Rạng sáng 4 giờ tại sân bay tạm thời ở rìa phía đông Nam Ninh. Do quy định nghiêm ngặt về tiết kiệm ánh sáng trong thời chiến, cả sân bay lẫn toàn thành phố lúc này vẫn chìm trong bóng tối dày đặc. Côn Luân Quan nằm ở ranh giới giữa huyện Tân Dương và trấn Côn Luân, cách sân bay 50 km, là cửa ngõ chiến lược bảo vệ Nam Ninh, địa thế hiểm trở, từ lâu đã là nơi tranh chấp quân sự, được mệnh danh là "vùng hiểm yếu phương Nam".
Cuộc kháng chiến toàn diện đã kéo dài gần hai năm. Mộng tưởng thôn tính Trung Quốc trong thời gian ngắn của quân Nhật đã bị đánh tan, chiến sự bắt đầu bước vào giai đoạn giằng co căng thẳng.
Một tháng trước, đúng vào mùa đông năm nay, để khích lệ lòng dân và nâng cao sĩ khí, chính phủ đã xây dựng và triển khai một kế hoạch phản công quy mô toàn quốc. Trong số đó, mặt trận phản công tại Chiến khu số 4 – Nam Ninh – là chiến dịch lớn nhất.
Ngoài việc điều động nhiều sư đoàn bộ binh tham chiến, để đối phó với các đợt không kích dữ dội ngày đêm từ phía Nhật Bản, Cố Trường Quân đích thân chỉ huy Đại đội Không quân số 4 và số 5, tiến hành các cuộc giao tranh ác liệt trên không với lực lượng không quân tinh nhuệ của địch vốn có ưu thế vượt trội về số lượng.
Mãi cho đến ngày hôm qua, sau gần một tháng công phá gian khổ, các lực lượng bộ binh do Tư lệnh Chiến khu số 4 Trần Đông Du dẫn đầu cuối cùng đã phá được tuyến phòng ngự vững chắc của quân Nhật, đánh bật địch ra khỏi phòng tuyến cố thủ tại Côn Luân Quan, gây cho chúng thương vong nặng nề và tổn thất nghiêm trọng. Quân Nhật buộc phải rút lui.
Kể từ khi bắt đầu phản công, suốt hơn một tháng qua, các trận không chiến trên bầu trời diễn ra vô cùng khốc liệt. Không chỉ khiến đại đội không quân Lộc Phòng – vốn luôn bất khả chiến bại trên không – chịu tổn thất quá nửa, mà tại Côn Luân Quan, chiến sự cũng bước vào giai đoạn giằng co ác liệt, binh lực hao tổn nghiêm trọng. Trong suốt một thời gian dài, chiến tuyến không thể tiến thêm, và lực lượng không quân đã trở thành yếu tố then chốt giữ vai trò xuyên suốt trong việc xoay chuyển cục diện.
Vài ngày trước, bất chấp lời khuyên can của Trần Đông Du, Cố Trường Quân đã mạo hiểm tính mạng, trong điều kiện không có hoa tiêu và gần như không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, dựa vào kỹ thuật bay xuất sắc và trí nhớ địa hình ban ngày, dẫn đầu hai máy bay tiến hành cuộc không kích bất ngờ vào rạng sáng tại doanh trại của quân Nhật ở Côn Luân Quan.
Khi vừa hạ thấp độ cao để tuần tra, anh phát hiện một căn phòng trong doanh trại vẫn còn ánh đèn, dựa vào trực giác quân sự nhạy bén, anh phán đoán đó là bộ chỉ huy của địch và lập tức tập trung tấn công. Cuộc oanh tạc kéo dài 20 phút. Sau khi hết đạn dược, anh đã kịp thời rút lui trước khi đội không quân địch đến phản công, trở về an toàn khi trời vừa hửng sáng.
Cuộc tập kích chớp nhoáng này mang lại hiệu quả lớn lao: tiêu diệt được tổng chỉ huy của quân Nhật tại Côn Luân Quan – kẻ đang dẫn đầu cuộc họp đêm để lên kế hoạch tác chiến mới. Bộ chỉ huy bị thiêu rụi hoàn toàn. Nhận được tin thắng lợi, Trần Đông Du lập tức phát động tổng tấn công lần nữa. Sau gần một ngày một đêm khổ chiến, cuối cùng quân ta đánh tan toàn bộ lực lượng địch, đoạt lại Côn Luân Quan – vùng đất đã rơi vào tay quân Nhật suốt gần một năm trời.
Từ khi kháng chiến bùng nổ đến nay, có người dũng cảm hy sinh nơi sa trường, cũng có kẻ phản bội dân tộc một cách công khai. Điển hình như Đường Tử Tường – kẻ cầm đầu phái đầu hàng – chỉ một năm sau ngày chiến tranh toàn quốc bùng nổ đã bất chấp sự căm phẫn của nhân dân, công khai gửi điện xin hàng, trở về Bắc Bình – vùng bị Nhật chiếm đóng – lập nên "chính phủ thân Nhật". Từng lớp Hán gian nối nhau quy phục, trong đó có cả nhà họ Diệp. Dưới danh nghĩa “cứu quốc”, cái gọi là chính phủ thân Nhật thật ra chỉ là công cụ b*n n**c không hơn không kém.
Sau chuỗi ngày dài u tối, cả dân tộc đã quá khao khát một thắng lợi mới mẻ và vinh quang.
Tin chiến thắng vừa được điện báo ra toàn quốc, khắp nơi vỡ òa niềm vui sướng, hàng triệu người xúc động đến rơi nước mắt. Đêm nay, định sẵn sẽ là một đêm không ngủ. Và Cố Trường Quân, người anh hùng thầm lặng ấy, là một trong những người mất ngủ ấy.
Cái giá của thắng lợi vẫn là vô cùng thảm khốc. Hơn một tháng qua, suốt trong thời gian chiến dịch diễn ra khốc liệt, hễ có cơ hội là Cố Trường Quân lại lặng lẽ tìm kiếm xác máy bay và thi thể của các đồng đội. Anh cố gắng hết sức để đưa họ trở về.
Anh không thể để những người đã cùng mình chiến đấu vì đất nước phải nằm lại nơi hoang vu lạnh lẽo mà không ai hay biết. Dù chỉ là một mảnh vỡ nhỏ của mũ bay, anh cũng muốn tận tay trao lại cho thân nhân họ, như một lời giải thích, như một chút công đạo cuối cùng dành cho những người anh hùng đã không trở về.
Côn Luân Quan cuối cùng cũng đã được đánh chiếm lại.
Bên tai giờ đây không còn những âm thanh đinh tai nhức óc của pháo binh, không còn tiếng gầm rú rung trời của động cơ phi cơ. Xung quanh chỉ còn lại một khoảng lặng đến lạ thường, yên tĩnh đến mức khiến người ta ngỡ ngàng, không thể tin rằng đây là thực tại.
Anh cũng đã mệt mỏi đến cùng cực. Lẽ ra đêm nay phải là lúc anh được nghỉ ngơi yên ổn sau bao ngày chiến đấu căng thẳng. Nhưng anh lại chẳng hề cảm thấy buồn ngủ.
Bốn giờ sáng, trong bóng tối đặc quánh, anh mở mắt thao thức, lăn qua lăn lại mà vẫn không tài nào chợp mắt. Cuối cùng, anh lấy từ trong người ra một chiếc bật lửa, bật lên một tia lửa nhỏ, và trong ánh sáng mỏng manh ấy, anh rút ra một bức thư được cất kỹ trong túi áo ngực.
Đó là bức thư Tiêu Mộng Hồng gửi cho anh thông qua Diêu Tái Từ hai năm trước, ngay trước khi cô rời đi tại sân bay. Bức thư ấy, suốt hai năm trời, chưa một khắc nào rời khỏi anh. Lúc nào cũng mang bên người. Mỗi khi đêm xuống, mỗi khi nỗi nhớ cô dâng trào, anh lại lặng lẽ lấy ra xem.
Giấy thư đã sờn đi vì bị anh v**t v* quá nhiều, mép giấy nổi lông, chỗ gấp còn có dấu rách nhẹ.
"Trường Quân,
Em vốn không định rời đi vào thời điểm này, nhưng nghĩ đến mẹ anh và cả Hiến Nhi, sau bao ngày cân nhắc, cuối cùng em vẫn quyết định nghe theo lời anh.
Trước khi rời đi, trong lòng em có bao nhiêu điều muốn nói mà chưa kịp thổ lộ. Cảm ơn cánh hồng nhạn mang thư, đôi cá gửi tình. Có những lời nếu phải nói mặt đối mặt, có lẽ em lại chẳng thể mở miệng nổi.
Em muốn nói với anh điều đầu tiên: Dù chiến cuộc có gian nan đến đâu, chỉ cần kiên trì đi tiếp, thắng lợi cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về chúng ta. Điều này, em chưa từng nghi ngờ. Cục diện thế giới mênh mông cuồn cuộn, chính nghĩa sẽ luôn được ủng hộ, còn tà ác thì chẳng ai giúp đỡ. Thắng lợi của chính nghĩa có thể đến chậm, nhưng tuyệt đối không phải là không đến. Khi các anh đang vì đại nghĩa mà chiến đấu quên mình nơi tiền tuyến, xin hãy nhận lấy sự kính trọng sâu sắc và tình yêu chân thành từ những người ở hậu phương như em.
Điều thứ hai em muốn nói là, em yêu anh. Tình yêu của một người con gái dành cho người đàn ông của đời mình. Em đã từng ghét cái sự tự cao, ngang bướng, và cả những thói quen khiến người khác không thể sống chung của anh. Nhưng cho dù là vậy, em vẫn yêu anh. Bởi vì anh đáng để em yêu.
Tự hỏi lòng mình, em cũng là một người đầy khuyết điểm, đâu có hoàn hảo gì. Bao năm sống cùng nhau, em cũng từng khiến anh không ít lần bối rối và mệt mỏi.
Rất nhiều năm trước, khi chúng ta còn bên nhau, cả hai đều vì lòng kiêu hãnh, vì cái tôi quá lớn mà không học cách bao dung hay hiểu nhau. Cho đến khi chia xa, rồi lại gặp lại và giờ, một lần nữa buộc phải xa cách, em mới nhận ra mình đã yêu anh đến nhường nào. Tình yêu đó sớm đã vượt lên trên mọi điều khác.
Em hiểu ra điều đó có lẽ hơi muộn. Nhưng chưa phải là quá muộn. Hôm đó khi anh rời đi, thái độ như thể là một lời chia tay vĩnh viễn. Em còn chưa kịp nói những điều mình muốn. Vậy nên, giờ em muốn nói rõ: đó không phải là chia tay. Chỉ là tạm biệt. Sẽ có một ngày chúng ta gặp lại.
Em còn muốn nói với anh rằng, suốt cuộc đời này, em sẽ không thể gặp được người đàn ông thứ hai nào thích hợp với em như anh. Có thể anh cũng không phải là người hiểu em nhất, nhưng em sẽ chờ anh. Chờ đến ngày anh quét sạch kẻ thù, bình an trở về. Khi ấy, dù giữa chúng ta vẫn còn khác biệt, vẫn còn tranh cãi, bởi anh là người đàn ông đầy khí chất và bản lĩnh, còn em chẳng phải là người phụ nữ quen nghe lời đàn ông, thì em vẫn sẽ cùng anh đối mặt, cùng anh vượt qua. Em sẽ không giống như trước đây nữa, dùng cách rời bỏ để né tránh và trừng phạt anh.
Điều thứ ba, thẳng thắn mà nói, trước khi viết những dòng này, em có chút do dự, sợ rằng điều em sắp nói sẽ khiến anh giật mình hoặc kinh ngạc. Nhưng em vẫn lấy hết can đảm để viết. Sự thật là, cho đến tận bây giờ, trên giấy tờ, chúng ta vẫn là vợ chồng. Em chưa từng ký tên vào lá đơn ly hôn mà anh đã đưa từ năm đó. Lúc đầu, em tự nhủ: khi nào cần dùng đến, hoặc nếu nghe tin anh tái hôn, em sẽ ký. Thế rồi lá thư đó vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo của em suốt bao năm qua.
Và rồi thời gian trôi đi, em dần nhận ra: có lẽ sự chần chừ ấy cũng là một cách mà số phận giữ lấy anh cho em. Chúng ta đến bây giờ, vẫn là vợ chồng. Nhưng điều em muốn nói, không phải là chuyện đó. Dù cho hôm nay chúng ta thực sự không còn mối liên hệ gì, dù anh vì thất vọng mà quyết định rời xa em mãi mãi… Thì em cũng sẽ đuổi theo anh. Sẽ làm mọi cách để anh một lần nữa yêu em.”
Lá thư dài khép lại bằng dòng chữ: “Hôn anh. Chờ anh trở về.”
Chỉ là một bức thư như vậy, mà suốt hai năm qua, Cố Trường Quân đã đọc không biết bao nhiêu lần. Thậm chí anh đã thuộc làu từng chữ. Trong đêm yên tĩnh hiếm hoi giữa chiến sự vừa tạm ngưng, anh không kìm được lại lấy thư ra, dưới ánh lửa yếu ớt từ chiếc bật lửa, đọc lại một lần nữa. Cuối cùng, anh tắt lửa, khẽ đặt phần thư có dòng chữ “Hôn anh” lên môi mình, nhắm mắt lại.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập từ xa vang tới. Ngay sau đó, lính gác vội vã gõ cửa, cao giọng báo:
“Cố tướng quân! Có điện khẩn từ tư lệnh Trần! Ít nhất mười hai máy bay của địch vừa quay lại không kích khu vực lân cận Côn Luân Quan, phỏng đoán là hành động trả đũa! Xin lập tức cử quân chi viện!”
Cố Trường Quân lập tức bật dậy khỏi giường. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Anh bước nhanh ra khỏi doanh trại, chạy thẳng về phía sân bay.
………………..
Trận không chiến kéo dài suốt cả ngày trong thế giằng co liên tục.
Cố Trường Quân lái máy bay dẫn đầu đội yểm trợ, chống chọi lại đợt tấn công dữ dội từ máy bay địch. Khi bắn hạ được chiếc cuối cùng chưa kịp tháo chạy, anh nhìn theo luồng khói đen dài từ thân máy bay đó kéo lê xuống không trung, rơi xuống phía xa, trời cũng dần sập tối.
Khoảng cách từ đây về sân bay gần nhất cũng phải mấy trăm cây số. Cố Trường Quân vẫn tiếp tục điều khiển máy bay dẫn đội bay quay lại. Đi được nửa đường, bình nhiên liệu đã bắt đầu cảnh báo sắp cạn. Không lâu sau, các máy bay yểm trợ bay theo anh cũng lần lượt phát tín hiệu nguy cấp vì thiếu nhiên liệu.
Mùa đông, bóng đêm buông xuống nhanh hơn thường lệ. Chẳng bao lâu, khung cảnh bên dưới đã tối đen như mực. Dù là phi công được huấn luyện tinh nhuệ, trong bóng tối dày đặc như thế này cũng không thể xác định rõ tình hình địa hình bên dưới.
Có thể phán đoán nơi đây gần huyện thành Tân Dương, xung quanh toàn là vùng núi, ngoại trừ vùng phụ cận huyện thành thì không có chỗ nào bằng phẳng để hạ cánh.
Phải nhanh chóng tìm một khu vực thích hợp để hạ cánh khẩn cấp. Vì cất cánh quá gấp, tiếp tế trên máy bay không đầy đủ. Bên người Cố Trường Quân chỉ còn đúng một quả pháo sáng cuối cùng. Anh lập tức dùng đèn tín hiệu ra hiệu cho các máy bay phía sau hạ thấp độ cao, chuẩn bị hạ cánh. Đến khi đoán được đã gần sát độ cao cần thiết, anh mới hướng về phía mặt đất bắn pháo sáng.
Ánh sáng rực lên từ pháo hiệu cuối cùng chiếu rõ một mảnh đất tương đối bằng phẳng bên dưới. Dưới sự dẫn dắt của anh, ba chiếc máy bay yểm trợ theo sau lần lượt hạ cánh an toàn trong bóng tối.
Cố Trường Quân vẫn tiếp tục điều khiển máy bay bay vòng quanh vùng trời tối đen như mực phía trên huyện thành Tân Dương. Mức nhiên liệu đã cạn đến vạch cuối cùng, động cơ bắt đầu phát ra âm thanh bất thường. Giờ đây, anh chỉ còn hai lựa chọn. Một là bỏ máy bay, nhảy dù thoát thân. Hai là liều mình hạ cánh trong tình trạng tầm nhìn gần như bằng không giữa đêm tối.
Ở thời điểm cam go đến mức này, mỗi chiến cơ đều vô cùng quý giá. Cố Trường Quân không muốn dễ dàng từ bỏ máy bay như vậy. Anh chỉ ngẫm nghĩ thoáng chốc, rồi quyết định dựa vào phương hướng ánh sáng pháo hiệu vừa rồi chiếu xuống và sự hiểu biết đại khái về địa hình huyện thành mà mạo hiểm hạ cánh.
Anh chậm rãi điều chỉnh độ cao, thận trọng rà soát vùng trời phía trên huyện thành, cố tìm một nơi bằng phẳng thích hợp để tiếp đất. Khi đang lặp đi lặp lại việc dò xét trong bóng tối, điều kỳ diệu bất ngờ xảy ra.
Ở phía xa, nơi trời đêm đen đặc như mực, bất chợt lóe lên một chấm lửa. Ban đầu chỉ là những đốm nhỏ le lói, như ánh nến lập lòe trong gió, nhưng rất nhanh, ánh lửa ấy tụ lại thành từng mảng sáng rực, mỗi lúc một nhiều, một rõ, chói lòa giữa màn đêm.
Cảnh tượng ấy giống như có ai đó đang châm lên cả bầu trời sao, rồi từng ngôi sao sáng tụ thành một dải ngân hà, tựa như hai bên đường băng trong chuyến bay đêm đang dần được thắp sáng bởi ánh đèn chỉ dẫn hoa tiêu.
Cố Trường Quân bừng tỉnh ngộ, dùng chút nhiên liệu cuối cùng còn sót lại, hướng về phía ánh lửa đang bừng sáng mà bay tới. Cuối cùng, chiếc máy bay của anh lướt sát qua đỉnh tường thành Tân Dương, an toàn đáp xuống một cánh đồng bằng phẳng ngoài thành. Thứ đã dẫn đường cho anh chính là ánh lửa của người dân nơi đây.
Sau khi Diêu Tái Từ, người điều khiển một trong ba máy bay yểm trợ hạ cánh, anh lập tức báo rõ thân phận, khẩn thiết nhờ người dân giúp thắp sáng vùng đất ngoài thành để dẫn đường cho Cố Trường Quân còn đang bay vòng phía trên.
Tin tức lan nhanh. Chỉ trong vòng hơn mười phút, hàng trăm người dân tay cầm đèn lồng, bó đuốc, dầu cây trẩu, thậm chí bất cứ thứ gì có thể phát sáng, ào ra khỏi cổng thành, chạy tới cánh đồng trống kia, nhóm lên từng đống lửa trại.
Cho đến khi máy bay của Cố Trường Quân hạ cánh an toàn, vẫn còn có người ôm theo cả cánh cửa và khung cửa sổ vừa gỡ khỏi nhà, vội vã chạy tới tiếp viện.
Cố Trường Quân mở cửa máy bay, bước xuống từ khoang lái, cúi người thật sâu, gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng đến những người dân đã cứu anh trong lúc nguy nan.
Một cụ ông xúc động, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào nói:
“Ngày nào phi cơ Nhật cũng lượn lờ trên đầu tụi tôi, thả bom khắp nơi. Nếu không nhờ các cậu đánh đuổi tụi nó đi, tụi tôi đâu còn giữ nổi cái mạng, ai còn để tâm mấy tấm cửa sổ, ván nhà làm gì chứ?”
……….
Cố Trường Quân cùng đồng đội hạ cánh tại sân bay Nam Ninh để nghỉ ngơi, chỉnh quân. Vài ngày sau, một tin tức quan trọng được truyền đến: phu nhân tổng thống đích thân đến Quế Nam để thăm hỏi và động viên toàn thể tướng sĩ đã lập công xuất sắc trong các trận chiến vừa qua.
Bà bất chấp hiểm nguy giữa lửa đạn, thân chinh đến tuyến đầu an ủi binh sĩ, khiến sĩ khí toàn quân dâng cao. Tại Côn Luân Quan – nơi vừa mới giành lại không lâu – Cố Trường Quân cùng Trần Đông Du và các sĩ quan cấp cao khác dẫn đầu toàn quân nghênh đón đoàn của phu nhân tổng thống.
Phu nhân bày tỏ sự cảm kích sâu sắc với những người đã không tiếc máu xương chiến đấu nơi tiền tuyến, đồng thời truyền đạt lời khen thưởng từ tổng thống. Sau buổi gặp mặt và tuyên dương, bà mời riêng Cố Trường Quân đến doanh trại tạm thời của mình.
Bà mỉm cười nói:
“Cố tướng quân, những người lính can trường như các anh tung hoành trên bầu trời, máu nóng và lòng trung dũng của các anh đã vang danh khắp nơi. Nhân dân cả nước đều tự hào về tinh thần bất khuất của các anh. Lần này tôi đến đây, có một vị tiểu thư đồng hành cùng tôi, cô ấy ngưỡng mộ anh đã lâu.
Cô ấy cũng vừa nhận lời mời tham gia công tác chăm sóc thiếu nhi thời chiến. Cô ấy rất mong có được vinh dự được gặp riêng anh một lần.”
Cố Trường Quân hơi sững người, sau đó khẽ nhíu mày:
“Phu nhân, tôi đang vướng nhiều công vụ, e là không tiện gặp gỡ riêng ai. Mong phu nhân nghỉ ngơi cho lại sức sau chặng đường dài vất vả. Tôi xin phép cáo lui.”
Phu nhân tổng thống mỉm cười, ý nhị nói:
“Vị tiểu thư ấy rất kiên quyết. Hôm nay, dù tướng quân có muốn gặp hay không, e là cuối cùng cũng sẽ phải gặp thôi.”
Cuộc kháng chiến toàn diện đã kéo dài gần hai năm. Mộng tưởng thôn tính Trung Quốc trong thời gian ngắn của quân Nhật đã bị đánh tan, chiến sự bắt đầu bước vào giai đoạn giằng co căng thẳng.
Một tháng trước, đúng vào mùa đông năm nay, để khích lệ lòng dân và nâng cao sĩ khí, chính phủ đã xây dựng và triển khai một kế hoạch phản công quy mô toàn quốc. Trong số đó, mặt trận phản công tại Chiến khu số 4 – Nam Ninh – là chiến dịch lớn nhất.
Ngoài việc điều động nhiều sư đoàn bộ binh tham chiến, để đối phó với các đợt không kích dữ dội ngày đêm từ phía Nhật Bản, Cố Trường Quân đích thân chỉ huy Đại đội Không quân số 4 và số 5, tiến hành các cuộc giao tranh ác liệt trên không với lực lượng không quân tinh nhuệ của địch vốn có ưu thế vượt trội về số lượng.
Mãi cho đến ngày hôm qua, sau gần một tháng công phá gian khổ, các lực lượng bộ binh do Tư lệnh Chiến khu số 4 Trần Đông Du dẫn đầu cuối cùng đã phá được tuyến phòng ngự vững chắc của quân Nhật, đánh bật địch ra khỏi phòng tuyến cố thủ tại Côn Luân Quan, gây cho chúng thương vong nặng nề và tổn thất nghiêm trọng. Quân Nhật buộc phải rút lui.
Kể từ khi bắt đầu phản công, suốt hơn một tháng qua, các trận không chiến trên bầu trời diễn ra vô cùng khốc liệt. Không chỉ khiến đại đội không quân Lộc Phòng – vốn luôn bất khả chiến bại trên không – chịu tổn thất quá nửa, mà tại Côn Luân Quan, chiến sự cũng bước vào giai đoạn giằng co ác liệt, binh lực hao tổn nghiêm trọng. Trong suốt một thời gian dài, chiến tuyến không thể tiến thêm, và lực lượng không quân đã trở thành yếu tố then chốt giữ vai trò xuyên suốt trong việc xoay chuyển cục diện.
Vài ngày trước, bất chấp lời khuyên can của Trần Đông Du, Cố Trường Quân đã mạo hiểm tính mạng, trong điều kiện không có hoa tiêu và gần như không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, dựa vào kỹ thuật bay xuất sắc và trí nhớ địa hình ban ngày, dẫn đầu hai máy bay tiến hành cuộc không kích bất ngờ vào rạng sáng tại doanh trại của quân Nhật ở Côn Luân Quan.
Khi vừa hạ thấp độ cao để tuần tra, anh phát hiện một căn phòng trong doanh trại vẫn còn ánh đèn, dựa vào trực giác quân sự nhạy bén, anh phán đoán đó là bộ chỉ huy của địch và lập tức tập trung tấn công. Cuộc oanh tạc kéo dài 20 phút. Sau khi hết đạn dược, anh đã kịp thời rút lui trước khi đội không quân địch đến phản công, trở về an toàn khi trời vừa hửng sáng.
Cuộc tập kích chớp nhoáng này mang lại hiệu quả lớn lao: tiêu diệt được tổng chỉ huy của quân Nhật tại Côn Luân Quan – kẻ đang dẫn đầu cuộc họp đêm để lên kế hoạch tác chiến mới. Bộ chỉ huy bị thiêu rụi hoàn toàn. Nhận được tin thắng lợi, Trần Đông Du lập tức phát động tổng tấn công lần nữa. Sau gần một ngày một đêm khổ chiến, cuối cùng quân ta đánh tan toàn bộ lực lượng địch, đoạt lại Côn Luân Quan – vùng đất đã rơi vào tay quân Nhật suốt gần một năm trời.
Từ khi kháng chiến bùng nổ đến nay, có người dũng cảm hy sinh nơi sa trường, cũng có kẻ phản bội dân tộc một cách công khai. Điển hình như Đường Tử Tường – kẻ cầm đầu phái đầu hàng – chỉ một năm sau ngày chiến tranh toàn quốc bùng nổ đã bất chấp sự căm phẫn của nhân dân, công khai gửi điện xin hàng, trở về Bắc Bình – vùng bị Nhật chiếm đóng – lập nên "chính phủ thân Nhật". Từng lớp Hán gian nối nhau quy phục, trong đó có cả nhà họ Diệp. Dưới danh nghĩa “cứu quốc”, cái gọi là chính phủ thân Nhật thật ra chỉ là công cụ b*n n**c không hơn không kém.
Sau chuỗi ngày dài u tối, cả dân tộc đã quá khao khát một thắng lợi mới mẻ và vinh quang.
Tin chiến thắng vừa được điện báo ra toàn quốc, khắp nơi vỡ òa niềm vui sướng, hàng triệu người xúc động đến rơi nước mắt. Đêm nay, định sẵn sẽ là một đêm không ngủ. Và Cố Trường Quân, người anh hùng thầm lặng ấy, là một trong những người mất ngủ ấy.
Cái giá của thắng lợi vẫn là vô cùng thảm khốc. Hơn một tháng qua, suốt trong thời gian chiến dịch diễn ra khốc liệt, hễ có cơ hội là Cố Trường Quân lại lặng lẽ tìm kiếm xác máy bay và thi thể của các đồng đội. Anh cố gắng hết sức để đưa họ trở về.
Anh không thể để những người đã cùng mình chiến đấu vì đất nước phải nằm lại nơi hoang vu lạnh lẽo mà không ai hay biết. Dù chỉ là một mảnh vỡ nhỏ của mũ bay, anh cũng muốn tận tay trao lại cho thân nhân họ, như một lời giải thích, như một chút công đạo cuối cùng dành cho những người anh hùng đã không trở về.
Côn Luân Quan cuối cùng cũng đã được đánh chiếm lại.
Bên tai giờ đây không còn những âm thanh đinh tai nhức óc của pháo binh, không còn tiếng gầm rú rung trời của động cơ phi cơ. Xung quanh chỉ còn lại một khoảng lặng đến lạ thường, yên tĩnh đến mức khiến người ta ngỡ ngàng, không thể tin rằng đây là thực tại.
Anh cũng đã mệt mỏi đến cùng cực. Lẽ ra đêm nay phải là lúc anh được nghỉ ngơi yên ổn sau bao ngày chiến đấu căng thẳng. Nhưng anh lại chẳng hề cảm thấy buồn ngủ.
Bốn giờ sáng, trong bóng tối đặc quánh, anh mở mắt thao thức, lăn qua lăn lại mà vẫn không tài nào chợp mắt. Cuối cùng, anh lấy từ trong người ra một chiếc bật lửa, bật lên một tia lửa nhỏ, và trong ánh sáng mỏng manh ấy, anh rút ra một bức thư được cất kỹ trong túi áo ngực.
Đó là bức thư Tiêu Mộng Hồng gửi cho anh thông qua Diêu Tái Từ hai năm trước, ngay trước khi cô rời đi tại sân bay. Bức thư ấy, suốt hai năm trời, chưa một khắc nào rời khỏi anh. Lúc nào cũng mang bên người. Mỗi khi đêm xuống, mỗi khi nỗi nhớ cô dâng trào, anh lại lặng lẽ lấy ra xem.
Giấy thư đã sờn đi vì bị anh v**t v* quá nhiều, mép giấy nổi lông, chỗ gấp còn có dấu rách nhẹ.
"Trường Quân,
Em vốn không định rời đi vào thời điểm này, nhưng nghĩ đến mẹ anh và cả Hiến Nhi, sau bao ngày cân nhắc, cuối cùng em vẫn quyết định nghe theo lời anh.
Trước khi rời đi, trong lòng em có bao nhiêu điều muốn nói mà chưa kịp thổ lộ. Cảm ơn cánh hồng nhạn mang thư, đôi cá gửi tình. Có những lời nếu phải nói mặt đối mặt, có lẽ em lại chẳng thể mở miệng nổi.
Em muốn nói với anh điều đầu tiên: Dù chiến cuộc có gian nan đến đâu, chỉ cần kiên trì đi tiếp, thắng lợi cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về chúng ta. Điều này, em chưa từng nghi ngờ. Cục diện thế giới mênh mông cuồn cuộn, chính nghĩa sẽ luôn được ủng hộ, còn tà ác thì chẳng ai giúp đỡ. Thắng lợi của chính nghĩa có thể đến chậm, nhưng tuyệt đối không phải là không đến. Khi các anh đang vì đại nghĩa mà chiến đấu quên mình nơi tiền tuyến, xin hãy nhận lấy sự kính trọng sâu sắc và tình yêu chân thành từ những người ở hậu phương như em.
Điều thứ hai em muốn nói là, em yêu anh. Tình yêu của một người con gái dành cho người đàn ông của đời mình. Em đã từng ghét cái sự tự cao, ngang bướng, và cả những thói quen khiến người khác không thể sống chung của anh. Nhưng cho dù là vậy, em vẫn yêu anh. Bởi vì anh đáng để em yêu.
Tự hỏi lòng mình, em cũng là một người đầy khuyết điểm, đâu có hoàn hảo gì. Bao năm sống cùng nhau, em cũng từng khiến anh không ít lần bối rối và mệt mỏi.
Rất nhiều năm trước, khi chúng ta còn bên nhau, cả hai đều vì lòng kiêu hãnh, vì cái tôi quá lớn mà không học cách bao dung hay hiểu nhau. Cho đến khi chia xa, rồi lại gặp lại và giờ, một lần nữa buộc phải xa cách, em mới nhận ra mình đã yêu anh đến nhường nào. Tình yêu đó sớm đã vượt lên trên mọi điều khác.
Em hiểu ra điều đó có lẽ hơi muộn. Nhưng chưa phải là quá muộn. Hôm đó khi anh rời đi, thái độ như thể là một lời chia tay vĩnh viễn. Em còn chưa kịp nói những điều mình muốn. Vậy nên, giờ em muốn nói rõ: đó không phải là chia tay. Chỉ là tạm biệt. Sẽ có một ngày chúng ta gặp lại.
Em còn muốn nói với anh rằng, suốt cuộc đời này, em sẽ không thể gặp được người đàn ông thứ hai nào thích hợp với em như anh. Có thể anh cũng không phải là người hiểu em nhất, nhưng em sẽ chờ anh. Chờ đến ngày anh quét sạch kẻ thù, bình an trở về. Khi ấy, dù giữa chúng ta vẫn còn khác biệt, vẫn còn tranh cãi, bởi anh là người đàn ông đầy khí chất và bản lĩnh, còn em chẳng phải là người phụ nữ quen nghe lời đàn ông, thì em vẫn sẽ cùng anh đối mặt, cùng anh vượt qua. Em sẽ không giống như trước đây nữa, dùng cách rời bỏ để né tránh và trừng phạt anh.
Điều thứ ba, thẳng thắn mà nói, trước khi viết những dòng này, em có chút do dự, sợ rằng điều em sắp nói sẽ khiến anh giật mình hoặc kinh ngạc. Nhưng em vẫn lấy hết can đảm để viết. Sự thật là, cho đến tận bây giờ, trên giấy tờ, chúng ta vẫn là vợ chồng. Em chưa từng ký tên vào lá đơn ly hôn mà anh đã đưa từ năm đó. Lúc đầu, em tự nhủ: khi nào cần dùng đến, hoặc nếu nghe tin anh tái hôn, em sẽ ký. Thế rồi lá thư đó vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo của em suốt bao năm qua.
Và rồi thời gian trôi đi, em dần nhận ra: có lẽ sự chần chừ ấy cũng là một cách mà số phận giữ lấy anh cho em. Chúng ta đến bây giờ, vẫn là vợ chồng. Nhưng điều em muốn nói, không phải là chuyện đó. Dù cho hôm nay chúng ta thực sự không còn mối liên hệ gì, dù anh vì thất vọng mà quyết định rời xa em mãi mãi… Thì em cũng sẽ đuổi theo anh. Sẽ làm mọi cách để anh một lần nữa yêu em.”
Lá thư dài khép lại bằng dòng chữ: “Hôn anh. Chờ anh trở về.”
Chỉ là một bức thư như vậy, mà suốt hai năm qua, Cố Trường Quân đã đọc không biết bao nhiêu lần. Thậm chí anh đã thuộc làu từng chữ. Trong đêm yên tĩnh hiếm hoi giữa chiến sự vừa tạm ngưng, anh không kìm được lại lấy thư ra, dưới ánh lửa yếu ớt từ chiếc bật lửa, đọc lại một lần nữa. Cuối cùng, anh tắt lửa, khẽ đặt phần thư có dòng chữ “Hôn anh” lên môi mình, nhắm mắt lại.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập từ xa vang tới. Ngay sau đó, lính gác vội vã gõ cửa, cao giọng báo:
“Cố tướng quân! Có điện khẩn từ tư lệnh Trần! Ít nhất mười hai máy bay của địch vừa quay lại không kích khu vực lân cận Côn Luân Quan, phỏng đoán là hành động trả đũa! Xin lập tức cử quân chi viện!”
Cố Trường Quân lập tức bật dậy khỏi giường. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Anh bước nhanh ra khỏi doanh trại, chạy thẳng về phía sân bay.
………………..
Trận không chiến kéo dài suốt cả ngày trong thế giằng co liên tục.
Cố Trường Quân lái máy bay dẫn đầu đội yểm trợ, chống chọi lại đợt tấn công dữ dội từ máy bay địch. Khi bắn hạ được chiếc cuối cùng chưa kịp tháo chạy, anh nhìn theo luồng khói đen dài từ thân máy bay đó kéo lê xuống không trung, rơi xuống phía xa, trời cũng dần sập tối.
Khoảng cách từ đây về sân bay gần nhất cũng phải mấy trăm cây số. Cố Trường Quân vẫn tiếp tục điều khiển máy bay dẫn đội bay quay lại. Đi được nửa đường, bình nhiên liệu đã bắt đầu cảnh báo sắp cạn. Không lâu sau, các máy bay yểm trợ bay theo anh cũng lần lượt phát tín hiệu nguy cấp vì thiếu nhiên liệu.
Mùa đông, bóng đêm buông xuống nhanh hơn thường lệ. Chẳng bao lâu, khung cảnh bên dưới đã tối đen như mực. Dù là phi công được huấn luyện tinh nhuệ, trong bóng tối dày đặc như thế này cũng không thể xác định rõ tình hình địa hình bên dưới.
Có thể phán đoán nơi đây gần huyện thành Tân Dương, xung quanh toàn là vùng núi, ngoại trừ vùng phụ cận huyện thành thì không có chỗ nào bằng phẳng để hạ cánh.
Phải nhanh chóng tìm một khu vực thích hợp để hạ cánh khẩn cấp. Vì cất cánh quá gấp, tiếp tế trên máy bay không đầy đủ. Bên người Cố Trường Quân chỉ còn đúng một quả pháo sáng cuối cùng. Anh lập tức dùng đèn tín hiệu ra hiệu cho các máy bay phía sau hạ thấp độ cao, chuẩn bị hạ cánh. Đến khi đoán được đã gần sát độ cao cần thiết, anh mới hướng về phía mặt đất bắn pháo sáng.
Ánh sáng rực lên từ pháo hiệu cuối cùng chiếu rõ một mảnh đất tương đối bằng phẳng bên dưới. Dưới sự dẫn dắt của anh, ba chiếc máy bay yểm trợ theo sau lần lượt hạ cánh an toàn trong bóng tối.
Cố Trường Quân vẫn tiếp tục điều khiển máy bay bay vòng quanh vùng trời tối đen như mực phía trên huyện thành Tân Dương. Mức nhiên liệu đã cạn đến vạch cuối cùng, động cơ bắt đầu phát ra âm thanh bất thường. Giờ đây, anh chỉ còn hai lựa chọn. Một là bỏ máy bay, nhảy dù thoát thân. Hai là liều mình hạ cánh trong tình trạng tầm nhìn gần như bằng không giữa đêm tối.
Ở thời điểm cam go đến mức này, mỗi chiến cơ đều vô cùng quý giá. Cố Trường Quân không muốn dễ dàng từ bỏ máy bay như vậy. Anh chỉ ngẫm nghĩ thoáng chốc, rồi quyết định dựa vào phương hướng ánh sáng pháo hiệu vừa rồi chiếu xuống và sự hiểu biết đại khái về địa hình huyện thành mà mạo hiểm hạ cánh.
Anh chậm rãi điều chỉnh độ cao, thận trọng rà soát vùng trời phía trên huyện thành, cố tìm một nơi bằng phẳng thích hợp để tiếp đất. Khi đang lặp đi lặp lại việc dò xét trong bóng tối, điều kỳ diệu bất ngờ xảy ra.
Ở phía xa, nơi trời đêm đen đặc như mực, bất chợt lóe lên một chấm lửa. Ban đầu chỉ là những đốm nhỏ le lói, như ánh nến lập lòe trong gió, nhưng rất nhanh, ánh lửa ấy tụ lại thành từng mảng sáng rực, mỗi lúc một nhiều, một rõ, chói lòa giữa màn đêm.
Cảnh tượng ấy giống như có ai đó đang châm lên cả bầu trời sao, rồi từng ngôi sao sáng tụ thành một dải ngân hà, tựa như hai bên đường băng trong chuyến bay đêm đang dần được thắp sáng bởi ánh đèn chỉ dẫn hoa tiêu.
Cố Trường Quân bừng tỉnh ngộ, dùng chút nhiên liệu cuối cùng còn sót lại, hướng về phía ánh lửa đang bừng sáng mà bay tới. Cuối cùng, chiếc máy bay của anh lướt sát qua đỉnh tường thành Tân Dương, an toàn đáp xuống một cánh đồng bằng phẳng ngoài thành. Thứ đã dẫn đường cho anh chính là ánh lửa của người dân nơi đây.
Sau khi Diêu Tái Từ, người điều khiển một trong ba máy bay yểm trợ hạ cánh, anh lập tức báo rõ thân phận, khẩn thiết nhờ người dân giúp thắp sáng vùng đất ngoài thành để dẫn đường cho Cố Trường Quân còn đang bay vòng phía trên.
Tin tức lan nhanh. Chỉ trong vòng hơn mười phút, hàng trăm người dân tay cầm đèn lồng, bó đuốc, dầu cây trẩu, thậm chí bất cứ thứ gì có thể phát sáng, ào ra khỏi cổng thành, chạy tới cánh đồng trống kia, nhóm lên từng đống lửa trại.
Cho đến khi máy bay của Cố Trường Quân hạ cánh an toàn, vẫn còn có người ôm theo cả cánh cửa và khung cửa sổ vừa gỡ khỏi nhà, vội vã chạy tới tiếp viện.
Cố Trường Quân mở cửa máy bay, bước xuống từ khoang lái, cúi người thật sâu, gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng đến những người dân đã cứu anh trong lúc nguy nan.
Một cụ ông xúc động, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào nói:
“Ngày nào phi cơ Nhật cũng lượn lờ trên đầu tụi tôi, thả bom khắp nơi. Nếu không nhờ các cậu đánh đuổi tụi nó đi, tụi tôi đâu còn giữ nổi cái mạng, ai còn để tâm mấy tấm cửa sổ, ván nhà làm gì chứ?”
……….
Cố Trường Quân cùng đồng đội hạ cánh tại sân bay Nam Ninh để nghỉ ngơi, chỉnh quân. Vài ngày sau, một tin tức quan trọng được truyền đến: phu nhân tổng thống đích thân đến Quế Nam để thăm hỏi và động viên toàn thể tướng sĩ đã lập công xuất sắc trong các trận chiến vừa qua.
Bà bất chấp hiểm nguy giữa lửa đạn, thân chinh đến tuyến đầu an ủi binh sĩ, khiến sĩ khí toàn quân dâng cao. Tại Côn Luân Quan – nơi vừa mới giành lại không lâu – Cố Trường Quân cùng Trần Đông Du và các sĩ quan cấp cao khác dẫn đầu toàn quân nghênh đón đoàn của phu nhân tổng thống.
Phu nhân bày tỏ sự cảm kích sâu sắc với những người đã không tiếc máu xương chiến đấu nơi tiền tuyến, đồng thời truyền đạt lời khen thưởng từ tổng thống. Sau buổi gặp mặt và tuyên dương, bà mời riêng Cố Trường Quân đến doanh trại tạm thời của mình.
Bà mỉm cười nói:
“Cố tướng quân, những người lính can trường như các anh tung hoành trên bầu trời, máu nóng và lòng trung dũng của các anh đã vang danh khắp nơi. Nhân dân cả nước đều tự hào về tinh thần bất khuất của các anh. Lần này tôi đến đây, có một vị tiểu thư đồng hành cùng tôi, cô ấy ngưỡng mộ anh đã lâu.
Cô ấy cũng vừa nhận lời mời tham gia công tác chăm sóc thiếu nhi thời chiến. Cô ấy rất mong có được vinh dự được gặp riêng anh một lần.”
Cố Trường Quân hơi sững người, sau đó khẽ nhíu mày:
“Phu nhân, tôi đang vướng nhiều công vụ, e là không tiện gặp gỡ riêng ai. Mong phu nhân nghỉ ngơi cho lại sức sau chặng đường dài vất vả. Tôi xin phép cáo lui.”
Phu nhân tổng thống mỉm cười, ý nhị nói:
“Vị tiểu thư ấy rất kiên quyết. Hôm nay, dù tướng quân có muốn gặp hay không, e là cuối cùng cũng sẽ phải gặp thôi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









