Tiêu Mộng Hồng trừng mắt nhìn anh một lúc, cuối cùng vẫn bước lại bàn, lấy chiếc ly pha lê, rót nước rồi quay lại giường đưa cho anh. Cố Trường Quân mở mắt, chống tay ngồi dậy dựa vào đầu giường, nhận lấy ly nước rồi ừng ực uống từng ngụm. Nhìn biểu cảm anh có vẻ đã dễ chịu hơn một chút, sau đó thở ra một hơi nhẹ nhõm, rồi đưa cái ly lại cho cô.

“Anh tưởng tôi là người hầu của anh à? Một câu cảm ơn cũng không có.”

Tiêu Mộng Hồng buông lời châm chọc, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy cái ly. Lúc tay chạm vào ly, cô cảm nhận đầu ngón tay anh chạm vào lòng bàn tay mình. Không biết có phải ảo giác không, cảm giác như có một con kiến bò ngang qua, khiến cô rùng mình vì tê ngứa.

Cô liếc nhìn anh, thấy anh hơi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn mình, liền không để lộ cảm xúc mà rút tay về, định xoay người đi. Nhưng bàn tay vừa bị anh chạm vào vẫn còn nóng ran, chưa kịp rút lại thì đã bị anh thuận tay nắm trọn lấy.

Có thể vì vừa uống rượu, nhiệt độ cơ thể anh rất cao, bàn tay nóng hừng hực, như người đang lên cơn sốt. Bàn tay ấy bao trọn lấy tay cô, khiến Tiêu Mộng Hồng có cảm giác như bị nhấn vào lò sưởi mà lại hoàn toàn không có bất kỳ sự đề phòng nào. Cô không khỏi giật mình.

“Cố Trường Quân, anh làm gì vậy?”

Cô cố rút tay về, nhưng càng giằng ra, anh càng siết chặt. Cảm nhận rõ ràng là anh cố ý, sắc mặt cô lập tức trầm xuống, cúi đầu nhìn anh, thẳng thừng chất vấn.

Cố Trường Quân không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy tay cầm ly pha lê mà cô đang giữ, nhẹ nhàng đặt lên tủ đầu giường. Sau đó, anh hơi dùng lực kéo nhẹ cánh tay, khiến Tiêu Mộng Hồng hoàn toàn mất kiểm soát, cả người ngã ngồi xuống mép giường, mặt cũng theo đó đổ nhào vào lồng ngực anh.

Anh bỗng dưng cúi xuống, để mặt mình gần sát mặt cô, khoảng cách giữa hai người chỉ chừng một gang tay. Dưới ánh đèn trắng từ trên trần chiếu xuống, cô nhìn rõ khuôn mặt anh ửng đỏ vì rượu, ánh mắt đen sâu thẳm và mờ mịt. Cô có thể cảm nhận rõ từng hơi thở ấm nóng của anh phả vào da mình, mang theo mùi xà phòng thoang thoảng, chút mùi cồn, mồ hôi và cả hương vị đặc trưng của một người đàn ông trẻ tuổi.

Tiêu Mộng Hồng mở to mắt, tim đập thình thịch, mặt cũng nóng bừng lên.

“Cố Trường Quân, anh đang làm gì vậy? Buông tôi ra!”

Cô cố vùng vẫy, nhưng phát hiện không những anh không buông, mà cánh tay còn lại của anh cũng ôm chặt cô hơn, ép cô nằm gọn trong vòng tay anh, không thể nào thoát ra được. Anh ôm rất chặt, khiến cô hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Cô bắt đầu thấy bực mình: “Cố Trường Quân! Anh buông tôi ra ngay!”

Anh vẫn im lặng, chỉ nhìn cô chăm chú, ánh mắt như đang say nhưng lại rất sâu và đầy cảm xúc: "Về sau, mình đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, được không?”

Giọng nói anh vang lên khàn khàn từ cổ họng, như đang nói trong cơn say, lại như đang thì thầm lúc tỉnh táo.

Tiêu Mộng Hồng nghe vậy nhưng lại không chắc mình có nghe đúng không. Cô hơi sững người: “Anh vừa nói gì cơ?”

Anh không trả lời. Bất ngờ, khuôn mặt anh nghiêng về phía cô, như thể sắp hôn lên môi cô vậy. Bất ngờ liên tiếp ập đến, Tiêu Mộng Hồng có chút ngẩn người, trong khoảnh khắc đó cô quên mất phải phản kháng. Cho đến khi khuôn mặt anh đã sát gần má cô, đôi môi chỉ còn cách môi cô một chút nữa thôi, cô mới kịp phản ứng, vội vàng nghiêng đầu sang một bên, tránh đi nụ hôn sắp chạm tới.

“Cố Trường Quân, tôi biết anh không hề say. Đừng lấy rượu ra làm cái cớ để cư xử như vậy!”

Giọng cô lạnh như nước suối giữa mùa đông, xối thẳng vào bầu không khí nóng rữc và đầy xao động của đêm hè, dập tắt mọi cảm xúc đang bốc lên.

Người đàn ông khựng lại. Lực tay đang giữ lấy người cô cũng dần nới lỏng. Tiêu Mộng Hồng hơi giãy nhẹ, rồi vùng thoát khỏi vòng tay anh, nhanh chóng rời khỏi giường và đứng lùi về phía cửa sổ, giữ khoảng cách với anh.

Cố Trường Quân cũng chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Tiêu Mộng Hồng – người đang nhìn anh bằng ánh mắt vừa lạnh lùng vừa đầy thất vọng. Anh im lặng không nói gì.

“Em thật sự vội vã muốn ly hôn với tôi đến vậy sao?” Cuối cùng anh lên tiếng, giọng trầm thấp, như mang theo một áp lực nặng nề.

“Không phải tôi vội, mà là anh nuốt lời!” – Tiêu Mộng Hồng đáp – “Suốt mấy tháng qua, anh khiến tôi có cảm giác anh đang cố tình kéo dài thời gian, không chịu đưa ra câu trả lời rõ ràng. Tôi không thể ngây thơ đến mức tự cho rằng anh còn tình cảm với tôi nên mới không muốn nhắc đến chuyện ly hôn. Điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến, chính là anh đang trả thù tôi! Anh đang cố tình trì hoãn!”

Cố Trường Quân vẫn im lặng như cũ.

“Tôi không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông thông minh phải hẹp hòi đến thế nào, mà khi bị vợ phản bội phải dùng cách này trả thù. Cố Trường Quân, nếu tôi không nhầm, anh rất kiêu ngạo, có lòng tự trọng cao, nên tôi không nghĩ anh lại là người như vậy. Nhưng hành động của anh khiến tôi phải nghi ngờ lại sự phán đoán của mình. Tôi thật sự bối rối. Vì vậy tôi mới phải hỏi anh. Cố Trường Quân, anh nói thật cho tôi nghe, liệu anh có thật sự tính dùng cách này để kéo dài chuyện không ly hôn để trả thù tôi không? Chúng ta đã hoàn toàn không thể sống bên nhau nữa. Anh làm vậy, rốt cuộc có ý gì?” Nói xong, Tiêu Mộng Hồng nhìn anh chằm chằm.

Cố Trường Quân đứng dậy khỏi giường, hai tay nhét túi quần, chậm rãi đi vài vòng trong phòng, rồi dừng lại, quay sang nhìn cô. Anh cau mày, nét mặt tối sầm lại.

“Tiêu Mộng Hồng, năng lực suy đoán gần đây của em càng ngày càng tinh tế, khiến tôi thật sự khâm phục. Em có thể đoán được tất cả mọi chuyện mà tôi muốn giấu.”

Anh mỉm cười nhưng mang theo chút ác ý, “Em đoán không sai, tôi cố tình không trả lời em, chính là muốn trả thù em. Em nghĩ ly hôn là cách để em có thể rõ ràng tìm hạnh phúc với người khác, nhưng xin lỗi, tôi làm em thất vọng rồi."

“Tôi không muốn ly hôn.” Anh chậm rãi nói.

Tiêu Mộng Hồng sắc mặt cực kỳ khó coi, mắt mở to nhìn thẳng vào anh.

“Em đối xử với tôi như thế, có thấy mình thật sự vô tội không? Em làm tôi xấu hổ. Giờ đây em lại tưởng rằng chỉ cần ly hôn là có thể thoát thân, để đi theo đuổi cuộc sống mới sao?” Nụ cười trên môi anh mang rõ vẻ ác ý, “Tiêu Mộng Hồng, tôi nói cho em nghe này, ly hay không ly, chưa bao giờ là do em quyết định! Em có xin phép tôi hay xin ba tôi cũng vô ích. Khi nào tôi muốn ly hôn, tự nhiên tôi sẽ ly hôn với em.”

Hai người nhìn nhau một lúc, trong lòng Tiêu Mộng Hồng như muốn bùng nổ cơn giận, cô gật đầu, nói: “Được. Được. Hóa ra là tôi đã quá tin tưởng anh ngay từ đầu. Tôi còn nghĩ nếu anh không đồng ý, tôi sẽ tìm cách bắt anh phải đồng ý. Giờ tôi đã biết rồi, nếu anh định trả thù tôi, thì tôi cũng không cần phải nhường nhịn gì anh nữa. Tôi sẽ liên hệ luật sư, đưa vụ ly hôn ra tòa. Anh chờ xem nhé! Dù ba anh là Tổng trưởng tư pháp, tôi tin ông ấy sẽ xử lý theo đúng pháp luật.”

Nói xong, Tiêu Mộng Hồng quay người bước nhanh ra cửa. Vừa gần đến cửa thì bỗng một bàn tay từ phía sau chộp lấy cổ tay cô kéo lại, ngay sau đó cô bị ép vào tường cạnh cửa, không thể cử động.

“Không sai, ba tôi sẽ xử lý thật công bằng.” Anh áp sát vào mặt cô, hơi thở nóng hổi phả vào.

“Nhưng em có biết, luật dân sự nước ta quy định những lý do gì được phép làm đơn ly hôn không? Tôi nói cho em biết nhé, có tất cả mười điều: thứ nhất, bên kia tái hôn; thứ hai, bên kia ngoại tình; thứ ba, một trong hai vợ chồng không chịu chung sống và đối xử tệ bạc với bên còn lại; thứ tư, cố ý bỏ bê và những điều tiếp theo...”

Anh liên tục ngâm nga những điều khoản, giọng điệu không nhanh không chậm, âm thanh lạnh lùng như băng giá.

“Thứ chín, mất tích không rõ tung tích trong vòng ba năm; cuối cùng, bị kết án tù từ ba năm trở lên hoặc phạm tội làm mất danh dự mà bị đi tù.”

“Em nghĩ em có thể lấy lý do nào trong số đó để khởi kiện ly hôn và được tòa phán quyết?”

Ngâm nga xong các điều khoản, ánh mắt anh càng thêm lạnh lùng và sắc bén, “À, có thể em sẽ lấy cái lý do em phản bội chồng, yêu người khác để làm căn cứ khởi kiện. Nếu tòa chấp nhận lý do đó, tôi cũng chẳng còn gì để nói, coi như tôi trao cho em tự do vậy.”

Môi Tiêu Mộng Hồng trắng bệch.

“Cố Trường Quân, anh giữ trong lòng chuyện đó mãi như vậy, đối với anh, có lợi ích gì chứ? Tại sao không nhường tôi một bước, để trời cao biển rộng từ đây?”

“Tôi nói thật, tôi không có ý định ly hôn. Tại sao phải ủy khuất bản thân để làm vừa lòng ý muốn của em?” Giọng anh lạnh lùng pha chút mùi rượu nồng nặc.

Tiêu Mộng Hồng thở gấp, ngực phập phồng, nắm chặt tay lại, rồi hít sâu một hơi thật sâu.

“Vậy thì nói cho tôi biết, anh rốt cuộc muốn gì, khi nào anh mới chịu đồng ý ly hôn với tôi?”

Cố Trường Quân nhìn cô chăm chú, hơi khép hờ mắt, “Em quá cứng rắn, không chút mềm yếu nữ tính. Khi nào em biết làm tôi vừa lòng, tôi sẽ suy nghĩ.”

“Vô sỉ!”

Tiêu Mộng Hồng tức giận đến run người, cuối cùng không chịu nổi nữa, mắng một câu rồi giơ tay đẩy mạnh anh ra, quay người mở cửa định rời đi.

“Đã muộn thế này, em định đi đâu?”

Anh một tay nhanh chóng chặn lấy cánh tay đang mở cửa của cô.

“Cút ngay cho tôi! Đừng quản tôi!”

Tiêu Mộng Hồng cố sức giật tay anh, nhưng bàn tay anh như kìm sắt, giữ chặt đến nỗi cô không thể giãy được chút nào. Giận đến mất kiểm soát, cô cúi đầu há miệng cắn mạnh vào cổ tay anh.

Phía sau, người đàn ông thốt lên tiếng đau đớn tê dại, cuối cùng anh buông lỏng tay ra. Nhưng ngay sau đó, Tiêu Mộng Hồng cảm nhận mình bị anh ôm chặt từ phía sau, hai chân lập tức cứng đờ, cô vùng vẫy mạnh mẽ nhưng không thoát khỏi vòng tay anh, rồi bị anh ôm ném lên giường sắt cứng. Cái giường kêu lên tiếng kẽo kẹt vì chịu lực đột ngột.

Tiêu Mộng Hồng quay cuồng ngồi dậy trên giường, hoảng hốt nhìn thấy anh đứng trước giường, ánh mắt u tối, nghiêm nghị nhìn cô.

Anh giơ tay lên, chậm rãi l**m vết thương do cô cắn đang ra máu, môi còn dính chút vị mặn tanh, ánh mắt bắt đầu lóe lên một chút hưng phấn. Tiếp đó, tay kia bắt đầu cởi cúc áo của mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện