8
Dư đảng của kẻ giả mạo gây loạn ở ngoại ô kinh thành, Tần Sóc phụng mệnh xuất chinh.
Năm ngày sau tiệp báo truyền về, quân phản loạn đã bị tiêu diệt toàn bộ.
Ta sang phủ Tướng quân bên cạnh tìm hắn, thị vệ nói hắn vẫn ở trong quân doanh chưa về.
Lúc đi, ta nghe gia nhân trong phủ nhỏ tiếng bàn tán rằng tiểu tướng quân rõ ràng đang ở trong thư phòng.
Lòng ta hụt hẫng, tại sao Tần Sóc lại không muốn gặp ta? Trong cung mở tiệc khánh công, Hoàng đế đặc chỉ mệnh ta phó yến.
Ta đi qua con đường cung dài dằng dặc, nghe thấy tiếng bàn tán thầm thì từ phía góc cua.
Tiến lại gần, vài cung nữ đang thấp giọng nói chuyện dưới hành lang.
"Nghe nói gì chưa? Bệ hạ định ban hôn cho Tần tiểu tướng quân đấy!"
"Thật sao? Quý nữ nhà ai mà có phúc khí thế nhỉ!"
"Quý nữ gì chứ, ta nghe các tỷ tỷ hầu hạ ở điện Càn Thanh nói, Bệ hạ có ý chiêu ngài ấy làm phò mã!"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Phò mã? Với Thất công chúa sao?"
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Thất công chúa dung mạo đều thuộc hàng xuất chúng, với Tần tướng quân đúng thật là lang tài nữ mạo..."
Ta khựng lại tại chỗ, ngón tay bất giác cuộn lại, đ.â.m sâu vào lòng bàn tay. Chẳng trách hắn trốn tránh ta, hóa ra là để tránh hiềm nghi.
Trong lúc tâm thần không yên, tua rua của miếng ngọc bội bên hông không biết từ lúc nào đã quấn vào tay áo.
Ta vừa cử động, miếng ngọc bội tuột ra, vang lên một tiếng "cộp" giòn tan, rơi xuống đất.
Tim ta hẫng một nhịp. Kiếp trước cũng vào khoảng thời gian này, miếng ngọc bội này cũng từng rơi như vậy một lần.
Cùng một vị trí, cùng một vết nứt, giống như một loại điềm báo nào đó.
Ta thẫn thờ bước vào đại điện. Tần Sóc ngồi ở vị trí đầu tiên của hàng võ tướng, một thân cẩm bào đen tuyền càng tôn lên vẻ anh tuấn, cương nghị của hắn.
Từ lúc ta vào điện, ánh mắt hắn luôn dõi theo ta. Ta như ngồi trên đống bàn chông, chỉ biết cúi đầu, uống hết ly này đến ly khác.
Ngự t.ửu vào miệng thì ngọt thanh, nhưng hậu vị rất mạnh. Vài ly vào bụng, gò má ta bắt đầu nóng bừng.
Tiệc rượu diễn ra được nửa chừng, Thất công chúa đột nhiên đứng dậy, bưng ly rượu đi đến trước mặt Tần Sóc.
Giọng nàng trong trẻo: "Tần tướng quân, bản cung kính ngài một ly. Đa tạ Tần tướng quân đã bảo vệ giang sơn Đại Chu ta được thái bình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công chúa đích thân kính rượu, đó là một vinh dự to lớn. Tần Sóc đứng dậy, uống cạn một hơi: "Thần tạ ơn công chúa."
Thất công chúa cũng mỉm cười uống hết, ánh mắt lưu chuyển, tình ý hiện rõ mười mươi.
Ta siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay, thật sự không thể ngồi yên được nữa, lẳng lặng rời khỏi đại điện.
Ngự hoa viên đêm hè rất yên tĩnh, ta ngồi xổm phía sau hòn non bộ, nhìn lũ kiến bò qua bò lại trong kẽ đá.
Một con, hai con, ba con... Hơi men lẫn với nỗi uất nghẹn trong lòng dâng trào, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã xuống đất.
"Chiêu Ý?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Ta quay đầu lại, thấy Tần Sóc đang sải bước tới, trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng.
"Sao nàng lại ở đây?" Hắn ngồi xuống trước mặt ta, chân mày nhíu c.h.ặ.t, "Uống nhiều quá rồi?"
Ta ngước nhìn hắn, mỉm cười chua chát: "Tần Sóc, à không, Phò mã gia, chúc mừng ngài nhé, tiền đồ rộng mở."
Hắn khựng lại, vội vàng giải thích: "Ta không có ý với công chúa, ta..." Lời đến môi lại kịp thời nuốt xuống.
"Ngươi cái gì? Nói đi chứ!"
Ta khẽ thở dài, giọng nói run rẩy, "Đêm trước khi xuất chinh, ngươi hẹn ta ra Kính Hồ, không đơn giản chỉ là để đưa cho ta con d.a.o găm đó thôi đâu nhỉ? Ngươi rốt cuộc muốn nói gì với ta?"
Sắc mặt Tần Sóc có chút nhợt nhạt: "Chiêu Ý, nàng say rồi."
"Ta không say!" Ta đột ngột đứng bật dậy, loạng choạng vài bước.
Tần Sóc đưa tay đỡ lấy ta, ta thuận thế túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn lại gần. Hơi thở ấm áp quẩn quanh giữa hai người.
"Tần Sóc, ngươi rốt cuộc có nói hay không?"
Đồng t.ử hắn hơi co lại, hồi lâu không nói nên lời. Ta nản lòng thoái chí, phất tay áo định rời đi.
Bất thình lình, Tần Sóc cúi người xuống, nồng nhiệt đặt lên môi ta một nụ hôn.
Đôi môi hắn rất lạnh, ta c.ắ.n hắn một cái, hắn rên khẽ một tiếng nhưng không chịu buông ra.
Lâu sau, ta đẩy hắn ra, thở dốc nhìn trừng trừng vào mắt hắn: "Bây giờ có thể nói được rồi chứ?"
Tần Sóc giơ tay, dùng đầu ngón tay quẹt đi vệt m.á.u nơi khóe môi, cay đắng lên tiếng: "Chiêu Ý, ta muốn nói là, ta ái mộ nàng."
"Nhưng ta... không sống quá được ba năm nữa."
Dư đảng của kẻ giả mạo gây loạn ở ngoại ô kinh thành, Tần Sóc phụng mệnh xuất chinh.
Năm ngày sau tiệp báo truyền về, quân phản loạn đã bị tiêu diệt toàn bộ.
Ta sang phủ Tướng quân bên cạnh tìm hắn, thị vệ nói hắn vẫn ở trong quân doanh chưa về.
Lúc đi, ta nghe gia nhân trong phủ nhỏ tiếng bàn tán rằng tiểu tướng quân rõ ràng đang ở trong thư phòng.
Lòng ta hụt hẫng, tại sao Tần Sóc lại không muốn gặp ta? Trong cung mở tiệc khánh công, Hoàng đế đặc chỉ mệnh ta phó yến.
Ta đi qua con đường cung dài dằng dặc, nghe thấy tiếng bàn tán thầm thì từ phía góc cua.
Tiến lại gần, vài cung nữ đang thấp giọng nói chuyện dưới hành lang.
"Nghe nói gì chưa? Bệ hạ định ban hôn cho Tần tiểu tướng quân đấy!"
"Thật sao? Quý nữ nhà ai mà có phúc khí thế nhỉ!"
"Quý nữ gì chứ, ta nghe các tỷ tỷ hầu hạ ở điện Càn Thanh nói, Bệ hạ có ý chiêu ngài ấy làm phò mã!"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Phò mã? Với Thất công chúa sao?"
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Thất công chúa dung mạo đều thuộc hàng xuất chúng, với Tần tướng quân đúng thật là lang tài nữ mạo..."
Ta khựng lại tại chỗ, ngón tay bất giác cuộn lại, đ.â.m sâu vào lòng bàn tay. Chẳng trách hắn trốn tránh ta, hóa ra là để tránh hiềm nghi.
Trong lúc tâm thần không yên, tua rua của miếng ngọc bội bên hông không biết từ lúc nào đã quấn vào tay áo.
Ta vừa cử động, miếng ngọc bội tuột ra, vang lên một tiếng "cộp" giòn tan, rơi xuống đất.
Tim ta hẫng một nhịp. Kiếp trước cũng vào khoảng thời gian này, miếng ngọc bội này cũng từng rơi như vậy một lần.
Cùng một vị trí, cùng một vết nứt, giống như một loại điềm báo nào đó.
Ta thẫn thờ bước vào đại điện. Tần Sóc ngồi ở vị trí đầu tiên của hàng võ tướng, một thân cẩm bào đen tuyền càng tôn lên vẻ anh tuấn, cương nghị của hắn.
Từ lúc ta vào điện, ánh mắt hắn luôn dõi theo ta. Ta như ngồi trên đống bàn chông, chỉ biết cúi đầu, uống hết ly này đến ly khác.
Ngự t.ửu vào miệng thì ngọt thanh, nhưng hậu vị rất mạnh. Vài ly vào bụng, gò má ta bắt đầu nóng bừng.
Tiệc rượu diễn ra được nửa chừng, Thất công chúa đột nhiên đứng dậy, bưng ly rượu đi đến trước mặt Tần Sóc.
Giọng nàng trong trẻo: "Tần tướng quân, bản cung kính ngài một ly. Đa tạ Tần tướng quân đã bảo vệ giang sơn Đại Chu ta được thái bình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công chúa đích thân kính rượu, đó là một vinh dự to lớn. Tần Sóc đứng dậy, uống cạn một hơi: "Thần tạ ơn công chúa."
Thất công chúa cũng mỉm cười uống hết, ánh mắt lưu chuyển, tình ý hiện rõ mười mươi.
Ta siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay, thật sự không thể ngồi yên được nữa, lẳng lặng rời khỏi đại điện.
Ngự hoa viên đêm hè rất yên tĩnh, ta ngồi xổm phía sau hòn non bộ, nhìn lũ kiến bò qua bò lại trong kẽ đá.
Một con, hai con, ba con... Hơi men lẫn với nỗi uất nghẹn trong lòng dâng trào, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã xuống đất.
"Chiêu Ý?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Ta quay đầu lại, thấy Tần Sóc đang sải bước tới, trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng.
"Sao nàng lại ở đây?" Hắn ngồi xuống trước mặt ta, chân mày nhíu c.h.ặ.t, "Uống nhiều quá rồi?"
Ta ngước nhìn hắn, mỉm cười chua chát: "Tần Sóc, à không, Phò mã gia, chúc mừng ngài nhé, tiền đồ rộng mở."
Hắn khựng lại, vội vàng giải thích: "Ta không có ý với công chúa, ta..." Lời đến môi lại kịp thời nuốt xuống.
"Ngươi cái gì? Nói đi chứ!"
Ta khẽ thở dài, giọng nói run rẩy, "Đêm trước khi xuất chinh, ngươi hẹn ta ra Kính Hồ, không đơn giản chỉ là để đưa cho ta con d.a.o găm đó thôi đâu nhỉ? Ngươi rốt cuộc muốn nói gì với ta?"
Sắc mặt Tần Sóc có chút nhợt nhạt: "Chiêu Ý, nàng say rồi."
"Ta không say!" Ta đột ngột đứng bật dậy, loạng choạng vài bước.
Tần Sóc đưa tay đỡ lấy ta, ta thuận thế túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn lại gần. Hơi thở ấm áp quẩn quanh giữa hai người.
"Tần Sóc, ngươi rốt cuộc có nói hay không?"
Đồng t.ử hắn hơi co lại, hồi lâu không nói nên lời. Ta nản lòng thoái chí, phất tay áo định rời đi.
Bất thình lình, Tần Sóc cúi người xuống, nồng nhiệt đặt lên môi ta một nụ hôn.
Đôi môi hắn rất lạnh, ta c.ắ.n hắn một cái, hắn rên khẽ một tiếng nhưng không chịu buông ra.
Lâu sau, ta đẩy hắn ra, thở dốc nhìn trừng trừng vào mắt hắn: "Bây giờ có thể nói được rồi chứ?"
Tần Sóc giơ tay, dùng đầu ngón tay quẹt đi vệt m.á.u nơi khóe môi, cay đắng lên tiếng: "Chiêu Ý, ta muốn nói là, ta ái mộ nàng."
"Nhưng ta... không sống quá được ba năm nữa."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









