Tang Hứa nhìn thấy cô gái xinh đẹp ấy quay đầu lại nhìn Yến Thời Dư, mỉm cười nói với anh:
“Tháng Năm tới, dàn nhạc bọn em sẽ bắt đầu chuyến lưu diễn quốc tế, Hoài thị chắc là trạm đầu tiên, đến lúc đó mong anh nể mặt đến nghe một chút nhé.”
“Nhất định rồi,” Yến Thời Dư đáp.
“Hy vọng anh sẽ thích phần biểu diễn của em.”
“Chắc chắn sẽ rất tuyệt vời,” anh nói.
Chỉ vài câu xã giao đơn giản, kín kẽ không chê vào đâu được, cũng đủ khiến cô gái ấy vui vẻ rạng rỡ.
Thang máy dừng ở tầng một, cô gái bước ra trước, Yến Thời Dư bước chậm hơn một chút, cũng theo ra ngoài.
Cửa thang máy lại khép lại, Tang Hứa tiếp tục đi xuống tầng hầm đỗ xe. Không ngờ vừa ra khỏi sảnh thang máy, lại chạm mặt người quen — Cao Nham.
Cao Nham đang dùng khăn giấy bọc viên kẹo cao su rồi ném vào thùng rác, ngẩng đầu thấy Tang Hứa, cũng có vẻ ngạc nhiên:
“Cô Tang, sao cô lại ở đây?”
“Trùng hợp thật.” Tang Hứa mỉm cười, “Anh cũng ở đây à.”
Cao Nham cười có phần ngượng ngùng, “Phải.”
Nụ cười ấy đã tiết lộ rất nhiều điều. Tang Hứa cũng không vòng vo nữa:
“Lúc nãy ở trên lầu tôi thấy Yến tiên sinh, cô gái đi xem mắt với anh ấy trông rất xinh đẹp.”
Nụ cười trên mặt Cao Nham thoáng khựng lại, ậm ừ một tiếng, dường như cảm thấy không thể giấu được nữa, đành nói:
“Là do Yến lão gia sắp xếp…”
“Tiểu thư nhà ai thế?” Tang Hứa tò mò hỏi.
“Gia tộc họ Tề ở Giang Thành,” Cao Nham trả lời.
Tang Hứa khẽ gật đầu, bất chợt nhớ lại hồi đầu năm, trong buổi tiệc riêng của Yến gia, hai vị phu nhân từng bàn về chuyện hôn sự của Yến Thời Dư, nói rằng Yến lão gia chưa chắc đã để mắt đến nhà họ Nguyễn. Bây giờ xem ra đúng là như vậy thật.
Tề gia ở Giang Thành đúng là danh gia vọng tộc, không phải nhà họ Nguyễn có thể so được.
Xem ra trong lòng Yến lão gia, nếu không phải là mối lương duyên hoàn mỹ, thì nhất định là không xứng với đứa cháu trai ưu tú xuất chúng như vậy.
Tang Hứa không hỏi thêm nữa, chỉ nói:
“Tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Cao Nham hình như còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Tang Hứa không ngoảnh đầu lại, đi thẳng đến xe của mình, cuối cùng vẫn không mở lời.
Tang Hứa vừa lên xe, vừa đóng cửa lại đã nhìn thấy Yến Thời Dư từ sảnh thang máy bước ra.
Xem ra lúc nãy anh ra tầng một là để tiễn cô tiểu thư họ Tề kia.
Cao Nham lập tức bước tới chào Yến Thời Dư, nói gì đó với anh.
Tang Hứa dứt khoát đạp ga, lái xe vụt qua trước mặt hai người, không hề quay đầu lại.
Tối hôm đó, Tang Hứa làm việc đến rất muộn mới rời công ty.
Lúc xuống bãi đỗ xe, nơi đó gần như đã vắng tanh.
Chỉ là, ngay bên cạnh chiếc xe nhỏ của cô, lại có một chiếc Phantom màu đen đỗ yên lặng.
Vừa thấy cô xuất hiện, Cao Nham lập tức mở cửa ghế lái bước tới:
“Cô Tang, muộn thế này mới tan làm, để tôi đưa cô về nhé.”
“Tôi có xe rồi.” Tang Hứa đáp.
“Cô Tang…” Cao Nham nhìn cô với vẻ đáng thương, “Bọn tôi đã đợi ở đây hai tiếng rồi đó…”
Tang Hứa nhìn anh ta một lát, cuối cùng như chấp nhận số phận, xoay người đi về phía chiếc Phantom.
Cao Nham vội chạy lên mở cửa ghế sau cho cô.
Yến Thời Dư đang xem một tập tài liệu, Tang Hứa ngồi vào cũng không làm gián đoạn anh, chỉ khẽ hỏi:
“Xong việc rồi à?”
Câu hỏi này như một sự đáp lại cho cuộc điện thoại đêm qua của cô.
Nhưng rõ ràng ban ngày họ vừa gặp nhau.
Tang Hứa nói:
“Công việc của tôi toàn mấy chuyện vụn vặt, sao so được với Yến tiên sinh, bận rộn toàn chuyện đại sự cuộc đời.”
Yến Thời Dư đặt tập tài liệu xuống.
Cao Nham đang lái xe khẽ cau mày, dứt khoát nâng vách ngăn trong xe lên.
Không gian ba người lập tức trở thành không gian riêng tư của hai người.
Sau một khoảng yên lặng ngắn, Tang Hứa quay sang nhìn anh:
“Anh hình như rất thích cô tiểu thư họ Tề đó?”
Yến Thời Dư nhìn cô, “Sao em nghĩ vậy?”
“Anh cười với cô ấy, nhận lời đến nghe biểu diễn của dàn nhạc cô ấy, còn đích thân tiễn cô ấy nữa — như vậy còn không phải là thích sao?”
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! “Trước khi anh tới, em có nghe cô ấy chơi cổ tranh, rất hay. Sau đó nghe hai người trò chuyện mới biết cô ấy là dân chuyên.”
“Cô ấy xinh đẹp như vậy, gia thế tốt, lại dịu dàng hiểu chuyện… Hôm nay anh đến muộn thế mà cô ấy cũng không hề giận.”
“Ánh mắt của Yến lão gia đúng là tinh tường thật đấy. Một cô gái như vậy, ai mà không thích chứ?”
Nói rồi, Tang Hứa từ từ nghiêng người lại gần anh, khẽ hỏi:
“Vậy, dự định bao giờ phát thiệp cưới đây? Khi đó có mời em không?”
Yến Thời Dư nhìn cô, im lặng một lát, không trả lời.
Anh hôn cô.
Ban đầu, Tang Hứa vẫn còn lẩn tránh.
Nhưng xe cứ chạy mãi.
Và cái gọi là “ban đầu”, cũng chỉ là trong phút chốc.
protected text
Họ đã về đến Tống gia.
Cô nên xuống xe rồi.
Nhưng Tang Hứa vẫn chưa động đậy, thì loáng thoáng nghe thấy tiếng động từ hàng ghế trước.
Là Cao Nham đã xuống xe.
Vốn dĩ sau tấm vách ngăn chỉ còn hai người, giờ thì cả chiếc xe chỉ còn lại họ.
Mọi chuyện đã từng xảy ra trong chiếc xe này, Tang Hứa vẫn nhớ như in.
Cô yên lặng tựa đầu lên vai anh một lúc, rồi bất chợt ngồi thẳng dậy, nói:
“Em về đây.”
Cô định xuống xe.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt Yến Thời Dư trước mắt cô đã chìm vào bóng tối.
Anh tắt đèn, cả khoang xe lập tức chìm vào trong màn đêm đặc quánh.
Vì không nhìn thấy gì nên các giác quan như được khuếch đại đến tột cùng. Trong bóng tối, ngay cả tiếng thở bình thản thường ngày của anh cũng trở nên rõ ràng.
Hơi thở nóng rực.
Môi anh, cũng nóng bỏng đến mức thiêu đốt.
Hôm nay Tang Hứa mặc một chiếc đầm len trắng ôm sát, chất vải mềm mại, co giãn tốt.
Cũng rất dễ dàng để xâm nhập.
Yến Thời Dư hôn dọc theo cổ cô, cứ thế tiếp tục xuống phía dưới.
Trong bóng tối vang lên tiếng nuốt khan mơ hồ.
Không khí như cạn kiệt oxy, Tang Hứa không kiềm được mà ngửa đầu ra sau, hai tay vô lực lần mò trong khoảng không, cuối cùng cũng chỉ có thể ôm lấy người trước mặt.
Mặc cho anh chiếm giữ.
Tất cả rất giống với đêm mưa ấy.
Chỉ trừ một điều.
Đêm hôm đó, điều duy nhất Tang Hứa cảm nhận được là chính mình.
Còn đêm nay, ngoài bản thân, Tang Hứa còn cảm nhận được rất rõ — anh.
Một Yến Thời Dư nóng rực, mãnh liệt, say đắm đến cực hạn.
Cũng là một Yến Thời Dư mất kiểm soát, thái quá, và đầy ngạo mạn.
…
Khi cuối cùng xuống xe, Tang Hứa vội ngẩng đầu liếc nhìn xung quanh một vòng.
May là Cao Nham không có ở gần đó.
Cô bước nhanh đến trước cửa biệt thự, đang cố gắng mở khóa thì nghe thấy tiếng bước chân của Yến Thời Dư vang lên phía sau.
Cô quay đầu nhìn anh, nhưng ánh mắt chỉ dừng lại trên khuôn mặt anh.
Cố gắng không liếc xuống chiếc sơ mi bị cô vò đến nhăn nhúm, hay vết dấu còn in rõ trên chiếc quần tây đen của anh…
Cuối cùng, Tang Hứa không nói gì, khi mở được cửa thì gần như lách người vào thật nhanh, rồi “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại, khóa chặt.
Yến Thời Dư đứng lặng trước cửa một lúc, cuối cùng khẽ cúi đầu bật cười.
Trước khi quay về gara, anh ngẩng đầu nhìn thấy đèn phòng cô đã bật sáng, lúc đó mới xoay người quay lại xe.
Không biết từ góc nào, Cao Nham lặng lẽ xuất hiện, vừa xoa xoa tai vừa lặng lẽ ngồi trở lại ghế lái, khởi động xe rời đi.
“Tháng Năm tới, dàn nhạc bọn em sẽ bắt đầu chuyến lưu diễn quốc tế, Hoài thị chắc là trạm đầu tiên, đến lúc đó mong anh nể mặt đến nghe một chút nhé.”
“Nhất định rồi,” Yến Thời Dư đáp.
“Hy vọng anh sẽ thích phần biểu diễn của em.”
“Chắc chắn sẽ rất tuyệt vời,” anh nói.
Chỉ vài câu xã giao đơn giản, kín kẽ không chê vào đâu được, cũng đủ khiến cô gái ấy vui vẻ rạng rỡ.
Thang máy dừng ở tầng một, cô gái bước ra trước, Yến Thời Dư bước chậm hơn một chút, cũng theo ra ngoài.
Cửa thang máy lại khép lại, Tang Hứa tiếp tục đi xuống tầng hầm đỗ xe. Không ngờ vừa ra khỏi sảnh thang máy, lại chạm mặt người quen — Cao Nham.
Cao Nham đang dùng khăn giấy bọc viên kẹo cao su rồi ném vào thùng rác, ngẩng đầu thấy Tang Hứa, cũng có vẻ ngạc nhiên:
“Cô Tang, sao cô lại ở đây?”
“Trùng hợp thật.” Tang Hứa mỉm cười, “Anh cũng ở đây à.”
Cao Nham cười có phần ngượng ngùng, “Phải.”
Nụ cười ấy đã tiết lộ rất nhiều điều. Tang Hứa cũng không vòng vo nữa:
“Lúc nãy ở trên lầu tôi thấy Yến tiên sinh, cô gái đi xem mắt với anh ấy trông rất xinh đẹp.”
Nụ cười trên mặt Cao Nham thoáng khựng lại, ậm ừ một tiếng, dường như cảm thấy không thể giấu được nữa, đành nói:
“Là do Yến lão gia sắp xếp…”
“Tiểu thư nhà ai thế?” Tang Hứa tò mò hỏi.
“Gia tộc họ Tề ở Giang Thành,” Cao Nham trả lời.
Tang Hứa khẽ gật đầu, bất chợt nhớ lại hồi đầu năm, trong buổi tiệc riêng của Yến gia, hai vị phu nhân từng bàn về chuyện hôn sự của Yến Thời Dư, nói rằng Yến lão gia chưa chắc đã để mắt đến nhà họ Nguyễn. Bây giờ xem ra đúng là như vậy thật.
Tề gia ở Giang Thành đúng là danh gia vọng tộc, không phải nhà họ Nguyễn có thể so được.
Xem ra trong lòng Yến lão gia, nếu không phải là mối lương duyên hoàn mỹ, thì nhất định là không xứng với đứa cháu trai ưu tú xuất chúng như vậy.
Tang Hứa không hỏi thêm nữa, chỉ nói:
“Tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Cao Nham hình như còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Tang Hứa không ngoảnh đầu lại, đi thẳng đến xe của mình, cuối cùng vẫn không mở lời.
Tang Hứa vừa lên xe, vừa đóng cửa lại đã nhìn thấy Yến Thời Dư từ sảnh thang máy bước ra.
Xem ra lúc nãy anh ra tầng một là để tiễn cô tiểu thư họ Tề kia.
Cao Nham lập tức bước tới chào Yến Thời Dư, nói gì đó với anh.
Tang Hứa dứt khoát đạp ga, lái xe vụt qua trước mặt hai người, không hề quay đầu lại.
Tối hôm đó, Tang Hứa làm việc đến rất muộn mới rời công ty.
Lúc xuống bãi đỗ xe, nơi đó gần như đã vắng tanh.
Chỉ là, ngay bên cạnh chiếc xe nhỏ của cô, lại có một chiếc Phantom màu đen đỗ yên lặng.
Vừa thấy cô xuất hiện, Cao Nham lập tức mở cửa ghế lái bước tới:
“Cô Tang, muộn thế này mới tan làm, để tôi đưa cô về nhé.”
“Tôi có xe rồi.” Tang Hứa đáp.
“Cô Tang…” Cao Nham nhìn cô với vẻ đáng thương, “Bọn tôi đã đợi ở đây hai tiếng rồi đó…”
Tang Hứa nhìn anh ta một lát, cuối cùng như chấp nhận số phận, xoay người đi về phía chiếc Phantom.
Cao Nham vội chạy lên mở cửa ghế sau cho cô.
Yến Thời Dư đang xem một tập tài liệu, Tang Hứa ngồi vào cũng không làm gián đoạn anh, chỉ khẽ hỏi:
“Xong việc rồi à?”
Câu hỏi này như một sự đáp lại cho cuộc điện thoại đêm qua của cô.
Nhưng rõ ràng ban ngày họ vừa gặp nhau.
Tang Hứa nói:
“Công việc của tôi toàn mấy chuyện vụn vặt, sao so được với Yến tiên sinh, bận rộn toàn chuyện đại sự cuộc đời.”
Yến Thời Dư đặt tập tài liệu xuống.
Cao Nham đang lái xe khẽ cau mày, dứt khoát nâng vách ngăn trong xe lên.
Không gian ba người lập tức trở thành không gian riêng tư của hai người.
Sau một khoảng yên lặng ngắn, Tang Hứa quay sang nhìn anh:
“Anh hình như rất thích cô tiểu thư họ Tề đó?”
Yến Thời Dư nhìn cô, “Sao em nghĩ vậy?”
“Anh cười với cô ấy, nhận lời đến nghe biểu diễn của dàn nhạc cô ấy, còn đích thân tiễn cô ấy nữa — như vậy còn không phải là thích sao?”
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! “Trước khi anh tới, em có nghe cô ấy chơi cổ tranh, rất hay. Sau đó nghe hai người trò chuyện mới biết cô ấy là dân chuyên.”
“Cô ấy xinh đẹp như vậy, gia thế tốt, lại dịu dàng hiểu chuyện… Hôm nay anh đến muộn thế mà cô ấy cũng không hề giận.”
“Ánh mắt của Yến lão gia đúng là tinh tường thật đấy. Một cô gái như vậy, ai mà không thích chứ?”
Nói rồi, Tang Hứa từ từ nghiêng người lại gần anh, khẽ hỏi:
“Vậy, dự định bao giờ phát thiệp cưới đây? Khi đó có mời em không?”
Yến Thời Dư nhìn cô, im lặng một lát, không trả lời.
Anh hôn cô.
Ban đầu, Tang Hứa vẫn còn lẩn tránh.
Nhưng xe cứ chạy mãi.
Và cái gọi là “ban đầu”, cũng chỉ là trong phút chốc.
protected text
Họ đã về đến Tống gia.
Cô nên xuống xe rồi.
Nhưng Tang Hứa vẫn chưa động đậy, thì loáng thoáng nghe thấy tiếng động từ hàng ghế trước.
Là Cao Nham đã xuống xe.
Vốn dĩ sau tấm vách ngăn chỉ còn hai người, giờ thì cả chiếc xe chỉ còn lại họ.
Mọi chuyện đã từng xảy ra trong chiếc xe này, Tang Hứa vẫn nhớ như in.
Cô yên lặng tựa đầu lên vai anh một lúc, rồi bất chợt ngồi thẳng dậy, nói:
“Em về đây.”
Cô định xuống xe.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt Yến Thời Dư trước mắt cô đã chìm vào bóng tối.
Anh tắt đèn, cả khoang xe lập tức chìm vào trong màn đêm đặc quánh.
Vì không nhìn thấy gì nên các giác quan như được khuếch đại đến tột cùng. Trong bóng tối, ngay cả tiếng thở bình thản thường ngày của anh cũng trở nên rõ ràng.
Hơi thở nóng rực.
Môi anh, cũng nóng bỏng đến mức thiêu đốt.
Hôm nay Tang Hứa mặc một chiếc đầm len trắng ôm sát, chất vải mềm mại, co giãn tốt.
Cũng rất dễ dàng để xâm nhập.
Yến Thời Dư hôn dọc theo cổ cô, cứ thế tiếp tục xuống phía dưới.
Trong bóng tối vang lên tiếng nuốt khan mơ hồ.
Không khí như cạn kiệt oxy, Tang Hứa không kiềm được mà ngửa đầu ra sau, hai tay vô lực lần mò trong khoảng không, cuối cùng cũng chỉ có thể ôm lấy người trước mặt.
Mặc cho anh chiếm giữ.
Tất cả rất giống với đêm mưa ấy.
Chỉ trừ một điều.
Đêm hôm đó, điều duy nhất Tang Hứa cảm nhận được là chính mình.
Còn đêm nay, ngoài bản thân, Tang Hứa còn cảm nhận được rất rõ — anh.
Một Yến Thời Dư nóng rực, mãnh liệt, say đắm đến cực hạn.
Cũng là một Yến Thời Dư mất kiểm soát, thái quá, và đầy ngạo mạn.
…
Khi cuối cùng xuống xe, Tang Hứa vội ngẩng đầu liếc nhìn xung quanh một vòng.
May là Cao Nham không có ở gần đó.
Cô bước nhanh đến trước cửa biệt thự, đang cố gắng mở khóa thì nghe thấy tiếng bước chân của Yến Thời Dư vang lên phía sau.
Cô quay đầu nhìn anh, nhưng ánh mắt chỉ dừng lại trên khuôn mặt anh.
Cố gắng không liếc xuống chiếc sơ mi bị cô vò đến nhăn nhúm, hay vết dấu còn in rõ trên chiếc quần tây đen của anh…
Cuối cùng, Tang Hứa không nói gì, khi mở được cửa thì gần như lách người vào thật nhanh, rồi “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại, khóa chặt.
Yến Thời Dư đứng lặng trước cửa một lúc, cuối cùng khẽ cúi đầu bật cười.
Trước khi quay về gara, anh ngẩng đầu nhìn thấy đèn phòng cô đã bật sáng, lúc đó mới xoay người quay lại xe.
Không biết từ góc nào, Cao Nham lặng lẽ xuất hiện, vừa xoa xoa tai vừa lặng lẽ ngồi trở lại ghế lái, khởi động xe rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









