Ta nói.
“Đó là đương nhiên, bổn vương chưa từng có lúc nào không vui.”
Y lại chỉ vào chỗ t.h.u.ố.c trong tay ta:
“Thứ gì vậy, che che giấu giấu không cho bổn vương xem, chẳng lẽ là t.h.u.ố.c không đứng đắn?”
Y khựng lại, kéo c.h.ặ.t vạt áo mình:
“Dương Xuân Phong, chẳng lẽ ngươi đang thèm muốn dung mạo của bổn vương?”
Ta đưa t.h.u.ố.c cho y:
“Ngài thử xem, dù sao cũng không thiệt.”
Y hừ một tiếng:
“Bổn vương mới không để ngươi chiếm tiện nghi.”
Ba ngày sau, cơ hội đầu tiên mà ta chờ đợi đã tới.
“Vương gia, hôm nay thời tiết không tệ, đưa ta tới hành cung dạo một vòng được không?”
Tấn Vương nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.
Hành cung ở kinh thành vốn dùng để tiếp đãi sứ thần các nước, hoặc các công thần quý tộc vào kinh.
Bên trong xây dựng vô cùng xa hoa lộng lẫy, năm nay vì Thái t.ử sắp đại hôn, nên có không ít người tới chúc mừng đang ở đó.
Chúng ta mới đi được nửa vòng, đã nghe phía tiền viện truyền tới tiếng ồn ào.
Có người tới bẩm báo với Tấn Vương:
“Đại hoàng t.ử Lương quốc trúng độc rồi.”
Tấn Vương không nói gì, chỉ nhìn ta, ánh mắt hỏi rằng mục đích ta tới đây có phải vì chuyện này hay không.
Ta lắc đầu, tỏ vẻ rất vô tội.
“Lát nữa nói với ngài.”
Y chỉ vào ta, rồi sải bước rời đi.
Hoàng t.ử của nước khác, nếu c.h.ế.t tại Đại Chu thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Đời trước, chuyện này cũng xảy ra đúng vào ngày hôm nay.
Đại hoàng t.ử Lương quốc bị người hạ độc c.h.ế.t trong hành cung, nhị hoàng t.ử Lương quốc nhân cơ hội đó phát binh, tấn công Đại Chu.
Trận chiến ấy kéo dài hơn ba năm, Đại Chu tổn thất vô cùng nặng nề.
Đời này, ta muốn mượn chuyện này để xoay chuyển cục diện.
Năng lực và hiệu suất làm việc của Tấn Vương vượt xa dự đoán của ta, vừa nhanh vừa gọn.
Y không chỉ giam giữ sứ thần, mà còn giữ lại toàn bộ đoàn sứ thần Lương quốc, phong tỏa hành cung, không cho bất kỳ ai ra vào.
Khi y làm những việc ấy, ta đã cho đại hoàng t.ử uống thứ ngũ độc tán mà ta nghiền sẵn mấy ngày trước.
Từ lúc độc phát đến khi uống được giải d.ư.ợ.c, cũng chỉ trong khoảng thời gian một chén trà, vì vậy lần này hắn không c.h.ế.t.
Ta nhìn gương mặt đã chuyển sang xanh đen của đại hoàng t.ử Lương quốc, thở phào một hơi thật dài.
Đời này, có lẽ sẽ không còn đ.á.n.h trận nữa rồi chăng? “Không c.h.ế.t?”
Tấn Vương hỏi ta.
“Không.”
“Dương Xuân Phong, bí mật của ngươi không ít đâu.”
Tấn Vương hạ giọng hỏi ta:
“Đột nhiên gọi bổn vương tới dạo hành cung, rồi vừa khéo cứu được đại hoàng t.ử, hơn nữa…”
Y chỉ vào hộp t.h.u.ố.c rỗng trong lòng ta:
“Thuốc này của ngươi là đã chuẩn bị từ mấy ngày trước rồi phải không?”
“Nếu ta nói ta vô tình biết được có người muốn hạ độc đại hoàng t.ử, Vương gia có tin không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hỏi y.
“Tin!”
Y liếc ta một cái, rồi xoay người đi ra ngoài, hoàn toàn không có ý định truy hỏi thêm.
Ta nhìn theo bóng lưng y, nhất thời không biết nên vui vì không cần tốn công giải thích, hay nên tiếc nuối vì mình không phải là gian tế.
8
Vì chuyện của Đại hoàng t.ử, ta và Tấn vương đều được ban thưởng.
Sắc mặt Hoàng thượng phức tạp nhìn ta:
“Y thuật của ngươi rất giỏi sao?”
Ta đáp: “Không dám nói là giỏi, chỉ là dân nữ từng theo học d.ư.ợ.c sư núi Khánh Sơn.”
Ta còn trẻ, hành y mới ba năm năm, nếu tự tâng bốc bản thân ắt sẽ khiến người khác nghi ngờ; đem sư phụ ra nói, hiệu quả lại tốt hơn nhiều.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Quả nhiên Hoàng thượng vô cùng kinh ngạc:
“Vì sao ngươi trước nay chưa từng nhắc tới?”
Ta đáp: “Hoàng thượng chưa hỏi, dân nữ không dám càn rỡ ăn nói.”
Trước khi lâm chung, sư phụ từng dặn dò ta: người làm nghề y không được ham danh trục lợi, không được tự cao cuồng vọng.
Ta luôn ghi nhớ lời dạy của sư phụ, bất luận là kiếp trước hay kiếp này, trong chuyện hành y ta đều cẩn trọng từng li từng tí, chưa từng liều lĩnh.
Ta không muốn liều mạng, cũng không muốn truy cầu danh lợi, nhưng đời này ta muốn sống, sống cho tốt, sống cho ổn định.
Hoàng thượng vô cùng kích động:
“Nếu ngươi là cao đồ của danh sư, vậy mau đi xem bệnh cho Thái hậu nương nương.”
Ta lĩnh mệnh.
Tấn vương bưng chén trà, vẻ mặt ngơ ngác nhìn ta.
Khi ta đi ngang qua y, y chua chát nói:
“Ghê thật đấy, Dương Xuân Phong, lại giấu ta một tay nữa.”
Ta khẽ cười: “Vương gia chẳng phải không để tâm sao?”
Tấn vương đứng dậy theo sau ta:
“Đi, bổn vương chống lưng cho ngươi. Lát nữa ngươi chữa không được, ta lập tức dẫn ngươi bỏ chạy.”
Ta còn chưa kịp đáp lời thì Hoàng thượng đã nghe thấy, quay đầu trừng mắt liếc Tấn vương một cái.
Kiếp trước ta đã biết, bệnh của Thái hậu thực ra không phức tạp đến vậy.
Sở dĩ mãi chưa chữa khỏi, là vì Thái y viện không dám dùng t.h.u.ố.c mạnh.
Thái hậu tuổi cao, thân thể suy yếu, sợ rằng một thang t.h.u.ố.c xuống, bệnh chưa khỏi mà lại dẫn ra bệnh khác.
Vì thế khi ta dùng t.h.u.ố.c, bọn họ sợ đến mức tái mặt, muốn khuyên can nhưng lại ôm tâm lý may rủi, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.
Quả thật kỳ tích đã xảy ra.
Hai ngày sau, bệnh tình của Thái hậu bắt đầu chuyển biến tốt, không những không còn ho ra m.á.u, mà sắc mặt cũng dần dần hồng hào hơn.
Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết, liên tiếp nói ba tiếng “tốt”.
“Trẫm phải trọng thưởng ngươi.”
Hoàng thượng đi qua đi lại, bỗng dừng trước mặt ta:
“Chức Thự trưởng Dân Y Thự thì sao? Trẫm biết vị trí này hiện vẫn còn trống, ngươi có nguyện ý không?”
Từ khi Đại Chu lập quốc đến nay, chưa từng có nữ y giả nào đảm nhiệm chức vị này.
Đây là điều ta không ngờ tới, ta đương nhiên lĩnh mệnh.
“Khụ khụ.”
Tấn vương tiến lên nhắc nhở:
“Phụ hoàng, để nàng làm Thự trưởng Dân Y Thự là vì bách tính mưu phúc chỉ, chứ đâu phải ban thưởng cho nàng.”
“Đó là đương nhiên, bổn vương chưa từng có lúc nào không vui.”
Y lại chỉ vào chỗ t.h.u.ố.c trong tay ta:
“Thứ gì vậy, che che giấu giấu không cho bổn vương xem, chẳng lẽ là t.h.u.ố.c không đứng đắn?”
Y khựng lại, kéo c.h.ặ.t vạt áo mình:
“Dương Xuân Phong, chẳng lẽ ngươi đang thèm muốn dung mạo của bổn vương?”
Ta đưa t.h.u.ố.c cho y:
“Ngài thử xem, dù sao cũng không thiệt.”
Y hừ một tiếng:
“Bổn vương mới không để ngươi chiếm tiện nghi.”
Ba ngày sau, cơ hội đầu tiên mà ta chờ đợi đã tới.
“Vương gia, hôm nay thời tiết không tệ, đưa ta tới hành cung dạo một vòng được không?”
Tấn Vương nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.
Hành cung ở kinh thành vốn dùng để tiếp đãi sứ thần các nước, hoặc các công thần quý tộc vào kinh.
Bên trong xây dựng vô cùng xa hoa lộng lẫy, năm nay vì Thái t.ử sắp đại hôn, nên có không ít người tới chúc mừng đang ở đó.
Chúng ta mới đi được nửa vòng, đã nghe phía tiền viện truyền tới tiếng ồn ào.
Có người tới bẩm báo với Tấn Vương:
“Đại hoàng t.ử Lương quốc trúng độc rồi.”
Tấn Vương không nói gì, chỉ nhìn ta, ánh mắt hỏi rằng mục đích ta tới đây có phải vì chuyện này hay không.
Ta lắc đầu, tỏ vẻ rất vô tội.
“Lát nữa nói với ngài.”
Y chỉ vào ta, rồi sải bước rời đi.
Hoàng t.ử của nước khác, nếu c.h.ế.t tại Đại Chu thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Đời trước, chuyện này cũng xảy ra đúng vào ngày hôm nay.
Đại hoàng t.ử Lương quốc bị người hạ độc c.h.ế.t trong hành cung, nhị hoàng t.ử Lương quốc nhân cơ hội đó phát binh, tấn công Đại Chu.
Trận chiến ấy kéo dài hơn ba năm, Đại Chu tổn thất vô cùng nặng nề.
Đời này, ta muốn mượn chuyện này để xoay chuyển cục diện.
Năng lực và hiệu suất làm việc của Tấn Vương vượt xa dự đoán của ta, vừa nhanh vừa gọn.
Y không chỉ giam giữ sứ thần, mà còn giữ lại toàn bộ đoàn sứ thần Lương quốc, phong tỏa hành cung, không cho bất kỳ ai ra vào.
Khi y làm những việc ấy, ta đã cho đại hoàng t.ử uống thứ ngũ độc tán mà ta nghiền sẵn mấy ngày trước.
Từ lúc độc phát đến khi uống được giải d.ư.ợ.c, cũng chỉ trong khoảng thời gian một chén trà, vì vậy lần này hắn không c.h.ế.t.
Ta nhìn gương mặt đã chuyển sang xanh đen của đại hoàng t.ử Lương quốc, thở phào một hơi thật dài.
Đời này, có lẽ sẽ không còn đ.á.n.h trận nữa rồi chăng? “Không c.h.ế.t?”
Tấn Vương hỏi ta.
“Không.”
“Dương Xuân Phong, bí mật của ngươi không ít đâu.”
Tấn Vương hạ giọng hỏi ta:
“Đột nhiên gọi bổn vương tới dạo hành cung, rồi vừa khéo cứu được đại hoàng t.ử, hơn nữa…”
Y chỉ vào hộp t.h.u.ố.c rỗng trong lòng ta:
“Thuốc này của ngươi là đã chuẩn bị từ mấy ngày trước rồi phải không?”
“Nếu ta nói ta vô tình biết được có người muốn hạ độc đại hoàng t.ử, Vương gia có tin không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hỏi y.
“Tin!”
Y liếc ta một cái, rồi xoay người đi ra ngoài, hoàn toàn không có ý định truy hỏi thêm.
Ta nhìn theo bóng lưng y, nhất thời không biết nên vui vì không cần tốn công giải thích, hay nên tiếc nuối vì mình không phải là gian tế.
8
Vì chuyện của Đại hoàng t.ử, ta và Tấn vương đều được ban thưởng.
Sắc mặt Hoàng thượng phức tạp nhìn ta:
“Y thuật của ngươi rất giỏi sao?”
Ta đáp: “Không dám nói là giỏi, chỉ là dân nữ từng theo học d.ư.ợ.c sư núi Khánh Sơn.”
Ta còn trẻ, hành y mới ba năm năm, nếu tự tâng bốc bản thân ắt sẽ khiến người khác nghi ngờ; đem sư phụ ra nói, hiệu quả lại tốt hơn nhiều.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Quả nhiên Hoàng thượng vô cùng kinh ngạc:
“Vì sao ngươi trước nay chưa từng nhắc tới?”
Ta đáp: “Hoàng thượng chưa hỏi, dân nữ không dám càn rỡ ăn nói.”
Trước khi lâm chung, sư phụ từng dặn dò ta: người làm nghề y không được ham danh trục lợi, không được tự cao cuồng vọng.
Ta luôn ghi nhớ lời dạy của sư phụ, bất luận là kiếp trước hay kiếp này, trong chuyện hành y ta đều cẩn trọng từng li từng tí, chưa từng liều lĩnh.
Ta không muốn liều mạng, cũng không muốn truy cầu danh lợi, nhưng đời này ta muốn sống, sống cho tốt, sống cho ổn định.
Hoàng thượng vô cùng kích động:
“Nếu ngươi là cao đồ của danh sư, vậy mau đi xem bệnh cho Thái hậu nương nương.”
Ta lĩnh mệnh.
Tấn vương bưng chén trà, vẻ mặt ngơ ngác nhìn ta.
Khi ta đi ngang qua y, y chua chát nói:
“Ghê thật đấy, Dương Xuân Phong, lại giấu ta một tay nữa.”
Ta khẽ cười: “Vương gia chẳng phải không để tâm sao?”
Tấn vương đứng dậy theo sau ta:
“Đi, bổn vương chống lưng cho ngươi. Lát nữa ngươi chữa không được, ta lập tức dẫn ngươi bỏ chạy.”
Ta còn chưa kịp đáp lời thì Hoàng thượng đã nghe thấy, quay đầu trừng mắt liếc Tấn vương một cái.
Kiếp trước ta đã biết, bệnh của Thái hậu thực ra không phức tạp đến vậy.
Sở dĩ mãi chưa chữa khỏi, là vì Thái y viện không dám dùng t.h.u.ố.c mạnh.
Thái hậu tuổi cao, thân thể suy yếu, sợ rằng một thang t.h.u.ố.c xuống, bệnh chưa khỏi mà lại dẫn ra bệnh khác.
Vì thế khi ta dùng t.h.u.ố.c, bọn họ sợ đến mức tái mặt, muốn khuyên can nhưng lại ôm tâm lý may rủi, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.
Quả thật kỳ tích đã xảy ra.
Hai ngày sau, bệnh tình của Thái hậu bắt đầu chuyển biến tốt, không những không còn ho ra m.á.u, mà sắc mặt cũng dần dần hồng hào hơn.
Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết, liên tiếp nói ba tiếng “tốt”.
“Trẫm phải trọng thưởng ngươi.”
Hoàng thượng đi qua đi lại, bỗng dừng trước mặt ta:
“Chức Thự trưởng Dân Y Thự thì sao? Trẫm biết vị trí này hiện vẫn còn trống, ngươi có nguyện ý không?”
Từ khi Đại Chu lập quốc đến nay, chưa từng có nữ y giả nào đảm nhiệm chức vị này.
Đây là điều ta không ngờ tới, ta đương nhiên lĩnh mệnh.
“Khụ khụ.”
Tấn vương tiến lên nhắc nhở:
“Phụ hoàng, để nàng làm Thự trưởng Dân Y Thự là vì bách tính mưu phúc chỉ, chứ đâu phải ban thưởng cho nàng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









