Ban ngày bị đưa về quá vội vàng, Tiêu Mộng Hồng cũng không nghĩ đến tối nay mình sẽ phải ngủ lại nhà họ Cố. Giờ thì rõ ràng là cô phải ở chung phòng với Cố Trường Quân.

Thật ra cô cũng không lo chuyện gì khác. Cố Trường Quân bây giờ, đối với người vợ này, ngoài chán ghét ra thì chắc cũng chẳng còn cảm xúc nào.

Chỉ là cô vốn dĩ không phải Tiêu Đức Âm – người thật sự là vợ của anh ấy. Với cô mà nói, chuyện đột nhiên phải ngủ cùng phòng, thậm chí là cùng giường với một người đàn ông vừa lạ lẫm vừa chẳng ưa nhau, thật sự là… nghĩ tới thôi đã thấy khó xử.

...

Cửa phòng ngủ đóng lại nhưng không khóa trái. Tiêu Mộng Hồng đẩy cửa bước vào, thấy đèn đầu giường vẫn còn bật. Từ phía phòng tắm vọng ra tiếng nước ào ào. Chắc là Cố Trường Quân đang tắm. Chiếc đồng hồ trên tường chỉ mười một giờ đêm. Trên chiếc giường lớn trong phòng, ga trải giường trắng tinh, được sắp xếp gọn gàng. Trên giường còn đặt một bộ đồ ngủ nữ đã gấp ngay ngắn.

Tiêu Mộng Hồng do dự một chút rồi cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, chờ anh ra. Một lúc sau, cửa phòng tắm mở ra, Tiêu Mộng Hồng ngẩng đầu, thấy Cố Trường Quân mặc áo ngủ, tay cầm khăn trắng đang lau tóc, từ trong phòng tắm đi ra.

Vài giọt nước theo tóc anh lăn xuống, đọng lại trên phần ngực rắn chắc lộ ra ngoài.

Cô lập tức cúi mắt, đứng bật dậy khỏi ghế: “Ừm… Tôi thấy hay là mình sang phòng khách ngủ đi? Ở đây có phòng dành cho khách mà…”

Cố Trường Quân dừng tay lau tóc, nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng liếc cô một cái:

“Cô tưởng tôi còn có hứng thú với cô chắc?”

“Không không không!” – Tiêu Mộng Hồng vội xua tay, mắt vẫn nhìn xuống sàn nhà.

“Tất nhiên là không. Tôi không có ý đó. Chỉ là tôi nghĩ, chắc anh cũng không muốn ngủ chung giường với tôi thôi… Tôi có thể sang phòng khác ngủ, thật đấy, không sao hết.”

Anh nhíu mày:

“Muốn ngày mai để ba tôi lại gọi lên dạy dỗ hả?”

“Anh nghĩ nhiều quá rồi! Chẳng phải trước đây anh còn nói nếu không vì ba mẹ thì anh đã ly hôn với tôi từ lâu rồi sao? Tôi thật sự chỉ sợ làm anh thấy khó xử.”

“Lúc nãy trước mặt ba mẹ tôi, cô không phải còn ra vẻ một cô con dâu ngoan ngoãn sao? Vừa quay lưng đã đổi nét mặt với tôi rồi à? Cô có biết cô bây giờ còn khiến tôi thấy chán ghét hơn cả trước kia không?”

Anh nói đúng đến mức cô không biết phải phản bác thế nào, chỉ đành im lặng.

“Còn đứng đó giả bộ ấm ức gì nữa? Muốn tôi bế cô vào phòng tắm hả?”

Anh bực dọc nhặt bộ đồ ngủ trên giường lên, ném về phía cô.

“Cái này là chị hai tôi mua cho cô. Mặc tạm đêm nay đi. Ngày mai tôi sẽ cho người dọn đồ đạc của cô về đây!”

Tiêu Mộng Hồng đón lấy đồ ngủ, đành ôm nó đi vào phòng tắm.

“Khăn tắm mới để trên kệ đấy! Đừng lấy nhầm khăn của tôi!”

Lúc cô đi vào, phía sau truyền đến một giọng nói. Tiêu Mộng Hồng hơi khựng lại, rồi đưa tay khóa cửa lại.



Tắm xong, Tiêu Mộng Hồng thay chiếc váy ngủ ôm sát người, chỉnh lại tóc tai, soi gương xác nhận không có gì kỳ lạ rồi mới mở cửa bước ra.

Cố Trường Quân đã nằm lên giường, chiếm nửa bên ngoài, nhắm mắt như đã ngủ.

Tiêu Mộng Hồng đi thật khẽ, vòng qua cuối giường sang bên còn lại, nhẹ nhàng bò lên giường rồi tắt đèn. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Anh khẽ trở mình, Tiêu Mộng Hồng nín thở, nhẹ nhàng nằm xuống.



Đêm nay, cô gần như cứ ngủ chập chờn, tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh.

Không phải vì sợ người đàn ông bên cạnh sẽ làm gì mình — anh đã nói rất rõ, giờ đây cô còn khiến anh khó chịu hơn cả Tiêu Đức Âm ngày trước. Vậy nên, dù cô có tr*n tr** nằm ngay cạnh, anh cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái — điều này cô tin chắc.

Chỉ là, lần đầu tiên trong đời, buổi tối nằm ngủ cạnh một người đàn ông, cho dù là người xa lạ, cũng vẫn thấy không quen. Huống hồ trước giờ cô luôn ngủ một mình, quen tự do xoay trở, không chú ý tư thế. Có khi sáng dậy mới phát hiện mình đã lăn từ bên này sang tận bên kia giường.

Sợ rằng lúc ngủ không để ý vung tay đá chân, chẳng may chạm vào anh thì không hay, nên cô chẳng dám thả lỏng. Cứ thế nửa tỉnh nửa mê đến tận ba bốn giờ sáng, mới mơ mơ hồ hồ thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh lại, vì tấm rèm cửa sổ dày nặng kéo kín nên ánh sáng trong phòng vẫn u ám, cô cũng không biết đã mấy giờ. Quay sang bên cạnh, phát hiện chỗ đó đã trống, Cố Trường Quân không biết đã rời đi từ lúc nào. Cô thở phào nhẹ nhõm, nằm một mình trên chiếc giường lớn, vươn vai thật dài cho tỉnh táo rồi mới bước xuống giường, tiến đến kéo rèm cửa ra.

Vừa kéo màn, Tiêu Mộng Hồng mới giật mình — trời đã sáng rõ từ lâu.

Ánh nắng rực rỡ chiếu ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao. Cô quay lại nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện đã gần tám giờ.

“Thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân! Cô dậy chưa ạ? Phu nhân sai tôi gọi cô xuống ăn sáng!”

Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng cô hầu gái San Hô.

Tiêu Mộng Hồng trong lòng có chút hối hận. Không ngờ tối qua ngủ không ngon mà sáng nay lại dậy trễ thế này. Cô vội vàng đáp lời, rồi nhanh chóng rửa mặt chỉnh trang, xuống dưới lầu.

Khi tới phòng ăn, cả nhà họ Cố đã ngồi vào bàn. Ngồi đối diện cô là Cố Trường Quân. Anh ăn mặc chỉnh tề, trước mặt là bộ chén đĩa kiểu Tây đã dùng xong, bên cạnh còn có ly cà phê. Anh tựa vào lưng ghế, đang đọc báo. Thấy cô bước vào, chỉ hơi ngẩng mắt liếc nhìn một cái, rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc báo.

“Chị dâu, chị dậy rồi à? Ngồi ở đây nè!”. Cố Thi Hoa kéo ghế bên cạnh mình, nhiệt tình gọi cô ngồi xuống.

Ngồi bên cạnh cô ấy là một phụ nữ mặc áo xám nhạt, trông lớn hơn Cố Trường Quân vài tuổi. Khuôn mặt dịu dàng, toát lên vẻ có học thức, chỉ là vóc dáng mảnh mai, làn da hơi nhợt nhạt như người ít ra nắng. Thấy Tiêu Mộng Hồng xuất hiện, cô ta khẽ gật đầu chào, mỉm cười nhẹ nhàng.

Tiêu Mộng Hồng lập tức đoán ra, người phụ nữ này hẳn là chị hai của Cố Trường Quân – Cố Trâm Anh, người góa chồng đang sống tại nhà. Bộ đồ ngủ tối qua của cô cũng là mượn từ chị ấy. Nhìn thấy ánh mắt thân thiện của chị, cô vội vàng gật đầu mỉm cười đáp lại.

Cố phu nhân quay đầu lại nhìn cô một cái, chau mày. Tiêu Mộng Hồng cũng biết mình quả thực thất lễ, vội vàng đi tới bàn ăn, ngồi xuống rồi chủ động xin lỗi.

“Ba, mẹ, chị hai, con xin lỗi, hôm nay dậy muộn ạ.”

“Tối qua mới về, chắc là chưa quen chỗ mới nên khó ngủ đúng không? Không sao, ngồi xuống ăn đi con.” Ba chồng – ông Cố Ngạn Tông – nói với vẻ hiền hòa.

Tiêu Mộng Hồng gật đầu cảm ơn rồi ngồi xuống.

Trong nhà hình như chỉ có mình Cố Trường Quân là ăn sáng kiểu Tây, sau khi cô ngồi xuống, mẹ Vương liền mang tới một chén cháo nóng, mỉm cười nói: “Thiếu phu nhân, ăn nhiều một chút nhé. Nửa năm không gặp, cô lại gầy đi nhiều rồi.”

Tiêu Mộng Hồng nhỏ giọng cảm ơn, cúi đầu bắt đầu ăn.

Cả nhà Cố gia có vẻ đã quen ăn sáng trong yên lặng, ngay cả Cố Thi Hoa cũng không nói gì. Ngoài tiếng chén muỗng va vào nhau rất khẽ, chỉ còn tiếng lật trang báo của Cố Trường Quân.

Lúc gần ăn xong, Cố Thi Hoa quay sang nói với cô:

“Chị dâu! Anh tư đã bảo người đến Thừa Đức thu dọn đồ cho chị rồi, chị yên tâm, không thiếu món nào hết! Hôm nay đáng ra em phải ở nhà với chị, nhưng trước đó đã hẹn với bạn rồi, không tiện huỷ. Chị dâu cứ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, mấy hôm nữa em rảnh sẽ đưa chị ra ngoài đi dạo!”

Tiêu Mộng Hồng mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn em!”

Cố Trường Quân bỗng gấp tờ báo lại, đứng lên: “Con đi trước đây.”

Anh chào ba mẹ, lấy áo khoác quân phục treo trên ghế, xoay người rời khỏi phòng ăn.

Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng xe nổ máy rời đi.

Thấy ba chồng – ông Cố Ngạn Tông – cũng có vẻ muốn rời bàn, Tiêu Mộng Hồng vội buông đũa đứng dậy tiễn.

Ông ra hiệu cho cô ngồi xuống. Tiêu Mộng Hồng liếc nhìn Cố phu nhân đối diện, ngập ngừng một chút rồi nói:

“Ba, mẹ, vì sắp tới, ban ngày con có thể không ở nhà nhiều, nên có chuyện này con thấy cần báo với ba mẹ trước.”

Ông Cố dừng bước, bà Cố cũng buông đũa, nhìn cô.

“Là thế này…” – Tiêu Mộng Hồng kể đơn giản chuyện mình quyết định tham gia dự án thiết kế kiến trúc của trường đại học Kinh Hoa – “Thầy Lỗ Lãng Ninh khích lệ con tham gia, bản thân con cũng rất hứng thú nên gần đây con muốn đến hiện trường khảo sát một chút. Có thể ban ngày sẽ không ở nhà nhiều. Con muốn nói trước để ba mẹ khỏi lo lắng.”

Ông Cố và bà Cố cùng tỏ ra kinh ngạc.

“Cái gì?” – Bà Cố sững người – “Con muốn tham gia thiết kế kiến trúc cho đại học Kinh Hoa?”

“Vâng ạ.” – Cô gật đầu.

Bà Cố chau mày, sắc mặt lập tức trầm xuống, quay sang nhìn chồng.

Ông Cố hơi lưỡng lự:

“Đức Âm à, chuyện này chẳng phải việc của kiến trúc sư sao? Sao con cũng muốn tham gia?”

“Vâng, ba nói đúng.” – Tiêu Mộng Hồng lễ phép đáp – “Nhưng con thật sự rất yêu thích lĩnh vực này, con đã tự học từ lâu rồi. Nên cũng tạm gọi là có chút chuyên môn ạ.”

“Chuyện này…” – Bà Cố định nói thêm, nhưng ông Cố giơ tay ngăn lại.

“Trường Quân biết chuyện này chưa?”

“Dạ rồi ạ. Chúng con đã bàn bạc, cuối cùng anh ấy tôn trọng quyết định của con.”

Cô thận trọng trả lời.

Sắc mặt bà Cố càng khó coi hơn. Bên cạnh, Cố Trâm Anh và Cố Thi Hoa liếc nhìn nhau.

Cố Trâm Anh có vẻ hơi ngạc nhiên, còn Cố Thi Hoa thì lại rất vui.

“Chị dâu, thật sao? Tuyệt quá đi mất! Không ngờ chị còn biết cả kiến trúc nữa! Em thật sự quá khâm phục chị rồi! Không biết chị còn giỏi những gì nữa đây?”

“Em quá lời rồi.” – Tiêu Mộng Hồng khẽ cười.

Cố Thi Hoa đúng là khen hơi quá.

Trước đây, Tiêu Đức Âm giỏi những thứ thiên về cảm tính, còn cô lại là người đề cao logic và tính toán nghiêm túc, hoàn toàn là hai thế giới khác biệt. Bây giờ bảo cô viết một bài văn hay vẽ một bức tranh thì chắc chắn cô không dám cầm bút nữa.

Ông Cố suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói:

“Nếu con đã bàn với Trường Quân rồi, bản thân cũng quyết như vậy thì có việc để làm vẫn tốt hơn là ở nhà không làm gì. Ba thấy cũng ổn. Đại học Kinh Hoa ở tận phía Bắc, đường đi cũng khá xa. Con đi chung xe với ba, ba đến nơi rồi bảo tài xế đưa con đi tiếp, xong quay lại đón con về.”

Bà Cố nghe vậy thì sắc mặt càng thêm nặng nề.

“Cảm ơn ba.” – Tiêu Mộng Hồng thật lòng nói lời cảm tạ.

Ông Cố gật đầu.

Tiêu Mộng Hồng liền chuẩn bị đồ đạc, mang giấy bút ra xe cùng ông Cố rời khỏi nhà họ Cố. Tài xế đưa ông đến phủ Tổng lý ở Tân Hoa Môn, sau đó theo lời dặn, chở Tiêu Mộng Hồng đến khu Bắc Giao, nơi đặt khu giảng đường mới của Đại học Kinh Hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện