Tống Diệp bị Tấn Vương chọc cho tức đến mức nửa ngày không nói nên lời.

Ta bỗng nhiên hiểu ra vì sao Tấn Vương mới mười sáu tuổi đã bị đuổi ra đất phong, mà hoàng thượng còn không cho y quay về.

Y chỉ cần mở miệng nói chuyện, nếu không chọc tức ai đó thì câu nói ấy coi như vô ích.

“Đủ rồi! Hai đứa nghịch t.ử!”

Hoàng thượng gầm lên với hai con trai:

“Tra! Giao cho Đại Lý Tự tra! Trẫm muốn một lời giải thích!”

Lúc này Tấn Vương và Tống Diệp mới chịu tách ra.

“Giờ ngươi hài lòng chưa? Còn chuyện gì nữa không?”

Hoàng thượng hỏi Tấn Vương.

“Hết rồi.”

Tấn Vương rộng lượng khoát tay.

Ta thậm chí còn thấy hoàng thượng thở phào một hơi, không chờ thêm khắc nào, lập tức đuổi Tấn Vương đi.

Ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, ra khỏi cung, Tấn Vương vừa đi vừa nói:

“Bổn vương rất tò mò, lúc nãy sao ngươi không nói chuyện chữa bệnh cho Thái hậu?”

“À, ta vào kinh là để rửa sạch oan khuất, Vương gia đã giúp ta làm được rồi. Những nguy hiểm khác, tránh được thì ta tránh.”

Ta đáp.

Bệnh của Thái hậu chưa tới thời điểm, hơn nữa ta có cách khiến bọn họ phải chủ động đến cầu ta chữa bệnh cho Thái hậu.

“Cũng được đấy.”

Tấn Vương dừng lại, khoanh tay đ.á.n.h giá ta:

“Có chút đầu óc, thông minh hơn lời đồn bên ngoài.”

Ta bật cười.

Những lời đồn bên ngoài, e rằng đều nói ta vừa ngu vừa bướng.

“Nhưng Vương gia không để tâm tới sống c.h.ế.t của Thái hậu sao?”

“Bổn vương có để tâm thì có ích gì? Ta đâu phải đại phu.”

Tấn Vương khẽ cười khẩy.

“Ta có thể chữa.”

Ta hạ giọng nói.

Y quay đầu liếc ta một cái, dừng lại, rồi lại liếc thêm lần nữa.

“Ta thật sự chữa được.”

Ta bị dáng vẻ của y chọc cười: “Ta là đệ t.ử của danh y.”

“Vậy cũng chẳng liên quan gì tới bổn vương. Ngươi muốn chữa thì tự đi làm người tốt của ngươi, dù sao bổn vương cũng không đi.”

Y vẫy tay gọi xe ngựa, thúc ta lên xe:

“Bộ dạng ngươi bây giờ xấu c.h.ế.t đi được, bổn vương không muốn đi cùng.”

Ta cạn lời.

Tấn Vương đưa ta về ở tại Tấn Vương phủ. 

Ta vốn định vì thanh danh mà từ chối, nhưng lúc này chẳng có vốn liếng gì để kén chọn.

Tấn Vương phủ không lớn, thu xếp cũng bình thường, y để mấy nha hoàn xinh đẹp sắp xếp chỗ ở cho ta.

Sau khi tắm rửa, ta ngủ một giấc.

Khi tỉnh dậy đã là ngày hôm sau, Tấn Vương gõ cửa, giục nha hoàn lên gọi:

“Không phải thật sự c.h.ế.t rồi chứ, hôm qua còn khỏe lắm mà.”

“Làm Vương gia thất vọng rồi, ta vẫn còn sống.”

Ta mở cửa, Tấn Vương thấy ta liền trợn mắt:

“Không c.h.ế.t là được, dọa ta một phen. Ta cũng không lo tang sự, càng không giúp ngươi báo thù.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta bật cười.

Bữa trưa rất thịnh soạn. 

Tấn Vương hỏi ta sau này có dự định gì, ta nhìn y nói:

“Ta muốn ở lại kinh thành một thời gian, đợi sau khi Thái t.ử thành thân rồi mới rời đi.”

Tấn Vương nhìn ta với vẻ hiếu kỳ, như thể đang nhìn một kẻ ngốc:

“Dương Xuân Phong, Tống Diệp có gì tốt mà ngươi vẫn chưa chịu từ bỏ? Nếu ngươi một lòng muốn vinh hoa phú quý, lên cung làm phi t.ử của phụ hoàng ta chẳng phải tốt hơn sao.”

Lần này đến lượt ta trợn mắt.

“Có người muốn lấy mạng ta, ta đâu thể ngồi chờ c.h.ế.t.”

Quách Lâm Lang nói không sai, ta là con kiến, nàng ta có thể bóp c.h.ế.t ta bất cứ lúc nào.

Vì vậy, ta phải chủ động ra tay.

Tấn Vương uống một ngụm trà:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Cho nên, ngươi định lấy trứng chọi đá à?”

7

Đại Lý Tự làm việc rất nhanh, chỉ vỏn vẹn hai ngày, ta đã được minh oan rửa sạch nỗi oan khuất.

Dĩ nhiên, chuyện này không thể tra tới Quách Lâm Lang, vụ án kết thúc ngay ở chỗ người phu quân của kẻ c.h.ế.t, nói rằng nam nhân ấy chỉ là cố tình muốn tống tiền mà thôi.

Ta không truy cứu, bởi ngay cả Đại Lý Tự còn không tra ra được, thì ta lại có thể điều tra ra cái gì.

Ta cũng không thường xuyên ra ngoài, trái lại Tấn Vương lại bận rộn vô cùng. 

Nghe nói thánh thượng bắt đầu chọn lựa các quý nữ thế gia thích hợp để gả cho y, ép y thành thân.

Ta vốn tưởng các quý nữ trong kinh thành đều không muốn gả cho một Tấn Vương phong lưu ăn chơi.

Không ngờ y lại rất được săn đón, trong kinh thành nhất thời đều bàn tán sôi nổi về hôn sự của Tấn Vương, rốt cuộc hoa sẽ rơi vào nhà ai.

Ta đang tính chuyện dọn ra ngoài thì Tấn Vương bỗng nhiên tranh giành hoa khôi ở Diễm Xuân Lâu. 

Chuyện này vừa lan ra, tiếng xấu đã bị người ta quên mấy năm nay của y lại bị đào lên lần nữa.

Thế là hôn sự của Tấn Vương lại nguội lạnh đi.

Không cần nghĩ cũng biết, đây là trò do chính Tấn Vương gây ra.

“Không ai chịu gả cho Vương gia mà Vương gia lại vui đến vậy sao?”

Ta đang nghiền t.h.u.ố.c trong sân, Tấn Vương ngân nga tiểu khúc bước về, ngồi xuống đối diện ta.

“Sao che mặt kỹ thế? Xấu đến mức không dám gặp người à?”

Y thò mặt lại gần, ta liền cầm cối t.h.u.ố.c tránh xa y một chút. 

Bột t.h.u.ố.c có độc, lỡ hít phải thì phiền to.

“Ngược lại là đằng khác, ta sợ dung mạo của mình làm Vương gia tự ti.”

Ta đáp.

Y sững ra một chút, rồi phá lên cười lớn:

“Dương Xuân Phong, được lắm! Giờ cũng biết nói đùa rồi à, là bị bổn vương ảnh hưởng sao?”

“Đúng vậy, gần mực thì đen.”

“Đồ vô lương tâm.”

Tấn Vương tựa vào ghế, lắc lư qua lại:

“Hôm nay bổn vương gặp thuyền phu, đang định lên thuyền đi khắp nơi chơi một chuyến.”

Hắn nói muốn đi theo thuyền, ta chẳng hề kinh ngạc. 

Dường như trên đời này chuyện gì đối với y cũng đều rất thú vị, mà cũng như chẳng có ý nghĩa gì.

Y không để tâm tới bất kỳ ai, cũng chẳng màng quyền thế, thậm chí ngay cả bản thân mình, y dường như cũng không quá coi trọng.

Ta rất tò mò, rốt cuộc y đã trải qua những gì, mới dưỡng thành tính cách chẳng màng mọi thứ như vậy.

“Vậy chúc Vương gia chơi vui.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện