7

Trước khi rời đi, Tần Sóc đã phế sạch gân tay gân chân của kẻ giả mạo.

Tiếng gào thét thê lương vang vọng, vị "Thiên t.ử" mới vừa rồi còn cao cao tại thượng, giờ đây như một vũng bùn lầy co giật trên mặt đất. 

Ta đứng một bên, trong lòng không có cảm giác khoái lạc vì trả được đại thù, chỉ thấy đặc biệt mỉa mai.

Ta và Tần Sóc cầm bản đồ, vượt qua mấy tầng cơ quan, đi đến nơi sâu nhất của Hoàng lăng. 

Một cánh cửa đá chặn mất lối đi, Tần Sóc lùi lại hai bước, kiếm quang loé lên, cửa đá ầm ầm vỡ vụn.

Phía sau cánh cửa, trong góc phòng có một người đang cuộn tròn, mặc trung y màu minh vàng, nghe thấy động tĩnh thì chậm rãi ngẩng đầu. 

Gương mặt ấy tuy gầy gò tiều tuỵ, nhưng đường nét lông mày và mắt vô cùng quen thuộc.

Ông ta khàn giọng hỏi: "Các ngươi là người của ai?"

Tần Sóc quỳ một gối xuống đất: "Thế t.ử Trấn Bắc Hầu Tần Sóc, phụng mật chỉ của Thái hậu, đến đây cứu giá."

Hoàng đế nhìn chằm chằm hắn: "Thái hậu chẳng phải đã băng hà rồi sao?"

Trong đầu ta có thứ gì đó loé qua, nhưng quá nhanh không sao bắt kịp.

Tần Sóc mặt không đổi sắc: "Thần biết. Nhưng nếu không nói là phụng chỉ Thái hậu, liệu Bệ hạ có tin thần không?"

Hoàng đế nheo mắt, nhìn hắn hồi lâu, rồi ánh mắt lại rơi trên người ta: "Nha đầu này là ai?"

"Khương thị nữ, Khương Chiêu Ý." 

Ta hành lễ, "Phụ thân là Khương Minh Uyên."

"Chiêu Ý?" 

Hoàng đế thật lẩm bẩm: "Khương thị lang, ông ấy còn sống sao?"

Có lẽ vì vừa trải qua sự gian trá của kẻ giả mạo, toàn thân ta bất giác nổi lên một cơn ớn lạnh. 

Cố nén cảm xúc trong lòng, ta đáp: "Vâng, phụ thân vẫn luôn âm thầm điều tra tung tích của Bệ hạ."

Hoàng đế im lặng hồi lâu, đột nhiên bật cười khe khẽ, tiếng cười thê lương. 

"Ba năm rồi, Trẫm bị nhốt ở đây tròn ba năm, mà trong triều không một ai phát hiện ra người trên long ỷ đã bị đ.á.n.h tráo sao?"

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng: "Có người đã phát hiện, chỉ là khiếp sợ trước uy quyền tàn bạo, không dám nói, không thể nói."

"Vậy tại sao ngươi dám đến? Ngươi không sợ ch.ết  sao?"

"Vì thần nữ đã ch.ết  một lần rồi, nên biết có những chuyện còn đáng sợ hơn cả cái ch.ết ."

Hoàng đế chậm rãi đứng dậy, dáng vẻ hơi khom nhưng uy nghiêm vẫn còn đó: "Đưa Trẫm ra ngoài."

Lúc rời đi, Hoàng đế ngoảnh đầu nhìn sâu vào đường hầm tối om, lẩm bẩm: 

"Giang sơn của Trẫm lại bị một tên xướng ca ngồi hưởng ba năm, thật nực cười hết chỗ nói."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xướng ca? Ta và Tần Sóc nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt.

Hoàng đế bí mật hồi cung, bụi trần dường như đã định, ta và Tần Sóc sóng vai cưỡi ngựa ngoài cửa cung. 

Trong lòng nghi vân cuộn trào, ta không nhịn được mà chất vấn:

"Tần Sóc, có phải ngươi đã sớm biết Hoàng đế trong cung là giả không?" 

"Đêm đó ta đến tìm ngươi, thân binh của ngươi đã chờ sẵn ở cửa sau, ngươi sớm đã dàn xếp xong xuôi rồi, đúng không?" 

"Suốt dọc đường này, bất kể ta nói ra những lời tiên tri hoang đường thế nào, ngươi chưa từng nghi ngờ ta lấy một phân, đó là vì ngươi sớm đã biết hết rồi, phải không?"

Tần Sóc ghìm cương ngựa, bóng chiều tà khiến khuôn mặt hắn trở nên hơi mờ ảo. 

Hắn thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

"Chiêu Ý, nếu ta nói, ta cũng đã mơ một giấc mơ, một giấc mơ chân thực đến mức khi tỉnh lại l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đau nhói, nàng có tin không?"

"Ngươi mơ thấy gì?"

"Ta mơ thấy nàng tự vẫn ngay trước ngựa của ta."

Ta như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy. Hắn hóa ra cũng…

Tần Sóc nhìn ta, trong mắt thoáng hiện nỗi đau sâu sắc: "Chiêu Ý, nàng nói cho ta biết tại sao nàng lại làm vậy, nàng... nàng là để bảo vệ ta sao?"

Ta há miệng, cổ họng như bị chặn đứng, một chữ cũng không thốt ra được.

Kiếp trước, tỳ nữ chăm sóc ta vốn tính thiện lương, nghe ta lẩm bẩm tên Tần Sóc vô số lần, một ngày nọ đã kể cho ta nghe rằng khắp hang cùng ngõ hẻm đang đồn đại Tần Sóc cấu kết với phương Bắc, nếu hắn về cung phục mệnh, Hoàng đế sẽ dùng tội mưu phản để gi.ết  hắn ngay tại chỗ.

Ta tin chắc Tần Sóc trung quân ái quốc, không thể nào mưu phản, nhất định là có người vu khống. 

Phụ thân từng nói, cục diện triều đình biến ảo khôn lường, đầy rẫy những mưu mô và đấu đá.

Lúc đó ta nhà tan cửa nát, chẳng còn thiết sống, tâm nguyện duy nhất là mong hắn có thể sống sót.

Con d.a.o ngắn đó, tỳ nữ đã giúp ta mài đi mài lại rất nhiều lần. 

Ta nén cơn đau kịch liệt ở tay, luyện tập hết lần này đến lần khác, chỉ để có thể cầm nó thật chắc chắn.

Nếu ta tự vẫn trước mặt Tần Sóc, vừa có thể chấm dứt tâm niệm của kẻ đã bắt cóc ta, vừa có thể giúp Tần Sóc gánh một tội nhẹ là "ép ch.ết  quý nữ", bị phát vãng ra biên ải, đi càng xa càng tốt.

"Sau đó thì sao?" 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta khẽ khàng truy hỏi, "Ngươi có sống tốt không?"

Ánh mắt Tần Sóc né tránh trong gang tấc, hắn ậm ừ đáp: "Ừm."

Mũi ta cay xè, cố sức chớp mắt: "Vậy thì tốt rồi."

Hắn không hỏi thêm nữa, thần sắc càng lúc càng kỳ lạ. Trong lòng ta dâng lên một nỗi bất an. 

Tần Sóc, hình như hắn có điều gì đó đang giấu ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện