“Thần nữ quấy rầy thánh giá.”
Trong Cần Chính điện, Khương Nhụy cúi đầu khấu lạy.
Sau khi tin tức Khương Manh được Trường Thủy Doanh cứu thoát truyền về, lại đợi thêm gần một canh giờ, nàng mới được phủ Kinh Triệu phối hợp với Trường Thủy Doanh hộ tống đến hoàng thành để yết kiến.
Trông thấy nữ tử đang quỳ rạp dưới đất, Hoàng đế đôi mắt đỏ hoe.
Dù trước đó Bình Thành công chúa đã đến bẩm báo, nhưng lúc ấy người cũng chưa lập tức nhớ ra Khương tiểu thư là ai. Mãi đến khi biết đó là nữ nhi nhà họ Khương, Ngài mới bắt đầu lo lắng.
Giờ phút này, tận mắt nhìn thấy nàng, bao dung nhan của các tướng lĩnh từng cùng chinh chiến lại như hiện về trong đầu, khiến lòng Ngài nghẹn ngào.
“Đứng dậy rồi hãy nói.” Hoàng đế lập tức bước tới, lại gọi thái y: “Mau xem, có bị thương ở đâu không?”
Trong điện ngoài Hoàng đế, Hoàng hậu cũng đã nghe tin mà tới.
Bình Thành công chúa, A Sanh cô nương, Chu Vân Tiêu, hai vợ chồng thúc thẩm nhà họ Khương cũng đều được mời về, Hoàng đế cũng sớm cho truyền thái y đến.
Lúc này trong điện người người đông đủ.
Tuy vậy, vì ngại uy nghiêm của hoàng đế, không ai dám làm ồn. Ngay cả thúc thẩm nhà họ Khương cũng bị các thái giám khống chế, cảnh cáo không được la hét.
Chu Vân Tiêu vẫn luôn yên lặng đứng bên cạnh.
Nghe thấy Hoàng đế bảo “mời đứng dậy”, hắn lập tức bước tới đỡ lấy Khương Nhụy, ánh mắt đầy lo lắng nhìn nàng.
Khương Nhụy chỉ liếc nhìn hắn một cái, rồi lập tức quay về phía Hoàng đế: “Tạ ơn bệ hạ, thần nữ chỉ bị thương ngoài da, không nghiêm trọng, Viên Thành thúc đã giúp thần nữ băng bó rồi.”
Một võ tướng khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặt vuông nước da ngăm đen đứng ra: “Xin bệ hạ yên tâm, chỉ là vết thương nhỏ thôi ạ.”
“Vết thương nhỏ cũng là thương tích, nàng là nữ nhi yếu đuối.” Hoàng đế lắc đầu, lại nhìn sang võ tướng nọ, “Viên Thành, rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Viên Thành không lập tức trả lời mà quay sang bên cạnh: “A Nhụy, ngươi nói cho bệ hạ biết, ngươi là người trong cuộc, lời ngươi kể là rõ ràng nhất.”
Khương Nhụy cắn nhẹ môi dưới…
“Đừng sợ, A Nhụy.” Chu Vân Tiêu khẽ nắm tay nàng, nhẹ giọng an ủi.
Khương Nhụy lập tức rút tay lại, hít sâu một hơi rồi nhìn về phía Hoàng đế: “Bệ hạ, hôm nay thần nữ không đến thư viện mà đưa muội muội ra ngoài, trên đường về, bất ngờ có ba người cưỡi ngựa lao tới, giết phu xe, lật xe ngựa, rồi bắt thần nữ lên ngựa…”
Tuy giọng còn run và khàn, nhưng lời nói vẫn rõ ràng, khí tức ổn định.
Chỉ đến đoạn kể rằng mình bị bắt lên ngựa, nàng có chút thở gấp, điều đó cũng dễ hiểu, sự việc quả thật quá kinh hãi.
Hoàng đế âm thầm gật đầu, sắc mặt tỏ vẻ hài lòng, thấy Khương tiểu thư đặt tay lên ngực, tiếp tục kể.
“…Muội muội của thần nữ dùng ná đánh trúng kẻ bắt cóc, thần nữ bị rơi khỏi ngựa, nhưng muội ấy thì bị bọn chúng bắt đi…”
Nghe đến đó, Hoàng đế lại gật đầu.
Nữ nhi của Khương Phong, tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã gan dạ kiên cường.
Ánh mắt Ngài đảo khắp trong điện.
Đứa trẻ ấy…
“Bệ hạ, nhị tiểu thư bị thương ở chân, không tiện đi lại, hiện đang được quân y Trường Thủy Doanh chăm sóc, xin bệ hạ yên tâm, không nguy đến tính mạng, vết thương ở chân cũng sẽ không để lại tật.” Viên Thành đứng bên tiếp lời.
Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra hiệu cho một thái y: “Ngươi cũng mau đến xem tình hình của đứa nhỏ ấy.”
Lần này, cả Khương Nhụy và Viên Thành đều không ngăn cản, chỉ đứng nhìn vị thái y nọ vội vã rời đi, Khương Nhụy lại tiếp tục thuật lại.
“…Lúc ấy, dân chúng nghe thấy động tĩnh đều kéo đến, ba tên kia thấy vậy liền không bắt thần nữ nữa, vội vàng bỏ chạy…”
Lời còn chưa dứt, một giọng nữ cất lên.
“Hóa ra Khương tiểu thư cô không bị bắt đi à.”
Khương Nhụy lập tức ngừng lời, ánh mắt mọi người trong điện cũng đều nhìn theo tiếng nói, thì thấy là A Sanh cô nương đang đứng ở một bên.
Thấy mọi người đều nhìn sang, nàng chẳng chút sợ hãi, ánh mắt như cười như không.
“Cô khiến Bình Thành công chúa sợ hãi vô cùng đấy.”
Con tiện tỳ này.
Sắc mặt Hoàng hậu lập tức trầm xuống, quát lớn: “Tát miệng! Trước mặt hoàng thượng, đến lượt ngươi tùy tiện mở miệng sao?”
Một cung phụ đứng dưới bên phải Hoàng hậu lập tức tiến lên phía A Sanh.
“Đủ rồi.” Hoàng đế trầm giọng quát.
Cung phụ kia dừng bước tại chỗ.
“Giờ là lúc nào, đừng nhắc đến những chuyện không liên quan.” Hoàng đế giọng lạnh lẽo nói.
Câu này là đang quở trách ai? Khi trước ả tiện tỳ kia giọng điệu châm chọc công chúa sao không thấy Ngài quát? Che chở cho họ Dương thì thôi, đến cả một nô tỳ mà cũng phải bênh vực?
protected text
Viên quan Kinh Triệu phủ lúc này hồi thần, vội bước ra: “Khi dân chúng báo quan, chúng thần đến nơi thì không thấy Khương tiểu thư, cho nên mới nghĩ cả hai đều bị bắt, là do chúng thần báo lại với người nhà họ Khương.”
Nói xong liếc mắt cảnh cáo nhị thúc nhị thẩm nhà họ Khương.
Hai người đầu óc choáng váng, vội vã kêu lên: “Phải phải, chúng thần không biết gì cả, là quan phủ nói hai đứa đều mất tích, không liên quan đến chúng thần.”
Lúc này Khương Nhụy cũng mở miệng: “Bệ hạ, khi đó thần nữ vội đi tìm người cứu giúp, nên dân chúng và quan phủ không nhìn thấy, mới tưởng rằng thần nữ cũng bị bắt.”
Hoàng đế gật đầu: “Thì ra là vậy.” Rồi trầm giọng: “Ngươi tiếp tục nói đi.”
Khương Nhụy vừa định mở miệng thì Hoàng hậu lại lên tiếng.
Lần này bà không nhắc đến việc tát miệng tỳ nữ nữa.
“Khương Nhụy, ngươi và muội muội ra ngoài là đi đâu?” bà hỏi.
Hoàng đế hơi nhíu mày: “Hoàng hậu, trước hết nên hỏi việc được cứu như thế nào…”
“Nàng ta đã được cứu rồi.” Hoàng hậu nhìn sang hoàng đế, chậm rãi nói, “Giờ càng cần phải truy tìm hung thủ, bệ hạ, mười năm nay kinh thành an cư lạc nghiệp, chưa từng xảy ra chuyện mã tặc giữa ban ngày bắt cóc phụ nữ trẻ con, dân tâm hoảng loạn, cần phải làm rõ đầu đuôi…”
Ánh mắt bà ta lần nữa dừng trên người Khương Nhụy.
“Có nhân mới có quả.”
“Khương tiểu thư, chuyện này liên quan trọng đại, ngươi nhất định phải nói rõ ràng, không được giấu giếm điều gì.”
Hoàng đế vừa muốn mở miệng thì Khương Nhụy đã lên tiếng:
“Vâng, Hoàng hậu nương nương, thần nữ không dám giấu.” Nàng đáp, “Hôm nay thần nữ cùng muội muội đến Quốc học viện, trước đó không lâu, muội muội từng va chạm với Dương tiểu thư, thần nữ đưa muội đi xin lỗi.”
Hoàng hậu khẽ ồ một tiếng: “Sau đó lại phát sinh xung đột?”
Dương Lạc chau mày lần nữa, định nói, thì một nội thị lặng lẽ bước tới kéo tay áo nàng, dùng sức lắc mạnh.
Nhưng từ bên kia, giọng Khương Nhụy đã vang lên: “Không có, Dương tiểu thư đã chấp nhận lời xin lỗi, chúng thần liền cáo từ ra về.”
Hoàng hậu lập tức tiếp lời: “Rồi lại gặp phải mã tặc? Trên đường đông người qua lại như thế, lại chỉ nhằm vào các ngươi?”
Quả nhiên độc địa. Hoàng hậu nhất quyết muốn đổ tội sự việc lên đầu Dương tiểu thư, ý đồ gài bẫy trắng trợn. Dương Lạc giật mạnh tay áo, hất tay nội thị ra.
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!
Lúc này, Chu Vân Tiêu đang đứng bên cạnh Khương Nhụy lên tiếng trước.
“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, chuyện lần này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, mục tiêu chính là A Nhụy.” Hắn nói, rồi lấy ra một cuộn thư tín, “Đây là kẻ chủ mưu ở Bạch Mã trấn muốn trả thù thần, thần đã thu được chứng cứ liên hệ giữa hung thủ và kẻ chủ mưu đứng sau, bọn họ hẳn đã phát hiện ra điều đó.”
À phải, hắn trước đây cũng đã từng đến bẩm báo chuyện này. Nhưng vì một là hoàng đế vốn đã biết ai là hung thủ thật sự ở Bạch Mã trấn, hai là khi ấy đang lo mã tặc sẽ làm hại đến Dương tiểu thư, nên người cũng không để tâm lắm.
Lúc này, vì để ngăn Hoàng hậu không ngừng gài bẫy Dương tiểu thư, lời giải thích của Chu Vân Tiêu quả thật hợp tình hợp lý nhất.
“Mau trình lên đây.” Hoàng đế vội nói.
Một nội thị tiến lên tiếp lấy cuộn thư, dâng lên cho Hoàng đế. Người liếc nhìn qua, lập tức ra hiệu cho Hoàng hậu.
“A Phượng.” Giọng Hoàng đế thấp xuống, vẻ mặt đầy căng thẳng, “Chuyện này trọng đại, phải thỉnh Hầu gia đến.”
Liên quan đến Nghi Xuân Hầu? Vậy thì đừng nhắc đến chuyện Dương tiểu thư có làm điều gì sai trái nữa? Hoàng hậu nhìn hoàng đế, khẽ lắc đầu: “Bệ hạ, chuyện thảm án ở Bạch Mã trấn tuy quan trọng, nhưng vụ hai tỷ muội Khương tiểu thư bị tập kích cũng không thể xem nhẹ. Rốt cuộc liên quan đến sự yên ổn của kinh thành, ảnh hưởng đến lòng dân, xin bệ hạ hãy tra rõ chuyện này trước.”
Vừa nói vừa liếc mắt nhìn Chu Vân Tiêu.
“Thế tử không cần nóng vội, đợi Khương tiểu thư nói xong, bản cung sẽ hỏi đến ngươi.”
Lại nhìn về phía Khương Nhụy.
“Khương tiểu thư, ngươi và Dương tiểu thư…”
Dương Lạc không thể nhẫn nhịn được nữa: “Hoàng——”
“Hoàng hậu nương nương, chuyện lần này quả thực có liên quan đến Dương tiểu thư.” Khương Nhụy đột ngột nói.
Hoàng hậu liền nhìn nàng, thần sắc lộ vẻ vui mừng.
Chu Vân Tiêu khẽ kéo tay áo Khương Nhụy.
Khương Nhụy như không phát hiện, ánh mắt kiên định nhìn về phía Đế Hậu.
“Thần nữ có thể được cứu chính là nhờ Dương tiểu thư.”
Hoàng hậu thoáng khựng lại, ý cười vụt tắt.
……
……
“Sao cơ?” Hoàng đế lên tiếng gấp gáp, giọng vang khắp đại điện.
Tuy còn chưa biết cụ thể thế nào, nhưng chỉ nghe được một câu ấy, gương mặt Ngài đã rạng rỡ thấy rõ.
“Lúc nãy thần nữ kể đến đoạn muội muội bị bắt đi, còn thần nữ chạy đi cầu cứu.” Khương Nhụy nói, nhìn hoàng đế, “Người thần nữ tìm đến chính là Dương tiểu thư. Thần nữ biết bệ hạ đã phái Cấm vệ bảo vệ Dương tiểu thư, nơi ấy lại gần chỗ xảy ra chuyện, mà cấm vệ hành động nhanh chóng, nên lập tức quay lại Quốc học viện. Dương tiểu thư nghe tin có biến liền bảo cấm vệ đi theo thần nữ truy tìm, lại còn gửi thư khẩn cho Trường Thủy Doanh…”
Viên Thành tiếp lời: “Khi đó vi thần quả thật đang ở ngoài thành, nhưng nhờ có thư khẩn do bồ câu đưa đến nên mới lập tức khoanh vùng vị trí, vây bắt được bọn cướp, cứu được nhị tiểu thư. Lúc đó lũ cướp đã áp sát vách đá, chuẩn bị ném người xuống.”
Nói đến đây hắn quỳ một gối xuống đất, giọng nghẹn ngào.
“Tạ ơn bệ hạ đã ban cấm vệ, nếu không nhờ họ kịp thời ứng cứu, e rằng đã không còn kịp nữa. Nhị tiểu thư nếu có mệnh hệ nào, thì đại tẩu chúng thần cũng không thể sống nổi, chúng thần còn mặt mũi nào gặp lại Khương đại ca!”
Khương Nhụy cũng theo đó quỳ xuống khấu đầu: “Tạ ơn bệ hạ đã vì Dương tiểu thư mà ban cấm vệ, cũng là cứu giúp cả nhà thần nữ.”
Hoàng đế đôi mắt đỏ hoe: “Tạ ơn gì chứ, trẫm ban cấm vệ cho Dương tiểu thư chính là để phòng kẻ gian, bảo vệ nàng ấy cũng là bảo vệ những người bên cạnh nàng ấy.”
Dứt lời, Ngài thân bước xuống điện, đích thân đỡ lấy Viên Thành và Khương Nhụy đứng dậy.
“Đứa trẻ ngoan, ngươi giữa lúc nguy nan vẫn không rối loạn, biết tìm đến Dương tiểu thư cầu cứu.” Hoàng đế tán thưởng, “Chính ngươi đã cứu muội muội mình, thật không hổ là nữ nhi của Khương Phong, thông minh lại dũng cảm.”
Nước mắt Khương Nhụy tức thì tuôn như suối, nàng lấy tay che mặt, lần nữa hành lễ: “Tạ ơn bệ hạ.”
Quan viên Kinh Triệu phủ cũng nhanh chân bước lên nịnh nọt: “Khương tiểu thư và Dương tiểu thư lần này không chỉ cứu được Khương nhị tiểu thư mà còn tiêu diệt được tặc nhân, giúp dân chúng yên lòng.”
Ngay sau đó, lại có nội thị âm thầm ấn thúc thẩm nhà họ Khương quỳ rạp xuống đất.
Hai người kia hoàn toàn chưa hiểu trong điện vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết theo lời thì thầm của nội thị, vội vàng dập đầu lắp bắp: “Tạ ơn bệ hạ, tạ ơn Dương tiểu thư, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Không khí trong điện lập tức thay đổi, u ám trước đó bị xua tan, nhộn nhịp vui mừng.
Chỉ có Hoàng hậu đứng đó, nét mặt lạnh lùng.
……
……
Vì quan Kinh Triệu phủ còn phải tiếp tục thẩm tra sự tình, nên Khương tiểu thư, Viên Thành cùng vài người khác ở lại điện, những người còn lại có thể rời đi.
Dương Lạc nhanh chóng rời khỏi hoàng thành, đi thẳng về phía xe ngựa của mình.
“A Sanh.”
Giọng của Chu Vân Tiêu vang lên phía sau, người cũng đã bước tới, kéo lấy tay nàng.
Dương Lạc giận dữ hất tay ra: “Ngươi làm gì?”
Chu Vân Tiêu đáp: “Ta muốn đến gặp Dương tiểu thư, nàng ấy cứu A Nhụy, ta phải đích thân cảm tạ.”
Dương Lạc bật cười lạnh, hạ giọng: “Khương tiểu thư không chết, ngươi liền chạy đi cảm tạ tiểu thư nhà ta. Nếu Khương tiểu thư lần này thật sự chết, ngươi liền có cớ cùng tiểu thư nhà ta đồng lòng kẻ thù chung?”
Bằng cách nào đi nữa, Chu Vân Tiêu cũng sẽ tìm được đường dây kết nối với Dương tiểu thư, đều là để đạt được mục đích của hắn.
Chu Vân Tiêu nhíu mày: “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
Dương Lạc hít sâu một hơi, nhìn thẳng hắn, từng chữ nói rõ ràng: “Chu Vân Tiêu, ta cảnh cáo ngươi, nếu Khương Nhụy xảy ra chuyện, mà tiểu thư nhà ta lại bị vạ lây, ngươi đừng hòng yên thân!”
Chu Vân Tiêu sắc mặt trầm xuống, dường như cũng nổi giận: “Ngươi thật vô lý, ta có lòng tốt mà bị xem là lòng lang dạ sói.”
Dương Lạc không đáp lời, xoay người lên xe ngựa.
Nhưng khi màn xe vừa buông xuống, bánh xe còn chưa lăn đi thì tiếng của Chu Vân Tiêu lại truyền đến.
“A Sanh.”
Dương Lạc cười lạnh: “Tiểu thư nhà ta không phải người ai muốn gặp là gặp, ngươi cứ đợi đi.”
Tiếng bước chân bên ngoài dừng lại.
“A Sanh, là ta cùng Viên thúc thúc muốn đích thân cảm tạ Dương tiểu thư.”
Một giọng nữ vang lên.
Dương Lạc khẽ giật mình, vén màn xe, thấy Khương Nhụy dẫn theo Viên Thành đang đứng ngoài xe.
Chu Vân Tiêu cũng đứng cạnh họ, vẻ mặt nghiêm túc: “A Sanh cô nương, dù Dương tiểu thư không tiện tiếp khách, nhưng Viên tướng quân cũng muốn đích thân hành lễ trước cửa Quốc học viện để bày tỏ lòng cảm kích, mong A Sanh cô nương tạo điều kiện.”
Hắn nhìn thẳng A Sanh cô nương, nhấn mạnh từ “Viên tướng quân”, lại ra hiệu bằng ánh mắt.
Đây chính là cơ hội tốt để thu phục tâm ý của tướng sĩ Trường Thủy Doanh.
Sao có thể để họ quay về tay không?
Dương Lạc nghiến răng nhìn Chu Vân Tiêu, siết chặt tay nắm màn xe, lại quay sang nhìn Khương Nhụy và Viên Thành, nét mặt dịu lại, khẽ mỉm cười.
“Khương tiểu thư, Viên tướng quân khách khí rồi, mời theo ta.”
Trong Cần Chính điện, Khương Nhụy cúi đầu khấu lạy.
Sau khi tin tức Khương Manh được Trường Thủy Doanh cứu thoát truyền về, lại đợi thêm gần một canh giờ, nàng mới được phủ Kinh Triệu phối hợp với Trường Thủy Doanh hộ tống đến hoàng thành để yết kiến.
Trông thấy nữ tử đang quỳ rạp dưới đất, Hoàng đế đôi mắt đỏ hoe.
Dù trước đó Bình Thành công chúa đã đến bẩm báo, nhưng lúc ấy người cũng chưa lập tức nhớ ra Khương tiểu thư là ai. Mãi đến khi biết đó là nữ nhi nhà họ Khương, Ngài mới bắt đầu lo lắng.
Giờ phút này, tận mắt nhìn thấy nàng, bao dung nhan của các tướng lĩnh từng cùng chinh chiến lại như hiện về trong đầu, khiến lòng Ngài nghẹn ngào.
“Đứng dậy rồi hãy nói.” Hoàng đế lập tức bước tới, lại gọi thái y: “Mau xem, có bị thương ở đâu không?”
Trong điện ngoài Hoàng đế, Hoàng hậu cũng đã nghe tin mà tới.
Bình Thành công chúa, A Sanh cô nương, Chu Vân Tiêu, hai vợ chồng thúc thẩm nhà họ Khương cũng đều được mời về, Hoàng đế cũng sớm cho truyền thái y đến.
Lúc này trong điện người người đông đủ.
Tuy vậy, vì ngại uy nghiêm của hoàng đế, không ai dám làm ồn. Ngay cả thúc thẩm nhà họ Khương cũng bị các thái giám khống chế, cảnh cáo không được la hét.
Chu Vân Tiêu vẫn luôn yên lặng đứng bên cạnh.
Nghe thấy Hoàng đế bảo “mời đứng dậy”, hắn lập tức bước tới đỡ lấy Khương Nhụy, ánh mắt đầy lo lắng nhìn nàng.
Khương Nhụy chỉ liếc nhìn hắn một cái, rồi lập tức quay về phía Hoàng đế: “Tạ ơn bệ hạ, thần nữ chỉ bị thương ngoài da, không nghiêm trọng, Viên Thành thúc đã giúp thần nữ băng bó rồi.”
Một võ tướng khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặt vuông nước da ngăm đen đứng ra: “Xin bệ hạ yên tâm, chỉ là vết thương nhỏ thôi ạ.”
“Vết thương nhỏ cũng là thương tích, nàng là nữ nhi yếu đuối.” Hoàng đế lắc đầu, lại nhìn sang võ tướng nọ, “Viên Thành, rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Viên Thành không lập tức trả lời mà quay sang bên cạnh: “A Nhụy, ngươi nói cho bệ hạ biết, ngươi là người trong cuộc, lời ngươi kể là rõ ràng nhất.”
Khương Nhụy cắn nhẹ môi dưới…
“Đừng sợ, A Nhụy.” Chu Vân Tiêu khẽ nắm tay nàng, nhẹ giọng an ủi.
Khương Nhụy lập tức rút tay lại, hít sâu một hơi rồi nhìn về phía Hoàng đế: “Bệ hạ, hôm nay thần nữ không đến thư viện mà đưa muội muội ra ngoài, trên đường về, bất ngờ có ba người cưỡi ngựa lao tới, giết phu xe, lật xe ngựa, rồi bắt thần nữ lên ngựa…”
Tuy giọng còn run và khàn, nhưng lời nói vẫn rõ ràng, khí tức ổn định.
Chỉ đến đoạn kể rằng mình bị bắt lên ngựa, nàng có chút thở gấp, điều đó cũng dễ hiểu, sự việc quả thật quá kinh hãi.
Hoàng đế âm thầm gật đầu, sắc mặt tỏ vẻ hài lòng, thấy Khương tiểu thư đặt tay lên ngực, tiếp tục kể.
“…Muội muội của thần nữ dùng ná đánh trúng kẻ bắt cóc, thần nữ bị rơi khỏi ngựa, nhưng muội ấy thì bị bọn chúng bắt đi…”
Nghe đến đó, Hoàng đế lại gật đầu.
Nữ nhi của Khương Phong, tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã gan dạ kiên cường.
Ánh mắt Ngài đảo khắp trong điện.
Đứa trẻ ấy…
“Bệ hạ, nhị tiểu thư bị thương ở chân, không tiện đi lại, hiện đang được quân y Trường Thủy Doanh chăm sóc, xin bệ hạ yên tâm, không nguy đến tính mạng, vết thương ở chân cũng sẽ không để lại tật.” Viên Thành đứng bên tiếp lời.
Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra hiệu cho một thái y: “Ngươi cũng mau đến xem tình hình của đứa nhỏ ấy.”
Lần này, cả Khương Nhụy và Viên Thành đều không ngăn cản, chỉ đứng nhìn vị thái y nọ vội vã rời đi, Khương Nhụy lại tiếp tục thuật lại.
“…Lúc ấy, dân chúng nghe thấy động tĩnh đều kéo đến, ba tên kia thấy vậy liền không bắt thần nữ nữa, vội vàng bỏ chạy…”
Lời còn chưa dứt, một giọng nữ cất lên.
“Hóa ra Khương tiểu thư cô không bị bắt đi à.”
Khương Nhụy lập tức ngừng lời, ánh mắt mọi người trong điện cũng đều nhìn theo tiếng nói, thì thấy là A Sanh cô nương đang đứng ở một bên.
Thấy mọi người đều nhìn sang, nàng chẳng chút sợ hãi, ánh mắt như cười như không.
“Cô khiến Bình Thành công chúa sợ hãi vô cùng đấy.”
Con tiện tỳ này.
Sắc mặt Hoàng hậu lập tức trầm xuống, quát lớn: “Tát miệng! Trước mặt hoàng thượng, đến lượt ngươi tùy tiện mở miệng sao?”
Một cung phụ đứng dưới bên phải Hoàng hậu lập tức tiến lên phía A Sanh.
“Đủ rồi.” Hoàng đế trầm giọng quát.
Cung phụ kia dừng bước tại chỗ.
“Giờ là lúc nào, đừng nhắc đến những chuyện không liên quan.” Hoàng đế giọng lạnh lẽo nói.
Câu này là đang quở trách ai? Khi trước ả tiện tỳ kia giọng điệu châm chọc công chúa sao không thấy Ngài quát? Che chở cho họ Dương thì thôi, đến cả một nô tỳ mà cũng phải bênh vực?
protected text
Viên quan Kinh Triệu phủ lúc này hồi thần, vội bước ra: “Khi dân chúng báo quan, chúng thần đến nơi thì không thấy Khương tiểu thư, cho nên mới nghĩ cả hai đều bị bắt, là do chúng thần báo lại với người nhà họ Khương.”
Nói xong liếc mắt cảnh cáo nhị thúc nhị thẩm nhà họ Khương.
Hai người đầu óc choáng váng, vội vã kêu lên: “Phải phải, chúng thần không biết gì cả, là quan phủ nói hai đứa đều mất tích, không liên quan đến chúng thần.”
Lúc này Khương Nhụy cũng mở miệng: “Bệ hạ, khi đó thần nữ vội đi tìm người cứu giúp, nên dân chúng và quan phủ không nhìn thấy, mới tưởng rằng thần nữ cũng bị bắt.”
Hoàng đế gật đầu: “Thì ra là vậy.” Rồi trầm giọng: “Ngươi tiếp tục nói đi.”
Khương Nhụy vừa định mở miệng thì Hoàng hậu lại lên tiếng.
Lần này bà không nhắc đến việc tát miệng tỳ nữ nữa.
“Khương Nhụy, ngươi và muội muội ra ngoài là đi đâu?” bà hỏi.
Hoàng đế hơi nhíu mày: “Hoàng hậu, trước hết nên hỏi việc được cứu như thế nào…”
“Nàng ta đã được cứu rồi.” Hoàng hậu nhìn sang hoàng đế, chậm rãi nói, “Giờ càng cần phải truy tìm hung thủ, bệ hạ, mười năm nay kinh thành an cư lạc nghiệp, chưa từng xảy ra chuyện mã tặc giữa ban ngày bắt cóc phụ nữ trẻ con, dân tâm hoảng loạn, cần phải làm rõ đầu đuôi…”
Ánh mắt bà ta lần nữa dừng trên người Khương Nhụy.
“Có nhân mới có quả.”
“Khương tiểu thư, chuyện này liên quan trọng đại, ngươi nhất định phải nói rõ ràng, không được giấu giếm điều gì.”
Hoàng đế vừa muốn mở miệng thì Khương Nhụy đã lên tiếng:
“Vâng, Hoàng hậu nương nương, thần nữ không dám giấu.” Nàng đáp, “Hôm nay thần nữ cùng muội muội đến Quốc học viện, trước đó không lâu, muội muội từng va chạm với Dương tiểu thư, thần nữ đưa muội đi xin lỗi.”
Hoàng hậu khẽ ồ một tiếng: “Sau đó lại phát sinh xung đột?”
Dương Lạc chau mày lần nữa, định nói, thì một nội thị lặng lẽ bước tới kéo tay áo nàng, dùng sức lắc mạnh.
Nhưng từ bên kia, giọng Khương Nhụy đã vang lên: “Không có, Dương tiểu thư đã chấp nhận lời xin lỗi, chúng thần liền cáo từ ra về.”
Hoàng hậu lập tức tiếp lời: “Rồi lại gặp phải mã tặc? Trên đường đông người qua lại như thế, lại chỉ nhằm vào các ngươi?”
Quả nhiên độc địa. Hoàng hậu nhất quyết muốn đổ tội sự việc lên đầu Dương tiểu thư, ý đồ gài bẫy trắng trợn. Dương Lạc giật mạnh tay áo, hất tay nội thị ra.
Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!
Lúc này, Chu Vân Tiêu đang đứng bên cạnh Khương Nhụy lên tiếng trước.
“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, chuyện lần này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, mục tiêu chính là A Nhụy.” Hắn nói, rồi lấy ra một cuộn thư tín, “Đây là kẻ chủ mưu ở Bạch Mã trấn muốn trả thù thần, thần đã thu được chứng cứ liên hệ giữa hung thủ và kẻ chủ mưu đứng sau, bọn họ hẳn đã phát hiện ra điều đó.”
À phải, hắn trước đây cũng đã từng đến bẩm báo chuyện này. Nhưng vì một là hoàng đế vốn đã biết ai là hung thủ thật sự ở Bạch Mã trấn, hai là khi ấy đang lo mã tặc sẽ làm hại đến Dương tiểu thư, nên người cũng không để tâm lắm.
Lúc này, vì để ngăn Hoàng hậu không ngừng gài bẫy Dương tiểu thư, lời giải thích của Chu Vân Tiêu quả thật hợp tình hợp lý nhất.
“Mau trình lên đây.” Hoàng đế vội nói.
Một nội thị tiến lên tiếp lấy cuộn thư, dâng lên cho Hoàng đế. Người liếc nhìn qua, lập tức ra hiệu cho Hoàng hậu.
“A Phượng.” Giọng Hoàng đế thấp xuống, vẻ mặt đầy căng thẳng, “Chuyện này trọng đại, phải thỉnh Hầu gia đến.”
Liên quan đến Nghi Xuân Hầu? Vậy thì đừng nhắc đến chuyện Dương tiểu thư có làm điều gì sai trái nữa? Hoàng hậu nhìn hoàng đế, khẽ lắc đầu: “Bệ hạ, chuyện thảm án ở Bạch Mã trấn tuy quan trọng, nhưng vụ hai tỷ muội Khương tiểu thư bị tập kích cũng không thể xem nhẹ. Rốt cuộc liên quan đến sự yên ổn của kinh thành, ảnh hưởng đến lòng dân, xin bệ hạ hãy tra rõ chuyện này trước.”
Vừa nói vừa liếc mắt nhìn Chu Vân Tiêu.
“Thế tử không cần nóng vội, đợi Khương tiểu thư nói xong, bản cung sẽ hỏi đến ngươi.”
Lại nhìn về phía Khương Nhụy.
“Khương tiểu thư, ngươi và Dương tiểu thư…”
Dương Lạc không thể nhẫn nhịn được nữa: “Hoàng——”
“Hoàng hậu nương nương, chuyện lần này quả thực có liên quan đến Dương tiểu thư.” Khương Nhụy đột ngột nói.
Hoàng hậu liền nhìn nàng, thần sắc lộ vẻ vui mừng.
Chu Vân Tiêu khẽ kéo tay áo Khương Nhụy.
Khương Nhụy như không phát hiện, ánh mắt kiên định nhìn về phía Đế Hậu.
“Thần nữ có thể được cứu chính là nhờ Dương tiểu thư.”
Hoàng hậu thoáng khựng lại, ý cười vụt tắt.
……
……
“Sao cơ?” Hoàng đế lên tiếng gấp gáp, giọng vang khắp đại điện.
Tuy còn chưa biết cụ thể thế nào, nhưng chỉ nghe được một câu ấy, gương mặt Ngài đã rạng rỡ thấy rõ.
“Lúc nãy thần nữ kể đến đoạn muội muội bị bắt đi, còn thần nữ chạy đi cầu cứu.” Khương Nhụy nói, nhìn hoàng đế, “Người thần nữ tìm đến chính là Dương tiểu thư. Thần nữ biết bệ hạ đã phái Cấm vệ bảo vệ Dương tiểu thư, nơi ấy lại gần chỗ xảy ra chuyện, mà cấm vệ hành động nhanh chóng, nên lập tức quay lại Quốc học viện. Dương tiểu thư nghe tin có biến liền bảo cấm vệ đi theo thần nữ truy tìm, lại còn gửi thư khẩn cho Trường Thủy Doanh…”
Viên Thành tiếp lời: “Khi đó vi thần quả thật đang ở ngoài thành, nhưng nhờ có thư khẩn do bồ câu đưa đến nên mới lập tức khoanh vùng vị trí, vây bắt được bọn cướp, cứu được nhị tiểu thư. Lúc đó lũ cướp đã áp sát vách đá, chuẩn bị ném người xuống.”
Nói đến đây hắn quỳ một gối xuống đất, giọng nghẹn ngào.
“Tạ ơn bệ hạ đã ban cấm vệ, nếu không nhờ họ kịp thời ứng cứu, e rằng đã không còn kịp nữa. Nhị tiểu thư nếu có mệnh hệ nào, thì đại tẩu chúng thần cũng không thể sống nổi, chúng thần còn mặt mũi nào gặp lại Khương đại ca!”
Khương Nhụy cũng theo đó quỳ xuống khấu đầu: “Tạ ơn bệ hạ đã vì Dương tiểu thư mà ban cấm vệ, cũng là cứu giúp cả nhà thần nữ.”
Hoàng đế đôi mắt đỏ hoe: “Tạ ơn gì chứ, trẫm ban cấm vệ cho Dương tiểu thư chính là để phòng kẻ gian, bảo vệ nàng ấy cũng là bảo vệ những người bên cạnh nàng ấy.”
Dứt lời, Ngài thân bước xuống điện, đích thân đỡ lấy Viên Thành và Khương Nhụy đứng dậy.
“Đứa trẻ ngoan, ngươi giữa lúc nguy nan vẫn không rối loạn, biết tìm đến Dương tiểu thư cầu cứu.” Hoàng đế tán thưởng, “Chính ngươi đã cứu muội muội mình, thật không hổ là nữ nhi của Khương Phong, thông minh lại dũng cảm.”
Nước mắt Khương Nhụy tức thì tuôn như suối, nàng lấy tay che mặt, lần nữa hành lễ: “Tạ ơn bệ hạ.”
Quan viên Kinh Triệu phủ cũng nhanh chân bước lên nịnh nọt: “Khương tiểu thư và Dương tiểu thư lần này không chỉ cứu được Khương nhị tiểu thư mà còn tiêu diệt được tặc nhân, giúp dân chúng yên lòng.”
Ngay sau đó, lại có nội thị âm thầm ấn thúc thẩm nhà họ Khương quỳ rạp xuống đất.
Hai người kia hoàn toàn chưa hiểu trong điện vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết theo lời thì thầm của nội thị, vội vàng dập đầu lắp bắp: “Tạ ơn bệ hạ, tạ ơn Dương tiểu thư, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Không khí trong điện lập tức thay đổi, u ám trước đó bị xua tan, nhộn nhịp vui mừng.
Chỉ có Hoàng hậu đứng đó, nét mặt lạnh lùng.
……
……
Vì quan Kinh Triệu phủ còn phải tiếp tục thẩm tra sự tình, nên Khương tiểu thư, Viên Thành cùng vài người khác ở lại điện, những người còn lại có thể rời đi.
Dương Lạc nhanh chóng rời khỏi hoàng thành, đi thẳng về phía xe ngựa của mình.
“A Sanh.”
Giọng của Chu Vân Tiêu vang lên phía sau, người cũng đã bước tới, kéo lấy tay nàng.
Dương Lạc giận dữ hất tay ra: “Ngươi làm gì?”
Chu Vân Tiêu đáp: “Ta muốn đến gặp Dương tiểu thư, nàng ấy cứu A Nhụy, ta phải đích thân cảm tạ.”
Dương Lạc bật cười lạnh, hạ giọng: “Khương tiểu thư không chết, ngươi liền chạy đi cảm tạ tiểu thư nhà ta. Nếu Khương tiểu thư lần này thật sự chết, ngươi liền có cớ cùng tiểu thư nhà ta đồng lòng kẻ thù chung?”
Bằng cách nào đi nữa, Chu Vân Tiêu cũng sẽ tìm được đường dây kết nối với Dương tiểu thư, đều là để đạt được mục đích của hắn.
Chu Vân Tiêu nhíu mày: “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
Dương Lạc hít sâu một hơi, nhìn thẳng hắn, từng chữ nói rõ ràng: “Chu Vân Tiêu, ta cảnh cáo ngươi, nếu Khương Nhụy xảy ra chuyện, mà tiểu thư nhà ta lại bị vạ lây, ngươi đừng hòng yên thân!”
Chu Vân Tiêu sắc mặt trầm xuống, dường như cũng nổi giận: “Ngươi thật vô lý, ta có lòng tốt mà bị xem là lòng lang dạ sói.”
Dương Lạc không đáp lời, xoay người lên xe ngựa.
Nhưng khi màn xe vừa buông xuống, bánh xe còn chưa lăn đi thì tiếng của Chu Vân Tiêu lại truyền đến.
“A Sanh.”
Dương Lạc cười lạnh: “Tiểu thư nhà ta không phải người ai muốn gặp là gặp, ngươi cứ đợi đi.”
Tiếng bước chân bên ngoài dừng lại.
“A Sanh, là ta cùng Viên thúc thúc muốn đích thân cảm tạ Dương tiểu thư.”
Một giọng nữ vang lên.
Dương Lạc khẽ giật mình, vén màn xe, thấy Khương Nhụy dẫn theo Viên Thành đang đứng ngoài xe.
Chu Vân Tiêu cũng đứng cạnh họ, vẻ mặt nghiêm túc: “A Sanh cô nương, dù Dương tiểu thư không tiện tiếp khách, nhưng Viên tướng quân cũng muốn đích thân hành lễ trước cửa Quốc học viện để bày tỏ lòng cảm kích, mong A Sanh cô nương tạo điều kiện.”
Hắn nhìn thẳng A Sanh cô nương, nhấn mạnh từ “Viên tướng quân”, lại ra hiệu bằng ánh mắt.
Đây chính là cơ hội tốt để thu phục tâm ý của tướng sĩ Trường Thủy Doanh.
Sao có thể để họ quay về tay không?
Dương Lạc nghiến răng nhìn Chu Vân Tiêu, siết chặt tay nắm màn xe, lại quay sang nhìn Khương Nhụy và Viên Thành, nét mặt dịu lại, khẽ mỉm cười.
“Khương tiểu thư, Viên tướng quân khách khí rồi, mời theo ta.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









