Hắc Nguyệt Quang Thiếu Đạo Đức Của Tu Chân Giới
Chương 121: Cho nên ngươi đang chứng thực cái gì với ta thế?
“Sư tỷ…”
Áp lực lớn nhất mà Thẩm Hàm Thanh từng cảm nhận, là do Ninh Vi mang đến.
Lần đó ở Quy Nguyên Lâm Trạch, trong cuộc chiến đấu với giao long chín đầu, lời than thở thuận miệng của Ninh Vi, trở thành sự truy cầu tuổi trẻ đau đáu trong lòng Thẩm Hàm Thanh.
“Mau một chút trưởng thành lên đi.”
Trong sự tô điểm của gió, của lửa, của sấm chớp đầy trời, Ninh Vi sau lớp khăn che mặt đã nói ra câu này.
Thẩm Hàm Thanh sững sờ tại chỗ.
Nhìn Ninh Vi qua lớp khăn che mặt ngẩn ngơ một hồi thật lâu, sự kỳ vọng của sư tỷ đánh sâu vào tận tâm linh đến đau đớn.
Hắn nhìn Ninh Vi một cái thật sâu, che giấu sự kích động trong mắt, giả vờ như không có chuyện gì.
Do thân phận đặc thù của Ninh Vi, sự chênh lệch về thực lực giữa Thẩm Hàm Thanh và sư tỷ là khó có thể bù đắp, hắn là thiếu niên truy tìm kiếm đạo, mà Ninh Vi lại là Ánh Vi kiếm tiên trùng sinh mà đến.
Nhưng Thẩm Hàm Thanh biết, Ninh Vi không phải toàn năng.
Có một số chuyện, có một số thời điểm, Ninh Vi cũng cần có người giúp đỡ.
Lờ mờ nhớ tới lúc còn ở Thiên Thu Các, biết được thân phận của Ninh Vi, hắn còn tưởng tượng qua một ngày kia đứng sánh vai với sư tỷ. Nhưng khe rãnh nghìn năm ấy không phải ngày một ngày hai là có thể lấp đầy.
Ninh Vi nhìn Thẩm Hàm Thanh trong huyễn cảnh, tâm tư phức tạp:
“Người lười biếng, cà lơ phất phơ nhất, lại là người nghiêm túc nhất.”
“Chuyện này cũng đâu có cách nào?”
A Đài nói:
“Dù là trước kia hay hiện tại, sư đệ sư muội của ngươi đều không có cơ hội sánh vai với ngươi, cho dù là người cùng thế hệ, cũng không thể với tới.”
“Hiện nay, duy nhất một người có thể sánh ngang với ngươi là Văn Lan, lại bởi vì thân phận đối lập, mệnh vận gút mắc, không thể cùng ngươi sánh vai đồng hành, mệnh cách của ngươi đã định sẵn như thế.”
Ba ngàn năm trước Ninh Thanh Dã vũ hóa phi thăng, ba ngàn năm sau Ninh Vi một mình một đường.
Ninh Vi cau mày, liếc nàng một cái:
“Nào có khoa trương như ngươi nói chứ, nghe như ta là cô sát chi tinh hay gì ấy?”
Trải qua nhiều luân hồi như vậy, nàng cảm thấy trải nghiệm ở đời này vẫn có thể nói là không tệ.
Cảnh tượng trong huyễn cảnh tâm ma đang biến hóa, giọng của Ninh Vi theo đó vang lên.
“Nhận định sự sống động của một người không nằm ở đạo pháp cao thâm, nhân sinh mỗi người đều có màu sắc khác nhau, bọn họ với ta mà nói đều là người cực kỳ quan trọng trong sinh mệnh, ta rất thích bọn họ.”
…
Huyễn cảnh lại một lần nữa đi tới Vân Thần Tông, đó là ngày sau khi Thẩm Hàm Thanh trở về từ Quy Nguyên Lâm Trạch.
Tầm mắt của Ninh Vi và A Đài đuổi theo, chỉ thấy hắn đi về phía rừng trúc sau núi.
Phương hướng đó chỉ có Đoàn Tố Dư và Yến Nghiêu ở.
Thẩm Hàm Thanh đã thay đổi bộ dạng lười biếng nhiều năm, hạ quyết tâm nỗ lực tu hành.
Mặc dù con hàng Yến Nghiêu kia bón hành cho sư đệ không chút nương tay, Thẩm Hàm Thanh cũng không có ý lùi bước, chỉ có khát vọng trở nên mạnh mẽ.
Ánh mắt Ninh Vi khóa chặt trên người Thẩm Hàm Thanh, thằng nhóc này vẫn tươi cười, bộ dạng không tập trung, toàn thân lại toát lên một khí chất kiên nghị.
Câu nói kia vẫn không sai.
Áp lực khiến người ta thống khổ, cũng khiến người ta trưởng thành.
“Kiếm của hắn là thực sự nhanh, tuy kỹ xảo rất kém, xuất chiêu cũng không đủ hung tàn, nói ngắn lại thì vẫn còn quá buông lỏng.
Ninh Vi nhìn một hồi bèn đánh giá.
A Đài ngẩn ra:
“Ta cho rằng ngươi đang nghiêm túc cảm ngộ sự trưởng thành của hắn, kết quả ngươi đang bình luận kiếm pháp?”
Ninh Vi liếc nàng:
“Không ảnh hưởng nha, hai việc có thể cùng nhau làm mà, kiếm linh ngu dốt nhà ngươi không hiểu được đâu.”
A Đài: “…”
Không chơi trò công kích linh thân như vậy nha.
Về sau hình ảnh hiện ra trong huyễn cảnh toàn là Thẩm Hàm Thanh tự tăng áp lực cho mình, tích cực tiến về phía trước.
Thiếu niên tiêu dao từng biết khó mà lui với kiếm đạo kia đột nhiên thay đổi, cuối cùng cũng bắt đầu thỏa hiệp với thực tế. Nhưng hắn thay đổi lại không thực sự thay đổi triệt để, nội tâm vẫn hoang mang vô định như trước.
Cuối cùng hình ảnh lại biến đổi, đêm trăng đình viện, một bình rượu ngon.
Thẩm Hàm Thanh ngồi ở dưới hành lang, tựa vào cột trụ nhìn vầng trăng non trên trời, ngẩn ngơ.
Đây hẳn là bản thể của hắn.
Ninh Vi tay cầm Thập Châu Xuân, không gấp không vội từ đầu hành lang bên kia đi tới.
Tiếng động rất nhỏ khiến Thẩm Hàm Thanh chú ý tới, hắn thu lại thần sắc nhìn qua, thấy là Ninh Vi thì lập tức lộ ra một nụ cười.
“Sư tỷ làm sao lại ở đây?”
Thẩm Hàm Thanh kinh ngạc đứng dậy, lên trước đón hai bước.
Nhìn thấy Ninh Vi khí định thần nhàn ngồi vào một bên sau, hắn do dự hai giây, lại trở về ngồi vào vị trí cũ.
Giữa hai người bày một bình rượu và một thanh Kinh Phong kiếm.
Ninh Vi đánh giá Thẩm Hàm Thanh một cái, đặt Thập Châu Xuân xuống bên cạnh Kinh Phong kiếm, đốt ngón tay khẽ chạm vào bình rượu, phát ra tiếng vang giòn.
“Mời ta sao?”
“Sư tỷ sao lại đột nhiên muốn uống rượu với ta?”
Thẩm Hàm Thanh hiếu kỳ, từ nhẫn trữ linh lấy ra hai chén rượu, một chén đẩy đến trước mặt Ninh Vi, cầm lấy bình rượu rót đầy chén.
Ninh Vi hỏi hắn:
“Sư đệ biết nơi đây là nơi nào không?”
Thẩm Hàm Thanh nói:
“Lẽ nào không phải Vân Thần Tông sao?”
Huyễn cảnh tâm ma sẽ tê liệt ý thức của người ta, khuếch trương ảnh hưởng của tâm ma. Người thông thấu như Đoàn Tố Dư không nhiều, đại đa số người vẫn sẽ bị mê hoặc.
Hiển nhiên, bây giờ Thẩm Hàm Thanh không nhớ mình đang ở Vực Sâu Tâm Ma.
“Bây giờ đầu óc của ta hơi loạn, nhưng thái độ sư tỷ thế này, hình như không đơn giản như vậy.”
Thẩm Hàm Thanh dựa vào vẻ mặt Ninh Vi mà suy đoán.
“Ngươi còn khá lanh lợi.”
Ninh Vi nhìn hắn cười, nâng tay cụng ly với hắn.
Thẩm Hàm Thanh đắc ý cười, uống cạn chén rượu.
Hắn chủ động hỏi:
“Có điều… bình thường có phải sư tỷ cảm thấy ta rất vô dụng không?”
“Yến Nghiêu thiên phú hơn người tu luyện rất nhanh, Lục Du Bạch lưỡng đạo song tu khả năng thực chiến rất rõ ràng, Sở Anh có hỏa pháp gia trì còn rất hoạt bát đáng yêu, Nhiếp Tuyền có huyết mạch ma long nên không phải bàn nhiều...”
Hắn không hề che giấu, trực tiếp hỏi ra nỗi phiền muộn trong lòng.
Kỳ thực trước kia đã muốn hỏi, nhưng từ khi bại lộ thân phận, Ninh Vi rất bận.
Ninh Vi hỏi ngược lại hắn:
“Lúc mới gặp lần đầu, tu vi của ta còn là Luyện Khí, là ai vừa bảo vệ ta vừa cùng kiếm tu Vọng Trần Tông giao thủ?”
Thẩm Hàm Thanh lầm bầm: “Ta chứ ai?”
Ninh Vi ngẩng mắt nhìn chằm chằm hắn:
“Ba của ngươi là ai?”
Thẩm Hàm Thanh: “…”
Thẩm Hàm Thanh khóe miệng co giật:
“Không phải ba ta, là ta.”
*Ninh Vi bắt bẻ Thẩm Hàm Thanh trả lời “Ta chứ ai.” Câu này trong tiếng trung có âm là “wo ba”, đồng âm với “ba của ta” nên mới có đoạn hội thoại trên
Ninh Vi tiếp tục hỏi:
“Lúc ở Thiên Thu Các sau khi ta tìm về ký ức, là ai tuyến bố muốn đứng ngang hàng với ta trở thành lục đại kiếm tiên hả?”
Thẩm Hàm Thanh khựng lại:
“Ta nói.”
Ninh Vi lại hỏi:
“Vân Hà Trấn, Quy Nguyên Lâm Trạch, Linh Sơn, ở những lần rèn luyện này ngươi có ra sức hay không?”
Thẩm Hàm Thanh gật đầu: “Ừm… có.”
Ninh Vi khẽ nhấp một ngụm rượu, cuối cùng hỏi hắn một câu:
“Cho nên ngươi đang chứng thực cái gì với ta thế?”
“…”
Thẩm Hàm Thanh mím môi, cảm thấy chỗ nào đó hơi sai sai, nhưng lại không sai quá nhiều.
Trong ánh mắt của Ninh Vi toàn là sự khẳng định dành cho hắn, không có một chút nào khinh thường.
Không biết là tác dụng của rượu hay là sự khích lệ của sư tỷ, phảng phất có một luồng năng lượng tích tụ trong cơ thể hắn, để toàn thân hắn trở nên phấn chấn không ít.
Hắn rõ ràng biết những lời Ninh Vi nói có thành phần dỗ dành hắn, nhưng từ ánh mắt nóng bỏng kia hắn có thể nhìn ra những thứ khác.
Tựa như những hình ảnh hiện ra ban đầu trong huyễn cảnh tâm ma đó vậy, thằng nhóc này cũng từng cũng là thiên tài được người tán dương, hắn có chỗ hơn người của chính hắn.
Thẩm Hàm Thanh nhận ra cái gì, hồ nghi hỏi:
“Sư tỷ, đây không phải là huyễn cảnh gì đấy chứ?”
Áp lực lớn nhất mà Thẩm Hàm Thanh từng cảm nhận, là do Ninh Vi mang đến.
Lần đó ở Quy Nguyên Lâm Trạch, trong cuộc chiến đấu với giao long chín đầu, lời than thở thuận miệng của Ninh Vi, trở thành sự truy cầu tuổi trẻ đau đáu trong lòng Thẩm Hàm Thanh.
“Mau một chút trưởng thành lên đi.”
Trong sự tô điểm của gió, của lửa, của sấm chớp đầy trời, Ninh Vi sau lớp khăn che mặt đã nói ra câu này.
Thẩm Hàm Thanh sững sờ tại chỗ.
Nhìn Ninh Vi qua lớp khăn che mặt ngẩn ngơ một hồi thật lâu, sự kỳ vọng của sư tỷ đánh sâu vào tận tâm linh đến đau đớn.
Hắn nhìn Ninh Vi một cái thật sâu, che giấu sự kích động trong mắt, giả vờ như không có chuyện gì.
Do thân phận đặc thù của Ninh Vi, sự chênh lệch về thực lực giữa Thẩm Hàm Thanh và sư tỷ là khó có thể bù đắp, hắn là thiếu niên truy tìm kiếm đạo, mà Ninh Vi lại là Ánh Vi kiếm tiên trùng sinh mà đến.
Nhưng Thẩm Hàm Thanh biết, Ninh Vi không phải toàn năng.
Có một số chuyện, có một số thời điểm, Ninh Vi cũng cần có người giúp đỡ.
Lờ mờ nhớ tới lúc còn ở Thiên Thu Các, biết được thân phận của Ninh Vi, hắn còn tưởng tượng qua một ngày kia đứng sánh vai với sư tỷ. Nhưng khe rãnh nghìn năm ấy không phải ngày một ngày hai là có thể lấp đầy.
Ninh Vi nhìn Thẩm Hàm Thanh trong huyễn cảnh, tâm tư phức tạp:
“Người lười biếng, cà lơ phất phơ nhất, lại là người nghiêm túc nhất.”
“Chuyện này cũng đâu có cách nào?”
A Đài nói:
“Dù là trước kia hay hiện tại, sư đệ sư muội của ngươi đều không có cơ hội sánh vai với ngươi, cho dù là người cùng thế hệ, cũng không thể với tới.”
“Hiện nay, duy nhất một người có thể sánh ngang với ngươi là Văn Lan, lại bởi vì thân phận đối lập, mệnh vận gút mắc, không thể cùng ngươi sánh vai đồng hành, mệnh cách của ngươi đã định sẵn như thế.”
Ba ngàn năm trước Ninh Thanh Dã vũ hóa phi thăng, ba ngàn năm sau Ninh Vi một mình một đường.
Ninh Vi cau mày, liếc nàng một cái:
“Nào có khoa trương như ngươi nói chứ, nghe như ta là cô sát chi tinh hay gì ấy?”
Trải qua nhiều luân hồi như vậy, nàng cảm thấy trải nghiệm ở đời này vẫn có thể nói là không tệ.
Cảnh tượng trong huyễn cảnh tâm ma đang biến hóa, giọng của Ninh Vi theo đó vang lên.
“Nhận định sự sống động của một người không nằm ở đạo pháp cao thâm, nhân sinh mỗi người đều có màu sắc khác nhau, bọn họ với ta mà nói đều là người cực kỳ quan trọng trong sinh mệnh, ta rất thích bọn họ.”
…
Huyễn cảnh lại một lần nữa đi tới Vân Thần Tông, đó là ngày sau khi Thẩm Hàm Thanh trở về từ Quy Nguyên Lâm Trạch.
Tầm mắt của Ninh Vi và A Đài đuổi theo, chỉ thấy hắn đi về phía rừng trúc sau núi.
Phương hướng đó chỉ có Đoàn Tố Dư và Yến Nghiêu ở.
Thẩm Hàm Thanh đã thay đổi bộ dạng lười biếng nhiều năm, hạ quyết tâm nỗ lực tu hành.
Mặc dù con hàng Yến Nghiêu kia bón hành cho sư đệ không chút nương tay, Thẩm Hàm Thanh cũng không có ý lùi bước, chỉ có khát vọng trở nên mạnh mẽ.
Ánh mắt Ninh Vi khóa chặt trên người Thẩm Hàm Thanh, thằng nhóc này vẫn tươi cười, bộ dạng không tập trung, toàn thân lại toát lên một khí chất kiên nghị.
Câu nói kia vẫn không sai.
Áp lực khiến người ta thống khổ, cũng khiến người ta trưởng thành.
“Kiếm của hắn là thực sự nhanh, tuy kỹ xảo rất kém, xuất chiêu cũng không đủ hung tàn, nói ngắn lại thì vẫn còn quá buông lỏng.
Ninh Vi nhìn một hồi bèn đánh giá.
A Đài ngẩn ra:
“Ta cho rằng ngươi đang nghiêm túc cảm ngộ sự trưởng thành của hắn, kết quả ngươi đang bình luận kiếm pháp?”
Ninh Vi liếc nàng:
“Không ảnh hưởng nha, hai việc có thể cùng nhau làm mà, kiếm linh ngu dốt nhà ngươi không hiểu được đâu.”
A Đài: “…”
Không chơi trò công kích linh thân như vậy nha.
Về sau hình ảnh hiện ra trong huyễn cảnh toàn là Thẩm Hàm Thanh tự tăng áp lực cho mình, tích cực tiến về phía trước.
Thiếu niên tiêu dao từng biết khó mà lui với kiếm đạo kia đột nhiên thay đổi, cuối cùng cũng bắt đầu thỏa hiệp với thực tế. Nhưng hắn thay đổi lại không thực sự thay đổi triệt để, nội tâm vẫn hoang mang vô định như trước.
Cuối cùng hình ảnh lại biến đổi, đêm trăng đình viện, một bình rượu ngon.
Thẩm Hàm Thanh ngồi ở dưới hành lang, tựa vào cột trụ nhìn vầng trăng non trên trời, ngẩn ngơ.
Đây hẳn là bản thể của hắn.
Ninh Vi tay cầm Thập Châu Xuân, không gấp không vội từ đầu hành lang bên kia đi tới.
Tiếng động rất nhỏ khiến Thẩm Hàm Thanh chú ý tới, hắn thu lại thần sắc nhìn qua, thấy là Ninh Vi thì lập tức lộ ra một nụ cười.
“Sư tỷ làm sao lại ở đây?”
Thẩm Hàm Thanh kinh ngạc đứng dậy, lên trước đón hai bước.
Nhìn thấy Ninh Vi khí định thần nhàn ngồi vào một bên sau, hắn do dự hai giây, lại trở về ngồi vào vị trí cũ.
Giữa hai người bày một bình rượu và một thanh Kinh Phong kiếm.
Ninh Vi đánh giá Thẩm Hàm Thanh một cái, đặt Thập Châu Xuân xuống bên cạnh Kinh Phong kiếm, đốt ngón tay khẽ chạm vào bình rượu, phát ra tiếng vang giòn.
“Mời ta sao?”
“Sư tỷ sao lại đột nhiên muốn uống rượu với ta?”
Thẩm Hàm Thanh hiếu kỳ, từ nhẫn trữ linh lấy ra hai chén rượu, một chén đẩy đến trước mặt Ninh Vi, cầm lấy bình rượu rót đầy chén.
Ninh Vi hỏi hắn:
“Sư đệ biết nơi đây là nơi nào không?”
Thẩm Hàm Thanh nói:
“Lẽ nào không phải Vân Thần Tông sao?”
Huyễn cảnh tâm ma sẽ tê liệt ý thức của người ta, khuếch trương ảnh hưởng của tâm ma. Người thông thấu như Đoàn Tố Dư không nhiều, đại đa số người vẫn sẽ bị mê hoặc.
Hiển nhiên, bây giờ Thẩm Hàm Thanh không nhớ mình đang ở Vực Sâu Tâm Ma.
“Bây giờ đầu óc của ta hơi loạn, nhưng thái độ sư tỷ thế này, hình như không đơn giản như vậy.”
Thẩm Hàm Thanh dựa vào vẻ mặt Ninh Vi mà suy đoán.
“Ngươi còn khá lanh lợi.”
Ninh Vi nhìn hắn cười, nâng tay cụng ly với hắn.
Thẩm Hàm Thanh đắc ý cười, uống cạn chén rượu.
Hắn chủ động hỏi:
“Có điều… bình thường có phải sư tỷ cảm thấy ta rất vô dụng không?”
“Yến Nghiêu thiên phú hơn người tu luyện rất nhanh, Lục Du Bạch lưỡng đạo song tu khả năng thực chiến rất rõ ràng, Sở Anh có hỏa pháp gia trì còn rất hoạt bát đáng yêu, Nhiếp Tuyền có huyết mạch ma long nên không phải bàn nhiều...”
Hắn không hề che giấu, trực tiếp hỏi ra nỗi phiền muộn trong lòng.
Kỳ thực trước kia đã muốn hỏi, nhưng từ khi bại lộ thân phận, Ninh Vi rất bận.
Ninh Vi hỏi ngược lại hắn:
“Lúc mới gặp lần đầu, tu vi của ta còn là Luyện Khí, là ai vừa bảo vệ ta vừa cùng kiếm tu Vọng Trần Tông giao thủ?”
Thẩm Hàm Thanh lầm bầm: “Ta chứ ai?”
Ninh Vi ngẩng mắt nhìn chằm chằm hắn:
“Ba của ngươi là ai?”
Thẩm Hàm Thanh: “…”
Thẩm Hàm Thanh khóe miệng co giật:
“Không phải ba ta, là ta.”
*Ninh Vi bắt bẻ Thẩm Hàm Thanh trả lời “Ta chứ ai.” Câu này trong tiếng trung có âm là “wo ba”, đồng âm với “ba của ta” nên mới có đoạn hội thoại trên
Ninh Vi tiếp tục hỏi:
“Lúc ở Thiên Thu Các sau khi ta tìm về ký ức, là ai tuyến bố muốn đứng ngang hàng với ta trở thành lục đại kiếm tiên hả?”
Thẩm Hàm Thanh khựng lại:
“Ta nói.”
Ninh Vi lại hỏi:
“Vân Hà Trấn, Quy Nguyên Lâm Trạch, Linh Sơn, ở những lần rèn luyện này ngươi có ra sức hay không?”
Thẩm Hàm Thanh gật đầu: “Ừm… có.”
Ninh Vi khẽ nhấp một ngụm rượu, cuối cùng hỏi hắn một câu:
“Cho nên ngươi đang chứng thực cái gì với ta thế?”
“…”
Thẩm Hàm Thanh mím môi, cảm thấy chỗ nào đó hơi sai sai, nhưng lại không sai quá nhiều.
Trong ánh mắt của Ninh Vi toàn là sự khẳng định dành cho hắn, không có một chút nào khinh thường.
Không biết là tác dụng của rượu hay là sự khích lệ của sư tỷ, phảng phất có một luồng năng lượng tích tụ trong cơ thể hắn, để toàn thân hắn trở nên phấn chấn không ít.
Hắn rõ ràng biết những lời Ninh Vi nói có thành phần dỗ dành hắn, nhưng từ ánh mắt nóng bỏng kia hắn có thể nhìn ra những thứ khác.
Tựa như những hình ảnh hiện ra ban đầu trong huyễn cảnh tâm ma đó vậy, thằng nhóc này cũng từng cũng là thiên tài được người tán dương, hắn có chỗ hơn người của chính hắn.
Thẩm Hàm Thanh nhận ra cái gì, hồ nghi hỏi:
“Sư tỷ, đây không phải là huyễn cảnh gì đấy chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









