều ngủ cùng Tiêu Mộng Hồng. Bảo mẫu vẫn luôn chờ ở bên ngoài, lắng tai nghe động tĩnh bên trong. Nghe thấy trong phòng đã yên ổn, bà liền gõ cửa bước vào, mặt mày tươi cười, xem ra là được Cố phu nhân dặn dò trước, đến để đón Hiến Nhi đi ngủ. Vừa bế lấy bé là quay người rời khỏi phòng.
Trong phòng giờ chỉ còn lại hai người – Cố Trường Quân và Tiêu Mộng Hồng. Không có Hiến Nhi ở giữa, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức có chút ngột ngạt. Cố Trường Quân trầm mặc một lúc, rồi khẽ nhìn cô, nói:
“Dạo gần đây anh bận suốt, nên không thể về nhà thường xuyên. Hiến Nhi nhìn lớn hơn lần trước nhiều rồi. Em vất vả quá.”
Tiêu Mộng Hồng không nhìn anh, chỉ nhàn nhạt đáp: “Con của em, vất vả gì mà vất vả.”
Nói xong cô đi đến mép giường, cúi đầu xếp lại mấy bộ quần áo nhỏ bé rơi lộn xộn dưới chân giường: “Có con nhỏ, phòng ốc cũng khó mà lúc nào cũng gọn gàng. Mong anh đừng để ý.”
Xếp xong, cô ôm đống đồ mang đến bỏ vào tủ.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, cuối cùng chỉ nói một câu: “Anh đi tắm trước.”
Cố Trường Quân từ phòng tắm bước ra, Tiêu Mộng Hồng đã nằm trên giường, đang ngồi tựa đầu giường đọc sách. Anh cũng leo lên giường, quay sang nhìn cô hỏi:
“Vừa nãy ba nói với anh… Em sắp đi Mỹ?”
“Anh có ý kiến gì à?”
Tiêu Mộng Hồng vẫn không rời mắt khỏi quyển sách trong tay.
Cố Trường Quân nhìn nghiêng gương mặt cô, như thể muốn nhìn ra điều gì đó.
“Ba đã đồng ý rồi. Anh còn có thể có ý kiến gì?”
Cuối cùng anh nói, giọng hơi khàn khàn. Nói xong liền nằm xuống, nhắm mắt lại như thể đã buồn ngủ lắm rồi.
Tiêu Mộng Hồng tiếp tục đọc sách. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ vang lên. Cuối cùng, cô đặt sách xuống, sang phòng bên xem Hiến Nhi thế nào. Thấy con ngủ say, cô trở lại giường, định tắt đèn thì Cố Trường Quân bỗng mở mắt, quay sang nhìn cô.
“Tuần sau em có rảnh không?” Anh hỏi.
“Có chuyện gì không?” Tiêu Mộng Hồng vẫn không nhìn anh.
“Mấy năm trước sau khi không quân tách riêng ra, cấp trên đã dồn toàn lực vào việc phát triển máy b** ch**n đ** nội địa, để tăng cường sức mạnh không chiến. Trước đây từng hoàn thành chiến cơ Hán Võ số Một. Nhưng hệ thống điều khiển trung tâm của số Một vẫn còn phải nhập khẩu. Bây giờ, Hán Võ số Hai cuối cùng cũng ra đời. Hoàn toàn do trong nước sản xuất. Tính năng trong các thử nghiệm cũng đủ để đối đầu với những chiến cơ tiên tiến của Mỹ.”
Trước đây, anh chưa từng nhắc đến chuyện công việc trước mặt cô. Lần đầu tiên nghe anh nói những điều này, Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng quay sang nhìn anh. Từ lúc anh bước vào phòng tối nay, đây là lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào anh. Cố Trường Quân như được tiếp thêm tinh thần, chống tay ngồi dậy dựa vào đầu giường, ánh mắt anh mang theo một chút kìm nén cùng phấn khích.
“Sự ra đời của Hán Võ số Hai mang ý nghĩa rất quan trọng. Nói một cách đơn giản, không chỉ giúp tăng cường sức mạnh không quân của nước ta, mà còn khiến người dân cả nước thêm tự hào. Ngoài nước Mỹ ra, người Trung Quốc cũng có thể tự mình sản xuất chiến cơ. Điều này rất có ý nghĩa. Vì thế, theo lệnh của tổng thống, quân đội sẽ tổ chức một chuyến bay trình diễn công khai vào tuần sau để ra mắt Hán Võ số Hai. Ngày mai tin tức này sẽ được công bố rộng rãi trên các mặt báo lớn.”
Tiêu Mộng Hồng nghi hoặc nhìn anh.
“Đến hôm đó, anh sẽ là người điều khiển Hán Võ số Hai, cất cánh từ sân bay Hàng Giáo bay đến sân bay quân sự Long Hoa ở Thượng Hải, toàn bộ hành trình là 420 km. Trước khi hạ cánh, anh sẽ bay ở tầm thấp qua sông Hoàng Phố và bến cảng, cho người dân được tận mắt chứng kiến sự oai phong của chiến cơ do chính đất nước chúng ta chế tạo.” Anh giải thích thêm.
Tiêu Mộng Hồng khẽ khựng lại, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em tin anh nhất định sẽ bay thành công. Chúc anh thuận lợi.”
Cố Trường Quân nhìn cô, dáng vẻ như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
“Anh còn chuyện gì nữa sao?” Cô hỏi.
Cuối cùng anh khẽ lắc đầu: “Không có. Chỉ là bỗng nhiên muốn nói với em một câu như vậy thôi.”
Tiêu Mộng Hồng nhìn anh, mỉm cười nhè nhẹ rồi nằm xuống giường. Trong phòng, đèn đã tắt. Cố Trường Quân nằm cạnh cô, dường như trằn trọc không yên, trở mình mấy lần. Một lúc sau, một bàn tay từ phía sau khẽ lần tới, đặt nhẹ lên eo cô, rồi chậm rãi cởi dây áo ngủ của cô.
Cô xoay người, nằm úp mặt vào gối, giữ lấy dây lưng, giọng lười nhác thì thầm: “Hôm nay em mệt lắm.”
Bàn tay kia khựng lại trên người cô một lúc, cuối cùng cũng chậm rãi rút về.
……..
Sáng hôm sau, khi cả nhà đang ăn sáng, Cố phu nhân đã biết chuyện con trai mình tuần sau sẽ lái chiếc chiến đấu cơ do trong nước sản xuất bay thử qua bến Thượng Hải. Bà lo lắng ra mặt.
Nỗi lo đó hoàn toàn có cơ sở. Từ khi máy bay ra đời đến nay, cũng chỉ mới hai ba chục năm. Trung Quốc tiếp cận ngành hàng không khá muộn. Do nhiều lý do như lỗi kỹ thuật hay sai sót của phi công, các tai nạn hàng không dân dụng xảy ra thường xuyên. Chiến đấu cơ thì lại càng dễ gặp sự cố hơn. Trước đây là máy bay nhập khẩu từ Mỹ, Cố phu nhân đã luôn nơm nớp lo sợ. Giờ lại là chiến đấu cơ do trong nước tự chế, hơn nữa còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, bảo bà sao có thể yên tâm? Sắc mặt bà lập tức thay đổi: “Trường Quân, chuyện này không phải chuyện đùa đâu. Máy bay trong nước sản xuất, có thật sự đáng tin không con?”
“Mẹ cứ yên tâm,” Cố Trường Quân đáp, “Đã được chọn để bay thử công khai, thì chắc chắn tính năng phải đủ ổn định.”
“Nhưng mà… mẹ vẫn thấy không yên tâm.” Cố phu nhân bỏ đũa xuống, cơm cũng không buồn ăn. “Sao nhất định phải là con? Người khác chẳng lẽ không làm được sao?”
“Con là người hiểu rõ nhất tính năng của Hán Võ số 2. Trước đây cũng từng thử bay nhiều lần rồi. Mẹ đừng lo nữa.”
“Nhưng mà…”
“Lão Hứa tin tưởng Trường Quân nên mới giao nhiệm vụ thử bay này cho nó. Đây cũng là trách nhiệm của một người lính. Em lo cái gì?” Cố Ngạn Tông lên tiếng, cắt ngang lời vợ.
Cố phu nhân im lặng, vẻ mặt bất lực hiện rõ.
“Là thứ Ba tuần sau đúng không?” Cố Ngạn Tông quay sang hỏi con trai.
Cố Trường Quân gật đầu.
“Vậy thì hôm đó, ba và mẹ con sẽ không ra sân bay. Đức Âm, hôm đó con thay mặt cả nhà ra đón Trường Quân về nhé. Đối với đất nước và nhân dân, chuyện này cũng xem như là một việc có ý nghĩa rất lớn.” Cố Ngạn Tông quay sang nhìn Tiêu Mộng Hồng, dịu giọng nói.
Tiêu Mộng Hồng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ba chồng đang mỉm cười nhìn mình, rồi cô liếc sang Cố Trường Quân đang ngồi bên cạnh. Anh như thể không hề nghe thấy lời vừa rồi của ba mình, chỉ lặng lẽ bẻ một miếng bánh bao nhỏ, chuyên tâm đút cho con trai ăn.
Tiêu Mộng Hồng thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Vâng.”
“Hiến Nhi, ba về rồi đây. Có nhận ra ba không?”
Hiến Nhi giờ đã biết tên của mình. Vừa rồi bé còn bò tới chỗ mẹ, cuối cùng cũng chộp được món đồ chơi phát ra âm thanh, đang hào hứng lắc mạnh tay. Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, bé quay đầu lại nhìn Cố Trường Quân. Quả thật anh gầy và đen đi thấy rõ. Lần cuối cùng về nhà đến nay cũng đã gần hai tháng. Hiến Nhi mở to mắt nhìn người đàn ông có phần xa lạ trước mặt, ánh mắt ngơ ngác tò mò.
“Là ba đây mà! Không nhận ra sao?” Cố Trường Quân vừa cười vừa vỗ tay gọi bé, cố gắng gợi lại ấn tượng trong đầu con.
Có vẻ như cuối cùng Hiến Nhi cũng nhận ra anh, hoặc có lẽ chỉ vì tò mò với người lạ. Bé buông món đồ chơi trong tay xuống, miệng ê a vài tiếng, rồi bò về phía anh. Cố Trường Quân lập tức rạng rỡ cả mặt, cả người thở phào nhẹ nhõm, anh ôm chầm lấy Hiến Nhi, hôn một cái thật mạnh lên má con, rồi lại hôn thêm bên còn lại. Nhưng như thế vẫn chưa đủ để diễn tả niềm vui đang dâng trào trong lòng anh lúc này. Anh cười nói:
“Ba chơi trò này với con nhé!”
Lời còn chưa dứt, anh đã tung bé lên không trung một cách nhẹ nhàng rồi lại đỡ lấy ngay. Hiến Nhi đây là lần đầu tiên được chơi kiểu "trò chơi" như vậy với người lớn. Bé rất gan dạ, không hề sợ, trái lại còn bật cười khanh khách đầy thích thú. Thấy con trai cười vui vẻ, Cố Trường Quân càng thêm hào hứng, tiếp tục tung bé lên cao hơn. Tiếng cười của Hiến Nhi cũng vang to hơn từng chút một.
Tiêu Mộng Hồng đứng bên cạnh nhìn mà lo sốt vó, vội ngăn anh lại: “Anh làm cái gì vậy, cẩn thận không lại làm rớt con bây giờ!”
Nói rồi cô bước tới, mạnh tay đón lấy Hiến Nhi từ tay anh. Hiến Nhi rõ ràng rất thích trò chơi đó, nằm trong vòng tay mẹ vẫn không cam lòng, vặn vẹo người đòi ra, còn quay lại dang đôi tay nhỏ xíu về phía Cố Trường Quân, muốn được anh ôm tiếp. Cố Trường Quân cười rạng rỡ, vừa định vươn tay ra đón con thì bắt gặp ánh mắt của Tiêu Mộng Hồng đang nhìn mình chăm chăm. Gương mặt cô thoáng chút không hài lòng, khiến anh khựng lại, đành rút tay về.
Tiêu Mộng Hồng bế Hiến Nhi xoay người đi chỗ khác, vừa dỗ dành vừa cho bé bú sữa dê đã để nguội bớt, cố gắng làm dịu cơn quấy của con. Sau khi yên tĩnh trở lại, bú thêm một ít sữa dê, Hiến Nhi cũng bắt đầu thấm mệt, ngáp dài một cái. Trước đây khi Cố Trường Quân không có nhà, buổi tối Hiến Nhi hầu như đều ngủ cùng Tiêu Mộng Hồng. Bảo mẫu vẫn luôn chờ ở bên ngoài, lắng tai nghe động tĩnh bên trong. Nghe thấy trong phòng đã yên ổn, bà liền gõ cửa bước vào, mặt mày tươi cười, xem ra là được Cố phu nhân dặn dò trước, đến để đón Hiến Nhi đi ngủ. Vừa bế lấy bé là quay người rời khỏi phòng.
Trong phòng giờ chỉ còn lại hai người – Cố Trường Quân và Tiêu Mộng Hồng. Không có Hiến Nhi ở giữa, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức có chút ngột ngạt. Cố Trường Quân trầm mặc một lúc, rồi khẽ nhìn cô, nói:
“Dạo gần đây anh bận suốt, nên không thể về nhà thường xuyên. Hiến Nhi nhìn lớn hơn lần trước nhiều rồi. Em vất vả quá.”
Tiêu Mộng Hồng không nhìn anh, chỉ nhàn nhạt đáp: “Con của em, vất vả gì mà vất vả.”
Nói xong cô đi đến mép giường, cúi đầu xếp lại mấy bộ quần áo nhỏ bé rơi lộn xộn dưới chân giường: “Có con nhỏ, phòng ốc cũng khó mà lúc nào cũng gọn gàng. Mong anh đừng để ý.”
Xếp xong, cô ôm đống đồ mang đến bỏ vào tủ.
Cố Trường Quân lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, cuối cùng chỉ nói một câu: “Anh đi tắm trước.”
Cố Trường Quân từ phòng tắm bước ra, Tiêu Mộng Hồng đã nằm trên giường, đang ngồi tựa đầu giường đọc sách. Anh cũng leo lên giường, quay sang nhìn cô hỏi:
“Vừa nãy ba nói với anh… Em sắp đi Mỹ?”
“Anh có ý kiến gì à?”
Tiêu Mộng Hồng vẫn không rời mắt khỏi quyển sách trong tay.
Cố Trường Quân nhìn nghiêng gương mặt cô, như thể muốn nhìn ra điều gì đó.
“Ba đã đồng ý rồi. Anh còn có thể có ý kiến gì?”
Cuối cùng anh nói, giọng hơi khàn khàn. Nói xong liền nằm xuống, nhắm mắt lại như thể đã buồn ngủ lắm rồi.
Tiêu Mộng Hồng tiếp tục đọc sách. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ vang lên. Cuối cùng, cô đặt sách xuống, sang phòng bên xem Hiến Nhi thế nào. Thấy con ngủ say, cô trở lại giường, định tắt đèn thì Cố Trường Quân bỗng mở mắt, quay sang nhìn cô.
“Tuần sau em có rảnh không?” Anh hỏi.
“Có chuyện gì không?” Tiêu Mộng Hồng vẫn không nhìn anh.
“Mấy năm trước sau khi không quân tách riêng ra, cấp trên đã dồn toàn lực vào việc phát triển máy b** ch**n đ** nội địa, để tăng cường sức mạnh không chiến. Trước đây từng hoàn thành chiến cơ Hán Võ số Một. Nhưng hệ thống điều khiển trung tâm của số Một vẫn còn phải nhập khẩu. Bây giờ, Hán Võ số Hai cuối cùng cũng ra đời. Hoàn toàn do trong nước sản xuất. Tính năng trong các thử nghiệm cũng đủ để đối đầu với những chiến cơ tiên tiến của Mỹ.”
Trước đây, anh chưa từng nhắc đến chuyện công việc trước mặt cô. Lần đầu tiên nghe anh nói những điều này, Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng quay sang nhìn anh. Từ lúc anh bước vào phòng tối nay, đây là lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào anh. Cố Trường Quân như được tiếp thêm tinh thần, chống tay ngồi dậy dựa vào đầu giường, ánh mắt anh mang theo một chút kìm nén cùng phấn khích.
“Sự ra đời của Hán Võ số Hai mang ý nghĩa rất quan trọng. Nói một cách đơn giản, không chỉ giúp tăng cường sức mạnh không quân của nước ta, mà còn khiến người dân cả nước thêm tự hào. Ngoài nước Mỹ ra, người Trung Quốc cũng có thể tự mình sản xuất chiến cơ. Điều này rất có ý nghĩa. Vì thế, theo lệnh của tổng thống, quân đội sẽ tổ chức một chuyến bay trình diễn công khai vào tuần sau để ra mắt Hán Võ số Hai. Ngày mai tin tức này sẽ được công bố rộng rãi trên các mặt báo lớn.”
Tiêu Mộng Hồng nghi hoặc nhìn anh.
“Đến hôm đó, anh sẽ là người điều khiển Hán Võ số Hai, cất cánh từ sân bay Hàng Giáo bay đến sân bay quân sự Long Hoa ở Thượng Hải, toàn bộ hành trình là 420 km. Trước khi hạ cánh, anh sẽ bay ở tầm thấp qua sông Hoàng Phố và bến cảng, cho người dân được tận mắt chứng kiến sự oai phong của chiến cơ do chính đất nước chúng ta chế tạo.” Anh giải thích thêm.
Tiêu Mộng Hồng khẽ khựng lại, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em tin anh nhất định sẽ bay thành công. Chúc anh thuận lợi.”
Cố Trường Quân nhìn cô, dáng vẻ như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
“Anh còn chuyện gì nữa sao?” Cô hỏi.
Cuối cùng anh khẽ lắc đầu: “Không có. Chỉ là bỗng nhiên muốn nói với em một câu như vậy thôi.”
Tiêu Mộng Hồng nhìn anh, mỉm cười nhè nhẹ rồi nằm xuống giường. Trong phòng, đèn đã tắt. Cố Trường Quân nằm cạnh cô, dường như trằn trọc không yên, trở mình mấy lần. Một lúc sau, một bàn tay từ phía sau khẽ lần tới, đặt nhẹ lên eo cô, rồi chậm rãi cởi dây áo ngủ của cô.
Cô xoay người, nằm úp mặt vào gối, giữ lấy dây lưng, giọng lười nhác thì thầm: “Hôm nay em mệt lắm.”
Bàn tay kia khựng lại trên người cô một lúc, cuối cùng cũng chậm rãi rút về.
……..
Sáng hôm sau, khi cả nhà đang ăn sáng, Cố phu nhân đã biết chuyện con trai mình tuần sau sẽ lái chiếc chiến đấu cơ do trong nước sản xuất bay thử qua bến Thượng Hải. Bà lo lắng ra mặt.
Nỗi lo đó hoàn toàn có cơ sở. Từ khi máy bay ra đời đến nay, cũng chỉ mới hai ba chục năm. Trung Quốc tiếp cận ngành hàng không khá muộn. Do nhiều lý do như lỗi kỹ thuật hay sai sót của phi công, các tai nạn hàng không dân dụng xảy ra thường xuyên. Chiến đấu cơ thì lại càng dễ gặp sự cố hơn. Trước đây là máy bay nhập khẩu từ Mỹ, Cố phu nhân đã luôn nơm nớp lo sợ. Giờ lại là chiến đấu cơ do trong nước tự chế, hơn nữa còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, bảo bà sao có thể yên tâm? Sắc mặt bà lập tức thay đổi: “Trường Quân, chuyện này không phải chuyện đùa đâu. Máy bay trong nước sản xuất, có thật sự đáng tin không con?”
“Mẹ cứ yên tâm,” Cố Trường Quân đáp, “Đã được chọn để bay thử công khai, thì chắc chắn tính năng phải đủ ổn định.”
“Nhưng mà… mẹ vẫn thấy không yên tâm.” Cố phu nhân bỏ đũa xuống, cơm cũng không buồn ăn. “Sao nhất định phải là con? Người khác chẳng lẽ không làm được sao?”
“Con là người hiểu rõ nhất tính năng của Hán Võ số 2. Trước đây cũng từng thử bay nhiều lần rồi. Mẹ đừng lo nữa.”
“Nhưng mà…”
“Lão Hứa tin tưởng Trường Quân nên mới giao nhiệm vụ thử bay này cho nó. Đây cũng là trách nhiệm của một người lính. Em lo cái gì?” Cố Ngạn Tông lên tiếng, cắt ngang lời vợ.
Cố phu nhân im lặng, vẻ mặt bất lực hiện rõ.
“Là thứ Ba tuần sau đúng không?” Cố Ngạn Tông quay sang hỏi con trai.
Cố Trường Quân gật đầu.
“Vậy thì hôm đó, ba và mẹ con sẽ không ra sân bay. Đức Âm, hôm đó con thay mặt cả nhà ra đón Trường Quân về nhé. Đối với đất nước và nhân dân, chuyện này cũng xem như là một việc có ý nghĩa rất lớn.” Cố Ngạn Tông quay sang nhìn Tiêu Mộng Hồng, dịu giọng nói.
Tiêu Mộng Hồng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ba chồng đang mỉm cười nhìn mình, rồi cô liếc sang Cố Trường Quân đang ngồi bên cạnh. Anh như thể không hề nghe thấy lời vừa rồi của ba mình, chỉ lặng lẽ bẻ một miếng bánh bao nhỏ, chuyên tâm đút cho con trai ăn.
Tiêu Mộng Hồng thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Vâng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









