Tiêu Linh Vũ giải thích:
“Mẹ cứ nghĩ đơn giản như mua nhà thôi, cũng có thể trả góp được mà. Hơn nữa, đại lý xe mà con mua là của một người bạn, nên anh ấy giảm giá cho con rất nhiều.”
“Thì ra là vậy, chú thím còn không biết cũng có thể mua xe kiểu đó.”
Tuy vậy, mẹ Tiêu vẫn không khỏi lo lắng:
“Nhưng mà Tiểu Vũ mỗi tháng con vẫn phải trả hai nghìn tệ, liệu nhà mình có đủ tiền không?”
Ở nông thôn, một gia đình bình thường cả năm kiếm được hơn một nghìn tệ đã là khá lắm rồi. Có người còn sống chật vật, nên nghe nói phải trả hai nghìn tệ mỗi tháng quả thực khiến bà thấp thỏm.
Linh Vũ mỉm cười:
“Không sao đâu mẹ. Con đã ký được hợp đồng cung cấp rau cho một khách sạn lớn ở thị trấn, mỗi ngày họ sẽ mua ba trăm cân rau. Mẹ nghĩ xem, có nguồn thu ổn định như vậy thì không lo đâu.”
Mẹ Tiêu vẫn hoài nghi:
“Nhưng mà Tiểu Vũ, còn chi phí thì sao? Con phải trả tiền cho bạn con nữa chứ?”
Rau dĩ nhiên bán giá cao, nhưng lợi nhuận ròng có thể không nhiều, lại còn phí vận chuyển, xăng xe...
Linh Vũ: “…”
Quả nhiên, một lời nói dối lại cần nhiều lời khác để che đậy.
Trong lòng cô thoáng u ám, nhưng cô vẫn chưa định nói về không gian trồng trọt thần bí của mình lúc này.
Cô nói:
“Mẹ yên tâm, bạn con nói có thể để nợ tiền hàng, sau này trả cũng được, nên mẹ đừng lo chuyện trả góp nữa nhé.”
“Được rồi.” Mẹ Tiêu gật đầu, giọng hiền hậu: “Tiểu Vũ, sau này nếu thiếu tiền, nhất định phải nói với ba mẹ. Cả nhà cùng nghĩ cách.”
“Con cảm ơn mẹ!” Linh Vũ thấy lòng ấm áp. Ba mẹ mãi mãi là bến cảng bình yên của con cái.
Lưu Xuân Kiều cũng nói:
“Tiểu Vũ, chú thím con cũng ở đây, cần gì cứ nói, đừng khách sáo.”
“Con cảm ơn chú, thím.” Linh Vũ mỉm cười: “À, ba mẹ ơi, có lẽ mai con có thể lái xe về rồi. Bạn con ở đại lý đang làm giấy tờ, chỉ cần có bằng là con có thể lấy xe.”
Mẹ Tiêu vẫn chưa yên tâm:
“Tiểu Vũ, con thật sự biết lái xe chứ?”
“Biết mà mẹ.” Linh Vũ cười: “Mẹ đừng lo, con lái chậm thôi, sẽ ổn cả.”
“Nhớ là phải lái thật chậm đấy. Đường ở thôn Đào Nguyên toàn ổ gà, ổ voi.”
Mẹ Tiêu căn dặn.
“Con biết rồi.” Linh Vũ gật đầu, chợt nhớ ra: “À đúng rồi mẹ, mấy hôm trước có hai người khách nói là bạn của con đến tìm đúng không?”
Mẹ Tiêu mỉm cười:
“Thực ra không hẳn là bạn con đâu. Hai cậu đó từ thành phố lớn đến tìm nơi dưỡng bệnh cho ông của họ, không quen đường ở thôn chúng ta. Khi đến nơi thì đã hai giờ chiều, đói quá mà ngại vào xin ăn, nên mới nói là bạn con.”
“Hả?” Linh Vũ tròn mắt ngạc nhiên: “Sao lại làm vậy chứ?”
Cô thầm nghĩ: Đúng là người thành phố, sĩ diện thật lớn. Đói thì cứ nói, cần gì bịa là bạn mình... nhưng mà khoan đã, có gì đó sai sai.
“Vậy mẹ ơi, họ không phải bạn con, sao lại biết tên con?” Linh Vũ hỏi.
Mẹ cô bật cười:
“Mẹ cũng hỏi giống như con. Lúc đó mẹ vạch trần luôn, thế là một cậu khác xuống xe, tự giới thiệu, nói biết tên con qua bạn của họ, thật ra họ là bạn của bạn con, chứ không phải bạn trực tiếp. Sau đó còn thú thật là đói quá nên mới liều nói dối. Mẹ còn thấy buồn cười, nhìn cậu ta nghiêm túc, cao ráo, bảnh bao thế mà lại đỏ mặt nhận mình… đói, thế là mẹ mới mời họ vào ăn cơm.”
Linh Vũ phá lên cười:
“Ha ha, mẹ còn nấu cho họ ăn thật sao? Mà sao họ không mang đồ ăn theo? Đã định về quê mà.”
“Họ tưởng đi buổi sáng là tới, ai ngờ giữa đường bị lạc, còn sa vào ổ gà ổ voi nữa. Đến nơi thì bụng réo ầm lên.” Mẹ Tiêu kể: “Mà hai cậu trai đó ăn mặc bảnh bao, lại rất đẹp trai. Nếu mẹ trẻ hơn hai mươi tuổi, chắc cũng phải xiêu lòng mất.”
“Ơ, này này…” Ba Tiêu xen vào, giọng ghen ghen: “Vậy hồi trẻ tôi không đẹp trai sao?”
Mẹ Tiêu cười híp mắt:
“Đẹp chứ, đến giờ vẫn là ông lão đẹp trai của tôi mà.”
Ba Tiêu đỏ mặt, đáp nhỏ:
“Bà cũng vẫn đẹp như xưa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả nhà bật cười.
Sau khi tiếng cười lắng xuống, Linh Vũ lại hỏi:
“Mẹ, họ nói là bạn của người đó là bạn con, có nói người bạn đó là ai không?”
Mẹ Tiêu gật đầu:
“Có chứ, hình như tên là Giang Đào thì phải. Con quen à?”
“Vâng, con biết anh ấy.” Linh Vũ nhẹ nhõm hẳn: “Anh ấy là bạn con ở thị trấn.”
Cô thở phào, may mà là Giang Đào. Nếu là Nhan Tư Minh tới tìm thì chắc chắn Giang Đào đã báo cô rồi. Hơn nữa, Nhan Tư Minh cũng chẳng biết Giang Đào có quan hệ với mình.
Mẹ Tiêu nói thêm:
“Thực ra hai cậu đó, Lý Viễn Hành và Cung Thiên Hạo đều rất tuấn tú, mà Thiên Hạo thì đúng là nổi bật hơn hẳn. Không chỉ đẹp trai mà khí chất lại cao quý, nhìn thôi là biết người có xuất thân đặc biệt.”
Bà hạ giọng thì thầm:
“Cung Thiên Hạo còn nói với mẹ rằng, sau khi về sẽ cho người làm lại con đường từ thôn Đào Nguyên ra thị trấn, lát xi măng hẳn hoi.”
“Chị dâu, thật sao?” Tiêu Minh Dương kinh ngạc: “Cậu ta định làm đường á?”
Nếu đường được lát xi măng, từ nay đi thị trấn sẽ tiện hơn nhiều. Giờ đi xe máy mà gặp trời khô còn phải mất hơn nửa tiếng vì đường lồi lõm. Nếu có đường mới, mười phút là tới nơi.
Mẹ Tiêu gật đầu:
“Đúng thế, chính miệng cậu ta nói với chin, nhưng chuyện này phải đợi xem đã. Cậu ta còn xin phép trưởng thôn để xây nhà ở mảnh đất phía trước nhà Minh Dương, nói là sẽ bắt đầu ngay khi vật liệu đến. Cùng lúc đó sẽ khởi công làm đường.”
“Nhưng làm một con đường dài chừng bốn mươi dặm thì tốn kém lắm chứ?” Lưu Xuân Kiều ngạc nhiên.
“Nếu tính cả công lẫn vật liệu thì ít nhất phải bốn trăm nghìn tệ.” Tiêu Minh Dương nhẩm tính.
“Họ chịu bỏ từng ấy tiền sao?” Lưu Xuân Kiều vẫn bán tín bán nghi.
Mẹ Tiêu thở dài:
“Đó là lời cậu ta nói. Chị cũng không rõ thật giả, nhưng có lẽ đúng là vậy, chúng ta mãi không hiểu nổi thế giới của người giàu đâu.”
“Phải rồi.” Lưu Xuân Kiều gật đầu.
Tửu Lâu Của Dạ
Linh Vũ mỉm cười:
“Thím, với người như chúng ta, bốn trăm nghìn là cả một gia tài, nhưng với người thật sự giàu thì chỉ như tiền tiêu cơm vài bữa thôi.”
Sống ở thành phố lớn, cô từng thấy qua những người như thế.
“Tiền tiêu cơm vài bữa?” Lưu Xuân Kiều và mẹ Tiêu tròn mắt: “Bốn trăm nghìn mà chỉ là tiền ăn? Họ ăn cái gì mà đắt thế?”
Linh Vũ cười khẽ:
“Là những món cao lương mỹ vị, nguyên liệu quý hiếm nhất thế giới. Người thường như chúng ta cả đời chưa chắc được nếm. Nên với họ, bốn trăm nghìn chẳng đáng gì. Với lại, con nghĩ họ làm đường cũng vì tiện cho bản thân. Nếu thật sự đưa ông của họ tới ở, thì chắc chắn sẽ phải đi lại con đường ấy thường xuyên. Mà đường hiện tại xấu quá, người giàu coi trọng thời gian, không thể phí công trên đường xóc nảy được.”
Mẹ Tiêu chợt nhớ ra:
“À đúng rồi, Cung Thiên Hạo chọn mảnh đất trước nhà Minh Dương để xây biệt thự. Nơi đó yên tĩnh, ít người qua lại.”
Lưu Xuân Kiều gật đầu:
“Miếng đất đó là của Tiêu Thành Khánh, đúng không?”
“Đúng rồi. Mà nghe nói Cung Thiên Hạo mua lại với giá ba trăm nghìn tệ!” Mẹ Tiêu nói.
“Cái gì?” Lưu Xuân Kiều há hốc miệng: “Sao lại đắt thế? Đất đó có năm nghìn tệ thôi mà! Thành Khánh có lừa cậu ta không đấy?”
Mẹ Tiêu lắc đầu, cười:
“Cung Thiên Hạo không hề để bụng. Thậm chí còn không mặc cả. Thành Khánh bảo chỉ nói đùa thôi, mà cậu ta đưa tiền luôn tại chỗ. Làm bao nhiêu người trong thôn ghen đỏ cả mắt.”
Lưu Xuân Kiều thở dài nói:
“Em cũng thấy ghen tị thật đấy. Mảnh đất đó giá chỉ khoảng năm nghìn tệ, vậy mà người ta bán được ba trăm nghìn tệ!”
Đúng là giá cao thật, nhưng một bên chịu bán, một bên chịu mua, người ngoài có nói gì cũng vô ích.
Tiêu Linh Vũ không khỏi cảm khái: Những người này thật sự giàu có.
Sau khi nghỉ trưa một lát, cô liền bị mẹ đuổi đi, bà muốn con gái lên đường sớm kẻo trời tối.
Hôm ấy là thứ sáu. Tiêu Linh Vũ gọi cho em trai Tiêu Linh Dạ, hỏi xem cậu có về nhà không, nếu có thì cô sẽ lái xe đưa cậu về.
Khi nghe chị nói mình đã mua xe hơi mới, Tiêu Linh Dạ lập tức đồng ý ngay tắp lự, được đi xe của chị về thì còn gì bằng!
“Mẹ cứ nghĩ đơn giản như mua nhà thôi, cũng có thể trả góp được mà. Hơn nữa, đại lý xe mà con mua là của một người bạn, nên anh ấy giảm giá cho con rất nhiều.”
“Thì ra là vậy, chú thím còn không biết cũng có thể mua xe kiểu đó.”
Tuy vậy, mẹ Tiêu vẫn không khỏi lo lắng:
“Nhưng mà Tiểu Vũ mỗi tháng con vẫn phải trả hai nghìn tệ, liệu nhà mình có đủ tiền không?”
Ở nông thôn, một gia đình bình thường cả năm kiếm được hơn một nghìn tệ đã là khá lắm rồi. Có người còn sống chật vật, nên nghe nói phải trả hai nghìn tệ mỗi tháng quả thực khiến bà thấp thỏm.
Linh Vũ mỉm cười:
“Không sao đâu mẹ. Con đã ký được hợp đồng cung cấp rau cho một khách sạn lớn ở thị trấn, mỗi ngày họ sẽ mua ba trăm cân rau. Mẹ nghĩ xem, có nguồn thu ổn định như vậy thì không lo đâu.”
Mẹ Tiêu vẫn hoài nghi:
“Nhưng mà Tiểu Vũ, còn chi phí thì sao? Con phải trả tiền cho bạn con nữa chứ?”
Rau dĩ nhiên bán giá cao, nhưng lợi nhuận ròng có thể không nhiều, lại còn phí vận chuyển, xăng xe...
Linh Vũ: “…”
Quả nhiên, một lời nói dối lại cần nhiều lời khác để che đậy.
Trong lòng cô thoáng u ám, nhưng cô vẫn chưa định nói về không gian trồng trọt thần bí của mình lúc này.
Cô nói:
“Mẹ yên tâm, bạn con nói có thể để nợ tiền hàng, sau này trả cũng được, nên mẹ đừng lo chuyện trả góp nữa nhé.”
“Được rồi.” Mẹ Tiêu gật đầu, giọng hiền hậu: “Tiểu Vũ, sau này nếu thiếu tiền, nhất định phải nói với ba mẹ. Cả nhà cùng nghĩ cách.”
“Con cảm ơn mẹ!” Linh Vũ thấy lòng ấm áp. Ba mẹ mãi mãi là bến cảng bình yên của con cái.
Lưu Xuân Kiều cũng nói:
“Tiểu Vũ, chú thím con cũng ở đây, cần gì cứ nói, đừng khách sáo.”
“Con cảm ơn chú, thím.” Linh Vũ mỉm cười: “À, ba mẹ ơi, có lẽ mai con có thể lái xe về rồi. Bạn con ở đại lý đang làm giấy tờ, chỉ cần có bằng là con có thể lấy xe.”
Mẹ Tiêu vẫn chưa yên tâm:
“Tiểu Vũ, con thật sự biết lái xe chứ?”
“Biết mà mẹ.” Linh Vũ cười: “Mẹ đừng lo, con lái chậm thôi, sẽ ổn cả.”
“Nhớ là phải lái thật chậm đấy. Đường ở thôn Đào Nguyên toàn ổ gà, ổ voi.”
Mẹ Tiêu căn dặn.
“Con biết rồi.” Linh Vũ gật đầu, chợt nhớ ra: “À đúng rồi mẹ, mấy hôm trước có hai người khách nói là bạn của con đến tìm đúng không?”
Mẹ Tiêu mỉm cười:
“Thực ra không hẳn là bạn con đâu. Hai cậu đó từ thành phố lớn đến tìm nơi dưỡng bệnh cho ông của họ, không quen đường ở thôn chúng ta. Khi đến nơi thì đã hai giờ chiều, đói quá mà ngại vào xin ăn, nên mới nói là bạn con.”
“Hả?” Linh Vũ tròn mắt ngạc nhiên: “Sao lại làm vậy chứ?”
Cô thầm nghĩ: Đúng là người thành phố, sĩ diện thật lớn. Đói thì cứ nói, cần gì bịa là bạn mình... nhưng mà khoan đã, có gì đó sai sai.
“Vậy mẹ ơi, họ không phải bạn con, sao lại biết tên con?” Linh Vũ hỏi.
Mẹ cô bật cười:
“Mẹ cũng hỏi giống như con. Lúc đó mẹ vạch trần luôn, thế là một cậu khác xuống xe, tự giới thiệu, nói biết tên con qua bạn của họ, thật ra họ là bạn của bạn con, chứ không phải bạn trực tiếp. Sau đó còn thú thật là đói quá nên mới liều nói dối. Mẹ còn thấy buồn cười, nhìn cậu ta nghiêm túc, cao ráo, bảnh bao thế mà lại đỏ mặt nhận mình… đói, thế là mẹ mới mời họ vào ăn cơm.”
Linh Vũ phá lên cười:
“Ha ha, mẹ còn nấu cho họ ăn thật sao? Mà sao họ không mang đồ ăn theo? Đã định về quê mà.”
“Họ tưởng đi buổi sáng là tới, ai ngờ giữa đường bị lạc, còn sa vào ổ gà ổ voi nữa. Đến nơi thì bụng réo ầm lên.” Mẹ Tiêu kể: “Mà hai cậu trai đó ăn mặc bảnh bao, lại rất đẹp trai. Nếu mẹ trẻ hơn hai mươi tuổi, chắc cũng phải xiêu lòng mất.”
“Ơ, này này…” Ba Tiêu xen vào, giọng ghen ghen: “Vậy hồi trẻ tôi không đẹp trai sao?”
Mẹ Tiêu cười híp mắt:
“Đẹp chứ, đến giờ vẫn là ông lão đẹp trai của tôi mà.”
Ba Tiêu đỏ mặt, đáp nhỏ:
“Bà cũng vẫn đẹp như xưa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả nhà bật cười.
Sau khi tiếng cười lắng xuống, Linh Vũ lại hỏi:
“Mẹ, họ nói là bạn của người đó là bạn con, có nói người bạn đó là ai không?”
Mẹ Tiêu gật đầu:
“Có chứ, hình như tên là Giang Đào thì phải. Con quen à?”
“Vâng, con biết anh ấy.” Linh Vũ nhẹ nhõm hẳn: “Anh ấy là bạn con ở thị trấn.”
Cô thở phào, may mà là Giang Đào. Nếu là Nhan Tư Minh tới tìm thì chắc chắn Giang Đào đã báo cô rồi. Hơn nữa, Nhan Tư Minh cũng chẳng biết Giang Đào có quan hệ với mình.
Mẹ Tiêu nói thêm:
“Thực ra hai cậu đó, Lý Viễn Hành và Cung Thiên Hạo đều rất tuấn tú, mà Thiên Hạo thì đúng là nổi bật hơn hẳn. Không chỉ đẹp trai mà khí chất lại cao quý, nhìn thôi là biết người có xuất thân đặc biệt.”
Bà hạ giọng thì thầm:
“Cung Thiên Hạo còn nói với mẹ rằng, sau khi về sẽ cho người làm lại con đường từ thôn Đào Nguyên ra thị trấn, lát xi măng hẳn hoi.”
“Chị dâu, thật sao?” Tiêu Minh Dương kinh ngạc: “Cậu ta định làm đường á?”
Nếu đường được lát xi măng, từ nay đi thị trấn sẽ tiện hơn nhiều. Giờ đi xe máy mà gặp trời khô còn phải mất hơn nửa tiếng vì đường lồi lõm. Nếu có đường mới, mười phút là tới nơi.
Mẹ Tiêu gật đầu:
“Đúng thế, chính miệng cậu ta nói với chin, nhưng chuyện này phải đợi xem đã. Cậu ta còn xin phép trưởng thôn để xây nhà ở mảnh đất phía trước nhà Minh Dương, nói là sẽ bắt đầu ngay khi vật liệu đến. Cùng lúc đó sẽ khởi công làm đường.”
“Nhưng làm một con đường dài chừng bốn mươi dặm thì tốn kém lắm chứ?” Lưu Xuân Kiều ngạc nhiên.
“Nếu tính cả công lẫn vật liệu thì ít nhất phải bốn trăm nghìn tệ.” Tiêu Minh Dương nhẩm tính.
“Họ chịu bỏ từng ấy tiền sao?” Lưu Xuân Kiều vẫn bán tín bán nghi.
Mẹ Tiêu thở dài:
“Đó là lời cậu ta nói. Chị cũng không rõ thật giả, nhưng có lẽ đúng là vậy, chúng ta mãi không hiểu nổi thế giới của người giàu đâu.”
“Phải rồi.” Lưu Xuân Kiều gật đầu.
Tửu Lâu Của Dạ
Linh Vũ mỉm cười:
“Thím, với người như chúng ta, bốn trăm nghìn là cả một gia tài, nhưng với người thật sự giàu thì chỉ như tiền tiêu cơm vài bữa thôi.”
Sống ở thành phố lớn, cô từng thấy qua những người như thế.
“Tiền tiêu cơm vài bữa?” Lưu Xuân Kiều và mẹ Tiêu tròn mắt: “Bốn trăm nghìn mà chỉ là tiền ăn? Họ ăn cái gì mà đắt thế?”
Linh Vũ cười khẽ:
“Là những món cao lương mỹ vị, nguyên liệu quý hiếm nhất thế giới. Người thường như chúng ta cả đời chưa chắc được nếm. Nên với họ, bốn trăm nghìn chẳng đáng gì. Với lại, con nghĩ họ làm đường cũng vì tiện cho bản thân. Nếu thật sự đưa ông của họ tới ở, thì chắc chắn sẽ phải đi lại con đường ấy thường xuyên. Mà đường hiện tại xấu quá, người giàu coi trọng thời gian, không thể phí công trên đường xóc nảy được.”
Mẹ Tiêu chợt nhớ ra:
“À đúng rồi, Cung Thiên Hạo chọn mảnh đất trước nhà Minh Dương để xây biệt thự. Nơi đó yên tĩnh, ít người qua lại.”
Lưu Xuân Kiều gật đầu:
“Miếng đất đó là của Tiêu Thành Khánh, đúng không?”
“Đúng rồi. Mà nghe nói Cung Thiên Hạo mua lại với giá ba trăm nghìn tệ!” Mẹ Tiêu nói.
“Cái gì?” Lưu Xuân Kiều há hốc miệng: “Sao lại đắt thế? Đất đó có năm nghìn tệ thôi mà! Thành Khánh có lừa cậu ta không đấy?”
Mẹ Tiêu lắc đầu, cười:
“Cung Thiên Hạo không hề để bụng. Thậm chí còn không mặc cả. Thành Khánh bảo chỉ nói đùa thôi, mà cậu ta đưa tiền luôn tại chỗ. Làm bao nhiêu người trong thôn ghen đỏ cả mắt.”
Lưu Xuân Kiều thở dài nói:
“Em cũng thấy ghen tị thật đấy. Mảnh đất đó giá chỉ khoảng năm nghìn tệ, vậy mà người ta bán được ba trăm nghìn tệ!”
Đúng là giá cao thật, nhưng một bên chịu bán, một bên chịu mua, người ngoài có nói gì cũng vô ích.
Tiêu Linh Vũ không khỏi cảm khái: Những người này thật sự giàu có.
Sau khi nghỉ trưa một lát, cô liền bị mẹ đuổi đi, bà muốn con gái lên đường sớm kẻo trời tối.
Hôm ấy là thứ sáu. Tiêu Linh Vũ gọi cho em trai Tiêu Linh Dạ, hỏi xem cậu có về nhà không, nếu có thì cô sẽ lái xe đưa cậu về.
Khi nghe chị nói mình đã mua xe hơi mới, Tiêu Linh Dạ lập tức đồng ý ngay tắp lự, được đi xe của chị về thì còn gì bằng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









