NGOẠI TRUYỆN: BÙI GIẢN TRI

Năm ta mười bốn tuổi, mẫu thân và phụ thân xảy ra tranh chấp, tâm tình bà không tốt nên đã đưa ta đi Giang Nam một chuyến.

Thực ra việc này vốn không đến lượt ta.

Nhưng ngày đó Hựu An cứ gào thét bảo Giang Nam có gì hay đâu, hắn không đi, hắn muốn đi cưỡi ngựa, muốn đi tìm đám bạn nối khố của mình.

Mẫu thân không ép được hắn, mà ta thì vốn tính tình yên tĩnh.

Mẫu thân thương ta đèn sách vất vả nên mới đưa ta đi cùng.

Ta tính tình trầm mặc, không thích tiếp xúc hay trò chuyện với người khác.

Nhưng nữ nhi nhà họ Nguyên lại rất hoạt bát.

Mỗi ngày nàng cứ ríu rít như thể có rất nhiều chuyện nói mãi không hết.

Nàng dường như rất hứng thú với ta, đại khái là vì ta ít nói chăng? Lên núi leo cây.

Xuống sông bắt cá.

Mua mấy cái mặt nạ kỳ quái về định hù dọa ta.

Phụ thân từ trước đến nay luôn nghiêm khắc, không bao giờ cho phép ta làm những việc này.

Nhưng tiểu nha đầu kia lại bảo: "Vui vẻ là quan trọng nhất, thích thì cứ làm thôi. Nếu không đời người chán ngắt biết bao."

Quả thực.

Phóng túng một lần thì đã sao?

Một tháng sớm tối ở bên nhau hóa ra lại khiến ta cảm thấy những việc này còn thú vị hơn cả đống kinh thư ta đọc.

Trước ngày khởi hành, chúng ta nhặt được một con mèo hoang bên ngoài.

Tiểu nha đầu rất xót xa, bảo ta cùng nuôi với nàng.

Ta đồng ý.

Lúc ta đi, nàng không khóc, chỉ hì hì vẫy tay bảo khi nào lớn lên sẽ đến kinh thành tìm ta chơi.

Ta mỉm cười gật đầu.

Lớn lên, thực ra chẳng có gì vui cả.

Kinh thành cũng chẳng có gì vui.

Sau đó, ta lại trở về với sự cô độc.

Rất kỳ lạ, ta lại bắt đầu thói quen có sự hiện diện của nàng.

Nàng nói nàng thích ăn đào, nhất là loại vừa hái từ trên cây xuống.

Những lúc nhàn rỗi vô sự, ta bèn sai người trồng vài gốc đào trong viện mình.

Ngày tháng dần trôi, năm này qua năm khác.

Hóa ra đào từ khi nở hoa đến lúc kết trái cũng là một quá trình rất dài đằng đẵng.

Không sao cả, cuộc đời nhạt nhẽo của ta, chờ đợi thêm chút nữa thì có hề gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Về sau, ta từng bước thăng tiến.

Dường như đã có chút lãng quên tiểu nha đầu năm ấy, nhưng ngày hôm đó trên phố, ta vừa nhìn đã nhận ra con mèo kia.

Khóe môi không tự chủ được mà cong lên, hóa ra thời gian đã trôi qua lâu đến vậy rồi sao?

Ta mua lại con mèo đó, đặt tên là Bạch Đoàn.

Có nó bầu bạn, những ngày tháng sau đó dường như cũng không còn vô vị như trước.

Khi gặp lại tiểu nha đầu ấy, nàng đã trưởng thành rồi.

Nàng đối với ta rất khách sáo, dường như đã không còn nhớ ta nữa.

Cũng phải thôi.

Mười năm trôi qua rồi, sự xa lạ cũng là lẽ thường tình.

Huống hồ...

Lúc gặp lại, nàng đã là đệ tức của ta.

Nhưng nhị đệ vốn tính ham chơi, không mặn mà chuyện cửa nhà.

Nghĩ lại, thật là chịu thiệt cho nàng quá.

Ngày hôm ấy, việc ở nha môn xử lý cũng hòm hòm, trên đường về ta vô ý bị người ta va phải.

Người đó rất sợ hãi, hoảng loạn nắm c.h.ặ.t lấy y bào của ta, giọng run rẩy xin lỗi.

Là Nguyên Tinh Nguyệt.

Trái tim đột nhiên đập rất mạnh.

Ta bỗng nhiên chẳng dám nhìn thẳng vào nàng.

Lúc quay về, nhận thấy nàng cứ dán mắt vào xâu kẹo hồ lô, ta có chút muốn cười.

Tiểu nha đầu thì vẫn cứ là tiểu nha đầu thôi.

Thế là ta thuận tay mua một xâu kẹo cho nàng.

Hóa ra...

Đây chính là cảm giác rung động sao?

Bùi Giản Tri à Bùi Giản Tri, thật uổng công ngươi đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm qua.

Nhưng nhị đệ lại không biết tốt xấu.

Nàng và nhị đệ đã từ hôn.

Mẫu thân nói với ta rằng, đằng nào ta cũng chưa có người trong mộng, Bùi gia chúng ta tuyệt đối không thể phụ bạc nàng.

Không nói đến việc tổn hại danh tiếng, chỉ riêng nàng – một nữ t.ử yếu đuối như thế thì có thể đi đâu được chứ?

Phải rồi.

Một nữ t.ử yếu đuối như nàng, thì có thể đi đâu được đây?

Quãng đời về sau, ta nhất định phải che chở nàng thật tốt, tuyệt đối không để nàng phải chịu thêm bất cứ ủy khuất nào nữa.

---HẾT---
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện