Sau khi Vương Chí Dân đến nhận phần hàng ngày của mình, Tiêu Linh Vũ liền bắt xe buýt rời khỏi thị trấn. Lúc cô về đến thôn Đào Nguyên thì cũng vừa khoảng tám giờ sáng.

“Chị họ!” Tiêu Tiểu Hối đang vội đến trường thì bắt gặp cô: “Chị về rồi sao!”

“Đúng vậy!” Linh Vũ mỉm cười đáp.

“Chị ơi, hai người bạn của chị tới đây hôm trước đó, họ đến từ thành phố lớn, còn lái chiếc xe xịn lắm!” Tiểu Hối nói, ánh mắt sáng rực: “Bọn em còn được trèo lên xe chơi nữa, vui lắm luôn!”

Linh Vũ hơi khó hiểu:

“Bạn chị từ thành phố lớn?” 

Nhưng cô đâu có người bạn nào ở thành phố lớn. Bạn bè cô quen gần đây đều ở huyện Hưng Âm, mà cũng chỉ mới quen được vài ngày. Với lại, nếu là bạn cô thật, họ hẳn phải gọi điện trước khi đến chứ? Cô cau mày hỏi:

“Tiểu Hối, họ có nói là từ thành phố nào không?”

“Thành phố Z đó ạ!” Tiểu Hối đáp nhanh.

Trái tim Linh Vũ khẽ giật mình. Người duy nhất cô quen biết ở thành phố Z, lại giàu có như thế chỉ có Nhan Tư Minh.

Chẳng lẽ anh ta lần theo đến tận đây sao?

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi tiếp:

“Vậy giờ họ đâu rồi?”

“Họ đi rồi!” Tiểu Hối nói, rồi quay đầu nghe tiếng gọi của bạn bè: “Chị ơi, em không nói chuyện với chị được nữa đâu, Tiểu Manh Tử với Tiểu Hắc đang đợi em, bọn em phải đi học!”

Từ xa, mấy đứa trẻ khác gọi to:

“Tiểu Lươn, mau lên! Chậm nữa là bị cô giáo phạt đấy!”

“Biết rồi, tới liền!” Tiểu Hối đáp vọng lại, rồi quay sang Linh Vũ cười: “Tạm biệt chị nhé!”

“Đi đường cẩn thận!” Linh Vũ dặn.

“Vâng ạ!” Thằng bé hớn hở chạy đi.

Đợi bọn nhỏ đi khuất, Linh Vũ mới thấy lòng mình bình tĩnh lại. Cô thong thả bước về nhà.

Vừa đến nơi, cô thấy cổng sân đóng kín. Linh Vũ đoán ba mẹ chắc đã ra đồng. Giờ đang là mùa gieo hạt, mà cô còn nhận thầu tận mười bảy mẫu ruộng nên ai nấy đều bận rộn cả.

Cô lấy chìa khóa mở cửa, đi thẳng ra sau vườn. Kéo tấm bạt nhựa ra, một luồng xanh mướt liền đập vào mắt, những mầm non nhỏ nhắn, tươi tốt như đang mỉm cười chào đón. Đất vẫn còn ẩm, chắc mẹ Tiêu vừa tưới nước xong không lâu.

Trước đây Tiêu Linh Vũ chưa từng trồng dâu tây, nên thứ duy nhất cô có thể trông cậy là nguồn nước suối thần kỳ. May thay, hiệu quả của nó thật đáng kinh ngạc, chỉ cần tưới một lần là cây bén rễ, đ.â.m chồi ngay. Cô còn nhận ra cả cỏ dại mọc xen giữa cũng khỏe lạ thường.

Linh Vũ cẩn thận vén bạt cho cây non đón nắng, sau đó vừa đi dọc luống vừa nhổ cỏ. Cứ thế, buổi sáng trôi qua lúc nào chẳng hay.

Đến khoảng mười một giờ, cô vào nhà chuẩn bị cơm trưa. Cô đã thuê gần ba mươi người trong thôn giúp dựng nhà kính, nhưng bữa ăn hôm nay chỉ cần nấu cho gia đình mình và nhà chú. Hôm nay là thứ sáu, Linh Vũ chợt nghĩ không biết em trai có về nhà hay không.

Khi mẹ Tiêu về tới nơi, thấy cổng sân mở và mùi thơm đồ ăn tỏa ra, bà liền biết con gái đã về.

“Tiểu Vũ con về khi nào vậy?” Bà vừa đặt cuốc vào góc tường, vừa rửa tay.

Linh Vũ đang nhặt rau cải thì ngẩng đầu cười:

“Mẹ, mẹ về rồi!”

Mẹ cô bật cười:

“Mẹ không ngờ con về sớm thế, mẹ còn nấu sẵn vài món rồi. Phần còn lại để mẹ làm, con đi gọi ba với chú con về ăn cơm đi.”

“Vâng ạ! Mẹ ơi, con đã rửa cải với đậu xong rồi, mẹ xào nhé.”

“Được rồi.” Mẹ Tiêu vừa đeo tạp dề vừa nói: “Con mau gọi ba về ăn cơm đi!”

“À, ba ở đâu ạ?”

“Trên sườn núi sau, đang dựng nhà kính đó.”

“Vậy con đi ngay đây!”

Khi Linh Vũ đến nơi, cô thấy ba Tiêu đang cùng mọi người lắp khung nhà kính.

“Ba, chú! Ăn cơm thôi ạ!”

Mọi người ngẩng lên, thấy Linh Vũ đều vui mừng:

“Ồ, Linh Vũ về rồi!”

Có người hỏi đùa:

“Linh Vũ, con xem mấy dãy nhà kính này ổn không?”

Linh Vũ mỉm cười:

“Trông ổn lắm ạ. Nhưng chuyện kỹ thuật thì phải hỏi chú con mới đúng, chú ấy là chuyên gia cơ mà.”

Tiêu Minh Dương cười ha hả:

“Không có chú trông chừng thì làm sao cái khung này đứng vững nổi! Nếu không đạt tiêu chuẩn của con, chú tháo ra làm lại cho bằng được!”

Tất nhiên câu cuối cùng chỉ là nói đùa.

Mọi người cũng cười rộ lên:

“Ha ha, có Minh Dương ở đây, nhà kính của Linh Vũ chắc chắn không thể hỏng được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đúng đó, yên tâm đi!”

Trong mấy ngày vừa qua, Tiêu Minh Dương giám sát việc dựng nhà kính vô cùng nghiêm ngặt. Hễ chỗ nào không đạt yêu cầu là ông bắt đội thợ tháo ra làm lại ngay. Tuy đám người có than vãn đôi chút, nhưng đã nhận tiền công thì đành phải làm cho ra hồn.

Tiêu Linh Vũ nhìn dãy nhà kính kiên cố trước mặt, mỉm cười nói:

“Mọi người vất vả rồi.”

Một người trong nhóm cười đáp:

“Bọn chú được trả công mà! Linh Vũ, sau này dâu chín nhớ chia cho mọi người ăn thử với nhé!”

Dĩ nhiên câu nói đó nửa đùa nửa thật.

Dâu tây là loại quả đắt đỏ, giá tận 40 tệ một cân, nông dân trong vùng làm gì dám mua. Nếu Linh Vũ thật sự trồng được, mọi người đều mong được nếm thử một miếng cũng vui.

“Đương nhiên rồi! Nếu vụ này thành công, cháu nhất định sẽ để mọi người nếm thử.” Linh Vũ cười nói.

Cô không phải người keo kiệt, cô hiểu rằng dâu tây là loại quả xa xỉ đối với dân quê. Nếu trồng thành công, cô sẽ biếu mọi người ăn thử, rồi sau đó bán với giá phải chăng hơn. Đó mới là cách làm ăn bền lâu.

Cô đi một vòng quanh khu đất, nhận ra dãy nhà kính được dựng rất chắc chắn. Ba mươi người làm việc liên tục, dựng xong phần khung bao phủ mười mẫu đất. Giờ họ chỉ còn hoàn thiện những công đoạn cuối cùng như nhổ cỏ, dọn mặt đất. Thím cùng mấy người phụ nữ khác cũng đã đào rãnh thoát nước theo hướng dẫn của Linh Vũ.

Bây giờ cô chỉ cần chuyển cây dâu giống vào trồng. Ngoài ra, cô còn định gieo thêm lạc và đậu tương.

“Hả? Cháu định trồng lạc với đậu tương?” Lưu Xuân Kiều ngạc nhiên hỏi: “Vậy thì làm nhà kính làm gì, chẳng phải tốn kém lắm sao?”

Lạc và đậu tương vốn là cây chịu được khắc nghiệt, chỉ cần bón phân, tưới nước là sinh trưởng tốt. Dựng nhà kính cho chúng thì đúng là lãng phí.

Linh Vũ chớp mắt cười, nói:

“Thím à, thật ra cháu làm theo phương pháp trồng trọt khoa học mà bạn cháu dạy. Tạm thời còn là bí quyết, nên cháu muốn làm trong nhà kính cho an toàn hơn ạ.”

Thím tư bán tín bán nghi:

“Thật chứ?”

Bà vốn là người quê mùa, chỉ quen cách làm truyền thống, nhưng nghĩ lại, Linh Vũ từng học đại học rồi còn làm việc ở thành phố lớn, nên chuyện cô biết kỹ thuật mới cũng chẳng có gì lạ.

Cả nhóm cùng về tới nhà họ Tiêu, mẹ Tiêu đã dọn sẵn cơm canh chờ. Trong bữa ăn, mọi người tiếp tục nói chuyện khi nãy.

“Nếu vậy…” Lưu Xuân Kiều gật đầu: “Con cần hạt giống lạc với đậu tương đúng không? Nhà thím còn khoảng mười cân, nếu cần thì lấy mà dùng.”

 Ba Tiêu cũng nói:

“Nhà mình còn chừng mười cân nữa, nhưng cộng lại cũng chỉ đủ trồng chưa tới một mẫu đất.”

“Hay là mình hỏi thêm trong thôn xem ai có thừa không?” Lưu Xuân Kiều gợi ý.

Linh Vũ lắc đầu:

“Thím, không cần đâu ạ. Con tính lát nữa lên thị trấn mua thêm giống luôn, tiện thể tìm xem có hạt giống thanh long không.”

Mẹ Tiêu nhíu mày:

“Tiểu Vũ, con vừa mới từ thị trấn về mà giờ lại đi nữa à? Không mệt sao?”

Linh Vũ mỉm cười:

“Không sao đâu mẹ!” Rồi cô nhớ ra mình còn chưa nói tin vui: “À đúng rồi mẹ, con vừa mua xe hơi đó!”

“Cái gì?” Cả nhà đồng loạt kêu lên, như có một quả b.o.m nổ giữa phòng: “Con… mua xe á?”

“Vâng ạ!” Tiêu Linh Vũ mỉm cười giải thích: “Sau này con sẽ phải thường xuyên đi lại giữa thôn Đào Nguyên và thị trấn, có xe sẽ tiện hơn nhiều.”

“Nhưng mà Tiểu Vũ, con biết lái xe à?” Ba Tiêu lo lắng hỏi.

“Con biết chứ, ba.” Linh Vũ đáp: “Khi còn làm việc ở thành phố Z, con đã tranh thủ thi bằng lái trong thời gian rảnh rồi.”

“Vậy con mua xe mới hay xe cũ?” Chú hỏi thêm.

“Xe mới hoàn toàn ạ!”

“Bao nhiêu tiền vậy?”

“Bảy vạn tệ.”

“Đắt thế cơ à!” Thím không tin nổi, mắt tròn xoe.

Tửu Lâu Của Dạ

“Bảy vạn tệ?” Mẹ Tiêu cau mày, giọng đầy lo lắng: “Tiểu Vũ, con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Bà là người giữ sổ chi tiêu trong nhà, biết rõ tiền thuê đất, dựng nhà kính, thuê người làm đã tốn ba bốn vạn rồi. Làm gì còn dư nhiều như thế để mua xe nữa.

“Tiểu Vũ, con có đủ tiền không?” Lưu Xuân Kiều vội nói: “Nếu chưa đủ, nhà chú con còn chút tiền tiết kiệm, có thể cho con mượn.”

“Đúng đấy, Tiểu Vũ.” Chú Tiêu gật đầu: “Cần bao nhiêu cứ nói, đừng khách sáo.”

Linh Vũ lắc đầu, mỉm cười nói:

“Con cảm ơn chú thím. Nhưng không cần đâu ạ, con chỉ phải trả hai ngàn tệ mỗi tháng thôi.”

“Hai ngàn tệ?” Cả nhà ngạc nhiên: “Nhưng con vừa nói xe bảy vạn mà? Sao lại còn hai ngàn tệ? Tiểu Vũ, rốt cuộc là thế nào vậy?”

Họ hoàn toàn không biết rằng mua xe cũng có thể trả góp, cứ tưởng phải trả một lần toàn bộ mới được mang xe về nhà.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện