Dù đã là buổi chiều, nhưng nơi này trống trải, không có lấy một bóng râm, ánh nắng vẫn gay gắt như cũ. Tiêu Mộng Hồng hôm nay mặc một bộ âu phục. Lúc nãy ngồi xe máy, để tránh bị gió thổi bay mũ, cô đã gỡ xuống. Giờ lại đội lên để che nắng. Cô chăm chú nhìn theo hướng Dương phó quan đang chạy về phía sâu trong sân bay, cuối cùng cũng chạy tới cạnh một người đàn ông, có vẻcó vóc dáng giống như người thường theo sát bên Cố Trường Quân. Anh ta nói gì đó, rồi chỉ tay về phía bên này. Người đàn ông kia quay đầu nhìn thoáng qua, dường như nói gì đó với người bên cạnh, sau đó xoay người bước nhanh về phía này.

Đường băng thẳng tắp, trống trải, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.Cố Trường Quân bước đi trên đó, hướng về phía cổng nơi Tiêu Mộng Hồng đang đứng. Anh sải bước rất dài, bước chân vững vàng, gió lớn từ bên hông thổi tới, làm ống quần anh dính chặt vào đôi chân dài thẳng tắp, nổi bật đường nét cơ thể cao lớn, rắn rỏi.

Anh càng lúc càng đến gần, bóng dáng cũng rõ ràng hơn, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt thẳng tắp. Khi khoảng cách gần đến mức Tiêu Mộng Hồng có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng trên người mình, không hiểu sao, cô bỗng cảm thấy hơi căng thẳng.

Cố Trường Quân cuối cùng dừng lại trước mặt cô, giữa hai người chỉ còn cách nhau năm, sáu bước chân.

“Em đến rồi à?” Anh nhìn thẳng vào cô, nói một câu như vậy. Giọng nói nghe có vẻ bình thường, ngữ khí cũng rất điềm đạm.

Tiêu Mộng Hồng vừa định trả lời thì một cơn gió bất ngờ lại thổi tới, cuốn phăng chiếc mũ rộng vành mà cô vừa đội lại, khiến nó bay lăn lóc đi thật xa trên mặt đất. Cô hơi lúng túng, định bước đến nhặt lại thì thấy Cố Trường Quân đã bước lên trước, cúi người xuống, nhặt chiếc mũ lên, rồi quay lại đưa tận tay cho cô.

Tiêu Mộng Hồng hơi ngạc nhiên, nhận lấy chiếc mũ, siết chặt trong tay, khẽ nói: “Cảm ơn. Vì anh mãi không quay về Bắc Bình, nên tôi mới đến tìm anh.”

Cố Trường Quân không bày tỏ cảm xúc gì, chỉ liếc nhìn quanh rồi nói:

“Nơi này là khu vực quân sự, em không tiện ở lại lâu. Tôi còn chút việc. Em cứ đến chỗ tôi ở trước đi, đợi tôi.”

Anh nói ngắn gọn như thế, rồi quay đầu lại ra hiệu cho Dương phó quan đưa cô rời khỏi.

Dương phó quan lập tức lên tiếng nhận lệnh, chạy tới gần, cười nịnh nọt nói:

“Cố trưởng quan, vợ ngài không chỉ xinh đẹp, mà còn rất chu đáo nữa. Trời nóng thế này mà vẫn lặn lội từ Bắc Bình đến đây thăm ngài, thật khiến anh em chúng tôi phải ngưỡng mộ.”

Cố Trường Quân chỉ cười cười, liếc nhìn Tiêu Mộng Hồng một cái, ánh mắt hình như còn mang theo chút cảm xúc khó hiểu.

Dương phó quan vốn chỉ mới trở thành phụ tá cho Cố Trường Quân từ sau khi đến Hàng Châu, hoàn toàn không biết chuyện gia đình của anh ở Bắc Bình. Nhìn thấy Tiêu Mộng Hồng trong tiết trời nóng nực thế này mà vẫn tới thăm chồng, anh ta chỉ nghĩ rằng tình cảm giữa hai vợ chồng rất tốt. Vì vậy, anh ta quay sang cười thân thiện với Tiêu Mộng Hồng:

“Phu nhân, trời ở đây nóng lắm, để tôi đưa cô về phòng Cố trưởng quan nghỉ ngơi trước nhé?”

Tiêu Mộng Hồng liếc nhìn Cố Trường Quân ở đối diện một cái, rồi khẽ gật đầu đồng ý.

Dương phó quan đưa Tiêu Mộng Hồng đến một tòa nhà bốn tầng ở góc Tây Nam, dẫn cô đến phòng mà Cố Trường Quân đang ở, rồi sau đó rời đi.

Tiêu Mộng Hồng đưa mắt nhìn quanh căn phòng.

Bài trí vô cùng đơn giản — chỉ có một bàn, một ghế, một tủ quần áo, và một chiếc giường. Điểm khác biệt duy nhất so với ký túc xá bình thường của học viên có lẽ là ở chỗ nơi này có nhà vệ sinh riêng.

Cả căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ đến mức gần như không tì vết. Mặt bàn không dính chút bụi nào, ngay cả ga giường cũng phẳng phiu không một nếp gấp. Rõ ràng là phong cách của Cố Trường Quân.



Tiêu Mộng Hồng bắt đầu ổn định tâm trạng để chờ anh. Ban đầu, cô cứ nghĩ mình sẽ phải đợi rất lâu, thậm chí còn nghĩ Cố Trường Quân có thể sẽ phớt lờ, mặc kệ cô. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là chỉ mới hơn 5 giờ một chút, Cố Trường Quân đã quay về. Anh đẩy cửa bước vào, lập tức đi thẳng tới vòi nước trong nhà tắm để rửa mặt và tay. Vừa bước ra, anh đã nói:

“Đi ăn tối.”

Tiêu Mộng Hồng vẫn đứng yên bên cạnh chờ anh, định lên tiếng, nhưng vừa nghe anh nói đến chuyện ăn tối, giọng cô liền nghẹn lại.

“Không cần đâu, Cố Trường Quân, tôi đến tìm anh là vì muốn…”

“Cả ngày hôm nay tôi bận nhiều việc, giờ đói rồi.”

Anh nói xong liền quay người đi thẳng ra ngoài. Tiêu Mộng Hồng sững người tại chỗ.

Anh đi được vài bước, đến cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn cô vẫn còn đứng yên tại chỗ, khẽ nhướng mày:

“Chẳng lẽ em muốn tôi mang cơm về phòng cho em ăn sao? Em cũng biết rồi đấy, tôi không thích trong phòng có mùi thức ăn.”

“Anh cứ đi ăn đi. Tôi không đói. Chờ anh ăn xong rồi, chúng ta sẽ nói chuyện.” – Tiêu Mộng Hồng đáp lại.

Cố Trường Quân liếc nhìn cô một cái, rồi nói:

“Còn nhớ Trần Đông Du – Tổng trưởng Trần chứ? Hôm nay anh ta cũng đang ở đây. Tối nay chúng tôi đã hẹn ăn cơm cùng nhau. Biết em đến, ông ta còn dặn tôi nhất định phải đưa em theo.”

Tiêu Mộng Hồng hơi sững người. Một chút bất lực trào dâng trong lòng, nhưng cuối cùng cũng chỉ biết gật đầu, lặng lẽ theo anh ra ngoài.

Trên đường đi, hai người liên tục chạm mặt những học viên vừa kết thúc một ngày huấn luyện ở Hàng Giáo.

Hàng Giáo tuyển chọn học viên từ độ tuổi mười tám đến hai mươi tư — đều là thanh niên trẻ trung.

“Chào trưởng quan! Chào phu nhân!”

Trên suốt đoạn đường, Tiêu Mộng Hồng không đếm được bao nhiêu lần cúi đầu đáp lại lời chào hay ánh mắt ngưỡng mộ từ những người trẻ tuổi này. Ánh mắt ấy tràn đầy sự tôn trọng, nhưng cũng lắm phần tò mò.

Cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, nhưng vẫn phải giữ nụ cười, khẽ gật đầu, duy trì phong thái và lễ nghi mà bản thân nên có.

Cố Trường Quân thì dường như chẳng hề bận tâm đến những ánh mắt đó. Vẻ mặt anh hoàn toàn bình thản, đưa cô đi thẳng lên nhà ăn tầng trên, vào một căn phòng chỉ đặt duy nhất một chiếc bàn tròn lớn.

Bên trong đã có khoảng bảy tám người ngồi sẵn. Trần Đông Du quả nhiên cũng có mặt, những người còn lại có vẻ đều là sĩ quan cấp cao trong Hàng Giáo.

“Em dâu! Em đến rồi à!”

Vừa thấy Tiêu Mộng Hồng đến, Trần Đông Du liền hồ hởi đứng dậy, quay sang những vị sĩ quan đang ngồi cùng bàn, cười nói:

“Vị này chính là người tôi vừa nhắc đến – phu nhân của Trường Quân, cô Tiêu Đức Âm. Không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn là tài nữ có tiếng, là kiến trúc sư thiết kế công trình địa chỉ mới của Đại học Kinh Hoa! Mọi người chắc cũng từng nghe qua rồi chứ?”

Mấy người ngồi cùng bàn đều lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn thán phục, gật đầu chào đón, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Tiêu Mộng Hồng.

“Em dâu à, thật trùng hợp. Hôm nay tôi đi ngang qua đây, tiện đường ghé qua thăm Trường Quân, không ngờ em cũng đến. Có lẽ đây chính là duyên phận rồi.” Trần Đông Du cười sảng khoái.

Tiêu Mộng Hồng chỉ có thể cười theo, sau đó nghe Cố Trường Quân bắt đầu giới thiệu từng người đang ngồi. Cô mỉm cười chào hỏi từng người một cách lịch sự, rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Trên bàn có rượu, mấy người ngồi đây dường như tửu lượng đều không kém. Mới uống được vài chén, Chủ nhiệm bộ huấn luyện – huấn luyện viên Chu – đã bắt đầu trêu đùa Cố Trường Quân và Tiêu Mộng Hồng:

“Mới chia xa mấy tháng mà thôi, Cố phu nhân đã lặn lội từ xa đến tận đây thăm hỏi Cố trưởng quan, ân ái đến mức khiến người ta phải ghen tị. Vợ chồng tình thâm như thế, Cố trưởng quan nên tự phạt ba ly vì làm chúng tôi phải ganh tị!”

Cô đến đây, rõ ràng là để nói chuyện ly hôn với Cố Trường Quân, vậy mà không biết sao lại bị kẹt giữa một bàn toàn các ông lớn, bị họ lấy ra làm trò đùa cùng với anh. Ngoài mặt cô chỉ có thể gượng cười, cười mãi, cười mãi. Thấy Cố Trường Quân cùng Trần Đông Du mấy người đó rượu hết ly này tới ly khác, cô bắt đầu lo anh uống say, tối về lại thêm phiền phức, không nhịn được nhìn chằm chằm về phía anh.

Cuối cùng anh cũng còn chút tự giác, đại khái là cảm nhận được ánh mắt cô đang chiếu tới, nên đến khi Chu chủ nhiệm định rót cho anh thêm một ly nữa, anh mới đưa tay ngăn lại, nói mình không chịu nổi rượu nữa.

Lão Chu cười nói: “Thôi được rồi, nể mặt Cố phu nhân, tối nay tha cho cậu. Xa cách mấy tháng không gặp, giờ mà tụi tôi chuốc cho cậu gục xuống bàn, e là Cố phu nhân lại trách tụi tôi mất.”

Cả bàn lại cười ồ lên, ánh mắt nhìn hai người không thiếu vẻ trêu ghẹo.

Cố Trường Quân chỉ ngồi bên cạnh cười mà không đáp. Trong lòng Tiêu Mộng Hồng lại một lần nữa rối loạn, âm thầm nghiến răng chịu đựng thêm một lúc nữa, rốt cuộc cũng kết thúc bữa cơm này. Sau khi cáo từ, Cố Trường Quân đưa cô về chỗ ở.

Trên bàn toàn là rượu trắng nặng độ. Tiêu Mộng Hồng thấy rõ anh uống ít nhất nửa lít, nên trên đường về, cô đã cảm nhận bước chân anh bắt đầu không vững. Lúc lên cầu thang, anh khẽ loạng choạng một cái khiến cô giật mình, theo phản xạ đưa tay ra đỡ. Nhưng khi thấy anh cúi đầu nhìn tay cô đang nắm lấy tay áo mình, cô liền thấy không ổn, vội buông ra.

Cố Trường Quân không nói gì, chỉ quay đầu lại, tự mình đi lên. Vừa vào phòng, còn chưa kịp bật đèn, anh đã đi thẳng vào nhà vệ sinh, nhào tới bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo.

Tiêu Mộng Hồng bật đèn, đi mở cửa sổ cho thoáng, rồi đứng tựa cửa phòng tắm, phẩy tay xua đi mùi rượu nồng nặc trong không khí, nhìn bóng lưng anh với vẻ lạnh lùng, cười nhạt nói:

“Lúc nãy là ai bảo không thích ngủ ở nơi có mùi thức ăn? Giờ thì hay rồi, cả phòng toàn mùi rượu! Không biết cái nào hôi hơn! Uống như thế còn cố tỏ ra mạnh mẽ, thật đáng đời!”

Cố Trường Quân nôn xong, xả nước bồn cầu, rồi đến bồn rửa mặt súc miệng, rửa tay rửa mặt, cuối cùng lấy khăn lau khô, đứng thẳng dậy. Ra khỏi phòng tắm, anh bước thẳng tới giường nằm vật xuống, nhắm mắt lại nói:

“Tôi khát. Rót cho tôi ly nước đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện