Hạ Phong chạy thục mạng ra khỏi khu dân cư Quan Giang, dừng lại bên vệ đường cái thở hồng hộc.

Hắn vẫy tay loạn xạ, hy vọng bắt được một chiếc xe nào đó đi nhờ đến nhà Lưu Tiểu Vũ.

Nhưng nhìn bộ dạng hắn lúc này: người bê bết máu, tay lăm lăm cây búa đỏ lòm, tài xế nào đi qua cũng khiếp vía, tưởng hắn là tên sát nhân biến thái vừa vượt ngục. Ai nấy đều nhấn ga phóng vút qua, tránh như tránh tà.

"Dừng lại! Làm ơn dừng lại đi!"

Hạ Phong tuyệt vọng gào lên.

Đã mấy phút trôi qua mà không bắt được xe. Hắn nghiến răng, vừa chạy bộ về hướng trung tâm thành phố vừa vẫy xe.

May mắn thay, một chiếc ô tô cũ kỹ chạy chậm lại và tấp vào lề.

Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi thò đầu ra hỏi:

"Này anh bạn, cần giúp gì không?"

Hạ Phong mừng như bắt được vàng:

"Mạng người quan trọng lắm! Tôi có việc gấp cần đến trung tâm thành phố, anh chở tôi đi được không? Bao nhiêu tiền tôi cũng trả!"

"Lên xe đi, tôi không lấy tiền." Người đàn ông mở cửa.

"Cảm ơn anh! Cảm ơn anh nhiều lắm!" Hạ Phong leo lên xe, thở phào nhẹ nhõm.

"Khách sáo gì."

Người đàn ông đạp ga, chiếc xe lao vút đi với tốc độ kinh hoàng. Trông thì cà tàng nhưng máy móc lại bốc không tưởng.

"Anh đừng sợ, cây búa này tôi mang theo để phòng thân thôi, không phải đi chém người đâu." Hạ Phong vội giải thích.

Người đàn ông cười xòa:

"Yên tâm, tôi không tò mò đâu. Ông nội tôi ngày xưa cũng làm tài xế ở Đại Xương, ông bảo ra đường gặp người kỳ lạ, giúp được thì giúp. Tôi lái xe mấy năm nay chả gặp ai lạ, hôm nay mới vớ được anh đấy."

"Cầm búa, người đầy máu, chả trách không ai dám chở. Tôi nhớ lời ông nội dặn nên mới dừng lại thôi."

Tài xế này tay lái rất lụa, vừa lạng lách vừa buôn chuyện rôm rả.

"Ông nội anh tên gì? Ông còn khỏe không? Tôi tên Hạ Phong, phóng viên."

"Ông tôi họ Vương, mất mấy năm rồi. Hồi sống ông mê xe cộ lắm, tiếc là đến chết vẫn chưa được đua giải nào ra hồn. Ông nhiệt tình lắm, hay giúp người, toàn chở khách 'độc'. Anh thấy con sông kia không? Hồi xưa ông tôi chở khách, phóng nhanh quá lao cả xe xuống sông, may mà không chết, không thì làm gì có tôi bây giờ."

Anh chàng này kể chuyện ông nội say sưa như thể đó là thần tượng của mình.

"Chuyện của tôi quan trọng lắm, nói ra chắc anh không tin. Khu dân cư Quan Giang vừa nãy bị quỷ ám, chết nhiều người lắm rồi. Tôi phải đến trung tâm thành phố tìm tên thật của một người để đánh thức vị cứu tinh, nếu không tất cả chúng ta đều chết hết."

Hạ Phong không kìm được, kể toẹt ra mọi chuyện.

"Quỷ ám á? Nghe căng thế."

Tài xế sững lại một chút, rồi siết chặt vô lăng:

"Thắt dây an toàn vào, bám chắc nhé! Tôi sắp vượt đèn đỏ đây. Cho tôi năm phút, kiểu gì cũng đưa anh tới nơi."

Chiếc xe gầm lên, tăng tốc dữ dội. Đèn đỏ, ngã tư... tất cả đều bị bỏ lại phía sau.

"Cẩn thận chút! Chậm một tí cũng không sao đâu, đừng để xảy ra tai nạn!" Hạ Phong thót tim.

Hắn ngạc nhiên vì anh chàng này tin lời hắn nói ngay lập tức. Chẳng lẽ anh ta cũng từng trải qua chuyện tương tự? Đột nhiên, màn sương mù dày đặc từ đâu ập tới, bao phủ lấy con đường. Tầm nhìn giảm xuống chỉ còn vài mét. Anh tài xế buộc phải giảm tốc độ.

"Cái quái gì thế này? Đang yên đang lành sao lại có sương mù?"

Hạ Phong linh cảm chẳng lành. Sương mù này... giống hệt hiện tượng lạ ở khu dân cư. Có lẽ thứ trong quan tài trống rỗng kia đã thoát ra và đang lởn vởn quanh đây.

"Chết tiệt!"

Két!

Chiếc xe phanh gấp, suýt húc vào đuôi một chiếc xe khác đang đậu giữa đường, đèn khẩn cấp nhấp nháy liên hồi.

"Phù... may quá không đụng. Sương mù dày thế này chắc phải đổi đường khác thôi. Yên tâm, tôi thạo đường lắm."

Tài xế đánh lái sang hướng khác.

Quả nhiên, sương mù có vẻ loãng hơn, nhưng tầm nhìn vẫn rất hạn chế.

Hạ Phong nhớ lời Vương San San, vội vàng lấy cây đèn vàng ra châm lửa.

Ánh sáng vàng ấm áp tỏa ra, bao trùm chiếc xe, xua tan bớt màn sương ma quái xung quanh. Tầm nhìn của tài xế được cải thiện đáng kể.

Nhưng càng đi sâu vào nội thành, sương mù càng dày đặc hơn. Trên đường xuất hiện la liệt những chiếc xe bỏ không. Có xe bị đâm đụng, có xe chết máy, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một ai.

Cả thành phố như bị bỏ hoang.

"Chắc không phải bị quỷ bắt hết rồi chứ?"

Hạ Phong nuốt nước bọt, lạnh toát sống lưng.

"Kỳ lạ thật. Tôi chạy đường này suốt, chưa bao giờ vắng vẻ thế này. Cứ như cả thành phố chỉ còn mỗi hai chúng ta vậy." Tài xế cũng bắt đầu lo lắng.

"Đừng dừng lại! Dù có chuyện gì cũng không được dừng lại!" Hạ Phong hét lên.

"Có cho tiền tôi cũng chả dám dừng."

Xe chạy thêm một đoạn, bỗng nhiên giữa màn sương mù phía trước xuất hiện một bóng người lờ mờ đứng giữa đường.

"Nguy hiểm!"

Tài xế giật mình đạp phanh, nhưng đã quá muộn.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên. Bóng người kia bị húc văng ra xa.

"Thôi xong, tôi tông phải người rồi."

Tài xế hoảng loạn, định mở cửa xuống xe xem xét.

Hạ Phong chộp lấy tay anh ta:

"Đừng xuống!"

"Nhưng nhỡ người ta chết thì sao? Tôi gây tai nạn chết người đấy!"

"Nghe tôi đi! Đừng xuống xe! Tiếp tục chạy! Chỗ này không bình thường đâu!"

Hạ Phong gào lên.

Tài xế bình tĩnh lại đôi chút:

"Thế... thế tôi gọi báo cảnh sát, không người ta bảo tôi gây tai nạn bỏ trốn."

Anh ta vừa cầm điện thoại lên thì chết điếng người.

Người vừa bị tông bay lúc nãy, không biết từ lúc nào đã đứng lù lù ngay trước mũi xe.

Sương mù quá dày nên không thấy rõ mặt, chỉ thấy đôi tay xám ngoét, dính đầy bùn đất đang đặt lên nắp capo.

"Cái... cái quỷ gì thế?"

Tài xế sợ mất mật, đạp lút chân ga.

Nhưng chiếc xe không hề nhúc nhích. Động cơ gầm rú nhưng bánh xe cứ trượt đi tại chỗ.

"Xe... xe hỏng rồi?"

Giờ thì anh ta đã hiểu tại sao dọc đường lại có nhiều xe bỏ hoang đến thế.

Hạ Phong nhìn ra ngoài, tim đập thình thịch. Hắn biết mình không thể ngồi chờ chết ở đây.

"Còn bao xa nữa thì tới?"

"Không... không xa đâu. Qua ngã tư kia rẽ phải là tới khu dân cư rồi." Tài xế lắp bắp.

"Tôi xuống đi bộ!"

Hạ Phong mở cửa xe lao ra ngoài.

Không khí bên ngoài lạnh thấu xương, mang theo mùi ẩm mốc và tử khí nồng nặc.

Hạ Phong lấy hết can đảm, vung cây búa đỏ lên, bổ mạnh vào cái bóng đứng chặn đầu xe.

Phập!

Cái bóng ngã vật xuống đất, nằm im bất động. Sương mù xung quanh bỗng tan đi đáng kể.

Hạ Phong sững sờ. Dễ dàng thế sao?

Khi sương tan, hắn mới nhìn rõ thứ nằm dưới đất. Đó không phải người, mà là một xác chết đang phân hủy, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Hạ Phong rùng mình, hét lớn với tài xế:

"Quay đầu xe chạy ngay đi! Đừng ở lại đây nữa!"

Nói rồi hắn cắm đầu chạy về phía trước, không dám ngoảnh lại.

Kỳ lạ thay, khi cái xác ngã xuống, chiếc xe bỗng nổ máy ngon lành. Anh tài xế không dám chần chừ, quay đầu phóng như bay.

Hạ Phong nghe tiếng động cơ xa dần, thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì anh bạn tốt bụng kia cũng thoát nạn.

"Cây búa của ông Trương lợi hại thật. Chỉ cần chém trúng là quỷ bị trấn áp ngay. Nhưng chắc chỉ được một lúc thôi, mình phải nhanh lên."

Hạ Phong chạy vào một khu tập thể cũ.

"Chắc là chỗ này." Hắn căng mắt tìm địa chỉ nhà Lưu Tiểu Vũ.

Sương mù lại bắt đầu dâng lên.

"Nhanh thế sao?"

Hạ Phong hoảng loạn. Cây đèn trên tay hắn leo lét, sắp tắt ngấm. Dầu trong đèn đã cạn.

"Tòa nhà nào? Chết tiệt, giống nhau y hệt!"

Hắn chạy lòng vòng như gà mắc tóc. Nếu đèn tắt, hắn sẽ chết chắc trong màn sương mù này.

"Không phải tòa này..."

Hạ Phong chạy ra chạy vào mấy tòa nhà. Cuối cùng, hắn xác định được một hướng khả nghi nhất.

Cộp... cộp... cộp...

Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngay sau lưng.

Hắn lạnh toát sống lưng, rảo bước nhanh hơn. Hắn đi nhanh, tiếng bước chân cũng nhanh theo.

Hạ Phong nghiến răng, quay phắt lại, giơ cao búa.

Chỉ có sương mù trắng xóa. Không có ai cả.

Hắn đành tiếp tục mò mẫm.

Khi hắn bước vào hành lang của một tòa chung cư, ngọn đèn trên tay phụt tắt.

Bóng tối và sương mù nuốt chửng mọi thứ.

Không thấy đường, Hạ Phong quăng cây đèn đi, một tay lần tường, một tay lăm lăm búa, mò mẫm leo cầu thang.

Hắn đếm từng tầng một.

Tiếng bước chân ma quái lại vang lên, vọng lại từ cầu thang bên dưới, ngày càng gần.

"Bình tĩnh! Bình tĩnh! Hoảng loạn là chết!"

Hạ Phong tự trấn an mình. Hắn đã hiểu cảm giác tuyệt vọng của những người đối mặt với ác quỷ là như thế nào.

Tầng 10.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt.

"Đây rồi! Đúng số nhà này!"

Cửa khóa chặt.

Rầm! Rầm!

Hắn điên cuồng dùng búa phá cửa. Tiếng bước chân phía sau đã đến rất gần, hơi lạnh phả vào gáy hắn.

Hắn vung búa chém ngược ra sau theo bản năng.

Phập!

Cảm giác lưỡi búa chạm vào da thịt. Tiếng vật nặng lăn lông lốc xuống cầu thang. Sương mù trong hành lang tan bớt.

"Thành công rồi!"

Hạ Phong phá tung cửa, lao vào trong nhà.

Căn hộ nhỏ hai phòng ngủ. Hắn lao vào phòng đọc sách, lục tung mọi thứ để tìm manh mối.

Sách vở, giấy tờ vương vãi khắp nơi. Nhưng không thấy cái tên nào cả.

"Đâu rồi? Thông tin quan trọng thế cơ mà!"

Sương mù lại bắt đầu len lỏi vào phòng. Tầm nhìn của hắn mờ dần.

Hạ Phong tuyệt vọng. Chẳng lẽ hắn tìm nhầm chỗ? Hay Lưu Tiểu Vũ không hề ghi chép lại?

"Phòng ngủ! Có thể là phòng ngủ!"

Hạ Phong lao sang phòng ngủ.

Vừa bước vào, hắn sững sờ.

Trên vách tường đối diện giường ngủ, chi chít những dòng chữ viết bằng bút dạ đen. Những dòng chữ ngang dọc, chồng chéo lên nhau, lặp đi lặp lại chỉ một cái tên duy nhất.

"Nguy rồi! Không nhìn thấy gì cả!"

Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Những dòng chữ nhòe đi trước mắt hắn.

"Cố lên! Chỉ một chút nữa thôi!"

Hạ Phong lao đến, áp sát mặt vào tường, mở to mắt hết cỡ. Tiếng bước chân tử thần lại vang lên ngay sau lưng hắn.

"Thấy rồi! Tôi thấy rồi!"

Khoảnh khắc đó, Hạ Phong vỡ òa trong sung sướng và kinh ngạc. Hắn đã đọc rõ cái tên trên tường.

"Hóa ra là vậy! Hóa ra mọi người đều sai rồi! Dương Gian không phải là người, không phải là quỷ... Hắn là Thần!"

"Trên đời này có quỷ, ắt phải có Thần!"

Hạ Phong vuốt ve những dòng chữ trên tường, dù mắt không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng cái tên ấy đã in sâu vào tâm trí hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực gào lên:

"Dương Tiễn!!!"

Hai chữ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Một cơ chế nào đó đã được kích hoạt.

Khi linh dị thức tỉnh, ác quỷ hoành hành, chúng sinh lầm than, chỉ cần người đời gọi tên hắn, hắn sẽ hiện thân cứu thế.

Trong khoảnh khắc, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ phóng thẳng lên trời từ ngôi miếu nhỏ ở khu dân cư Quan Giang, xé toạc màn đêm, bao phủ toàn bộ thành phố Đại Xương.

Sương mù tan biến, quỷ khí bị đẩy lùi.

Mọi người dân trong thành phố đều ngỡ ngàng ngước nhìn bầu trời.

Giữa biển ánh sáng vàng kim, một bóng người khổng lồ, uy nghiêm đứng sừng sững, tay cầm trường thương đỏ rực, con mắt thứ ba trên trán tỏa ra hào quang chói lọi.

Thần linh... đã giáng thế!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện