Bầu trời thành phố Đại Xương rực sáng ánh vàng kim. Vô số người dân chứng kiến cảnh tượng thần thánh ấy, ai nấy đều bàng hoàng, kính sợ. Bóng người sừng sững giữa không trung kia hệt như một vị Cổ Thần bước ra từ trong truyền thuyết.

Sương mù trắng xóa tan biến như chưa từng tồn tại. Những người vừa thoát khỏi nanh vuốt tử thần vỡ òa trong sung sướng.

Thế giới quan của họ hoàn toàn sụp đổ. Không phải sợ hãi, mà là sự quy phục trước sức mạnh siêu nhiên vĩ đại. Hàng ngàn người quỳ rạp xuống đất, vái lạy bóng hình trên cao.

"Đây là... Thần sao?"

Hạ Phong lẩm bẩm, quên cả nguy hiểm đang rình rập sau lưng.

Hắn đâu ngờ rằng, chính mình lại là người đánh thức vị Thần này.

Trong căn phòng, con ác quỷ bẩn thỉu kia vẫn còn đó. Nhưng lúc này, Hạ Phong cảm giác đôi mắt uy nghiêm trên bầu trời đang nhìn thẳng vào mình, rồi quét qua con ác quỷ sau lưng hắn.

Chỉ một ánh nhìn.

Phụt! Con ác quỷ bỗng bốc cháy. Ngọn lửa màu xanh lục quái dị, giống hệt ngọn lửa trên cây nến của Vương San San, nhưng dưới ánh vàng bao phủ, nó trông càng thêm huyền bí.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội nhưng không hề tỏa nhiệt, trái lại còn mang theo hơi lạnh thấu xương.

Con ác quỷ gào thét thảm thiết, thân thể cháy đen, vặn vẹo rồi dần tan biến vào hư vô.

"Đó là cái gì?"

Hạ Phong trợn tròn mắt. Trong ngọn lửa xanh, hắn lờ mờ nhìn thấy hình ảnh một thành phố rực lửa, nơi giam cầm vô số linh hồn đau khổ. Con ác quỷ sau lưng hắn đã bị kéo vào địa ngục trần gian đó.

Ánh lửa tắt, mọi thứ trở lại bình thường.

"Ái chà!"

Hạ Phong vứt vội cây búa đỏ xuống đất. Nó nóng rực lên như hòn than, không thể cầm nổi nữa.

Cây búa chạm đất rồi tan biến theo làn khói.

Hạ Phong lờ mờ hiểu ra: Vị Thần kia đã thu hồi binh khí của mình. Vũ khí linh dị bản chất vẫn là vật chứa quỷ, để nó lưu lạc nhân gian là mầm mống tai họa.

Không chỉ ở đây, tại khu dân cư Quan Giang, nữ quỷ tóc đen xinh đẹp kia cũng đang bốc cháy. Dù vùng vẫy kịch liệt, cô ta cũng không thoát khỏi số phận bị nhấn chìm vào hồ máu sâu thẳm.

Ánh sáng vàng vẫn bao phủ, con mắt thần vẫn đang dò xét thế gian. Mọi mầm mống tai họa tiềm ẩn đều bị quét sạch.

Tin tức về sự kiện thần thánh ở Đại Xương lan truyền với tốc độ chóng mặt ra toàn thế giới. Những bí mật bị chôn vùi suốt sáu mươi năm bắt đầu hé lộ.

Tại một bệnh viện ở Đại Xương.

Cô y tá trẻ kích động nhìn ra cửa sổ:

"Hóa ra trên đời này thật sự có Thần!"

Trên giường bệnh, một bà cụ tóc trắng xóa, đôi mắt mờ đục bỗng trở nên sáng lạ thường. Bà nhìn bóng hình trên cao, mỉm cười mãn nguyện:

"Thế giới này không chấp nhận một Người ngự quỷ mạnh mẽ, nhưng lại sẵn sàng quỳ lạy một vị Thần. Dương Gian, cậu mãi là vị Thần trong lòng tôi."

"Đám người già chúng tôi chết đi rồi, sẽ chẳng còn ai biết về quá khứ của cậu nữa. Thế hệ mới sẽ chỉ nhớ rằng, hôm nay có một vị Thần đã giáng thế."

"Xin lỗi nhé, tôi tự ý đổi tên cho cậu là Dương Tiễn. Lúc đó tôi chẳng nghĩ ra cái tên nào hay hơn."

"Tiếc là tôi không thể đi cùng cậu được nữa. Cậu hãy tìm một người thư ký mới, giỏi giang hơn tôi nhé."

"Tôi mệt rồi... muốn ngủ một lát."

Bà cụ thầm thì, đôi mắt dần khép lại.

Trong cơn mơ màng, bà thấy một chàng trai trẻ đứng bên giường bệnh, nhìn bà với ánh mắt bình thản quen thuộc.

Chàng trai ấy vẫn cầm cây trường thương màu đỏ, khuôn mặt vẫn non nớt như ngày nào.

"Lưu Tiểu Vũ, lập hồ sơ sự kiện mới đi."

"Lưu Tiểu Vũ, họp thôi."

"Lưu Tiểu Vũ, tra giúp tôi thông tin về người này."

Những ký ức ùa về như thác lũ. Bà khao khát được trở lại những ngày tháng ấy biết bao.

Sáu mươi năm qua... dài quá, khổ quá.

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà cụ trút hơi thở cuối cùng.

Cô y tá vẫn mải mê ngắm nhìn "Thần tích", không hề hay biết bệnh nhân của mình đã ra đi thanh thản. Mãi đến khi máy đo nhịp tim phát ra tiếng kêu dài chói tai, cô mới giật mình quay lại.

Tại miếu nhỏ khu Quan Giang.

Vương San San, Giang Diễm, Trương Văn Văn đều ngước nhìn bầu trời.

"Hắn về rồi." Giang Diễm khóc nấc lên.

Sáu mươi năm mòn mỏi chờ đợi, cuối cùng cũng có kết quả. Nếu không có niềm tin sắt đá, bà đã sớm buông xuôi. Bà đã phải tiễn đưa quá nhiều người thân, bạn bè trong suốt quãng thời gian đằng đẵng ấy.

Vương San San mỉm cười:

"Đúng vậy, hắn về rồi. Hắn không lừa chúng ta."

"Chị Vương! Dì Giang! Cha con... cha con sắp không xong rồi!"

Tiếng kêu thất thanh của Trương Văn Văn kéo mọi người về thực tại.

Ông Trương nằm dưới đất, sắc mặt tím tái, hơi thở yếu ớt, tay chân lạnh ngắt.

Vương San San trấn an:

"A Vĩ sẽ không sao đâu. Hắn sẽ không để A Vĩ chết thế này đâu."

"Nhưng... cha con tắt thở đến nơi rồi!"

Giang Diễm bình tĩnh lạ thường:

"Hoảng cái gì? Với hắn, đảo ngược sinh tử dễ như trở bàn tay. Hắn vừa mới tỉnh, cần chút thời gian thích ứng thôi."

Trương Văn Văn nghe vậy cũng bớt lo phần nào, nhưng vẫn thấp thỏm không yên.

"Đã sáu mươi năm rồi sao?"

Trên bầu trời, bóng hình trong ánh sáng vàng tự nhủ với giọng nói hờ hững vang vọng không gian.

"Ta nhớ mình đã hiến tế tất cả để nuôi Quỷ Đồng. Vậy bây giờ ta là ai? Là Quỷ Đồng có ký ức của Dương Gian? Hay là Dương Gian đã sống lại? Hay là một thực thể hoàn toàn mới: Dương Tiễn?"

"Ta được đánh thức với cái tên Dương Tiễn. Điều này có nghĩa là ta đã thay thế cả hai, trở thành một tồn tại mới."

"Nhưng ta vẫn muốn dùng cái tên Dương Gian để bước đi giữa nhân gian, và dùng cái tên Dương Tiễn để hành đạo cứu đời."

Vị Thần ấy suy ngẫm về bản ngã của mình.

Cuối cùng, hắn quyết định kế thừa tất cả. Hắn không cần vội vã phủ nhận quá khứ. Thời gian còn dài, hắn có thể từ từ lựa chọn.

Hoặc đến một ngày nào đó, khi thế giới quên lãng cái tên Dương Gian, hắn sẽ tự nhiên trở thành Dương Tiễn độc nhất vô nhị.

Giây lát sau.

Ánh sáng vàng tan biến, bóng hình khổng lồ cũng biến mất. Bầu trời trở lại trong xanh hiền hòa.

"Biến mất rồi."

Người dân Đại Xương ngẩn ngơ tiếc nuối. Nhưng ngay sau đó là sự bùng nổ của những cuộc thảo luận, những tin đồn về Thần linh và ác quỷ lan truyền khắp mọi ngõ ngách.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện