Hạ Hạ nhướn mày thách thức: “Có gan thì tới.”

Tạ Hoài đáp trả bằng cách trêu đùa hôn cô: “Anh vẫn còn buồn bực nhé, em còn chưa đền bù cho anh.”

"Làm như em là người theo đuổi anh vậy" Hạ Hạ bĩu môi, thở dài, "Được rồi, em sẽ dỗ anh."

Cô nhẹ nhàng giữ khuôn mặt anh giữa hai bàn tay mình, nhẹ nhàng v**t v* d** tai anh.

“Cuối cùng em cũng hiểu cảm giác của anh rồi. Hôm nay gặp Bình Gia Bằng, em mới biết cảm giác đó là như thế nào.” Cô nhìn vào mắt anh. “Em xin lỗi vì đã làm anh tức giận vì chuyện của Trần Mạn Hy, anh Hoài.”

Trước đây, Hạ Hạ luôn tức giận với Tạ Hoài vì hành động của anh đối với Trần Mạn Hy, luôn cảm thấy Trần Mạn Hy chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng anh.

Hồi đó, vì ghen tuông cô không nghe bất cứ điều gì anh nói. Nhưng sau khi gặp lại Bình Gia Bằng vào hôm nay, cô hiểu rằng ngay cả kỷ niệm có đẹp bao nhiêu, cũng không khơi dậy được tình ý lúc ban đầu - đặc biệt là khi quá khứ của Tạ Hoài và Trần Mạn Hy thậm chí còn chẳng dễ chịu gì.

Hạ Hạ hầu như không nhận ra sự hiện diện của Bình Gia Bằng, chỉ quan tâm đến phản ứng của Tạ Hoài. Khi cô nhận ra anh thực sự tức giận, cô thậm chí còn không kịp tắm rửa sạch sẽ hay thay quần áo trước khi theo anh đến đây. Mặc dù cô không nói rõ ràng, nhưng mỗi lời nói và hành động đều mang thái độ xin tha thứ.

Cô nép mình gần anh hơn. Lúc tắm, cô sử dụng sữa dưỡng thể muối biển của Tạ Hoài trong phòng tắm, để lại trên da cô mùi sữa ngọt ngào. Đó là nhãn hiệu cô thường dùng nên cô sử dụng nó khi nhìn thấy như thói quen, mặc dù cô không hiểu tại sao một người đàn ông lại giữ sữa dưỡng thể của phụ nữ trong phòng ký túc xá của mình.

Tạ Hoài chống tay vào gối, trêu chọc hỏi: “Vậy ai đẹp trai hơn, anh hay Bình Gia Bằng?”

Hạ Hạ cười nói: “Đương nhiên..”

Anh nhẹ nhàng bóp má cô, khiến cô phải hét lên: "Em đã bảo là anh mà!"

Ánh mắt anh sáng lên: “Em do dự.”

"Em thích anh hay Bình Gia Bằng hơn?"

Lần này Hạ Hạ trả lời không chút do dự: “Đương nhiên là anh rồi.”

Anh cắn nhẹ hai vết giống nhau lên hai má cô.

Hạ Hạ phản đối: “Anh làm gì vậy?”

Biểu cảm của Tạ Hoài vẫn bình thường, nhưng ánh mắt lại mang ý cười: “Chỉ thích anh thôi đã đủ chưa?”

Hạ Hạ cũng mỉm cười, chạm vào đôi má mềm mại của mình, thì thầm: “Em yêu anh”

Anh hôn nhẹ lên dấu răng lúc nãy và nói một cách nghiêm túc: "Anh là đàn ông. Anh đương nhiên có thể giải quyết công việc của mình - em không cần phải để ý như vậy. Lần sau nếu có chuyện như thế này xảy ra, cứ bước thẳng ra khỏi cửa. Trao đổi kinh doanh có thể thất bại, nhưng đừng để anh thấy em lại trèo ra khỏi hồ trong tình trạng ướt sũng, hiểu không?"

Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn anh, ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn của anh: “Em hiểu rồi.”

Hạ Hạ nhìn qua vai Tạ Hoài, nhìn thấy bóng lá như xòe ra răng và móng vuốt, đan xen vào nhau, giống như dã thú đang tắm nắng, muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Tạ Hoài vẫn đang hôn cô, tư thế của anh thay đổi từ nằm nghiêng sang áp sát vào cô.

Cơ thể anh nóng như than hồng đỏ rực trong lò, không ngừng th* d*c. Hạ Hạ chỉ mặc áo phông của anh, lòng bàn tay của anh nhấc mép áo lên, xoa xoa làn da ở eo cô, cô có cảm thấy một luồng khí lạnh xuyên vào cơ thể mình, cô không nhịn được run nhẹ.

Tạ Hoài ngồi dậy.

Lồng ngực Hạ Hạ phập phồng, đôi mắt cô mờ đi vì hơi nóng và hưng phấn.

Tạ Hoài vuốt tóc cô, đặt cằm anh l*n đ*nh đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa.

Đôi môi nóng bỏng của anh lướt theo những sợi tóc trên trán cô, xuống đến tận mang tai cô, ngậm lấy d** tai nhỏ nhắn của cô trong miệng, trầm giọng nói: “Em có muốn chạm vào không?”

Hai tay Hạ Hạ vốn dĩ vòng qua cổ anh, phần da thịt ngứa ngáy trên eo cô bị động tác xào xạc của anh làm nhột nhột.

Cô đưa tay ấn xuống, hạt bồ đề Tạ Hoài đưa trên cổ tay cô đập vào lan can cạnh giường, phát ra âm thanh chói tai.

Tạ Hoài trong mắt nở nụ cười thật sâu, cố ý xoa xoa làn da trên eo cô: “Nếu em nói không, anh sẽ không chạm vào.”

Hai má Hạ Hạ đỏ bừng vì ngứa ngáy không nhịn được cười, nhưng Tạ Hoài lại tưởng cô xấu hổ nên nói đùa: “Không phải là anh chưa từng chạm vào em. Dù anh say đến bất tỉnh nhưng anh vẫn nhớ rất rõ ràng.”

"Trước đây đã chạm vào rồi, nên bây giờ nghĩ lại em thấy xấu hổ phải không?"

"Chị Hạ, như vậy có được không?" Anh mỉm cười, "Sao thế, chị cứ nói đi. Nếu không tiểu Hoài thật sự sẽ nghẹn chết."

Hạ Hạ nhịn không được mắng: “Mặc kệ thứ đó của anh.”

Tạ Hoài nghe vậy cười lớn.

Lòng bàn tay của anh dọc theo eo hướng lên trên, mang theo nhiệt độ thiêu đốt cùng cảm giác ngứa ran, bị một nửa lớp vải mềm mại bao bọc.

Áo phông bị vén lên đến gáy, trên da có cảm giác nhớp nháp ẩm ướt, bên tai vang lên tiếng hôn khẽ.

Hạ Hạ sắc mặt đỏ bừng, che mắt không dám nhìn.

Tạ Hoài ngẩng đầu hôn cô: “Sao em có thể mềm như vậy?”

Trước đây, anh đọc trong một cuốn sách rằng mọi cô gái được miêu tả như một viên ngọc mềm mang cảm giác ấm áp, anh không thực sự để ý hay tất cả chỉ là do anh tưởng tượng. Ngọc có mềm sao? Nhưng khi đến lượt đích thân ra trận, anh nhận ra rằng câu nói đó không hề cường điệu, thậm chí không đủ để diễn tả.

Thân thể Hạ Hạ run lên, Tạ Hoài bất đắc dĩ buông ra, cho cô thời gian nghỉ ngơi.

"Em biết làm thế nào không?" anh hỏi.

Hạ Hạ lắc đầu, anh ôm cô nghiêng người, lấy điện thoại ra tìm một bộ phim: “Em chưa từng xem à?”

Hạ Hạ ánh mắt chợt sáng lên, cô lắc đầu, trên mặt tràn đầy tò mò.

Tạ Hoài bấm vào nút phát lại còn đưa ra lời chỉ dạy cho cô. Phim được sản xuất của Trung Quốc và chỉ kéo dài mười phút, nam diễn viên đeo mặt nạ che nửa mặt trên, mở đầu thẳng vào nội dung chính, với cảnh một người phụ nữ khêu gợi quỳ trước mặt một người đàn ông phối hợp với anh ta diễn ra màn dạo đầu.

Tạ Hoài nhìn Hạ Hạ không có biểu tình gì thừa thãi, nhưng đôi mắt mở to, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Cảm giác thế nào? Em có sợ không?"

Hạ Hạ lần đầu xem phim, cũng không có phản ứng mạnh mẽ gì, nghĩ nghĩ rồi nói: “Em không sợ.”

Tạ Hoài thay đổi tư thế, để cô tựa vào cánh tay mình, trầm giọng nói: “Có muốn thử không?”

Hạ Hạ suy nghĩ một chút, muốn gật đầu, nhưng cuối cùng lại lắc đầu: "Không được, xấu quá, nhìn mệt nữa, bỏ vật lớn như vậy vào miệng có đau không?"

“Không đau.” Tạ Hoài dỗ dành cô, “Thử đi, nếu cảm thấy không thoải mái thì nhổ ra.”

Hạ Hạ do dự một chút, nhưng Tạ Hoài vẫn tiếp tục dỗ dành: "Anh thật sự không mệt, cũng không muốn chơi băng cùng lửa hoặc độc cùng rồng kim cương..."

Hạ Hạ ngắt lời anh: “Đó là cái gì?”

Tạ Hoài giải thích cho cô nghe, Hạ Hạ càng nghe sắc mặt càng khó coi: "Sao anh hiểu rõ vậy?"

Tạ Hoài: "..."

"Anh cũng nghe người khác nói thôi, em đừng suy nghĩ nhiều." Hai người rất ăn ý, anh biết rõ biểu tình của Hạ Hạ đến từng chi tiết nhỏ, đồng thời giải thích với khát vọng sống sót mãnh liệt: "Anh đi tới câu lạc bộ với anh Hứa và những người khác trước đây nên nghe người bên trong nói."

Ý chính trong lời nói của anh muốn giải thích rằng anh không làm điều đó, trong khi sự tập trung của Hạ Hạ lại rơi vào từ "câu lạc bộ".

“Anh đã từng đến câu lạc bộ à?” Cô tỏ vẻ thờ ơ, “Anh Hoài thật tuyệt vời.”

Tạ Hoài: “…………”

“Anh đến đó một lần nhưng chỉ uống vài ly và không làm gì khác”.

Anh nói thật, nhưng nhìn vẻ mặt của Hạ Hạ, anh cảm thấy lời giải thích của mình không hiểu sao lại nhạt nhẽo.

Hạ Hạ: “Câu lạc bộ có nữ đúng không?”

"……có."

“Anh đi cùng họ bàn chuyện, nhưng họ không sắp xếp tiếp viên nữ cho anh à?”

Tạ Hoài dừng một chút, thành thật nói: “Có, nhưng anh đều đã đuổi đi.”

Hạ Hạ vỗ tay khen ngợi: “Anh Hoài bình tĩnh thật đấy, có cần em khen anh không?”

Cô vùng ra khỏi vòng tay anh, vẻ mặt cau có lạnh lùng, chuẩn bị rời khỏi giường đi giày vào.

Tạ Hoài tóm lấy cô: “Anh thật sự không có chạm vào mấy người đó, một sợi tóc cũng không có.”

Hạ Hạ quay đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận.

Tạ Hoài thấp giọng giải thích: “Đêm trước đến Hải Thành tìm em, anh có uống chút rượu, sợ xảy ra chuyện, liền trực tiếp từ câu lạc bộ đi đến sân bay…”

Đang nói nửa chừng, anh nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa.

Chỉ có anh và Tân Phổ sống trong ký túc xá này, hình như cậu ấy đã quay về.

Tạ Hoài đẩy Hạ Hạ trở lại giường: “Đừng nhúc nhích, Tân Phổ là đồ miệng rộng, để nó nhìn thấy em trên giường của anh, ngày mai toàn trường cũng sẽ biết.”

Hạ Hạ sắc mặt lạnh lùng nói: “Em ở trên giường của anh làm cho anh xấu hổ sao?”

“Em ngốc à” Tạ Hoài nắm lấy tai cô, “Anh sợ họ sẽ nói xấu em, em hiểu không?”

Hạ Hạ không nói nữa, chỉ nằm im đó

Tân Phổ vừa vào cửa liền hét lớn: "Anh Hoài, mày có thấy chứng minh thư của tao không? Tao đi bộ đến tận quán cà phê Internet, nhưng lại không mang theo chứng minh thư."

Tạ Hoài kéo kín tấm màn chắn sáng trên giường lại: “Tao không nhìn thấy.”

Tân Phổ lục lọi bên dưới, lẩm bẩm tìm kiếm: “Không à, trên bàn tao không có.”

Tạ Hoài không nói gì, cúi đầu nhìn Hạ Hạ, cô gái mặt không biểu tình, lặng lẽ nằm trong lòng anh.

Hạ Hạ không ngừng suy nghĩ về lời nói trong miệng Tạ Hoài, những lời mà tất cả phụ nữ trong câu lạc bộ muốn nói với anh. Cô nghe thấy giọng nói ríu rít của Tân Phổ, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ nghịch ngợm.

Cô đẩy Tạ Hoài, Tạ Hoài nghĩ anh ôm cô không thoải mái nên anh buông ra một chút.

Thân thể Hạ Hạ vặn vẹo hướng về phía đuôi giường.

Tân Phổ đi đến bên giường Tạ Hoài: “Anh Hoài, lần trước chúng ta đi karaoke lấy thẻ thành viên, tao có để lại CMND cho mày không?”

"Không có……"

Tạ Hoài vừa định nói chuyện, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo đặt lên mép quần của anh.

Anh chưa kịp phản ứng thì đã bị bao bọc bởi một thứ gì đó vô cùng ấm áp, chưa kịp cảm nhận hết cảm giác ngây ngất trong giây phút đó, linh hồn anh đã không còn nữa.

Anh không dám cúi đầu, đưa lòng bàn tay xuống chạm vào mái tóc mềm mại của Hạ Hạ.

"Không á? Sao lại vậy chứ?"

Giọng nói của Tân Phổ mơ hồ vang vọng bên tai, nhưng trong trong đầu anh tràn ngập Hạ Hạ.

Cổ họng anh ngày càng khô khốc, vừa định nói, cơ thể anh đột nhiên run lên.

Động tác của Hạ Hạ trúc trắc và thiếu kinh nghiệm, nhưng điều này cũng đủ khiến da đầu anh tê dại và tay chân yếu ớt.

"Không biết nữa"

Tạ Hoài dùng hết sức lực nặn ra ba chữ đơn giản này từ giữa hai hàm răng.

Anh cố gắng kéo Hạ Hạ đứng dậy nhưng Hạ Hạ lại siết chặt anh một cái.

Anh cúi đầu xuống, nhìn thấy cô gái ngẩng mặt lên, nhìn anh nửa kiêu ngạo nửa khiêu khích, như muốn đánh nhau với anh.

Tạ Hoài không muốn cùng cô đánh nhau, anh chỉ muốn đợi Tân Phổ rời đi rồi xử chết cô

Gió thu nhẹ nhàng thổi qua, hơi ấm của mùa hè vẫn còn vương vấn. Qua cửa sổ, ánh nắng 3 giờ chiều tràn ngập căn phòng rực rỡ. Tiếng reo hò từ sân bóng rổ vọng ra ngoài, bóng cây cọ nhảy múa trên tường như những họa tiết duyên dáng.

Tân Phổ với tay định kéo rèm cửa: “Xuống giúp tao với, nhất định là ở chỗ mày.”

Tạ Hoài nhanh chóng che chắn cho Hạ Hạ rồi kéo rèm lại: “Đừng động vào rèm của tao!” Giọng nói của anh mang theo chút tức giận khiến Tân Phổ giật mình.

Tân Phổ không dám trêu chọc anh nữa, tự mình lục tung bàn làm việc, một lúc sau, cậu ấy phấn khích kêu lên: “anh Hoài, tìm thấy rồi này!”

Tạ Hoài vẫn im lặng, còn Tân Phổ thì cho rằng anh đang ngủ.

Tạ Hoài không ngủ, anh chỉ là không dám thả lỏng miệng, trong miệng không khỏi * rỉ. Chỉ cách một tấm rèm, sự k*ch th*ch có khả năng khiến người ta vừa căng thẳng vừa hưng phấn nhất, đúng vậy. Tạ Hoài đưa tay chạm vào má Hạ Hạ dưới chăn, tuy rằng anh không nhìn thấy mặt cô, nhưng anh lúc này cũng có thể cảm nhận được cô có chút an nhiên thanh thản.

Cô giống như một con mèo con táo bạo trong bóng tối đi trộm đồ ăn. Khoảnh khắc Tân Phổ đóng cửa lại, Tạ Hoài không khỏi khịt mũi.

Hạ Hạ buông ra, che miệng ho khan.

Tạ Hoài kéo Hạ Hạ dậy, giọng nói vừa yêu vừa ghét: "Em to gan quá đấy"

Hạ Hạ cố đẩy anh ra để xuống giường, nhưng Tạ Hoài lại giữ chặt cô.

Cô đấm nhẹ như bông vào anh, nửa đùa nửa giận: “Đừng chạm vào em!”

"Em cho rằng anh có thể nói không sao?” Tạ Hoài nhẹ nhàng lau miệng cô, “Sau những gì em vừa làm, còn anh thì sao?”

Anh trêu chọc: "Kỹ thuật của em cần phải cải thiện."

“Nếu anh không thích thì đi tìm người tốt hơn đi” Hạ Hạ ghen tuông nói.

“Sẽ không đâu” Tạ Hoài dỗ cô, “Nếu em không thích những nơi đó, anh sẽ không đến nữa.”

Hạ Hạ: “Anh còn uống với bọn họ nữa chứ gì?”

Tạ Hoài hôn cô: “Em nói gì cũng được, nếu em không muốn thì anh không làm.”

Thấy anh có thái độ tốt như vậy, giọng Hạ Hạ dịu đi: “Anh vẫn có thể uống rượu, nhưng anh không được phép đến câu lạc bộ nữa, kể cả khi họ mời anh đi.”

"Được hết"

Tạ Hoài ôm lấy cô: “Anh nên làm sao bây giờ?”

Anh ra vẻ làm nũng: “Chị Hạ, chị không thể làm việc nửa chừng được.”

Hạ Hạ vừa rồi bị cơn tức giận bốc đồng chi phối, chỉ muốn làm Tạ Hoài khó chịu, nhưng bây giờ nghĩ đến, mặt lại nóng bừng.

Cô không dám nhìn vào mắt anh, thấp giọng nói: “Anh có thể tự mình làm được mà.”

Tạ Hoài nhướn mày, cúi người bế cô vào phòng tắm.

"Này - Tạ Hoài -" Hạ Hạ tứ chi lơ lửng trên không, sợ té ngã nên ôm chặt lấy vai Tạ Hoài, "Thả em xuống, Tân Phổ sẽ quay lại đấy."

“Hiện tại em đã biết sợ người lạ sao?” Tạ Hoài dùng tay khóa trái cửa phòng tắm, “Vừa rồi em không phải rất kiêu ngạo sao?”

Anh giơ tay nhìn đồng hồ, ghé sát vào cô: “Còn hai mươi phút nữa căng tin mới mở cửa, em phải nhanh lên.”

Hạ Hạ giả vờ không hiểu, anh ôm cô, tựa cằm vào vai cô: "Em yêu, anh cảm thấy rất khó chịu, giúp anh."

Giọng anh trầm và từ tính, Hạ Hạ đỏ mặt đến mức có thể luộc một quả trứng.



Bầu trời buổi tối được chiếu sáng, con đường dẫn đến quán ăn chật kín người.

Quần áo của Hạ Hạ được máy sấy tóc của Tạ Hoài làm khô một nửa, trên người vẫn còn có chút mát mẻ, Tạ Hoài thay quần đùi thể thao và áo thun, nắm tay cô đi trên đường.

“Em muốn ăn gì?” Anh quay đầu nhìn Hạ Hạ, cảm thấy áy náy, cô hướng về phía những người xung quanh, giơ tay lên che đôi môi đỏ mọng của mình.

Anh cười khúc khích: “Đừng chặn nữa, không ai nhìn thấy đâu.”

Hạ Hạ bực bội buông tay xuống, Tạ Hoài cười rạng rỡ, siết chặt vòng tay, ôm cô chặt hơn.

“Anh cứ cười!!”

Tạ Hoài ghé sát vào tai cô: “Lần sau anh sẽ dạy em thêm cái khác.”

Khi Hạ Hạ nghe được mấy lời phát ra từ miệng anh, sắc mặt đỏ bừng truyền đến tận mang tai.

Xa xa, có người đang đứng ở ngã tư đường. Hạ Hạ dừng lại, nụ cười ngượng ngùng của cô dần biến mất.

Tạ Hoài cũng dừng lại, từ xa nhìn thấy ánh mắt của Bình Gia Bằng, anh ôm Hạ Hạ chặt hơn, gần như là chiếm hữu.

Bình Gia Bằng đang cầm túi mà cô đã bỏ quên trong phòng anh khi vội vã rời đi trước đó.

“Anh Hoài” Hạ Hạ nhẹ giọng nói, “Anh có thể để em tự xử lý không?”

Tạ Hoài nhìn cô một lát, kiểm tra đồng hồ rồi mới buông cô ra: “Năm phút. Thêm một giây nữa là anh sẽ đánh anh ta.”

Hạ Hạ đi tới, cầm lấy thứ đó từ tay Bình Gia Bằng: “Cảm ơn anh đã gửi lại cho tôi.”

Bình Gia Bằng trông không giống cậu bé kiêu ngạo, trẻ con và kiêu hãnh như khi gặp vào buổi trưa, mắt cậu ấy rất đỏ, như thể cậu ấy vừa khóc.

"Em để quên điện thoại rồi." Anh thì thầm, "Anh đã xem điện thoại của em."

Hạ Hạ không hề tức giận mà hỏi: “Anh nhìn thấy cái gì?”

“Anh đã đọc hết” Bình Gia Bằng nói, “Anh đã đọc tất cả đoạn ghi âm trò chuyện giữa em và anh ta, cả tâm trạng em đăng trên weibo.”

Weibo của Hạ Hạ là nơi ghi lại tâm trạng của cô, hàng trăm nội dung dù ngắn hay dài đều có liên quan đến Tạ Hoài.

Cô chợt hiểu tại sao Bình Gia Bằng lại bất thường như vậy, bởi vì mỗi chữ trên weibo của cô đều cho cô biết cô thích Tạ Hoài đến nhường nào.

“Anh không định xin lỗi à?” cô nói một cách bình tĩnh.

"Thật sự không có cơ hội cho chúng ta sao?" Bình Gia Bằng bất đắc dĩ hỏi: “Anh sẽ trưởng thành, chỉ cần cho anh một chút thời gian. Anh đã từng rất non nớt, nhưng em không thể đợi anh sao? Chàng trai nào không như vậy? Đó là cả một quá trình trưởng thành, hãy cùng anh vượt qua nó nhé, được không?”

Hạ Hạ lắc đầu.

Bình Gia Bằng bức xúc: “Hạ Hạ, em thật sự rất tàn nhẫn và ích kỷ.”

Hạ Hạ nghĩ nghĩ, thay vì tức giận, cô lại cười: "Anh nói không đúng."

"Tôi cũng đã nghĩ đến việc lớn lên cùng một cậu bé, nhìn cậu ấy thất vọng, nhìn cậu ấy kiêu hãnh, nhìn cậu ấy khóc, nhìn cậu ấy cười, nhìn cậu ấy trưởng thành như thế nào, và tôi muốn dành cả thanh xuân của mình cho cậu ấy." Hạ nhìn anh, “Tôi không ích kỷ, nhưng người trong lòng tôi không còn là anh nữa.”

Bình Gia Bằng im lặng và hỏi: "Vậy tại sao em vẫn giữ chiếc cốc anh đưa cho em?"

Anh đang nói đến bình nước giữ nhiệt mà Hạ Hạ đã cất trong túi xách.

Hạ Hạ từ trong túi xách lấy ra một chiếc cốc. Chữ in tên hai người trên đó đã bị phai đi chỉ còn những nét mờ nhạt.

Cô cụp mắt, đặt chiếc cốc vào thùng rác bên cạnh: “Vậy đã được chưa?”



Lúc Hạ Hạ quay lại, Tạ Hoài đang tựa vào cột đèn chơi điện thoại di động, ngẩng đầu nhìn cô.

“Anh ấy tới đưa đồ.” Hạ Hạ nói: “Anh ấy xem điện thoại của em.”

Tạ Hoài đưa tay ra, Hạ Hạ ngơ ngác nói: "Anh ta có thể xem, còn anh thì không?"

Hạ Hạ đưa điện thoại cho anh.

Tạ Hoài chỉ xem một cách tượng trưng và phát hiện ra tên Wechat Hạ Hạ lưu anh là [Anh Hoài ngốc nghếch], anh không hài lòng và đổi nó thành [Người đàn ông mạnh mẽ chít chít lớn].

"Này -" Hạ Hạ đưa tay giật lấy, "Đừng tùy tiện thay đổi biệt danh của em, anh không biết xấu hổ à?"

Tạ Hoài giơ cao điện thoại không cho cô chộp lấy, Hạ Hạ kiễng chân giận dữ nói: "Anh như vậy là đã lớn chưa? Anh dữ dằn vậy à?"

Tạ Hoài thản nhiên cười: “Anh lớn hay không em không biết à?”

Hạ Hạ vội vàng che miệng anh lại. Ánh mắt và lông mày của Tạ Hoài bình thản và trong sáng.

Anh chớp mắt, nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay cô: “Tối nay chúng ta ăn ốc nhé.”

Hạ Hạ bối rối.

Còn anh cười nham hiểm, cắn rồi thổi hơi vào tai cô: “Học cách m*t đi, lần sau sẽ đau đấy, cẩn thận.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện