“Làm sao đoán được?”
Ninh Vi nhướng mày, tiểu tử này ngộ tính thật cao.
Nhìn phản ứng của nàng, Thẩm Hàm Thanh đột nhiên nhẹ nhõm hẳn.
“Quả nhiên có quỷ!”
Thẩm Hàm Thanh lập tức sảng khoái tinh thần chỉ trong phút chốc:
“Ta biết ngay mà, không lí nào ta lại sa sút tinh thần như vậy, cứ nhớ đến mấy chuyện cũ không hay ho gì. Thì ra là do tâm ma quấy phá, sinh ra huyễn cảnh!”
Thẩm Hàm Thanh khẽ hừ một tiếng, lại cho mình rót một chén rượu, giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ đắc ý.
Sau khi thoát ly ảnh hưởng của tâm ma, hắn phảng phất khôi phục vẻ không sợ trời không sợ đất ngày xưa, không thèm để ý đến bất cứ thứ gì.
Ninh Vi không biết tâm ma ảnh hưởng đến hắn nhiều hay không, bèn thăm dò mà hỏi:
“Cho nên ngươi thật sự cảm thấy mình vô dụng à?”
“Không biết nha. Tuy rằng ta hơi lười biếng thật, nhưng nhân sinh của ta vẫn rất có ý nghĩa mà? Dù sao người có thể được ngũ đại tiên môn sẵn lòng nhận làm đệ tử như ta không nhiều lắm đâu.”
Thẩm Hàm Thanh tỏ ra kiêu ngạo ở một chuyện rất chẳng đâu vào đâu.
Tên gà mờ này.
Ninh Vi không nói, chỉ nhìn chằm chằm hắn.
Thẩm Hàm Thanh duy trì hình tượng tích cực một lát, bị nàng nhìn chằm chằm thì hơi mất tự nhiên.
Cuối cùng thất bại, thoả hiệp nói:
“Được rồi, được rồi, thực ra ta đối với tâm ma còn có chút bận tâm, dù sao vấn đề này tồn tại nhiều năm như vậy.”
Thẩm Hàm Thanh nói đến đây chợt rơi vào trầm tư, hồi tưởng những năm tháng mình nhập đạo, vô số hồi ức hiện lên trong đầu.
Nếu thật lòng hướng đến tiêu dao, mọi khó khăn đều có thể giải quyết
“Ta nghĩ… ta nên nhìn nhận lại đạo của mình thật kỹ.”
Thẩm Hàm Thanh nói, hiếm khi nghiêm túc một hồi.
“Chúc sư đệ trôi chảy không ưu lo, tiêu dao an nhiên.”
Ninh Vi khẽ cười, kính hắn một chén.
Thẩm Hàm Thanh mỉm cười, lúc đáp lễ, chén rượu nâng lên thấp ba phần
“Cảm ~ ơn ~ sư ~ tỷ ~”
…
Vực Sâu Tâm Ma, trong hư không.
Văn Lan và Vọng Trần một mực giữ im lặng ở bên ngoài nhìn vào cảnh tượng bên trong.
Khi nhìn thấy sư tỷ đệ hai người vui vẻ nâng chén, ảo ảnh của Vọng Trần lặng lẽ dòm sắc mặt Văn Lan.
Xin hỏi chứng kiến sư tỷ nhà mình và sư đệ khác hòa thuận vui vẻ là cảm giác gì? Trong quãng thời gian tu hành dài đằng đẵng, khiêu khích kiếm chủ là niềm vui thú duy nhất của nó.
Vọng Trần bắt chước:
“Cảm ~ ơn ~ sư ~ tỷ ~”
Văn Lan: “…”
Nếu có ai hỏi khoản “gí sát mặt gợi đòn” nhà nào mạnh nhất, thì câu trả lời là hai kiếm linh của Văn Lan đều rất mạnh.
“Ngươi muốn bị phong ấn vĩnh viễn à?”
Văn Lan cảnh cáo Vọng Trần.
Vọng Trần cạnh khóe:
“Phong ấn vĩnh viễn? Vậy ai sẽ hóa rồng dẫn ngươi đi làm màu hả Ma tu lão tổ thân yên của ta?”
Thái dương Văn Lan giật đùng đùng, cưỡng chế thu hồi nó vào thân kiếm.
Vọng Trần kinh ngạc, ở trong thức hải của hắn hùng hổ chửi rủa.
“Văn Lan! Ngươi là đồ dám chơi không dám chịu.”
“Ngươi quản ta?”
Văn Lan hừ một tiếng và nói, sau đó chọn hai huyễn cảnh tâm ma dời đến bên cạnh huyễn cảnh của Thẩm Hàm Thanh, để bảo đảm Ninh Vi vừa ra ngoài là có thể bị huyễn cảnh của người khác hút vào.
Như thế hắn sẽ không bị đánh nữa.
“Ngươi thật tâm cơ nha, chuyên môn tránh đi huyễn cảnh của mấy đệ tử thân truyền Vân Thần Tông.”
Vọng Trần vặn vẹo mình rồng trong thức hải của Văn Lan.
Văn Lan không tỏ vẻ gì:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, chỉ là mấy huyễn cảnh này khá thuận tay, dễ di chuyển.”
Vọng Trần ổn định phát huy:
“Ồ ~ khá thuận tay cơ đấy…”
Con rồng chết tiệt này nói giọng còn khó chịu hơn cả A Đài.
Văn Lan nhẫn nại siết chặt nắm đấm, cố gắng không ra tay đánh nó.
Không phải bởi vì giá trị [Nộ Khí] không đủ, mà là bởi vì nếu thực sự phong ấn kiếm linh, Vọng Trần rất dễ bị tiêu tán dần theo thời gian, cực kỳ tổn thương kiếm linh.
Kiếm linh của Thiên Hà Khuynh cũng thế.
Khi đó sư tôn của bọn họ vì không để kiếm linh ảnh hưởng Ninh Thanh Dã, đã cố ý phong ấn kín kiếm linh, dẫn đến về sau khi Ninh Thanh Dã có năng lực giải phong ấn thì kiếm linh đó đã không còn.
Văn Lan trước nay vẫn cho rằng, mặc dù đám kiếm linh này rất đê tiện, nhưng tội không đáng chết.
“Sư tỷ của ngươi và tân sư đệ trò chuyện rất vui đó… ”
Vọng Trần ở thức hải của hắn âm u vặn vẹo, nở nụ cười đầy tà ác.
Văn Lan: Tội không đáng chết, nhưng rất muốn chơi chết.
…
Đúng theo kế hoạch của Văn Lan, Ninh Vi vừa từ trong tâm ma của Thẩm Hàm Thanh ra, liền bị một huyễn cảnh khác hút vào.
Hình ảnh trước mắt nhấp nháy một cái, Ninh Vi cũng tiêu hóa xong chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
“Tình huống gì đây?”
Cảnh tượng lần này là một nơi nàng không quen biết, thoạt nhìn là một tông môn.
Nếu nàng chịu ngẩng đầu nhìn một cái, có lẽ đã phát hiện biển hiệu của “Vọng Trần Tông”.
Ninh Vi hồ nghi quan sát bốn phía, sau đó nghe thấy tiếng cãi nhau trong tông môn.
“Lão Tổ, con bé thích hợp học trận pháp.”
“Đừng… hạt giống tốt như vậy thì nên luyện kiếm, sau đó tặng cho Vân Thần Tông…”
“Ngài đừng làm loạn được không…”
“Ngươi thì biết cái gì? Luyện kiếm mới là tốt nhất, lợi hại giống như Ánh Vi kiếm tiên vậy đó!”
Ninh Vi lại gần, nhìn thấy mấy bóng người không quá quen thuộc nhưng ấn tượng sâu sắc.
Trên thiên đàn của Vọng Trần Tông, Tô Phiến Ngọc và Chử Thanh Tùng tranh chấp không thôi, một người vẻ mặt si mê, biểu cảm biến đổi liên tục, một người vẻ mặt cạn lời, không biết phải làm sao.
Kẹt ở giữa là một tiểu cô nương thanh tú, trên khuôn mặt lạnh băng không có dao động cảm xúc, vẻ mặt thản nhiên nhìn bọn họ cãi nhau.
“Phùng Tình, con có muốn học không?”
Chử Thanh Tống kiên trì giữ vững thái độ công chính, hỏi thăm ý kiến của nàng.
Phùng Tình nhìn hắn hai cái, chuẩn bị lên tiếng.
Tô Phiến Ngọc đột nhiên tới gần, ngắt lời cười nói:
“Ta dẫn con đi làm quen với Ánh Vi kiếm tiên nhé, được không nào? Nàng lợi hại lắm, nàng là thần tiên, ta lúc nhỏ đã được nàng cứu…”
Phùng Tình: “…”
Ninh Vi che mặt:
“Ta ngoan rồi, xin hãy tha cho ta.”
A Đài thật lòng muốn hỏi một câu:
“Năm đó ngươi bắt buộc phải cứu bà ta à? Gieo họa nghìn năm sau.”
Ninh Vi nói:
“Ban đầu ta chỉ cần tinh hạch của con linh thú đó để luyện kiếm, đầu óc của bà ta vốn dĩ đã có vấn đề rồi.”
Trong huyễn cảnh, đối mặt với sự quảng cáo nhiệt tình của Tô Phiến Ngọc, Phùng Tình không thể nói là có chút kháng cự, thậm chí có thể nói là sợ hãi.
“Chưởng môn, ta không muốn làm kiếm tu.”
Phùng Tình ngoảnh đầu, nhẹ nhàng kéo kéo áo của Chử Thanh Tùng.
Tô Phiến Ngọc lập tức biến sắc:
“Không phẩm đức, thật là không phẩm đức!”
Bà ta bất mãn than thở một phen, sau đó quay người về chỗ ở, thành kính cầu nguyện, bái lạy Ánh Vi kiếm tiên.
“Hả?”
Ninh Vi nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim ngừng đập một khoảnh khắc:
“Ta sẽ không bị giảm thọ chứ?”
A Đài vỗ vai nàng an ủi:
“Ngươi là người tinh thể.”
…
Huyễn cảnh biến hóa, đến lúc Phùng Tình bộc lộ tài năng.
Bản thân nàng vốn là đệ tử thân truyền có thiên phú tốt nhất của Vọng Trần Tông, thiên phú hơn người công thêm ngày ngày nỗ lực để nàng bật lên trở thành đệ tử thân truyền thủ tịch của tông môn.
Bởi vì đều là trận tu, Phùng Tình khá là tôn kính lão tổ nhà mình.
Con người Tô Phiến Ngọc này, mặc dù hơi điên một chút, nhưng dù sao bà ta cũng là lão tổ trận tu có lai lịch bậc nhất thiên hạ này.
Đáng tiếc mỗi lần có tông môn so tài, vị lão tổ này nhà bọn họ sẽ luôn nhét rất nhiều đồ tốt cho đệ tử kiếm tu, sau khi kết thúc cũng chỉ khen tặng mỗi đệ tử kiếm tu.
Phùng Tình chẳng hiểu sao bị ra rìa.
Nàng rất không hiểu mọi hành vi của Tô Phiến Ngọc, rõ ràng mấy kiếm tu trong tông môn kia đều không sánh bằng nàng.
Phùng Tình cảm thấy lão tổ nhà nàng chắc chắn điên rồi.
Cho đến về sau, xuất hiện một người đặc biệt.
Từ Vân Thần Tông, có một đệ tử thân truyền xuất hiện, muốn trở thành đệ tử của Vọng Trần Tông bọn họ.
Một tiếng sét giữa trời quang, Thẩm Hàm Thanh lấp lánh lên sân khấu.
Ninh Vi và A Đài trợn to mắt, nhìn Thẩm Hàm Thanh thần khí mười phần đi vào Vọng Trần Tông, tiến lên bắt tay hữu hảo với Tô Phiến Ngọc.
“Không phải, thế này là sao???”
Ninh Vi nhướng mày, tiểu tử này ngộ tính thật cao.
Nhìn phản ứng của nàng, Thẩm Hàm Thanh đột nhiên nhẹ nhõm hẳn.
“Quả nhiên có quỷ!”
Thẩm Hàm Thanh lập tức sảng khoái tinh thần chỉ trong phút chốc:
“Ta biết ngay mà, không lí nào ta lại sa sút tinh thần như vậy, cứ nhớ đến mấy chuyện cũ không hay ho gì. Thì ra là do tâm ma quấy phá, sinh ra huyễn cảnh!”
Thẩm Hàm Thanh khẽ hừ một tiếng, lại cho mình rót một chén rượu, giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ đắc ý.
Sau khi thoát ly ảnh hưởng của tâm ma, hắn phảng phất khôi phục vẻ không sợ trời không sợ đất ngày xưa, không thèm để ý đến bất cứ thứ gì.
Ninh Vi không biết tâm ma ảnh hưởng đến hắn nhiều hay không, bèn thăm dò mà hỏi:
“Cho nên ngươi thật sự cảm thấy mình vô dụng à?”
“Không biết nha. Tuy rằng ta hơi lười biếng thật, nhưng nhân sinh của ta vẫn rất có ý nghĩa mà? Dù sao người có thể được ngũ đại tiên môn sẵn lòng nhận làm đệ tử như ta không nhiều lắm đâu.”
Thẩm Hàm Thanh tỏ ra kiêu ngạo ở một chuyện rất chẳng đâu vào đâu.
Tên gà mờ này.
Ninh Vi không nói, chỉ nhìn chằm chằm hắn.
Thẩm Hàm Thanh duy trì hình tượng tích cực một lát, bị nàng nhìn chằm chằm thì hơi mất tự nhiên.
Cuối cùng thất bại, thoả hiệp nói:
“Được rồi, được rồi, thực ra ta đối với tâm ma còn có chút bận tâm, dù sao vấn đề này tồn tại nhiều năm như vậy.”
Thẩm Hàm Thanh nói đến đây chợt rơi vào trầm tư, hồi tưởng những năm tháng mình nhập đạo, vô số hồi ức hiện lên trong đầu.
Nếu thật lòng hướng đến tiêu dao, mọi khó khăn đều có thể giải quyết
“Ta nghĩ… ta nên nhìn nhận lại đạo của mình thật kỹ.”
Thẩm Hàm Thanh nói, hiếm khi nghiêm túc một hồi.
“Chúc sư đệ trôi chảy không ưu lo, tiêu dao an nhiên.”
Ninh Vi khẽ cười, kính hắn một chén.
Thẩm Hàm Thanh mỉm cười, lúc đáp lễ, chén rượu nâng lên thấp ba phần
“Cảm ~ ơn ~ sư ~ tỷ ~”
…
Vực Sâu Tâm Ma, trong hư không.
Văn Lan và Vọng Trần một mực giữ im lặng ở bên ngoài nhìn vào cảnh tượng bên trong.
Khi nhìn thấy sư tỷ đệ hai người vui vẻ nâng chén, ảo ảnh của Vọng Trần lặng lẽ dòm sắc mặt Văn Lan.
Xin hỏi chứng kiến sư tỷ nhà mình và sư đệ khác hòa thuận vui vẻ là cảm giác gì? Trong quãng thời gian tu hành dài đằng đẵng, khiêu khích kiếm chủ là niềm vui thú duy nhất của nó.
Vọng Trần bắt chước:
“Cảm ~ ơn ~ sư ~ tỷ ~”
Văn Lan: “…”
Nếu có ai hỏi khoản “gí sát mặt gợi đòn” nhà nào mạnh nhất, thì câu trả lời là hai kiếm linh của Văn Lan đều rất mạnh.
“Ngươi muốn bị phong ấn vĩnh viễn à?”
Văn Lan cảnh cáo Vọng Trần.
Vọng Trần cạnh khóe:
“Phong ấn vĩnh viễn? Vậy ai sẽ hóa rồng dẫn ngươi đi làm màu hả Ma tu lão tổ thân yên của ta?”
Thái dương Văn Lan giật đùng đùng, cưỡng chế thu hồi nó vào thân kiếm.
Vọng Trần kinh ngạc, ở trong thức hải của hắn hùng hổ chửi rủa.
“Văn Lan! Ngươi là đồ dám chơi không dám chịu.”
“Ngươi quản ta?”
Văn Lan hừ một tiếng và nói, sau đó chọn hai huyễn cảnh tâm ma dời đến bên cạnh huyễn cảnh của Thẩm Hàm Thanh, để bảo đảm Ninh Vi vừa ra ngoài là có thể bị huyễn cảnh của người khác hút vào.
Như thế hắn sẽ không bị đánh nữa.
“Ngươi thật tâm cơ nha, chuyên môn tránh đi huyễn cảnh của mấy đệ tử thân truyền Vân Thần Tông.”
Vọng Trần vặn vẹo mình rồng trong thức hải của Văn Lan.
Văn Lan không tỏ vẻ gì:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, chỉ là mấy huyễn cảnh này khá thuận tay, dễ di chuyển.”
Vọng Trần ổn định phát huy:
“Ồ ~ khá thuận tay cơ đấy…”
Con rồng chết tiệt này nói giọng còn khó chịu hơn cả A Đài.
Văn Lan nhẫn nại siết chặt nắm đấm, cố gắng không ra tay đánh nó.
Không phải bởi vì giá trị [Nộ Khí] không đủ, mà là bởi vì nếu thực sự phong ấn kiếm linh, Vọng Trần rất dễ bị tiêu tán dần theo thời gian, cực kỳ tổn thương kiếm linh.
Kiếm linh của Thiên Hà Khuynh cũng thế.
Khi đó sư tôn của bọn họ vì không để kiếm linh ảnh hưởng Ninh Thanh Dã, đã cố ý phong ấn kín kiếm linh, dẫn đến về sau khi Ninh Thanh Dã có năng lực giải phong ấn thì kiếm linh đó đã không còn.
Văn Lan trước nay vẫn cho rằng, mặc dù đám kiếm linh này rất đê tiện, nhưng tội không đáng chết.
“Sư tỷ của ngươi và tân sư đệ trò chuyện rất vui đó… ”
Vọng Trần ở thức hải của hắn âm u vặn vẹo, nở nụ cười đầy tà ác.
Văn Lan: Tội không đáng chết, nhưng rất muốn chơi chết.
…
Đúng theo kế hoạch của Văn Lan, Ninh Vi vừa từ trong tâm ma của Thẩm Hàm Thanh ra, liền bị một huyễn cảnh khác hút vào.
Hình ảnh trước mắt nhấp nháy một cái, Ninh Vi cũng tiêu hóa xong chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
“Tình huống gì đây?”
Cảnh tượng lần này là một nơi nàng không quen biết, thoạt nhìn là một tông môn.
Nếu nàng chịu ngẩng đầu nhìn một cái, có lẽ đã phát hiện biển hiệu của “Vọng Trần Tông”.
Ninh Vi hồ nghi quan sát bốn phía, sau đó nghe thấy tiếng cãi nhau trong tông môn.
“Lão Tổ, con bé thích hợp học trận pháp.”
“Đừng… hạt giống tốt như vậy thì nên luyện kiếm, sau đó tặng cho Vân Thần Tông…”
“Ngài đừng làm loạn được không…”
“Ngươi thì biết cái gì? Luyện kiếm mới là tốt nhất, lợi hại giống như Ánh Vi kiếm tiên vậy đó!”
Ninh Vi lại gần, nhìn thấy mấy bóng người không quá quen thuộc nhưng ấn tượng sâu sắc.
Trên thiên đàn của Vọng Trần Tông, Tô Phiến Ngọc và Chử Thanh Tùng tranh chấp không thôi, một người vẻ mặt si mê, biểu cảm biến đổi liên tục, một người vẻ mặt cạn lời, không biết phải làm sao.
Kẹt ở giữa là một tiểu cô nương thanh tú, trên khuôn mặt lạnh băng không có dao động cảm xúc, vẻ mặt thản nhiên nhìn bọn họ cãi nhau.
“Phùng Tình, con có muốn học không?”
Chử Thanh Tống kiên trì giữ vững thái độ công chính, hỏi thăm ý kiến của nàng.
Phùng Tình nhìn hắn hai cái, chuẩn bị lên tiếng.
Tô Phiến Ngọc đột nhiên tới gần, ngắt lời cười nói:
“Ta dẫn con đi làm quen với Ánh Vi kiếm tiên nhé, được không nào? Nàng lợi hại lắm, nàng là thần tiên, ta lúc nhỏ đã được nàng cứu…”
Phùng Tình: “…”
Ninh Vi che mặt:
“Ta ngoan rồi, xin hãy tha cho ta.”
A Đài thật lòng muốn hỏi một câu:
“Năm đó ngươi bắt buộc phải cứu bà ta à? Gieo họa nghìn năm sau.”
Ninh Vi nói:
“Ban đầu ta chỉ cần tinh hạch của con linh thú đó để luyện kiếm, đầu óc của bà ta vốn dĩ đã có vấn đề rồi.”
Trong huyễn cảnh, đối mặt với sự quảng cáo nhiệt tình của Tô Phiến Ngọc, Phùng Tình không thể nói là có chút kháng cự, thậm chí có thể nói là sợ hãi.
“Chưởng môn, ta không muốn làm kiếm tu.”
Phùng Tình ngoảnh đầu, nhẹ nhàng kéo kéo áo của Chử Thanh Tùng.
Tô Phiến Ngọc lập tức biến sắc:
“Không phẩm đức, thật là không phẩm đức!”
Bà ta bất mãn than thở một phen, sau đó quay người về chỗ ở, thành kính cầu nguyện, bái lạy Ánh Vi kiếm tiên.
“Hả?”
Ninh Vi nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim ngừng đập một khoảnh khắc:
“Ta sẽ không bị giảm thọ chứ?”
A Đài vỗ vai nàng an ủi:
“Ngươi là người tinh thể.”
…
Huyễn cảnh biến hóa, đến lúc Phùng Tình bộc lộ tài năng.
Bản thân nàng vốn là đệ tử thân truyền có thiên phú tốt nhất của Vọng Trần Tông, thiên phú hơn người công thêm ngày ngày nỗ lực để nàng bật lên trở thành đệ tử thân truyền thủ tịch của tông môn.
Bởi vì đều là trận tu, Phùng Tình khá là tôn kính lão tổ nhà mình.
Con người Tô Phiến Ngọc này, mặc dù hơi điên một chút, nhưng dù sao bà ta cũng là lão tổ trận tu có lai lịch bậc nhất thiên hạ này.
Đáng tiếc mỗi lần có tông môn so tài, vị lão tổ này nhà bọn họ sẽ luôn nhét rất nhiều đồ tốt cho đệ tử kiếm tu, sau khi kết thúc cũng chỉ khen tặng mỗi đệ tử kiếm tu.
Phùng Tình chẳng hiểu sao bị ra rìa.
Nàng rất không hiểu mọi hành vi của Tô Phiến Ngọc, rõ ràng mấy kiếm tu trong tông môn kia đều không sánh bằng nàng.
Phùng Tình cảm thấy lão tổ nhà nàng chắc chắn điên rồi.
Cho đến về sau, xuất hiện một người đặc biệt.
Từ Vân Thần Tông, có một đệ tử thân truyền xuất hiện, muốn trở thành đệ tử của Vọng Trần Tông bọn họ.
Một tiếng sét giữa trời quang, Thẩm Hàm Thanh lấp lánh lên sân khấu.
Ninh Vi và A Đài trợn to mắt, nhìn Thẩm Hàm Thanh thần khí mười phần đi vào Vọng Trần Tông, tiến lên bắt tay hữu hảo với Tô Phiến Ngọc.
“Không phải, thế này là sao???”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









