Khương Nhụy một lần nữa đứng bên ngoài Quốc học viện, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lúc này đã gần chạng vạng.
Hôm nay nàng đến nơi này ba lần, mỗi lần tâm tình đều khác biệt.
Lần đầu đầy lo lắng và uất ức, nàng chẳng nói được gì; lần kế là kinh hoảng đến mức không thể thốt ra lời; đến bây giờ thì chỉ còn lại mông lung ngơ ngác, bao nhiêu lời muốn nói đều không còn cơ hội thốt ra.
Vì A Sanh cô nương đã dẫn họ đến đây, nhưng lại bảo họ chờ để đi thỉnh thị tiểu thư, rồi quay về nói Dương tiểu thư không thể tiếp khách.
“Ôi, Tế tửu tiên sinh đã trở về, đang kiểm tra bài vở của tiểu thư.” A Sanh cô nương vẻ mặt đầy khó xử, “Tiểu thư vì trước đó bận việc nên giờ đang gấp rút bù lại phần học bị lỡ.”
Nói xong, nàng nhìn Khương Nhụy, Viên Thành, Chu Vân Tiêu mấy người.
“Vậy cứ làm theo như thế tử đã nói trước, các vị đứng ngoài cửa hành lễ tạ ơn là được, ta sẽ thay mặt truyền đạt lại.”
Chu Vân Tiêu liếc nhìn A Sanh một cái, rồi quay sang Khương Nhụy, dịu giọng: “Vậy cứ thế đi, tấm lòng đã thể hiện là được rồi.”
Khương Nhụy nhìn về phía Viên Thành: “Viên thúc, chúng ta bái tạ ở đây đi.”
Viên Thành gật đầu, quay người hướng vào bên trong cửa, cung kính hành đại lễ.
Khương Nhụy và Chu Vân Tiêu cùng hành lễ theo sau.
A Sanh cô nương đứng trước cửa khẽ khom người đáp lễ, rồi xoay người bước vào trong.
“A Nhụy, chúng ta mau về thôi, ta muốn đi xem A Manh.” Chu Vân Tiêu vội vàng nói.
Viên Thành lại lên tiếng trước: “A Manh không sao, có quân y và thái y chăm sóc, thế tử hãy cùng chúng ta điều tra xuất xứ bọn tặc nhân thì hơn.”
Chu Vân Tiêu gật đầu đáp “được”, rồi quay sang Khương Nhụy: “A Nhụy, nàng hãy về trước, bá mẫu chắc chắn đang rất lo.”
Vẻ thất thần, mơ hồ của Khương Nhụy cuối cùng cũng tan biến khi nghe đến hai chữ “mẫu thân”, nàng gật đầu, không cần Chu Vân Tiêu đỡ, tự mình bước lên xe ngựa.
“Ta làm xong việc sẽ đến thăm các nàng.”
Chu Vân Tiêu chỉ kịp nói một câu, xe ngựa của Khương Nhụy đã được binh sĩ Trường Thủy Doanh hộ tống rời đi vùn vụt.
“Thế tử.” Viên Thành cũng phi thân lên ngựa, “Chúng ta đi từ nơi xảy ra vụ việc trước.”
Chu Vân Tiêu đáp lời rồi lên ngựa, theo Viên Thành rời đi.
……
……
“Chuyện này nhất định là do Chu Vân Tiêu làm!”
Trong khu học xá của Quốc học viện, Dương Lạc nhìn Mạc Tranh đang viết chữ mà nói.
“Hắn tuy không chịu nhận, nhưng trong lời nói đầy ẩn ý đều đang ám chỉ với ta rằng, nếu Khương Nhụy chết, thì Dương tiểu thư sẽ có lợi bao nhiêu.”
Nói đến đây nàng nghiến răng, đầy căm hận.
“Rõ ràng hắn giết người vì lợi ích của mình, lại cố tình nói là vì Dương tiểu thư!”
Mạc Tranh dừng bút, mỉm cười: “Đừng giận, đừng giận, sớm đã biết hắn là hạng người gì rồi mà.”
Dương Lạc cụp mắt, thấp giọng: “Nhưng dù biết hắn là hạng người nào, hiện tại vẫn chưa thể trừ khử.”
Thứ nhất là chưa có chứng cứ xác thực, thứ hai là còn phải mượn Chu Vân Tiêu để khơi dậy tranh đấu giữa Lệ thị và Sài thị.
Nàng e rằng nếu lập tức loại bỏ Chu Vân Tiêu, cuộc tranh đoạt giữa Lệ thị và Nghi Xuân Hầu sẽ dấy lên biến động…
Dù Lệ quý phi đã chết, nhưng thế lực của Nghi Xuân Hầu chưa suy, vẫn là mối uy hiếp lớn.
Mạc Tranh nói: “Hiện tại cục diện vẫn tạm ổn.”
Tạm ổn sao? Dương Lạc nhìn nàng, ánh mắt đầy căng thẳng xen lẫn chờ mong.
“Khương Nhụy ở kiếp trước chết một cách âm thầm không ai hay biết.” Mạc Tranh chậm rãi nói, “Nhưng kiếp này hai lần bị hãm hại đều thoát được, nhất là lần này, giúp nàng và những người thực sự quan tâm nàng nhìn rõ hiểm nguy.”
Nói đến đây Mạc Tranh mỉm cười.
“Mọi người rồi sẽ cảnh giác hơn, Chu Vân Tiêu muốn hại Khương Nhụy lần nữa cũng không dễ đâu.”
Thì ra là vậy… Dương Lạc như bừng tỉnh: “Vậy nên lần này ngươi cứu Khương Manh, là cố ý triệu tập người của Trường Thủy Doanh đến.”
Sau khi trở về, Mạc Tranh đã kể với nàng, quả thực là nàng để Cấm vệ truyền tin đến Trường Thủy Doanh, nhưng trước đó nàng đã tự mình cứu người rồi.
Chính nàng căn dặn Khương Nhụy và Trường Thủy Doanh giữ bí mật không tiết lộ điều này.
“Phải rồi.” Mạc Tranh cầm bút, mỉm cười, “Chu Vân Tiêu chẳng phải nói binh sĩ Trường Thủy Doanh trung thành với nhà họ Khương, thu phục họ là chuyện có lợi? Vậy thì tất nhiên ta phải đích thân cứu giúp thôi.”
protected text
……
……
Bóng đêm bao phủ phủ đệ, một mảnh yên lặng.
Trên giường, Khương Manh khẽ rên một tiếng, tay vô thức vung lên nắm lấy không khí…
“Tỷ tỷ—”
Khương Nhụy ngồi bên giường lập tức nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sợ, không sợ, tỷ tỷ ở đây rồi.”
Khương Manh lờ mờ mở mắt, dưới ánh đèn lờ mờ nhìn tỷ tỷ, trong mắt còn mơ hồ như chưa phân biệt rõ thật giả, giây lát sau ánh mắt mới tập trung lại, nàng vùng vẫy ngồi dậy.
“Tỷ tỷ!” Nàng gọi, “Tỷ—”
Nhưng chỉ cần hơi dùng sức, vết thương ở chân và trên người liền đau nhói, nàng bật kêu một tiếng rồi ngã lại xuống giường.
Khương Nhụy vội vã dỗ dành: “Đừng động vào vết thương, đừng sợ, ta không sao cả, hơn nữa Viên thúc đã cho người canh giữ xung quanh, kẻ xấu không dám trở lại nữa…”
“Tỷ tỷ! Muội không sợ!” Khương Manh lớn tiếng, dù sắc mặt tái nhợt vì đau nhưng thần sắc đầy hưng phấn, nắm chặt tay Khương Nhụy: “Tỷ có thấy không, Dương tiểu thư biết bay đấy! Nàng bay xuống, ôm lấy muội từ giữa không trung!”
Khương Nhụy không ngờ muội muội lại nói ra điều ấy, thoáng sững người, trong lòng mềm nhũn, hóa ra muội muội còn kiên cường hơn nàng tưởng.
Không phải sợ hãi, mà là phấn khích.
Khương Nhụy khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt muội muội: “Tỷ đâu chỉ thấy nàng phi thân nhảy xuống vách đá cứu muội, còn tận mắt nhìn nàng hạ sát ba tên tặc nhân kia.”
Vừa nói vừa giơ tay làm động tác mô tả.
“Nàng từ trên lưng ngựa phóng vọt lên, tay vung ra thế này, một lưỡi phi đao bay vút đi, xuyên thẳng vào yết hầu tên tặc!”
Mắt Khương Manh sáng rực. Khi đó nàng đã choáng váng, chẳng nhìn thấy gì, thậm chí không biết Dương tiểu thư đến từ lúc nào.
Hóa ra bọn tặc nhân là bị Dương tiểu thư giết!
“Lúc nàng giết người, có sợ không?” Khương Manh lại hỏi, giọng tràn đầy hưng phấn.
Khương Nhụy lắc đầu: “Không sợ, nàng còn cười nữa kìa.”
Khương Manh lẩm bẩm: “Quả nhiên nàng không nói dối, đúng là rất lợi hại.” Nói rồi nắm chặt tay Khương Nhụy, “Tỷ tỷ, muội có thể đi gặp nàng không? Muội… muội muốn cảm ơn nàng!”
Khương Nhụy nhẹ nhàng đặt tay muội muội xuống, mỉm cười: “Có thể chứ.”
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
“Nhưng trước tiên phải dưỡng thương cho tốt.” Khương Nhụy dịu giọng, “Ngủ thêm một lát rồi uống thuốc, được không?”
Khương Manh gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống, nhắm mắt lại. Dù lòng còn phấn khích nhưng vì thân thể yếu và có dùng thuốc, chẳng mấy chốc nàng ấy đã chìm vào giấc ngủ.
Khương Nhụy ngồi bên giường, nhìn muội muội đang thỉnh thoảng cau mày vì đau, thì thầm: “A Manh, muội cũng rất giỏi.”
Chính muội đã cứu tỷ đấy!
Nếu không nhờ muội dùng ná đánh tên cướp, khiến hắn buông tay, thì người bị bắt đi đã là tỷ… Không, vốn dĩ chúng nhắm vào tỷ mà!
Nếu Khương Nhụy bị bắt, nàng biết rõ tính khí muội muội, tuyệt đối sẽ không chịu đi cầu cứu, mà nhất định sẽ tự đuổi theo. Như thế thì cả hai tỷ muội bọn họ đã chết rồi.
Bọn cướp hành động cực nhanh, giết người, tẩu thoát đều không chần chừ.
May mắn thay, Dương tiểu thư còn nhanh hơn.
Thậm chí, nàng không phải đợi đến khi chạy về đến Quốc học viện mới gặp.
Vừa chạy được một đoạn, Dương tiểu thư đã dẫn theo bảy tám người xuất hiện.
Dương tiểu thư che mặt bằng khăn, Khương Nhụy còn chưa kịp nhìn rõ đã bị kéo lên ngựa.
“Chỉ đường!” Dương tiểu thư nói.
Ngựa của nàng ấy chạy nhanh vô cùng!
Khương Nhụy có cảm giác mình đang bay, thật ra ngoài lần đầu chỉ phương hướng, sau đó nàng không còn biết rõ nữa, nhưng Dương tiểu thư dường như biết tất cả.
“Xem dấu vó ngựa!”
“Có mùi của Khương Manh.”
“Chim chóc bên kia hoảng loạn.”
Nàng không ngừng hô với đoàn người đi cùng, họ như roi trong tay nàng, bị quất đi rồi lại thu về. Phương hướng liên tục thay đổi, chẳng mấy chốc, trong tầm mắt Khương Nhụy đã hiện ra bóng dáng ba tên tặc nhân—
Nhanh quá!
Tất cả như xảy ra trong chớp mắt!
Tặc nhân bắt được muội muội, nàng vừa chớp mắt đã thấy Dương tiểu thư đuổi tới, lại chớp mắt nữa, Dương tiểu thư đã hạ sát bọn cướp, rồi lại một chớp mắt, nàng ấy nhảy theo muội muội bị ném xuống vách đá, lại một chớp mắt sau, ôm lấy Khương Manh máu me đầy mình quay trở lên…
Muội muội còn sống.
Khương Nhụy đưa tay che mặt, ngăn nước mắt dâng trào.
Dương tiểu thư thật lợi hại…
“Đúng vậy, ta rất lợi hại mà.”
Trong đầu nàng lại hiện lên gương mặt tươi cười của Dương tiểu thư.
“Nhưng các ngươi phải giữ bí mật, đừng để người khác biết ta lợi hại như vậy.”
Chỉ cần không để người khác biết, nàng vốn đã rất lợi hại rồi. Không lợi hại sao có thể làm đệ tử của Tế tửu? Mọi người trước đây đều cho rằng Dương tiểu thư kiêu ngạo, nhưng thực ra, nàng ấy thật sự rất khiêm nhường.
Khương Nhụy không nhịn được lại bật cười.
Cười, cười mãi, rồi nàng bỗng nhiên đứng dậy, xoay người bước ra ngoài.
Tiếng các nha hoàn vang lên ngoài cửa.
“Tiểu thư, người định nghỉ ngơi rồi sao?”
“Tiểu thư, người dùng chút gì đó đi…”
“Ơ, tiểu thư, người định đi đâu vậy?”
……
……
“Khương tiểu thư lại đến sao?”
Trời vừa hửng sáng, Mạc Tranh đang vươn vai thì nghe Dương Lạc bước vào nói.
“Chỉ có mình nàng ấy.” Dương Lạc đáp, “Cấm vệ ngoài cửa bảo, từ trước khi trời sáng nàng ấy đã đứng đợi ở ngoài rồi.”
Mạc Tranh mỉm cười: “Cho nàng ấy vào đi. Hôm qua không gặp là vì Chu Vân Tiêu có mặt, không muốn cho hắn cơ hội.”
Dương Lạc gật đầu, tự mình ra ngoài mời Khương Nhụy vào.
Khương Nhụy nhìn thấy Dương tiểu thư đang ngồi chải tóc, trên bàn bày la liệt sách vở, bút mực…
“Khương tiểu thư, ngươi đã nói lời cảm tạ rồi.” Mạc Tranh mỉm cười nói, “Không thể ngày nào cũng đến cảm ơn ta được.”
Khương Nhụy nhìn nàng, rồi bỗng nhiên quỳ xuống, cúi đầu lạy.
Mạc Tranh cười khẽ: “Đến mức phải hành đại lễ thế sao…”
“Lần này ta không đến để cảm ơn.” Khương Nhụy ngẩng đầu lên, “Ta đến để cầu xin Dương tiểu thư giúp đỡ.”
Giúp đỡ? Mạc Tranh đưa mắt nhìn Dương Lạc, mà nàng ấy cũng mang vẻ mặt ngờ vực.
“Khương tiểu thư, có gì ngươi cứ nói với bệ hạ là được rồi.” Dương Lạc lạnh nhạt nói, “Giờ bệ hạ đã cho người bảo vệ ngươi đấy.”
Khương Nhụy lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Dương tiểu thư đang ngồi.
“Ta muốn nhờ Dương tiểu thư giúp ta, giúp ta trở thành một người lợi hại như ngươi vậy.”
“Trở thành người có thể cứu muội muội, chứ không phải gánh nặng của muội ấy.”
“Trở thành người khi đối mặt hiểm nguy không luống cuống, không vô phương xoay sở, không chỉ biết trông cậy vào người khác.”
Khương Nhụy nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy muội muội bị bắt đi, trong đầu nàng khi ấy chỉ nghĩ đến Chu Vân Tiêu, nhưng hắn lại ở rất xa…
Hơn nữa, nếu tìm được hắn, liệu hắn có nói: “A Nhụy, ta đang bận, không gặp được nàng”?
Chỗ dựa từng tin tưởng ấy, những ngày gần đây khiến nàng cảm thấy không còn vững chắc.
Nàng không dám tưởng tượng cảnh mình bị cự tuyệt như thế.
Vì thế nàng đã chọn một hướng đi khác…
Và nàng đã nhìn thấy – thế gian này có một nữ tử lợi hại đến nhường ấy.
Khương Nhụy nhìn Dương tiểu thư đang ngồi, một lần nữa cúi đầu hành lễ, giọng khản đặc.
“Ta muốn trở thành người lợi hại trong mắt muội muội.”
Không còn là người khiến muội muội lúc nào cũng phải lo lắng, phải bảo vệ.
Hôm nay nàng đến nơi này ba lần, mỗi lần tâm tình đều khác biệt.
Lần đầu đầy lo lắng và uất ức, nàng chẳng nói được gì; lần kế là kinh hoảng đến mức không thể thốt ra lời; đến bây giờ thì chỉ còn lại mông lung ngơ ngác, bao nhiêu lời muốn nói đều không còn cơ hội thốt ra.
Vì A Sanh cô nương đã dẫn họ đến đây, nhưng lại bảo họ chờ để đi thỉnh thị tiểu thư, rồi quay về nói Dương tiểu thư không thể tiếp khách.
“Ôi, Tế tửu tiên sinh đã trở về, đang kiểm tra bài vở của tiểu thư.” A Sanh cô nương vẻ mặt đầy khó xử, “Tiểu thư vì trước đó bận việc nên giờ đang gấp rút bù lại phần học bị lỡ.”
Nói xong, nàng nhìn Khương Nhụy, Viên Thành, Chu Vân Tiêu mấy người.
“Vậy cứ làm theo như thế tử đã nói trước, các vị đứng ngoài cửa hành lễ tạ ơn là được, ta sẽ thay mặt truyền đạt lại.”
Chu Vân Tiêu liếc nhìn A Sanh một cái, rồi quay sang Khương Nhụy, dịu giọng: “Vậy cứ thế đi, tấm lòng đã thể hiện là được rồi.”
Khương Nhụy nhìn về phía Viên Thành: “Viên thúc, chúng ta bái tạ ở đây đi.”
Viên Thành gật đầu, quay người hướng vào bên trong cửa, cung kính hành đại lễ.
Khương Nhụy và Chu Vân Tiêu cùng hành lễ theo sau.
A Sanh cô nương đứng trước cửa khẽ khom người đáp lễ, rồi xoay người bước vào trong.
“A Nhụy, chúng ta mau về thôi, ta muốn đi xem A Manh.” Chu Vân Tiêu vội vàng nói.
Viên Thành lại lên tiếng trước: “A Manh không sao, có quân y và thái y chăm sóc, thế tử hãy cùng chúng ta điều tra xuất xứ bọn tặc nhân thì hơn.”
Chu Vân Tiêu gật đầu đáp “được”, rồi quay sang Khương Nhụy: “A Nhụy, nàng hãy về trước, bá mẫu chắc chắn đang rất lo.”
Vẻ thất thần, mơ hồ của Khương Nhụy cuối cùng cũng tan biến khi nghe đến hai chữ “mẫu thân”, nàng gật đầu, không cần Chu Vân Tiêu đỡ, tự mình bước lên xe ngựa.
“Ta làm xong việc sẽ đến thăm các nàng.”
Chu Vân Tiêu chỉ kịp nói một câu, xe ngựa của Khương Nhụy đã được binh sĩ Trường Thủy Doanh hộ tống rời đi vùn vụt.
“Thế tử.” Viên Thành cũng phi thân lên ngựa, “Chúng ta đi từ nơi xảy ra vụ việc trước.”
Chu Vân Tiêu đáp lời rồi lên ngựa, theo Viên Thành rời đi.
……
……
“Chuyện này nhất định là do Chu Vân Tiêu làm!”
Trong khu học xá của Quốc học viện, Dương Lạc nhìn Mạc Tranh đang viết chữ mà nói.
“Hắn tuy không chịu nhận, nhưng trong lời nói đầy ẩn ý đều đang ám chỉ với ta rằng, nếu Khương Nhụy chết, thì Dương tiểu thư sẽ có lợi bao nhiêu.”
Nói đến đây nàng nghiến răng, đầy căm hận.
“Rõ ràng hắn giết người vì lợi ích của mình, lại cố tình nói là vì Dương tiểu thư!”
Mạc Tranh dừng bút, mỉm cười: “Đừng giận, đừng giận, sớm đã biết hắn là hạng người gì rồi mà.”
Dương Lạc cụp mắt, thấp giọng: “Nhưng dù biết hắn là hạng người nào, hiện tại vẫn chưa thể trừ khử.”
Thứ nhất là chưa có chứng cứ xác thực, thứ hai là còn phải mượn Chu Vân Tiêu để khơi dậy tranh đấu giữa Lệ thị và Sài thị.
Nàng e rằng nếu lập tức loại bỏ Chu Vân Tiêu, cuộc tranh đoạt giữa Lệ thị và Nghi Xuân Hầu sẽ dấy lên biến động…
Dù Lệ quý phi đã chết, nhưng thế lực của Nghi Xuân Hầu chưa suy, vẫn là mối uy hiếp lớn.
Mạc Tranh nói: “Hiện tại cục diện vẫn tạm ổn.”
Tạm ổn sao? Dương Lạc nhìn nàng, ánh mắt đầy căng thẳng xen lẫn chờ mong.
“Khương Nhụy ở kiếp trước chết một cách âm thầm không ai hay biết.” Mạc Tranh chậm rãi nói, “Nhưng kiếp này hai lần bị hãm hại đều thoát được, nhất là lần này, giúp nàng và những người thực sự quan tâm nàng nhìn rõ hiểm nguy.”
Nói đến đây Mạc Tranh mỉm cười.
“Mọi người rồi sẽ cảnh giác hơn, Chu Vân Tiêu muốn hại Khương Nhụy lần nữa cũng không dễ đâu.”
Thì ra là vậy… Dương Lạc như bừng tỉnh: “Vậy nên lần này ngươi cứu Khương Manh, là cố ý triệu tập người của Trường Thủy Doanh đến.”
Sau khi trở về, Mạc Tranh đã kể với nàng, quả thực là nàng để Cấm vệ truyền tin đến Trường Thủy Doanh, nhưng trước đó nàng đã tự mình cứu người rồi.
Chính nàng căn dặn Khương Nhụy và Trường Thủy Doanh giữ bí mật không tiết lộ điều này.
“Phải rồi.” Mạc Tranh cầm bút, mỉm cười, “Chu Vân Tiêu chẳng phải nói binh sĩ Trường Thủy Doanh trung thành với nhà họ Khương, thu phục họ là chuyện có lợi? Vậy thì tất nhiên ta phải đích thân cứu giúp thôi.”
protected text
……
……
Bóng đêm bao phủ phủ đệ, một mảnh yên lặng.
Trên giường, Khương Manh khẽ rên một tiếng, tay vô thức vung lên nắm lấy không khí…
“Tỷ tỷ—”
Khương Nhụy ngồi bên giường lập tức nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sợ, không sợ, tỷ tỷ ở đây rồi.”
Khương Manh lờ mờ mở mắt, dưới ánh đèn lờ mờ nhìn tỷ tỷ, trong mắt còn mơ hồ như chưa phân biệt rõ thật giả, giây lát sau ánh mắt mới tập trung lại, nàng vùng vẫy ngồi dậy.
“Tỷ tỷ!” Nàng gọi, “Tỷ—”
Nhưng chỉ cần hơi dùng sức, vết thương ở chân và trên người liền đau nhói, nàng bật kêu một tiếng rồi ngã lại xuống giường.
Khương Nhụy vội vã dỗ dành: “Đừng động vào vết thương, đừng sợ, ta không sao cả, hơn nữa Viên thúc đã cho người canh giữ xung quanh, kẻ xấu không dám trở lại nữa…”
“Tỷ tỷ! Muội không sợ!” Khương Manh lớn tiếng, dù sắc mặt tái nhợt vì đau nhưng thần sắc đầy hưng phấn, nắm chặt tay Khương Nhụy: “Tỷ có thấy không, Dương tiểu thư biết bay đấy! Nàng bay xuống, ôm lấy muội từ giữa không trung!”
Khương Nhụy không ngờ muội muội lại nói ra điều ấy, thoáng sững người, trong lòng mềm nhũn, hóa ra muội muội còn kiên cường hơn nàng tưởng.
Không phải sợ hãi, mà là phấn khích.
Khương Nhụy khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt muội muội: “Tỷ đâu chỉ thấy nàng phi thân nhảy xuống vách đá cứu muội, còn tận mắt nhìn nàng hạ sát ba tên tặc nhân kia.”
Vừa nói vừa giơ tay làm động tác mô tả.
“Nàng từ trên lưng ngựa phóng vọt lên, tay vung ra thế này, một lưỡi phi đao bay vút đi, xuyên thẳng vào yết hầu tên tặc!”
Mắt Khương Manh sáng rực. Khi đó nàng đã choáng váng, chẳng nhìn thấy gì, thậm chí không biết Dương tiểu thư đến từ lúc nào.
Hóa ra bọn tặc nhân là bị Dương tiểu thư giết!
“Lúc nàng giết người, có sợ không?” Khương Manh lại hỏi, giọng tràn đầy hưng phấn.
Khương Nhụy lắc đầu: “Không sợ, nàng còn cười nữa kìa.”
Khương Manh lẩm bẩm: “Quả nhiên nàng không nói dối, đúng là rất lợi hại.” Nói rồi nắm chặt tay Khương Nhụy, “Tỷ tỷ, muội có thể đi gặp nàng không? Muội… muội muốn cảm ơn nàng!”
Khương Nhụy nhẹ nhàng đặt tay muội muội xuống, mỉm cười: “Có thể chứ.”
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
“Nhưng trước tiên phải dưỡng thương cho tốt.” Khương Nhụy dịu giọng, “Ngủ thêm một lát rồi uống thuốc, được không?”
Khương Manh gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống, nhắm mắt lại. Dù lòng còn phấn khích nhưng vì thân thể yếu và có dùng thuốc, chẳng mấy chốc nàng ấy đã chìm vào giấc ngủ.
Khương Nhụy ngồi bên giường, nhìn muội muội đang thỉnh thoảng cau mày vì đau, thì thầm: “A Manh, muội cũng rất giỏi.”
Chính muội đã cứu tỷ đấy!
Nếu không nhờ muội dùng ná đánh tên cướp, khiến hắn buông tay, thì người bị bắt đi đã là tỷ… Không, vốn dĩ chúng nhắm vào tỷ mà!
Nếu Khương Nhụy bị bắt, nàng biết rõ tính khí muội muội, tuyệt đối sẽ không chịu đi cầu cứu, mà nhất định sẽ tự đuổi theo. Như thế thì cả hai tỷ muội bọn họ đã chết rồi.
Bọn cướp hành động cực nhanh, giết người, tẩu thoát đều không chần chừ.
May mắn thay, Dương tiểu thư còn nhanh hơn.
Thậm chí, nàng không phải đợi đến khi chạy về đến Quốc học viện mới gặp.
Vừa chạy được một đoạn, Dương tiểu thư đã dẫn theo bảy tám người xuất hiện.
Dương tiểu thư che mặt bằng khăn, Khương Nhụy còn chưa kịp nhìn rõ đã bị kéo lên ngựa.
“Chỉ đường!” Dương tiểu thư nói.
Ngựa của nàng ấy chạy nhanh vô cùng!
Khương Nhụy có cảm giác mình đang bay, thật ra ngoài lần đầu chỉ phương hướng, sau đó nàng không còn biết rõ nữa, nhưng Dương tiểu thư dường như biết tất cả.
“Xem dấu vó ngựa!”
“Có mùi của Khương Manh.”
“Chim chóc bên kia hoảng loạn.”
Nàng không ngừng hô với đoàn người đi cùng, họ như roi trong tay nàng, bị quất đi rồi lại thu về. Phương hướng liên tục thay đổi, chẳng mấy chốc, trong tầm mắt Khương Nhụy đã hiện ra bóng dáng ba tên tặc nhân—
Nhanh quá!
Tất cả như xảy ra trong chớp mắt!
Tặc nhân bắt được muội muội, nàng vừa chớp mắt đã thấy Dương tiểu thư đuổi tới, lại chớp mắt nữa, Dương tiểu thư đã hạ sát bọn cướp, rồi lại một chớp mắt, nàng ấy nhảy theo muội muội bị ném xuống vách đá, lại một chớp mắt sau, ôm lấy Khương Manh máu me đầy mình quay trở lên…
Muội muội còn sống.
Khương Nhụy đưa tay che mặt, ngăn nước mắt dâng trào.
Dương tiểu thư thật lợi hại…
“Đúng vậy, ta rất lợi hại mà.”
Trong đầu nàng lại hiện lên gương mặt tươi cười của Dương tiểu thư.
“Nhưng các ngươi phải giữ bí mật, đừng để người khác biết ta lợi hại như vậy.”
Chỉ cần không để người khác biết, nàng vốn đã rất lợi hại rồi. Không lợi hại sao có thể làm đệ tử của Tế tửu? Mọi người trước đây đều cho rằng Dương tiểu thư kiêu ngạo, nhưng thực ra, nàng ấy thật sự rất khiêm nhường.
Khương Nhụy không nhịn được lại bật cười.
Cười, cười mãi, rồi nàng bỗng nhiên đứng dậy, xoay người bước ra ngoài.
Tiếng các nha hoàn vang lên ngoài cửa.
“Tiểu thư, người định nghỉ ngơi rồi sao?”
“Tiểu thư, người dùng chút gì đó đi…”
“Ơ, tiểu thư, người định đi đâu vậy?”
……
……
“Khương tiểu thư lại đến sao?”
Trời vừa hửng sáng, Mạc Tranh đang vươn vai thì nghe Dương Lạc bước vào nói.
“Chỉ có mình nàng ấy.” Dương Lạc đáp, “Cấm vệ ngoài cửa bảo, từ trước khi trời sáng nàng ấy đã đứng đợi ở ngoài rồi.”
Mạc Tranh mỉm cười: “Cho nàng ấy vào đi. Hôm qua không gặp là vì Chu Vân Tiêu có mặt, không muốn cho hắn cơ hội.”
Dương Lạc gật đầu, tự mình ra ngoài mời Khương Nhụy vào.
Khương Nhụy nhìn thấy Dương tiểu thư đang ngồi chải tóc, trên bàn bày la liệt sách vở, bút mực…
“Khương tiểu thư, ngươi đã nói lời cảm tạ rồi.” Mạc Tranh mỉm cười nói, “Không thể ngày nào cũng đến cảm ơn ta được.”
Khương Nhụy nhìn nàng, rồi bỗng nhiên quỳ xuống, cúi đầu lạy.
Mạc Tranh cười khẽ: “Đến mức phải hành đại lễ thế sao…”
“Lần này ta không đến để cảm ơn.” Khương Nhụy ngẩng đầu lên, “Ta đến để cầu xin Dương tiểu thư giúp đỡ.”
Giúp đỡ? Mạc Tranh đưa mắt nhìn Dương Lạc, mà nàng ấy cũng mang vẻ mặt ngờ vực.
“Khương tiểu thư, có gì ngươi cứ nói với bệ hạ là được rồi.” Dương Lạc lạnh nhạt nói, “Giờ bệ hạ đã cho người bảo vệ ngươi đấy.”
Khương Nhụy lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Dương tiểu thư đang ngồi.
“Ta muốn nhờ Dương tiểu thư giúp ta, giúp ta trở thành một người lợi hại như ngươi vậy.”
“Trở thành người có thể cứu muội muội, chứ không phải gánh nặng của muội ấy.”
“Trở thành người khi đối mặt hiểm nguy không luống cuống, không vô phương xoay sở, không chỉ biết trông cậy vào người khác.”
Khương Nhụy nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy muội muội bị bắt đi, trong đầu nàng khi ấy chỉ nghĩ đến Chu Vân Tiêu, nhưng hắn lại ở rất xa…
Hơn nữa, nếu tìm được hắn, liệu hắn có nói: “A Nhụy, ta đang bận, không gặp được nàng”?
Chỗ dựa từng tin tưởng ấy, những ngày gần đây khiến nàng cảm thấy không còn vững chắc.
Nàng không dám tưởng tượng cảnh mình bị cự tuyệt như thế.
Vì thế nàng đã chọn một hướng đi khác…
Và nàng đã nhìn thấy – thế gian này có một nữ tử lợi hại đến nhường ấy.
Khương Nhụy nhìn Dương tiểu thư đang ngồi, một lần nữa cúi đầu hành lễ, giọng khản đặc.
“Ta muốn trở thành người lợi hại trong mắt muội muội.”
Không còn là người khiến muội muội lúc nào cũng phải lo lắng, phải bảo vệ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









