25

Khi quay người bước ra khỏi phòng, dư quang của ánh hoàng hôn vừa vặn hắt vào, kéo dài chiếc bóng của ta trên nền đất.

Ánh mặt trời thật đẹp.

Tương lai cũng nên như thế này.

Ra khỏi viện của Bùi Hựu An không xa, ta đã thấy Bùi Giản Tri đứng ở góc rẽ hành lang.

Hắn chắp tay đứng dưới hiên, dường như đang đợi ta, lại dường như chỉ đang đứng đó ngắm cảnh.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn xoay người lại.

"Xem xong rồi?" Hắn hỏi.

Ta gật đầu: "Vâng."

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

"Đơn t.h.u.ố.c đã kê, bảo nhị công t.ử uống t.h.u.ố.c đúng giờ, tĩnh dưỡng vài ngày là không có gì đáng ngại."

Bùi Giản Tri không nói gì thêm, lặng lẽ đồng hành cùng ta.

Ánh hoàng hôn đổ bóng hai người xuống đất, lúc thì chồng lên nhau, lúc lại tách rời.

Gần đến cổng phủ, một bóng trắng tuyết đột nhiên từ trong khóm hoa bên cạnh lao ra, kêu "meo" một tiếng rồi nhào tới chân Bùi Giản Tri, thân thiết cọ cọ vào vạt bào của hắn.

Là Bạch Đoàn.

Ta khựng bước, nhìn con mèo trắng đang lăn lộn làm nũng dưới chân Bùi Giản Tri.

Hắn cúi người, thuần thục bế nó lên.

Bạch Đoàn lập tức rúc vào lòng hắn, đôi mắt xanh biếc thỏa mãn híp lại.

Sau một thoáng ngập ngừng, ta không nhịn được mà hỏi: "Nó... sao lại giống con mèo chúng ta nuôi hồi nhỏ đến thế?"

Đôi tay đang vuốt ve Bạch Đoàn của Bùi Giản Tri khựng lại trong thoáng chốc.

Hắn ngước mắt nhìn ta, rồi lại rũ mắt nhìn con mèo trong lòng, ngữ khí bình thản không chút gợn sóng: "Sống một mình quá lạnh lẽo. Ta nghĩ nên tìm thứ gì đó để g.i.ế.c thời gian, nó rất tốt."

Hắn không trực tiếp trả lời có giống hay không, cũng không nhắc đến nguồn gốc của cái tên.

Trong lòng ta trỗi dậy một cảm giác xót xa xen lẫn ngọt ngào, không rõ vì sao.

Cuối cùng, ta tự nhủ chắc vì cả hai đều là những người hoài niệm chuyện cũ.

Đi đến cửa viện nhỏ của ta, Bùi Giản Tri dừng bước, nhẹ nhàng đặt Bạch Đoàn xuống đất.

Bạch Đoàn cọ vào chân hắn một cái rồi chạy biến đi.

Hắn từ trong tay áo lấy ra một cẩm hộp thon dài, đưa tới trước mặt ta.

"Cái này, cho nàng."

Ta sững người, không lập tức nhận lấy.

Hắn mở hộp ra, bên trong nằm tĩnh lặng một chiếc trâm bạch ngọc.

Thân trâm ôn nhuận, đỉnh trâm điêu khắc thành một đóa hoa ngọc lan bán khai, hình thái nhã nhặn, công phu tinh xảo, dưới ánh hoàng hôn lưu chuyển vầng sáng nhàn nhạt.

"Không phải thứ gì quý giá," Hắn giải thích, ánh mắt rơi trên chiếc trâm rồi lại ngước lên nhìn ta, "Chỉ là thấy... rất hợp với nàng."

Nhịp tim của ta chẳng hiểu sao lại hụt mất một nhịp.

Gò má hơi nóng lên, ta cụp mắt nhìn chiếc trâm ngọc, đầu ngón tay khẽ cuộn lại.

"Ta..." Ta mấp máy môi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Thế này... quá tốn kém rồi."

"Không thích sao?" Hắn hỏi, ngữ khí vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng ta dường như nghe ra được một tia căng thẳng cực kỳ nhạt nhẽo.

"Không phải..." Ta vội vàng lắc đầu, do dự một hồi, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Thích lắm... đa tạ đại nhân."

Hắn dường như thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra.

Hắn lấy chiếc trâm ngọc ra, tiến lên một bước.

Ta đứng sững tại chỗ, cảm nhận được ngón tay hơi lành lạnh của hắn lướt qua mái tóc, cẩn thận cài chiếc trâm vào b.úi tóc của ta.

Động tác rất nhẹ, rất vững, mà tim ta thì suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Xong rồi."

Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt dừng lại trên mái tóc ta một thoáng rồi dời đi, nhận xét: "Rất đẹp."

Vâng.

Hắn đang nói chiếc trâm ngọc, phải không? 26

Nửa tháng sau, trong kinh thành bỗng truyền ra một tin tức: Nhị công t.ử Bùi gia Bùi Hựu An, tự xin đi biên cương phía Bắc đầu quân, bắt đầu làm từ một tiểu tốt.

Nghe nói Bùi phu nhân sau khi biết chuyện đã ngất xỉu ngay tại chỗ, lúc tỉnh lại thì khóc lóc t.h.ả.m thiết, mắng con trai bất hiếu nhưng cũng không làm gì được.

Bùi lão gia im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng, thu xếp hành trang tiễn hắn ra khỏi kinh thành.

Còn Giang Ngưng Sương, dường như cũng không lâu sau đó đã vội vã đính hôn, gả cho một thứ t.ử trong kinh có môn đệ tương đương nhưng thanh danh không được tốt cho lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe đâu là vì Giang thị lang muốn nhanh ch.óng dập tắt những lời đồn đại trước đó nên mới vội vàng định đoạt.

Nghe nói ngày nàng ta xuất giá đã khóc lóc làm loạn dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bị ấn vào kiệu hoa.

Lúc nghe được những tin này, ta đang phân loại d.ư.ợ.c liệu, động tác trên tay khựng lại một chút, trong lòng không khỏi cảm thán.

Cơ duyên đời người, đôi khi chỉ một bước đi sai là khó lòng quay đầu.

Vị thiếu niên từng trương dương tự tại nay phải đi xa nơi biên ải; vị quý nữ từng kiêu kỳ rực rỡ nay lại gả cho người không ra gì.

Mỗi người đều có con đường riêng phải đi.

Nghĩ đến mấy ngày nay Bùi Giản Tri dường như đặc biệt bận rộn, mấy lần gặp mặt đều thấy dưới mắt hắn vương chút quầng thâm nhạt.

Hôm nay y quán đóng cửa sớm, ta bèn đi vòng qua chùa Hộ Quốc linh thiêng nhất thành, thành tâm cầu một lá bùa bình an.

Lúc trở về đi ngang qua cầu Tây, lại thấy lão ông bán kẹo hồ lô.

Ta suy nghĩ một chút, tiến tới mua hai xâu.

Cầm trong tay, cảm giác mát lạnh, hương thơm ngọt ngào xộc vào mũi.

Chẳng hiểu sao, ta cứ thế bước về phía nha môn nơi Bùi Giản Tri làm việc.

Đi được nửa đường, lại thấy hành động này có chút mạo muội, đang lưỡng lự xem có nên quay về không thì vừa ngẩng đầu đã thấy bóng dáng thanh tuấn quen thuộc ấy đang từ bên trong bước ra.

Hắn cũng nhìn thấy ta, bước chân khựng lại.

Bốn mắt nhìn nhau giữa dòng người tấp nập.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Ta giơ xâu kẹo hồ lô trong tay lên, có chút thẹn thùng mỉm cười.

Hắn cũng cười, nụ cười rất nhạt nhưng lại như băng tuyết đầu mùa tan chảy, mang theo hơi ấm bước về phía ta.

"Sao nàng lại tới đây?" Hắn hỏi, ánh mắt dừng trên xâu kẹo trong tay ta.

"Ta đi chùa cầu một lá bùa bình an," Ta đưa một xâu cho hắn, đôi mắt lấp lánh ý cười, "Thấy cái này nên cũng muốn tặng đại nhân một xâu, nghĩ rằng đại nhân có lẽ sẽ thích."

Hắn nhận lấy, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay ta, chạm nhẹ rồi rời ra ngay.

"Ừ, ta rất thích."

Hắn nhìn xâu kẹo, rồi lại ngước nhìn ta, ánh mắt ôn nhuận như ngọc.

27

Hai năm sau, mùa xuân.

Vào mùa hoa đào nở rộ nhất, ta đã gả cho Bùi Giản Tri.

Hôn lễ không tổ chức linh đình, chỉ mời những thân bằng hảo hữu chí cốt, hành lễ tại một biệt viện nhã nhặn.

Đêm động phòng hoa chúc, hồng chúc cao chiếu.

Hắn giúp ta tháo xuống phượng quan nặng nề, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Trong gương phản chiếu bóng hình hai người tựa sát bên nhau, hắn từ phía sau khẽ vòng tay ôm lấy ta, cằm tựa vào mái tóc.

"Tinh Nguyệt," Hắn thấp giọng gọi tên ta, giọng nói thanh khiết mang theo sự dịu dàng nồng đượm, "Gặp được nàng, là tam sinh hữu hạnh của ta."

Ta tựa vào lòng hắn, khóe môi cong lên: "Đại nhân nhà ta từ khi nào lại biết nói những lời đường mật thế này, đừng để người khác nghe thấy, họ lại bảo Bùi Thiếu khanh cũng biết dỗ dành thê t.ử như vậy."

Hắn cười trầm thấp, hơi thở phả bên tai ta: "Chỉ nói với mình nàng thôi."

Khựng lại một chút, hắn lại bảo: "Cũng may, tiểu t.ử Hựu An kia không có mắt nhìn người."

Ta xoay người lại, ngước mắt nhìn sâu vào đôi đồng t.ử thâm trầm của hắn, nơi đó tràn đầy tình ý và cảm giác may mắn không hề che giấu.

Ta bật cười, đưa tay vuốt nhẹ hàng chân mày thanh tú của hắn: "Chuyện đã qua bao lâu rồi, còn nhắc đến hắn làm gì."

Hắn nắm lấy tay ta, áp vào gò má, ánh mắt quyến luyến.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Sực nhớ ra một chuyện, ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi có mấy gốc đào đang kỳ nở rộ, tò mò hỏi: "Thiếp luôn muốn hỏi chàng, tại sao trong viện lại trồng nhiều đào như vậy?"

Bùi Giản Tri nhìn theo ngón tay ta ra ngoài cửa sổ, dưới ánh trăng, hoa đào tựa mây tựa khói.

Hắn im lặng một hồi, vành tai vậy mà hơi đỏ lên, hắn quay mặt đi, lý nhí: "Không muốn nói."

Vẻ bướng bỉnh trẻ con hiếm thấy này khiến ta càng thêm hiếu kỳ, ta nắm lấy tay áo hắn khẽ lắc: "Nói đi mà."

Hắn không thắng nổi ta, đành ôm ta c.h.ặ.t hơn, giọng nói có chút nghẹn lại vì ngượng ngùng:

"Bởi vì lúc nhỏ nàng từng nói, thích nhất là đào ở hậu viện nhà cũ Giang Nam, vừa to vừa ngọt. Ta bèn nghĩ, đợi đến năm sau ta cũng muốn nếm thử xem sao."

Hắn vừa dứt lời, ta đột nhiên rướn người lên, khẽ chạm môi vào cánh môi hắn.

"Ngọt không?"

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, hoa đào rực rỡ.

Trong phòng, nến đỏ lặng lẽ cháy, soi sáng một phòng xuân nồng và cả quãng đời còn lại miên man.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện