Tiêu phu nhân cuối cùng cũng hoàn hồn. Đôi mắt vốn đờ đẫn, im lặng từ nãy giờ như bỗng sống lại, ánh lên vẻ vui mừng không gì sánh được. Bà tự chống người ngồi dậy, giọng run run nói:

“Mẹ ổn. Mọi chuyện đều ổn cả…”

Cố Trường Quân dịu dàng nói: “Con vẫn đang bận công việc ở phía Nam. Sáng sớm hôm qua, nghe tin ba mất, con sắp xếp xong mọi thứ liền lập tức trở về. Ba đã ra đi rồi, mẹ lại càng phải giữ gìn sức khỏe, có như vậy bọn con mới yên tâm được.”

“Ừ… Ừ…” – bà nghẹn ngào gật đầu liên tục.

Lúc này, Tiêu phu nhân ngoài một chữ “Ừ” ra, chẳng thể nói thêm lời nào.

Cố Trường Quân nhẹ nhàng đỡ bà nằm xuống, sau đó đứng dậy quay lại, ánh mắt lướt qua một lượt những người còn đang ngẩn người trong phòng như Diệp phu nhân và các vị khác. Anh mỉm cười, nhẹ giọng nói:

“Thưa các vị phu nhân, tiểu thư, Đức Âm vừa mất ba, mẹ lại đang bệnh. Các vị dù bận rộn nhưng vẫn cố thu xếp thời gian đến thăm hỏi, chúng tôi rất biết ơn, không dám nghĩ gì khác. Vừa rồi vì lo lắng quá nên cô ấy có phần bối rối. Từ trước đến nay cô ấy vốn ít nói, nếu có gì thất lễ khiến mọi người không vui, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi các vị. Mong mọi người rộng lượng, đừng so đo với cô ấy làm gì.”

Trên mặt Diệp phu nhân thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười nói:

“Ôi dào, Cố thiếu gia nói vậy là khách sáo rồi. Đức Âm nói đúng đấy, Tiêu phu nhân bây giờ cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, tôi cũng không quấy rầy nữa.”

Nói xong, bà quay lại nhìn Tiêu phu nhân, nói thêm:

“Tiêu phu nhân, vậy tôi xin phép về trước. Bà nhớ giữ gìn sức khỏe, mấy ngày tới mới là giai đoạn mệt nhất đấy.”

Những vị phu nhân còn lại cũng lần lượt gật đầu tán đồng rồi cáo từ theo.

Tiêu phu nhân liên tục nói lời cảm ơn, bảo Tiêu Mộng Hồng đưa khách ra ngoài dùng trà.

“Anh Cố, anh nói vậy là khách sáo quá rồi,” Diệp Mạn Chi không đi cùng mẹ mình ra ngoài, mà nhìn Cố Trường Quân, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào, “Em với Đức Âm là chị em thân thiết bao nhiêu năm, làm gì có chuyện giận dỗi hay trách móc gì chứ. Đức Âm vừa mất ba, người cũng gầy đi không ít, em nhìn thấy đau lòng còn chẳng kịp nữa.”

Vừa nói, cô ta vừa bước lại gần, thân mật khoác lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng.

Cố Trường Quân không đáp lời. Anh chỉ lạnh nhạt liếc nhìn Tiêu Mộng Hồng một cái.

Tiêu Mộng Hồng thật sự không ngờ, Cố Trường Quân lại đến nhanh như vậy. Hơn nữa, nghe những lời anh vừa nói lúc nãy, rõ ràng là ngầm giúp cô giữ thể diện trước mặt Diệp phu nhân và các vị khác, sợ cô bị người ta soi mói chỉ trích. Thái độ che chở ấy, đến cả cô cũng cảm nhận được rõ ràng.

Lúc này, trong lòng cô rối bời đến mức không còn lời nào để diễn tả, càng không có tâm trí dây dưa thêm với người chị em gọi là “thân thiết” mà trong lòng lại rắp tâm hai mặt. Cô cố nén cảm xúc, lấy lại vẻ điềm tĩnh, gắng sức rút cánh tay mình khỏi tay Diệp Mạn Chi:

“Mạn Chi, cậu cứ tự nhiên.”

Diệp Mạn Chi vẫn giữ bộ dạng điềm đạm, mỉm cười buông tay ra, nhẹ nhàng nói:

“Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt, đừng buồn quá. Mình đi trước nhé, hôm khác lại gặp. Anh Cố, anh cũng nên ở bên cạnh Đức Âm nhiều một chút, đừng để cô ấy buồn quá.”

Nói xong, cô ta liếc nhìn Cố Trường Quân một cái, rồi xoay người chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Đợi Diệp Mạn Chi đi khỏi, Tiêu Mộng Hồng mới nhìn về phía Cố Trường Quân. Cô do dự giây lát, rồi chậm rãi bước đến gần anh.

“Anh…”

“Mẹ, ngoài kia có mấy người quen con. Con ra chào một chút.”

Cố Trường Quân bỗng xoay mặt lại, nói một câu với Tiêu phu nhân đang nằm trên giường. Anh thậm chí không liếc lấy một cái về phía Tiêu Mộng Hồng, chỉ nhấc chân, lướt ngang qua cô rồi bước thẳng ra ngoài. Tiêu Mộng Hồng đứng sững tại chỗ.

Hôm đó, Cố Trường Quân không ở lại Tiêu gia quá lâu, đến chiều là đã rời đi. Dù vậy, việc anh kịp thời xuất hiện vẫn khiến mọi người trong Tiêu gia từ trên xuống dưới đều thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Thành Lân và Kim Ngọc Phượng nói chuyện cũng lớn tiếng hơn thường ngày. Ánh mắt Kim Ngọc Phượng nhìn Tiêu Mộng Hồng cũng dịu đi không ít. Riêng Tiêu phu nhân, sự an ủi nhận được còn lớn hơn cả, mấy ngày sau của tang lễ, cuối cùng bà cũng chịu ra ngoài gặp khách, tinh thần xem ra đã khá hơn nhiều.



Tập tục hậu táng đã ăn sâu bén rễ trong văn hóa người dân suốt bao đời nay. Tuy thời đó đã có những nhà trí thức tiến bộ như một giáo sư danh tiếng ở Đại học Bắc Kinh, lên tiếng phản đối các hủ tục mê tín, hình thức phô trương và những lễ nghi rườm rà trong tang lễ, kêu gọi tổ chức ma chay đơn giản, tiết kiệm, và cũng được dư luận hưởng ứng rộng rãi, nhưng thật sự làm được thì lại rất ít. Từ tầng lớp quan chức quyền quý cho đến người dân thường nơi phố chợ, hễ có tang sự là đều cố gắng tổ chức thật chu toàn, dù nhà nghèo đến đâu cũng gắng gượng lo liệu, thậm chí phải vay nợ cũng quyết không để mất thể diện.

Nhà họ Tiêu cũng không ngoại lệ. Vì thời tiết lúc đó rất nóng, Tiêu Thành Lân đặc biệt thuê một chiếc tủ đông nhập khẩu từ nước Đức có giá rất cao, để giữ linh cữu của Tiêu lão gia trong nhà quàn suốt bảy ngày bảy đêm. Đến ngày thứ tám mới làm lễ đưa linh cữu ra khỏi nhà.

Ngày đưa tang hôm đó được tổ chức vô cùng hoành tráng. Dẫn đầu là đội tuần cảnh cưỡi ngựa mở đường, theo sau là đội quân nhạc hơn trăm người, các tăng ni ni cô cũng lên đến một trăm vị, cùng thân tộc mang hương khói đi bộ theo sau.

Tang lễ lúc nào cũng tuân thủ nghi thức nghiêm ngặt, từng bước từng bước đều chuẩn mực, không hề sai sót. Đoàn người đưa tang thu hút không ít người qua đường hiếu kỳ, dọc theo con đường dài mấy dặm, dòng người xem lễ đông nghịt kéo dài khắp nơi.

Gần nửa tháng qua, Tiêu Mộng Hồng không chỉ phải làm tròn bổn phận hiếu nữ, mỗi đêm đều túc trực bên linh cữu, mà còn phải kiêm luôn việc theo dõi tiến độ công trình kiến trúc ở Đại Học Kinh Hoa. Cũng vì thế mà gương mặt và vòng eo của cô thật sự sụt giảm đáng kể. May mắn thay, tiến độ bên kia rất thuận lợi, trợ lý Lâm Lương Ninh cũng làm việc rất tận tâm, mỗi khi có việc cần quyết định trên hiện trường, đều trực tiếp đến nhà họ Tiêu để cùng cô thương lượng, nhờ vậy gánh nặng của cô giảm bớt đi nhiều.

Hôm nay, Tiêu lão gia cuối cùng cũng đã nằm yên dưới lòng đất. Bên ngoài, khách khứa đang tụ họp ăn uống bữa tiệc cuối cùng, tiếng ồn ào vang vọng từng hồi. Chờ tiệc tan, cũng chính là lúc tang sự này hoàn toàn kết thúc.

......

Tiêu Mộng Hồng trở về phòng, cởi bỏ bộ đồ tang nhiều ngày qua, thay lại quần áo bình thường. Cuối cùng, cô cũng có thể thoát khỏi tang sự phiền phức, cảm giác như đã trút được gánh nặng. Nhưng lúc này, lòng cô vẫn trĩu nặng, chẳng thể nào vui mừng nỗi.

Tang sự lần này của nhà họ Tiêu, nhà họ Cố thật sự làm tròn bổn phận của một thông gia. Cố Trâm Anh gần như ngày nào cũng ở bên giúp Kim Ngọc Phượng lo liệu chuyện trong nhà, còn Cố phu nhân buổi tối hôm đó cũng đến thăm Tiêu phu nhân. Sáng ngày đưa tang, Cố Ngạn Tông tự mình đến tiễn đưa một đoạn đường. Cố Trường Quân nhiều ngày không gặp cũng xuất hiện trở lại, với tư cách rể thảo, anh cũng tham gia hàng ngũ đưa linh cữu.

Nhà họ Cố quả thật tận tình và chu đáo, đặc biệt là Cố Trường Quân.

Nếu cô và Cố Trường Quân vẫn còn là vợ chồng, cho dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, bề ngoài hòa thuận nhưng thực chất xa cách, thì tất cả những chuyện vừa rồi cũng có thể xem là điều hiển nhiên, chẳng cần phải cảm thấy áy náy hay gánh nặng gì cả.

Nhưng vấn đề là... họ đã đi đến bước đường này. Đối với cô mà nói, ân tình lần này của anh, cô thật sự không biết nên đối mặt thế nào cho đúng. Thậm chí có phần rối bời.

Những ngày gần đây, khi chỉ còn một mình cô ở bên cạnh, Tiêu phu nhân luôn hết lời khen ngợi Cố Trường Quân, trách cô không hiểu chuyện, dặn cô nhất định sau này phải biết suy nghĩ lại, sống tử tế ở nhà họ Cố.

"Đức Âm à, lần này cậu ấy chịu quay về, lại còn đứng ra bảo vệ con trước mặt phu nhân Diệp và mấy người khác, như vậy đủ thấy trong lòng cậu ấy vẫn còn tình cảm với con đấy. Đàn ông mà, ai cũng cần được dỗ dành. Chỉ cần cậu ấy còn chút tình xưa, con chịu khó mềm mỏng một chút, những gì đã mất đi, từ từ cũng sẽ quay lại thôi. Sao con lại chẳng chịu hiểu điều này hả?"

Mỗi lần nhắc đến chuyện này, Tiêu phu nhân đều nói bằng giọng vừa chân thành vừa tha thiết.

…..

Tiêu Mộng Hồng thay xong quần áo nhưng vẫn chưa dám ra ngoài đối mặt mọi người bên ngoài. Cô ngồi dựa vào mép giường, ánh mắt vô thần chăm chú nhìn bàn tay bị thương chưa lành hẳn. Nhà Tiêu cách phòng khám Tây y gần nhất chỉ một đoạn, nhưng Tiêu Mộng Hồng đang lo lắng nhiều chuyện, nên không mấy để ý đến vết thương trên tay. Hai ngày trước cô có kiểm tra qua, thấy vết thương cũng đã khá hơn nên mấy ngày qua cũng không đi tái khám. Băng gạc trên tay đã mấy ngày chưa thay, nhìn hơi bẩn và cũ.

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên. Người giúp việc đã chăm sóc Tiêu phu nhân nửa đời, người được coi như của hồi môn của bà Tiêu - mẹ Triệu, đến tìm Tiêu Mộng Hồng, nói bà Tiêu gọi cô sang phòng có việc.

Tiêu Mộng Hồng vừa đến phòng mẹ, thấy Cố Trường Quân cũng đang ở đó thì có hơi bất ngờ, bước chân khựng lại ngay ngoài cửa. Người nhà họ Cố, sau khi dự lễ đưa tang sáng nay, đều đã lần lượt rời đi. Cô vì muốn chăm sóc mẹ nên xin ở lại thêm một thời gian, vốn nghĩ rằng Cố Trường Quân cũng đã về rồi.

Tiêu phu nhân cùng Tiêu lão gia làm vợ chồng cả đời, phần lớn thời gian bà đều sống trong sự nhẫn nhịn. Nay Tiêu lão gia đột ngột qua đời, Tiêu phu nhân suốt hai ngày qua đều khóc đến sưng mắt, sáng nay cũng khóc một trận. Tuy thần sắc vẫn còn chút tiều tụy, nhưng rõ ràng đã bớt đau buồn phần nào. Thấy con gái đến, bà vẫy tay gọi vào, giải thích:

“Sáng nay mẹ nhờ người nhắn với Trường Quân, bảo nó đến gặp mẹ một chút.”

Tiêu Mộng Hồng chậm rãi bước vào, gọi một tiếng "mẹ", rồi quay sang nhìn Cố Trường Quân, hơi do dự, cuối cùng chỉ nhẹ gật đầu với anh.

Cố Trường Quân vẫn chỉ nhìn Tiêu phu nhân, bình tĩnh hỏi: “Mẹ gọi con, có chuyện gì muốn nói ạ?”

Tiêu phu nhân dịu dàng nhìn anh, chậm rãi nói:

“Trường Quân à, cả đời mẹ sống không ra gì, đến giờ vẫn vậy. Ông nhà mẹ chưa bao giờ chịu nghe lời mẹ lấy một lần, con cái thì chẳng ai coi mẹ ra gì. Chỉ có con, đến lúc này rồi, vẫn lễ phép gọi mẹ một tiếng, vẫn khách khí mà đối xử với mẹ như bậc trưởng bối. Mẹ không mù, sớm đã nhìn ra con với con gái mẹ vốn không thân thiết. Lúc ba Mộng Hồng mất, mẹ cũng chẳng dám mong con sẽ đến. Không ngờ con vẫn đến. Mẹ thật lòng cảm kích. Chuyện lúc trước, ngàn lần vạn lần đều là lỗi của con gái mẹ. Mấy ngày nay mẹ đã liên tục nhắc nhở nó. Bây giờ trong phòng không có ai khác, mẹ cũng chẳng màng đến thể diện gì nữa, thay con gái không hiểu chuyện của mẹ, xin lỗi con một tiếng. Nếu bụng con rộng, lòng con lớn, có thể đừng so đo với nó nữa, sau này… hai đứa có thể sống với nhau tử tế lại, được không?”

Tiêu Mộng Hồng không ngờ Tiêu phu nhân gọi mình qua đây là vì chuyện này, có chút ngượng ngùng, cũng không dám nhìn thẳng sắc mặt của Cố Trường Quân lúc này, vội vàng nói:

“Mẹ, chuyện này chúng con đều hiểu rõ trong lòng rồi, mẹ không cần phải xen vào.”

Tiêu phu nhân lộ rõ vẻ giận dữ, quát lớn:

“Con hiểu rõ? Nếu con thật sự hiểu rõ, con sẽ không để chuyện thành ra nông nỗi như hôm nay! Việc của ba con đã xong rồi, việc này không cần con phải quản! Giờ thì theo Trường Quân về nhà đi!” Nói xong, bà gọi mẹ Triệu mau chóng thu dọn đồ đạc để cô quay về nhà họ Cố.

“Tôi sẽ chờ em trên xe!” Cố Trường Quân vốn trầm mặc bỗng nhiên nói với Tiêu Mộng Hồng một câu, rồi nhìn Tiêu phu nhân gật đầu, xoay người bước ra ngoài.

Tiêu Mộng Hồng nhìn bóng dáng anh, lòng có chút hoảng hốt. Tiêu phu nhân lại hiện rõ nét vui mừng, vội thúc giục Tiêu Mộng Hồng nhanh chóng rời đi.

Tiêu Mộng Hồng được anh trai chị dâu tiễn ra đầu ngõ. Nhìn thấy chiếc ô tô của Cố Trường Quân đang dừng bên đường, Tiêu Thành Lân mở cửa sau xe, gần như đẩy Tiêu Mộng Hồng lên xe rồi đóng cửa lại. Anh đi đến cửa kính phía trước, mỉm cười nói với Cố Trường Quân:

“Trường Quân, mấy ngày này vất vả cậu rồi!”

Kim Ngọc Phượng cũng tươi cười tiến tới, nói lời từ biệt: “Trên đường đi cẩn thận nhé!”

Cố Trường Quân gật đầu đáp lại, rồi xe khởi hành đi.

Tiêu Mộng Hồng ngồi trong xe, nhìn bộ dạng im lặng không nói gì của anh, lòng hơi bất an. Sau khi xe đi được một đoạn, cô nhẹ giọng nói:

“Cố Trường Quân, vừa rồi thật sự xin lỗi. Ba tôi vừa mất, tôi vẫn chưa nói với mẹ chuyện chúng ta đã ly hôn. Những lời bà nói, anh đừng để tâm. Anh xem, hay là chờ thêm một thời gian, tôi sẽ cùng họ nói rõ.”

“Việc đó em tự giải quyết! Đừng hỏi tôi!”

Anh không quay đầu lại, cắt ngang lời cô, giọng nói nghe rất thiếu kiên nhẫn.

Tiêu Mộng Hồng im lặng. Một lúc sau, cô lại nói thêm:

“Dù có thể anh không muốn nghe tôi nói, nhưng lần này anh có thể đến, tôi thật sự bất ngờ, tôi thật lòng cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn."

Tiêu Mộng Hồng không nhìn rõ sắc mặt anh, nhưng nghe được giọng nói lãnh đạm từ phía trước vang lên: “Xem như là đền bù vì lần trước đã làm tổn thương em.”

Tiêu Mộng Hồng vẫn chăm chú suy nghĩ. Nhìn vẻ mặt anh, dường như vẫn chưa nói với ba mẹ Cố gia về chuyện ly hôn. Mãi lo nghĩ về việc phải làm gì khi trở về Cố gia, cô không chú ý đến việc anh đã đổi đường, cho đến khi xe dừng lại trước cổng bệnh viện, cô mới giật mình nhận ra.

Cố Trường Quân xuống xe, đi vòng ra mở cửa sau, nói: “Xuống xe!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện