Tiêu Mộng Hồng sống ở đây cũng đã hơn nửa năm, vậy mà suốt thời gian này cô chưa từng gặp mặt người gọi là “ba” – Tiêu Cảnh Nguyệt. Từ trước đến nay, cô chỉ nghe người khác kể vài câu lẻ tẻ về ông ta, để lại trong đầu cô một ấn tượng rất mơ hồ – mà cũng chẳng mấy tốt đẹp. Đối với Tiêu Mộng Hồng, ông ta thực ra cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.

Thế nhưng giờ đây, đột nhiên truyền đến tin tức rằng ông ấy đã đột ngột qua đời. Là con gái ruột của ông, cô tất nhiên phải vội vã trở về chịu tang. Huống hồ, còn có Tiêu phu nhân.

So với người ba chưa từng gặp mặt ấy, trong lòng Tiêu Mộng Hồng, Tiêu phu nhân vẫn có vị trí quan trọng hơn nhiều. Không chỉ vì cả hai từng gặp nhau, mà trong giấc mơ thời thơ ấu kia, cô còn nhớ rõ cảnh tượng Tiêu phu nhân ôm lấy cô bé Tiêu Đức Âm vào lòng, hai mẹ con quây quần bên nhau thân mật biết bao. Đến nay, hình ảnh ấy vẫn khó lòng phai mờ. Đối với Tiêu phu nhân, Tiêu Mộng Hồng dù thế nào cũng không thể nhẫn tâm bỏ mặc. Việc cô quay về nhà họ Tiêu để chịu tang là điều không có gì phải do dự.

Chỉ là, chuyện lại xảy ra trùng hợp đến mức kỳ lạ — không sớm không muộn, lại rơi đúng vào thời điểm cô và Cố Trường Quân vừa ký giấy ly hôn nhưng vẫn chưa công khai, nhà mẹ đẻ bên kia lại xảy ra chuyện lớn như vậy.

Tuy rằng tờ đơn ly hôn đó hiện vẫn còn thiếu hai người làm chứng, xét theo pháp luật nghiêm ngặt thì cô và Cố Trường Quân vẫn chưa chính thức ly hôn. Nhưng trên thực tế, quan hệ vợ chồng giữa hai người đã hoàn toàn chấm dứt.

Mà giờ đây, rơi vào tình thế như vậy, cảm giác lưng chừng chẳng thể dứt khoát mà cũng chẳng thể tiếp tục thật sự khiến người ta khó xử. Trong lòng Tiêu Mộng Hồng nghẹn lại, vô cùng khó chịu. Cô liếc nhìn Cố phu nhân, thấy bà đã xoay người vội vã đi tìm Cố Vinh, cũng chỉ đành quay về phòng thay quần áo. Vì một tay bị thương, San Hô đi theo bên cạnh để giúp cô thay đồ. Đang xuất thần thì phía sau chợt vang lên tiếng gõ cửa, cô quay đầu lại, thấy Cố Trâm Anh bước vào.

Gần đây, sắc mặt Cố Trâm Anh trông có vẻ tốt hơn trước rất nhiều, cũng không còn giống như trước kia — suốt ngày nhốt mình trong phòng, chỉ biết vùi đầu vào sách vở, cả ngày khó mà gặp được một lần. Thấy chị bất ngờ đến tìm, Tiêu Mộng Hồng quay người lại nhìn.

“Em dâu, nhà em xảy ra chuyện đột ngột, mẹ em lại đang bệnh, chỉ sợ người nhà chẳng có mấy ai trông nom. Chị ở nhà cũng không có việc gì làm. Vừa rồi chị đã nói với mẹ, hay là để chị cùng em về đó một chuyến. Chị chẳng giúp được việc lớn, nhưng ít nhất cũng có thể đỡ đần em chăm sóc bác gái.” Cố Trâm Anh vừa cười vừa nói.

Tiêu Mộng Hồng cảm kích nhìn chị, khẽ đáp: “Thật là làm phiền chị quá.”

“Có gì mà phiền với không phiền. Nhà em đang lo chuyện tang sự, sẽ không kiêng kỵ thân phận góa phụ như chị. Chứ không thì dù chị có muốn đến, cũng ngại không tiện.”

Cố Trâm Anh vừa nói vừa ra hiệu cho San Hô ra ngoài. Chị bước lại, giúp Tiêu Mộng Hồng thay đồ. San Hô làm việc ở nhà họ Cố đã lâu, ánh mắt cũng lanh lẹ. Nhìn qua là biết nhị tiểu thư có chuyện riêng muốn nói với thiếu phu nhân, nên nhanh chóng lên tiếng xin phép ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.

“Em dâu.” Cố Trâm Anh dịu dàng nói, “Gần đây chị thấy em luôn có tâm sự, nay bác trai lại đột ngột ra đi, em phải cố gắng nén đau buồn, giữ gìn sức khỏe mới được.”

Tiêu Mộng Hồng mỉm cười, khẽ gật đầu.

Cố Trâm Anh cúi đầu giúp Tiêu Mộng Hồng cài cúc áo, miệng vẫn dịu dàng nói tiếp:

“Chị cũng biết ba đã đồng ý cho em với Trường Quân ly hôn, giờ em chỉ đang chờ nó phản hồi lại. Đúng lúc then chốt thế này mà bên nhà lại xảy ra chuyện lớn như vậy, lại liên quan tới hai bên thông gia, trong lòng em chắc chắn sẽ thấy khó xử. Chị nói thật, em đừng có suy nghĩ nhiều hay e dè gì cả.”

“Chị biết tính mẹ chị, bình thường thì hay tính toán thiệt hơn đấy, nhưng gặp chuyện lớn như thế này, bà tuyệt đối không phải người vô tình vô lý. Nhà họ Cố với nhà họ Tiêu vốn cũng thân thiết, đừng nói là em với Trường Quân còn chưa chính thức ly hôn, kể cả đã ly rồi, ba em mất, người nhà họ Cố đến thăm hỏi, hoặc giúp đỡ thì cũng là chuyện nên làm thôi.”

Tiêu Mộng Hồng không ngờ Cố Trâm Anh lại tinh tế đến thế, không chỉ nhìn ra nỗi ngại ngùng trong lòng mình mà còn chủ động đến an ủi một cách kín đáo. Trong lòng cô tràn ngập biết ơn, khẽ gật đầu: “Em cảm ơn chị. Em hiểu rồi.”

“Miễn em đừng nghĩ nhiều là được.” Cố Trâm Anh mỉm cười, chỉnh lại cổ áo cho cô một lần nữa rồi nói, “Đi thôi. Chắc em cũng đang nóng ruột muốn gặp lại mẹ.”

……

Nhà họ Tiêu nằm trong con hẻm nhỏ nghiêng nghiêng cạnh giếng, là một dinh thự truyền lại từ đời trước. Cánh cổng lớn kiểu cũ, rộng rãi bề thế, ngày xưa chỉ những gia đình có người làm quan phẩm cấp cao mới có được. Cổng xây theo kiểu năm trụ giữa, hai bên là tường cao với đầu ngựa trang trí – năm đó từng là biểu tượng của sự oai phong lẫm liệt. Nhưng giờ đây, năm tháng bào mòn, trên mái cổng đã bắt đầu mọc đầy cỏ dại, những hoạ tiết sơn màu từng dùng để trang trí mép mái và đầu cột đều đã bong tróc từng mảng, khiến người ta nhìn vào không khỏi thấy cảm giác suy tàn, như mặt trời xế bóng.

Tiêu Mộng Hồng cùng Cố Trâm Anh và Cố Vinh tới gần khu nhà lớn của họ Tiêu. Vì con hẻm phía trước quá hẹp, xe không thể chạy vào, họ đành xuống xe ở đầu hẻm rồi đi bộ tiếp. Từ xa đã thấy cánh cổng lớn mở toang, trên cửa treo đèn lồng vải trắng. Nhưng lại chẳng thấy ai ra đón. Trong nhà chỉ vọng ra tiếng khóc từng tràng, xuyên qua khe cửa có thể lờ mờ thấy vài người làm đang hối hả chạy qua chạy lại trong sân. Có người đã mặc đồ tang, có người vẫn còn mặc thường phục, người thì kêu la, người thì gọi tên – hỗn loạn như một đàn ong vỡ tổ. Trước cửa đã có không ít người đứng xem, cả nam lẫn nữ. Thấy một hàng người từ đầu hẻm đi tới, có người nhận ra Tiêu Mộng Hồng, liền bắt đầu thì thầm bàn tán với nhau.

“Con gái nhà họ Tiêu về chịu tang à?” Một người phụ nữ mặc áo chẽn vải bố màu lam đứng cuối phố hỏi người bên cạnh.

“Chứ còn gì nữa, bên trái đó, chính là tiểu thư nhà họ Tiêu – người đã gả vào nhà họ Cố ở Chính Dương Môn! Tôi còn nhớ rõ hồi đó thấy cô ấy lớn lên rồi xuất giá, vậy mà mấy năm nay chẳng thấy quay về nhà mẹ đẻ lần nào.”

“Lớn lên xinh thật đấy. Con gái đã về rồi, sao không thấy con rể đâu?”

Thấy Cố Vinh đi bên cạnh Tiêu Mộng Hồng tuổi đã cao, lại hơi khập khiễng, rõ ràng không phải chồng cô, người phụ nữ kia liền nhón chân lên nhìn ra phía sau tìm bóng dáng con rể.

“Nghe nói chồng cô ấy bận lắm, thường xuyên phải ra ngoài công tác, chắc là còn chưa về. Đợi đến khi biết tin ba vợ mất, kiểu gì chẳng tới. Người đi cùng tiểu thư họ Tiêu kia chắc là chị gái bên chồng – cô hai nhà họ Cố đấy.”

“Phải rồi phải rồi. Nhìn qua là biết người có tiền, gia giáo đàng hoàng. Mà này, nói mới nhớ, ông cụ Tiêu bị sao thế? Hôm qua tôi còn thấy ông ấy thong thả dẫn chim đi khoe ngoài sân kìa, bộ dạng cứ gọi là thư thái, ai ngờ sáng sớm nay đã nghe tin mất, đúng là làm tôi giật mình một phen!”

“Cái này chắc cô chưa biết đâu, để tôi kể cho nghe……”

Một người khác không rõ nghe được chuyện gì từ đâu liền ghé tai thì thầm, giọng càng lúc càng nhỏ, càng thêm mờ ám. Người bên cạnh mỗi lúc một đông, mắt ai nấy cũng trừng to, lộ rõ vẻ tò mò xen lẫn kinh ngạc. Dần dần, trong ánh mắt họ hiện ra vẻ khinh thường lại xen chút thương hại. Người phụ nữ áo lam lúc nảy thì thở dài hai tiếng:

“Ông cụ Tiêu ấy, già từng tuổi này rồi…… Cũng không biết nghĩ…… Thật là, sống phong lưu đến mức tự hại mình.”

Thấy nhóm Tiêu Mộng Hồng đang đi tới gần, những người tụ tập trước cửa mới ngừng bàn tán, ai nấy nhìn chằm chằm không chớp mắt, dõi theo bóng mấy người họ bước vào cổng lớn nhà họ Tiêu.

...

Lúc này, quản sự nhà họ Tiêu – Tiêu Thuận – đang rối loạn như gà mắc tóc. Nhà họ Tiêu những năm gần đây dần dần sa sút, chỉ còn cái vỏ bề ngoài trông có vẻ môn đăng hộ đối. Ngày thường thì chẳng ai để ý, nhưng sáng nay ông cụ Tiêu đột ngột qua đời, chẳng khác nào trời sập, cả nhà lập tức rơi vào hỗn loạn. Đến giờ mà linh đường vẫn chưa sắp xếp xong.

Đám người hầu được sai đi lo việc từ sáng cũng lục tục quay về. Người thì báo rằng cái hòm gỗ mà ông cụ lúc sinh thời đã chọn sẵn, không ngờ lại bị chủ cửa hàng quan tài lén bán mất cho người khác. Bây giờ ông cụ mất đột ngột, nhất thời không tìm được cái hòm tương đương, hỏi có cần kéo người qua tiệm làm cho ra lẽ hay không.

Kẻ thì về báo, cửa hàng hương nến giấy vàng mới vừa tăng giá mấy hôm trước, ông chủ nghe tin ông cụ mất thì nói có thể cho ghi nợ, nhưng giá thì nhất quyết không hạ, vì số lượng mua nhiều nên muốn xin chỉ thị từ quản sự.

Tình hình hỗn loạn, mọi người đều hoang mang lo lắng, việc cứ thế rối như tơ vò.

Những chuyện đó đã đủ đau đầu, nhưng rắc rối nhất chính là: thiếu gia Tiêu Thành Lân trong nhà – bảy tám hôm trước vì cãi nhau với vợ mà bỏ đi, đến giờ vẫn chưa quay về, người đâu thì không ai rõ.

Tiêu Thuận đang lo chỉ đạo người nhà sắp xếp linh đường, thì chợt nghe hạ nhân báo: nhị tiểu thư đã về rồi! Không chỉ nhị tiểu thư, mà quản sự nhà họ Cố là ông Cố Vinh cùng với nhị cô cũng tới. Mắt ông lập tức sáng rỡ, vội vàng chạy ra đón. Vừa thấy Tiêu Mộng Hồng, vẻ mặt ông lập tức lộ rõ bi thương, nói:

“Nhị tiểu thư, lão gia mất rồi! Trong nhà loạn như nồi cháo! May mà cô đã về!”

Tiêu Mộng Hồng nhất thời không biết nên nói gì, chỉ đứng lặng, không thốt được nên lời.

Cố Vinh liền bước lên trước, hàn huyên mấy câu với Tiêu Thuận rồi hỏi còn cần giúp gì thêm, nói mình sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ.

Chuyện giữa tiểu thư và thiếu gia họ Cố rạn nứt, năm ngoái còn ầm ĩ một trận khiến ai ai cũng biết, giờ quan hệ chẳng khác gì người dưng – trong lòng Tiêu Thuận hiểu rõ điều đó. Vì thế lúc lão gia qua đời, ông vốn cũng không dám trông mong nhà họ Cố sẽ giúp đỡ gì. Không ngờ tin tức buổi sáng mới vừa truyền đi, giờ không chỉ có quản sự Cố Vinh đích thân tới, mà ngay cả Cố nhị tiểu thư cũng theo tiểu thư về. Trong lòng ông vô cùng cảm kích, vội vàng cúi đầu cảm ơn liên tục, rồi nhanh chóng đưa mọi người vào trong.

Tiêu lão gia lúc này vẫn nằm thẳng tắp trên giường Hương Tuyết, hai người vợ lẽ lớn tuổi ngồi bên cạnh khóc đến ngất đi tỉnh lại. Thấy Tiêu Mộng Hồng trở về, họ lập tức xông tới vây quanh, vừa lau nước mắt vừa trách móc Hương Tuyết – đồ hồ ly tinh đã hại chết lão gia. Hương Tuyết bị hai bà vợ lẽ xé rách tóc tai, mặt mày đầy những vết tát còn đỏ nguyên, lúc này đang ngồi co ro trong góc tường, cả người run rẩy, ánh mắt mơ màng như kẻ ngốc.

Tiêu Mộng Hồng dừng lại một lát rồi đi về phòng Tiêu phu nhân.

Cố Vinh và Cố Trâm Anh đã đến bên kia chào hỏi xong, lúc này họ đi ra ngoài để giúp Tiêu Thuận xử lý chuyện khác. Tiêu phu nhân nằm trên giường, mặt trắng bệch, người yếu ớt, bên cạnh là chị dâu Kim Ngọc Phượng, tay cô ấy siết chặt chiếc khăn tay, ngơ ngác như đang xuất thần, không biết đang nghĩ gì. Nghe tiếng bước chân, cô quay đầu nhìn thấy Tiêu Mộng Hồng bước vào, nét mặt liền hiện rõ nỗi đau, lấy khăn lau khóe mắt rồi nói: “Em gái, em đã về rồi à?”

Tiêu Mộng Hồng gọi một tiếng “chị dâu”, bước tới mép giường, nhìn Tiêu phu nhân trên giường gọi một tiếng “mẹ”.

Tiêu phu nhân chậm rãi mở to mắt, nhìn thấy Tiêu Mộng Hồng, một giọt nước mắt chậm rãi lăn dài xuống má, tay run run cố vươn ra, như muốn nắm lấy cô.

Tiêu Mộng Hồng nhìn chăm chú người phụ nữ yếu ớt nằm trên giường, lòng cảm thấy thương xót. Trong đầu hiện lên hình ảnh ngày thường bà và Tiêu Đức Âm nhỏ tuổi quây quần ấm áp bên nhau. Rồi lại nhớ đến cảnh trong giấc mơ sáng nay, khi cô bé nhỏ nói với mình rằng hiện tại mình chính là cô ấy của kiếp trước. Dù chỉ là một giấc mơ, không rõ vì sao, nhưng trong lòng bỗng nhiên lại cảm thấy rất đau lòng. Cô cố gắng không để lộ ra mà khẽ vươn tay không bị thương nắm lấy tay Tiêu phu nhân.

“Đức Âm, con gái của mẹ, con nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé... Bây giờ, điều mẹ lo nhất là con…”

Tiêu phu nhân nắm chặt lấy bàn tay mềm mại và yếu ớt của con gái, môi hơi mấp máy lẩm bẩm, trong giọng nói chứa đầy lo âu và yêu thương. Tiêu Mộng Hồng thấy bà rất yếu, liền ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, ngồi bên cạnh an ủi bằng giọng dịu dàng.

Kim Ngọc Phượng nghe xong câu cuối của Tiêu phu nhân, khóe môi khẽ nhếch lên một chút, đứng dậy nói:

“Em gái, đã đến đây rồi thì vất vả cô chăm sóc mẹ nhé. Tôi vốn đã bị anh trai cô làm đau đầu, giờ lại càng đau hơn, tôi về phòng uống hai viên giảm đau rồi đi lo việc khác.”

Tiêu Mộng Hồng gật đầu: “Chị đi đi.”

Kim Ngọc Phượng nắm chặt khăn tay, quay người rời đi. Đến cửa lại dừng bước, quay đầu hỏi:

“Tôi thấy Cố quản gia cùng chị chồng của cô đến đây. Chuyện ba mất, Cố Trường Quân chắc cũng biết rồi phải không? Có nói lúc nào sẽ tới không?”

Tiêu Mộng Hồng đáp: “Anh ấy còn ở phương Nam. Em cũng không rõ lắm.”

Kim Ngọc Phượng nhìn sắc mặt cô vẫn bình thản, trong lòng có chút không hài lòng, nói:

“Ba vợ mất, làm con rể mà không chịu ló mặt ra, rồi những người đến làm khách thấy thế, trong lòng nghĩ sao? Em hai à, vào lúc này, chúng ta là phụ nữ, phải biết giữ hình tượng cho mình. Đừng mong đàn ông sẽ tự động nhường nhịn. Cô cũng không muốn lúc tang ba lại bị người ta nói sau lưng đúng không?” Nói xong liền quay người đi ra ngoài.

…….

Dù Tiêu gia đang trong tình trạng rối ren, nhưng có Cố Vinh trợ giúp nên mọi việc từ lúc chiều tối hôm đó đều diễn ra khá suôn sẻ. Dọc theo con ngõ nhỏ trước cửa, từng đoàn người nối nhau ra vào. Đám tang được tổ chức rất chu đáo, các vật dụng cần thiết cho tang lễ cũng lần lượt được mang đến. Cuối cùng, Tiêu Thành Lân cũng được tìm thấy và trở về Tiêu gia vào buổi tối.

Mấy năm gần đây, tuy Tiêu gia bắt đầu suy yếu, nhưng những người thân quen vẫn thường xuyên lui tới. Sau buổi trưa hôm đó, khách đến phúng viếng bắt đầu đông dần, không khí trở nên nhộn nhịp. Đầu con hẻm, bên cạnh đình, xe ô tô đậu kín, người đi kẻ đến liên tục, khiến khu vực này rất đông đúc và sôi động. Ai cũng bàn tán, nói chuyện say sưa, nhìn nhận đây là một đại tang sự hiếm gặp.

Cố Trâm Anh bình thường trông không có vẻ gì nổi bật, nhưng khi làm việc thì rất có trách nhiệm, hiểu rõ mọi việc. Cô cùng Kim Ngọc Phượng vội vã cả ngày, đến lúc hoàng hôn mới cùng Cố Vinh xin phép cáo từ, nói sẽ quay lại vào ngày mai.

Kim Ngọc Phượng hiểu rõ tính cách của Cố Trường Quân – vốn là người không vừa mắt với cha chồng và chồng mình. Hiện tại lại đang xảy ra chuyện căng thẳng với Tiêu Đức Âm, tính tình của anh thì ngang ngược, chẳng bận tâm đến những lời bàn tán sau lưng. Vì vậy, cô ta không mong anh sẽ xuất hiện trong lễ tang. Trong lòng cô ta chỉ hy vọng còn có người nhà Cố gia ở lại lâu dài, để giữ thể diện cho Tiêu gia trong lúc khó khăn này. Chính vì thế, cô ta đối với Cố Trâm Anh rất khách khí, liên tục cảm ơn, đưa cô ấy đến đầu ngõ, nhìn theo cô ấy đến khi khuất bóng mới quay về.

Đêm đó, Tiêu Mộng Hồng ở lại Tiêu gia, cùng Kim Ngọc Phượng túc trực bên linh cữu đến tận nửa đêm. Trước mặt khách đến viếng, Kim Ngọc Phượng khóc nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng, vẻ mặt vô cùng đau buồn như hận khổng thể chết cùng Tiêu lão gia. Còn Tiêu Mộng Hồng thì thực sự không khóc nổi, chỉ biết cúi mặt chịu đựng nỗi thương đau trong lòng. Cô quay lưng lại với mọi người, chăm chú nhìn vào di ảnh của phụ thân đặt trước mặt — khuôn mặt nghiêm trang nhưng rất đĩnh đạc, ánh mắt dường như sáng lên giữa cái chết, khiến Tiêu Mộng Hồng chợt thấy cuộc đời thật buồn cười như một vở diễn.

Nửa đêm, Tiêu Mộng Hồng ngủ không ngon, mắt cứ mở hé nhìn đồng hồ. Sáng sớm hôm sau, khoảng 4 giờ, cô lại bị tiếng gõ cửa từ bên ngoài đánh thức. Cô biết hôm nay sẽ còn có nhiều người đến phúng viếng hơn, liền lấy tinh thần rời khỏi giường. Suốt buổi sáng, khách ra vào liên tục. Đến gần giữa trưa, người tiếp khách bất ngờ báo tin: Diệp phu nhân cùng tiểu thư Diệp Mạn Chi đến viếng.

Tối qua, nhị thiếu gia Diệp Thuấn Chất của nhà Diệp đã theo anh trai tới phúng viếng. Lúc đó Tiêu Mộng Hồng đang ở trong linh đường, ánh mắt Diệp Thuấn Chất cứ nhìn chăm chăm cô, khiến Tiêu Mộng Hồng cảm thấy hơi phiền. Thấy hắn chần chừ không đi, cô đành đứng lên đi vào trong. Giờ nghe nói mẹ con Diệp gia lại đến, cô liền ra ngoài tiếp đón hai người họ, dẫn họ vào gặp Tiêu phu nhân.

Có lẽ do có con gái ở bên bầu bạn, hôm nay sắc mặt phu nhân đã khá hơn chút, bà đang ngồi trên giường, tinh thần khá tỉnh táo, trong phòng còn có bảy tám phu nhân khác đến thăm hỏi. Khi thấy mẹ con Diệp phu nhân tới, các phu nhân khác cũng vội vàng nồng nhiệt tiếp đón.

Tiêu phu nhân khi còn trẻ từng có vài lần gặp mặt Diệp phu nhân, nhưng cũng không quá thân thiết, không giống như con gái mình với Diệp Mạn Chi là bạn học và bạn thân. Những năm gần đây, Diệp gia ngày càng danh tiếng lẫy lừng, còn nhà mình thì dần suy yếu, mối quan hệ cũng dần cắt đứt ít gặp. Không ngờ hôm nay Diệp phu nhân lại tự mình đến thăm viếng, Tiêu phu nhân rất cảm kích, vội vàng muốn đứng dậy xuống đất đón tiếp, nhưng bị Diệp phu nhân kịp thời đỡ lại, giúp bà nằm lại trên giường, rồi ngồi xuống mép giường nhẹ nhàng an ủi Tiêu phu nhân.

Mẹ Tiêu thấy lời nói của Diệp phu nhân chân thành, càng thêm cảm động, liền bảo con gái tiếp đãi tiểu thư nhà họ Diệp cho chu đáo.

Diệp Mạn Chi nói: “Tiêu phu nhân, con và Đức Âm là bạn thân nhiều năm, nghe tin bác trai qua đời, hôm nay đến đây để bày tỏ lòng thương tiếc, người không cần khách khí.”

Diệp Mạn Chi nói chuyện lễ phép, ngoan ngoãn, câu nói của cô ta nhận được sự tán thưởng của các phu nhân bên cạnh, ai nấy đều khen Diệp phu nhân có phúc khí, sinh ra được một cô con gái hiểu chuyện và dịu dàng như vậy.

Diệp phu nhân vẫy tay nói: “Các vị đều khách khí rồi. Con gái tôi so với Đức Âm thì kém xa. Tôi vẫn thường nói Tiêu phu nhân thật có phúc, nuôi dưỡng được một cô con gái vừa xinh đẹp, lại ngoan ngoãn, lại là tài nữ nổi tiếng. Nếu con gái tôi mà có được một nửa tài đức của Đức Âm thì tôi nằm mơ cũng phải cười.”

Mẹ Tiêu nghe bà ta khen con gái mình, lòng vui mừng, trìu mến liếc mắt nhìn Tiêu Mộng Hồng một cái.

“Đúng rồi, Tiêu phu nhân,” bà ta bỗng nhiên hỏi, “Hình như không thấy con rể nhà bà? Cố tứ thiếu gia đã đến chưa?”

Cả phòng lập tức im bặt.

...

Thật ra từ hôm qua, Tiêu Mộng Hồng đã cảm thấy mình dường như trở thành tâm điểm chú ý trong đám tang này. Cô có thể cảm nhận rõ ràng có vài vị khách thỉnh thoảng lại chỉ trỏ về phía cô, hoặc kín đáo liếc mắt nhìn đầy ẩn ý. Lý do vì sao, cô biết rất rõ trong lòng. Nhưng cô không để ý nhiều.

Tuy nhiên, khi Diệp phu nhân trực tiếp hỏi như vậy, không phải chỉ đơn giản là hỏi xã giao thôi, mà còn như dò xét, điều đó khiến Tiêu phu nhân mặt cứng lại. Các phu nhân khác cũng nhìn về phía Tiêu Mộng Hồng, vẻ mặt khác nhau.

Diệp Mạn Chi đứng bên cạnh Tiêu Mộng Hồng, lòng chầm chậm nảy sinh một cảm giác khó tả, pha lẫn chút kh*** c*m.

Nhiều năm trước, cô ta và Tiêu Đức Âm từng là bạn học, đồng thời cũng là bạn thân thiết. Khi đó, gia thế hai nhà tương đương nhau. Dù Tiêu Đức Âm xinh đẹp hơn, tài hoa hơn, được nhiều người ở trường yêu mến, cô ta thỉnh thoảng vẫn có chút ghen tỵ, nhưng chỉ là cảm xúc thoáng qua. Phần lớn thời gian, họ thực sự là bạn tốt của nhau.

Cho đến một ngày, cô ta vô tình gặp Cố Trường Quân, con trai Cố gia – một chàng trai phong độ, nhẹ nhàng, điển trai. Không lâu sau đó, cô ta biết tin Cố gia và Tiêu gia chuẩn bị kết thông gia. Lần đầu tiên trong đời, cô ta cảm nhận được một sự đố kỵ sâu sắc và bất mãn trước người bạn tốt nhất của mình. Nhưng đó là một bí mật cô ta giấu kín trong lòng, không nói cho ai biết. Cô ta vẫn duy trì tình bạn với Tiêu Đức Âm cho đến tận hôm nay.

Giờ phút này, cô ta đứng ngay phía sau Tiêu Đức Âm, ánh mắt mang theo chút khoái trá mơ hồ, nhìn chằm chằm bóng lưng người kia. Tiêu Đức Âm thực sự là một mỹ nhân hiếm có. Ngay cả trong tình huống thế này, mặc trên người bộ đồ trắng đơn giản dành cho tang lễ, điểm nhấn duy nhất là đường viền lụa bạc mảnh nơi cổ áo, cô ấy vẫn đẹp đến mức khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là không thể rời mắt. Trang phục mộc mạc như thế lại càng làm nổi bật vẻ đẹp thanh thoát và có chút lạnh lùng của cô, nhìn vào còn khiến người ta cảm thấy mềm lòng hơn cả ngày thường.

Anh hai của cô ta từ tối qua trở về đã như kẻ mất hồn, cứ cầm bức tranh hoa cỏ bốn mùa mà anh ta đã bỏ ra ba nghìn đồng mua về, nhìn mãi không rời mắt.

Nhưng vậy thì sao chứ? Dù cô có đẹp đến mấy, dù có thể khiến đàn ông mê mẩn đi chăng nữa, thì bây giờ cũng chỉ là người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ. Trong lễ tang của ba mình, trước mặt bao nhiêu người trong giới thượng lưu Bắc Bình, chồng cô chẳng phải vẫn tát cho một cái thật mạnh đấy sao? Đánh đến mức cô không dám ngẩng đầu lên, trở thành trò cười sau lưng thiên hạ? …..

“Diệp phu nhân…” Tiêu phu nhân nhìn sang con gái, vẻ mặt thoáng nét khó xử, “Con rể nhà tôi dạo gần đây bận lắm, vẫn ở tận phương Nam, đường sá lại xa, thư từ dù đã báo đi, chắc cũng cần chút thời gian.”

“Cũng phải thôi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đến.” Diệp phu nhân gật đầu tỏ vẻ đồng tình, rồi mỉm cười nói:

“Hồi trước, ba con dâu cả nhà tôi mất, con trai tôi khi đó cũng đang ở nơi khác. Vừa biết tin, không nói không rằng, lập tức thuê máy bay đêm bay về. Sáng hôm sau là có mặt tại linh đường. Thông gia tôi lúc đó cảm động đến rơi nước mắt, còn nắm tay tôi cảm ơn mãi. Tôi bảo: làm con rể, đó là đạo hiếu phải có. Mấy vị nói xem, có phải không?”

Các phu nhân xung quanh nhao nhao gật đầu phụ họa.

Tiêu Mộng Hồng thấy Tiêu phu nhân cúi đầu, xấu hổ đến mức không biết nên nói gì, trong lòng bỗng nghẹn lại, có chút xót xa.

“Diệp phu nhân…”

Cô bước lên một bước, vừa định mở lời thì bỗng nghe ngoài cửa vang lên giọng nói the thé cố tình nâng cao của Kim Ngọc Phượng:

“Mẹ, Trường Quân tới rồi! Vừa đến Bắc Bình là chạy ngay đến đây thăm mẹ!”

Tiêu phu nhân sững người, tưởng mình nghe lầm. Bà ngẩng đầu lên thì thấy con dâu đã bước nhanh vào phòng, mặt không giấu nổi vẻ mừng rỡ.

“Mẹ, Trường Quân tới rồi!” Cô ấy lặp lại một lần nữa, giọng đầy hân hoan.

Tim Tiêu Mộng Hồng bỗng đập mạnh. Cô bất giác quay ngoắt lại. Tiếng bước chân vang lên, và rồi, cô nhìn thấy bóng dáng của Cố Trường Quân đang hiện ra ở cánh cửa thấp phía sau.

Anh cúi đầu bước qua bậu cửa. Vẻ mặt nghiêm nghị, không nhìn cô lấy một cái. Trước ánh mắt dõi theo của cả căn phòng, anh nhanh chóng đi thẳng đến bên giường Tiêu phu nhân, cúi người xuống, nhẹ giọng nói:

“Mẹ, con về trễ rồi. Mẹ vẫn khỏe chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện