19

Ngày về kinh phục mệnh, Thượng Kinh đổ một trận tuyết lớn.

Cái lạnh không thể làm đóng băng sự nhiệt tình của bách tính, họ đứng chật hai bên đường chào đón, reo hò nhảy múa.

Ta mỉm cười gật đầu đáp lại sự nhiệt thành của họ, trong đầu không khỏi vang lên lời của Hoàng hậu nương nương: "Thẩm Ninh, bản cung sẽ ở Thượng Kinh chúc ngươi: Kỳ khai đắc thắng, phong quang đại táng."

Theo lễ tiết, ta không được phép cưỡi ngựa chạy nhanh, nhưng ta lại mong sao có thể nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.

Trong hoàng cung, Bệ hạ sắc mặt không giấu nổi vẻ yếu bệnh, nhưng vì vui mừng nên tinh thần rất tốt.

Người bước xuống thềm, đỡ Sở Vương dậy, khen ngợi vài câu, rồi đích thân đi tới đỡ ta, giơ tay nhẹ nhàng phủi lớp tuyết đọng trên tóc ta, thở dài một tiếng đầy an ủi: "Phong ba như d.a.o cắt, may mà... ngươi đều đã vượt qua được."

Ánh mắt hiền từ như người cha của người khiến ta cảm động, quỷ thần xui khiến thế nào mà ta thốt ra: "Bệ hạ thân thể không khỏe sao?"

"Chỉ là phong hàn thôi, không cần lo lắng, Hoàng hậu đang chăm sóc kỹ lắm rồi."

Bệ hạ cười nói: "Nhìn cái bộ dạng lòng đã bay về nhà của ngươi kìa, về đi, hôm khác ta sẽ mở tiệc tẩy trần cho ngươi sau."

"Thần, tạ chủ long ân!"

Ta nhận được thánh ý, co chân chạy thẳng ra ngoài điện, đến cả chiếc ô mà Phúc công công đưa tới cũng không kịp cầm lấy.

Trên con đường cung dài dằng dặc, tuyết trắng bay lả tả, cung nga nội thị hành lễ với ta, cúi đầu quỳ thành hai hàng.

Ta chẳng màng nghi thái mà chạy như bay, miệng hô lớn: "Không cần đa lễ! Không cần đa lễ!"

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Vừa chạy ra khỏi cửa cung, ta liền thấy một người đang che ô đứng đó.

Ta sững lại, cách màn tuyết rơi mà xa xa nhìn chàng.

Tiêu T.ử Hi thấy ta ngẩn ngơ đứng im, bèn sải bước đi về phía ta, bước chân kiên định mạnh mẽ.

Chàng cao hơn một chút, vai cũng rộng hơn, và quan trọng nhất là tuấn tú hơn nhiều.

Ta nhìn chàng, phì cười thành tiếng, gọi chàng: "T.ử Hi, vứt ô đi!"

Chàng chắc hẳn cũng đang mải nhìn ta mà thẫn thờ, không nghe rõ ta nói gì, lập tức dừng bước lắng nghe.

"Ta bảo là, vứt ô đi!"

Tiêu T.ử Hi khẽ chau mày, có chút khó hiểu nhưng vẫn làm theo.

Tuyết lập tức phủ đầy đầu vai chàng.

Ta vui sướng vô cùng, chạy nhanh tới chỗ chàng, chàng theo bản năng dang tay ôm trọn ta vào lòng.

Cằm chàng tì lên đỉnh đầu ta, đôi tay siết c.h.ặ.t, dịu dàng hỏi: "Lạnh không?"

"T.ử Hi," ta dựa vào lòng chàng, có bông tuyết rơi trên mặt lập tức tan thành giọt nước, "Chàng nói xem, chúng ta thế này có tính là 'Nếu sau này cùng đi dưới trời tuyết, cũng coi như đã cùng nhau bạc đầu' không?"

Nghe vậy, chàng bế bổng ta lên đi về phía xe ngựa: "Phải thực sự bạc đầu mới tính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta được chàng bế lên xe ngựa, suốt dọc đường nói không ngừng nghỉ.

"Dẫu có hơi muộn, nhưng ta vẫn muốn nói: Sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn nàng."

"Chàng muốn quà mừng gì? Ta bù cho."

"Nàng trở về chính là món quà tốt nhất rồi."

"Miệng lưỡi sao ngọt thế? Thế chàng đã ước nguyện chưa?"

"Ừm."

"Ước gì thế?"

"Chỉ mong Thẩm Ninh, chăm sóc ta suốt phần đời còn lại."

"..."

Lòng ta xao động, nâng mặt Tiêu T.ử Hi lên, hôn mạnh một cái.

Nếu lúc này ta có bôi son, nhất định sẽ để lại một dấu môi thật sâu.

"Được, ta hứa với chàng, chăm sóc chàng suốt phần đời còn lại!"

Về tới Vương phủ, mọi người đều đứng ở cửa đón tiếp.

Ta còn chưa kịp nói chuyện với Vương phi đã bị Khởi Hoa "hớt tay trên".

Con bé chẳng màng lễ tiết, ôm chầm lấy cổ ta mà khóc rống lên.

"Oa oa oa —— Quận Vương Phi, cuối cùng người cũng chịu về rồi, em sắp già rồi đây này, oa oa oa ——"

Ta vỗ về lưng con bé, dịu dàng dỗ dành: "Là lỗi của ta, lỗi của ta."

"Ta bồi thường thêm cho em hai gánh của hồi môn nữa, được không?"

Khởi Hoa lí nhí: "Chỉ có hai gánh thôi ạ?"

"Cái đồ hám tiền này!"

Mọi người bị con bé làm cho bật cười, nhưng khóe mắt ai nấy đều rơm rớm lệ.

...

Chẳng mấy chốc, ngày tháng trôi nhanh đến Tết Nguyên Đán.

Đây là cái Tết náo nhiệt nhất của ta ở Thượng Kinh kể từ khi mẫu thân qua đời.

Khắp viện đèn hoa phản chiếu bóng mai đỏ, lại thêm pháo hoa rực rỡ đầy trời, vui mừng khôn xiết.

Đến cả Thái phó và Tổ phụ lâu ngày không xuống núi cũng được Vương phi đón về Vương phủ đón Tết.

Hai vị hảo hữu thời trẻ này nhiều năm không liên lạc, cứ ngỡ tình cảm đã nhạt, ai ngờ vừa gặp mặt đã nắm tay nhau, người một câu hiền đệ, kẻ một câu huynh trưởng, thân thiết vô cùng.

Khởi Hoa ở bên cạnh chỉ huy tâm phúc của Tiêu T.ử Hi là Tần Tư bày biện món ăn, đường đường là nam nhi cao bảy thước mà bị huấn luyện chẳng khác gì chú gà con.

Ta liếc nhìn mấy cái, lắc đầu nhịn cười, khoác lấy tay Tiêu T.ử Hi thấp giọng nói: "Năm mới phát thêm nhiều bổng lộc cho Tần Tư nhé, hắn chắc là sắp lấy vợ rồi."

Tiêu T.ử Hi nhếch môi, cúi đầu vén sợi tóc mai cho ta: "Vui không?"

"Vui lắm," ta gật đầu thật mạnh, "Cái gọi là viên mãn, đại để chính là thế này đây."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện