Tang Hứa nhanh chóng bắt máy.

“Vẫn chưa về nhà à?” Giọng Yến Thời Dư vang lên từ đầu dây bên kia.

Không lẽ anh lại đến Tống gia tìm cô nữa sao? protected text

Nghe cô trả lời xong, Yến Thời Dư im lặng vài giây mới nói: “Khi nào xong việc?”

“Sao vậy, Yến tiên sinh có chuyện muốn tìm em à?” Tang Hứa cố ý hỏi, “Không nói qua điện thoại được sao?”

Giọng Yến Thời Dư trầm thấp, chậm rãi: “Đợi em xong việc rồi nói cũng được.”

“Vậy chắc Yến tiên sinh phải đợi lâu đấy.”

Nói xong câu đó, Tang Hứa dứt khoát ngắt máy, nhưng lại ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, rồi mới nhớ ra gọi cho Lục Tinh Ngôn.

Hơn mười phút sau, xe của Lục Tinh Ngôn đến đón cô.

“Anh ta đưa em đến đây làm gì?” Lục Tinh Ngôn hỏi.

“Tụng kinh, cầu siêu cho mẹ anh ta.”

Lục Tinh Ngôn nghi hoặc, “Anh ta tin mấy chuyện này sao?”

“Anh ta không tin, nhưng có một người tên là Tưởng phu nhân thì tin. Anh giúp em tra xem bà ấy có thân phận gì mà khiến Giang Mục Trầm phải tốn công lấy lòng như vậy.”

“Anh ta dùng em để lấy lòng bà ta? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu em tiếp xúc được với Tưởng phu nhân, coi như em cũng có thêm một mối quan hệ.”

Tang Hứa khẽ đáp một tiếng, rồi mới nói thêm: “Không chỉ vậy, anh ta còn đồng ý để dự án của Ô Dụ tiếp tục, và bảo Hạ Diên cho em vay vốn.”

“Lạ thật đấy.”

Lục Tinh Ngôn lúc này mới tin.

Giang Mục Trầm đúng là không thể dùng lối suy nghĩ thông thường mà đoán được.

Rốt cuộc anh ta đang muốn làm gì?

Hai người vừa đi vừa phân tích suốt dọc đường, vẫn không hiểu nổi ẩn ý đằng sau.

Vô thức đã đến trước biệt thự nhà họ Tống, Tang Hứa bỗng nhớ ra điều gì, nhìn về hướng gara.

Trống không, không có lấy một chiếc xe.

Yến Thời Dư quả nhiên không đến.

Tang Hứa nhanh chóng thu lại ánh mắt.



Sáng hôm sau, Lục Tinh Ngôn đã gửi thông tin về Tưởng phu nhân cho Tang Hứa.

Chồng cô ấy là Tưởng Minh, làm chính trị ở Cảng thành, vừa tròn bốn mươi tuổi đã nắm giữ vị trí cao. Còn bản thân cô ấy là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn tài phiệt tại Malaysia ở Đông Nam Á, kết hôn với Tưởng Minh cũng được xem như mạnh liên thủ với mạnh.

Quả thực không phải nhân vật tầm thường.

Nhưng cho dù như vậy, cũng khó mà lý giải được chuyện Giang Mục Trầm dùng cô để lấy lòng đối phương.

Không ngờ đến chiều hôm đó, Tang Hứa liền nhận được lời mời từ Tưởng phu nhân, hẹn cô uống trà chiều.

Địa điểm là khách sạn nơi Tưởng phu nhân đang ở, mang phong cách mỹ học Trung Hoa rất đậm nét, khá hợp với khí chất của cô ấy.

Khi Tang Hứa đến nơi, Tưởng phu nhân đã ngồi ở một vị trí gần cửa sổ, thấy cô liền mỉm cười vẫy tay mời cô ngồi xuống.

“Tưởng phu nhân, xin lỗi, đường hơi tắc nên tôi đến trễ.”

Tưởng phu nhân vẫn giữ nụ cười dịu dàng: “Không sao đâu, là tôi đột ngột mời cô, tôi cũng không có nhiều bạn ở đây, cô chịu đến là tôi vui lắm rồi.”

“Tôi cũng lâu lắm rồi không có dịp thư thả thế này để thưởng trà chiều.” Tang Hứa nói, “Cũng nhờ phúc của cô.”

“Mặc dù mới gặp một lần, nhưng tôi cảm thấy chúng ta khá hợp ý.” Tưởng phu nhân nói, “Nếu sau này tôi thường xuyên tìm cô, cô đừng thấy phiền nhé.”

Tang Hứa cười đáp: “Phải nói đó là vinh hạnh của tôi mới đúng.”

Đang trò chuyện, trong đại sảnh bỗng vang lên tiếng đàn cổ tranh trong trẻo và du dương.

Cả hai liền quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một cây cổ tranh đặt ở giữa đại sảnh, một mỹ nhân tóc dài mặc váy trắng đang cúi mình gảy đàn, kỹ thuật thuần thục, âm thanh trôi chảy, dễ nghe.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Tưởng phu nhân rõ ràng rất yêu thích.

Khi khúc nhạc kết thúc, xung quanh chẳng mấy ai để tâm, chỉ có Tưởng phu nhân là vỗ tay.

Tang Hứa nhất thời thất thần, đến khi hoàn hồn mới nhẹ nhàng vỗ tay theo.

Mỹ nhân vừa đàn đứng dậy, mỉm cười khẽ gật đầu với hai người họ, sau đó quay về ngồi ở một chỗ gần cửa sổ chếch phía đối diện.

“Cô ấy không phải là nhân viên ở đây à?” Tang Hứa hỏi.

“Không phải, tôi thấy cô ấy đã ngồi ở đó từ lâu rồi, chắc là đang đợi người. Chắc vì chờ lâu quá nhàm chán nên mới ra đàn một khúc.” Tưởng phu nhân nói, “Đàn hay thật.”

“Vâng, rất có phong thái của danh gia.” Tang Hứa đáp.

Tưởng phu nhân hỏi: “Nghe cô nhận xét như vậy, chẳng lẽ cô cũng biết chơi cổ tranh?”

Tang Hứa chỉ nhàn nhạt mỉm cười: “Tôi không biết. Nhưng tôi có một người bạn biết đàn, cô ấy đàn rất hay, không thua gì vị tiểu thư kia.”

Tưởng phu nhân mỉm cười: “Không biết sau này tôi có cơ hội được nghe bạn cô đàn không.”

Tang Hứa khẽ lắc đầu: “Cô ấy không còn nữa rồi.”

Tưởng phu nhân thoáng sững người, một lát sau nhẹ nhàng nắm lấy tay Tang Hứa, dịu dàng nói: “Xin lỗi.”

Tang Hứa nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười ra hiệu mình không sao, rồi cầm tách trà lên uống một ngụm, nhưng không nhịn được lại liếc nhìn về phía đó thêm một lần.

Vừa nhìn, cô liền thấy người mà vị mỹ nhân kia đang đợi.

Tất nhiên, mãi cho đến khi người đó ngồi xuống, Tang Hứa mới dám chắc là anh ta.

Chỉ là… cô không ngờ lại là anh.

Yến Thời Dư.

Dù đến muộn, anh vẫn giữ dáng vẻ ung dung điềm tĩnh, trước mặt người khác vẫn luôn là phong độ nhã nhặn, lễ độ ôn hòa.

Tang Hứa còn chưa kịp thu lại ánh nhìn thì đã nghe thấy Tưởng phu nhân nói một câu: “Ồ, thì ra là đi xem mắt à.”

Tang Hứa quay đầu lại, hỏi: “Cô nhìn ra được à?”

“Nhìn cô là biết chưa từng đi xem mắt rồi.” Tưởng phu nhân cười, “Tình huống thế này tôi thấy nhiều rồi, nhìn tư thế ngồi và cách họ nói chuyện, cái không khí ấy, nhìn một cái là biết liền.”

Tang Hứa cười khẽ.

Quả thực cô chưa từng đi xem mắt, nên không nhận ra.

Nhưng sau khi nghe Tưởng phu nhân nói vậy, cô nhìn lại lần nữa, chợt cảm nhận được cái “bầu không khí” mà cô ấy vừa nhắc đến.

Thực ra Yến Thời Dư trước mặt cô, không hay cười lắm.

Nhưng đối mặt với người khác, anh lại thường xuyên mỉm cười, đặc biệt là lúc chăm chú lắng nghe người khác nói, cộng với gương mặt tuấn tú rung động lòng người kia, quả thực rất dễ khiến người ta say mê.

“Cô đoán xem họ có thành đôi không?” Tưởng phu nhân hứng thú hóng chuyện, “Nam thanh nữ tú, tôi thấy khá xứng đôi đấy.”

Tang Hứa đáp: “Ừm… nhìn thì đúng là xứng. Còn có thành hay không, phải xem duyên phận rồi.”

Nói xong, Tang Hứa liền thu lại ánh mắt, không nhìn về phía đó nữa.

Do hướng ngồi, Yến Thời Dư vừa vặn quay lưng về phía cô, từ đầu đến cuối không hề nhìn thấy cô.

Mãi đến khi Tang Hứa và Tưởng phu nhân chuẩn bị rời đi, bên kia hai người kia cũng vừa vặn đứng dậy.

Lần này thì không tránh khỏi chạm mặt.

Khi Yến Thời Dư xoay người, Tang Hứa vừa hay bước ngang qua trước mặt anh, bốn mắt giao nhau, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tang Hứa cảm thấy có lẽ cả đời này mình cũng không thể nào nhìn ra được cảm xúc của Yến Thời Dư từ nét mặt anh.

Vốn dĩ cô và Tưởng phu nhân còn hẹn cùng đi dạo phố, nhưng đáng tiếc Tưởng phu nhân đột nhiên có việc phải xử lý, nên Tang Hứa tiễn Tưởng phu nhân đến trước thang máy.

Cô bước vào thang máy, thấy cửa sắp khép lại thì nhân viên lại bất ngờ ấn nút mở.

Ngay sau đó, Yến Thời Dư cùng cô gái chơi cổ tranh kia bước vào.

Ánh mắt Yến Thời Dư lướt nhẹ qua gương mặt Tang Hứa, vẫn không thấy biểu hiện cảm xúc gì.

Tang Hứa lặng lẽ lùi về sau một bước, nhìn hai người họ đứng phía trước mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện