Khi Bình Gia Bằng nhìn thấy Hạ Hạ trong vòng tay Tạ Hoài, sắc mặt anh ta tối sầm lại rất nhiều.

Anh ta bước tới trước, nắm lấy cổ tay thon của Hạ Hạ, muốn kéo cô ra.

Ánh mắt của Tạ Hoài trở nên lạnh lẽo, anh kéo Hạ Hạ ra đằng sau mình.

Anh nắm chặt cẳng tay của Bình Gia Bằng – tuy im lặng, nhưng đôi mắt anh ánh lên tia sáng nguy hiểm.

Lý Gia Mẫn túm lấy cổ áo Bình Gia Bằng, kéo lại, đập một cái vào sau đầu anh ta.

Nhìn hai bóng người ướt đẫm trước mặt, ông có thể dễ dàng đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Thằng cháu trai của ông không những thiếu giáo dưỡng mà còn làm trò hề trước người khác, làm chuyện đáng xấu hổ.

"Xin lỗi cô giáo ngay" ông nghiêm giọng nói.

Bình Gia Bằng ngẩng đầu, nhếch môi thách thức chỉ vào Hạ Hạ: “Cô giáo? Cô ấy à?”

Ngón tay trỏ của anh ta nhanh chóng bị Tạ Hoài đánh bay.

Nhìn thấy Hạ Hạ trong tình trạng này, lý trí của Tạ Hoài đã cạn kiệt một nửa; chỉ vì sự bình tĩnh của Hạ Hạ mới khiến anh không lập tức lao vào đánh nhau.

Bình Gia Bằng chỉ tay vào Hạ Hạ làm chút bình tĩnh còn sót lại của anh hoàn toàn biến mất.

“Chỉ vào cô ấy thêm một lần nữa xem” Tạ Hoài lạnh lùng nói.

Bình Gia Bằng thu tay lại, quay sang Lý Gia Mẫn: “Tại sao con phải xin lỗi?”

Thông qua tiếp xúc da thịt, Hạ Hạ có thể trực tiếp cảm nhận được thân thể Tạ Hoài căng thẳng đến mức nào, cảm nhận được sự tức giận của anh. Cô ôm chặt lấy anh, đưa tay v**t v* eo anh một cách dịu dàng.

Ánh mắt của Bình Gia Bằng không rời khỏi cô, môi anh ta mím chặt.

Tạ Hoài gỡ tay Hạ Hạ ra khỏi eo mình, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay to lớn của anh: “Chú Lý, cháu muốn biết chuyện gì đã xảy ra.”

Anh không hỏi Hạ Hạ mà chuyển hướng câu hỏi sang Lý Gia Mẫn.

Trước khi Lý Gia Mẫn kịp quay lại đối phó với Bình Gia Bằng, Hạ Hạ đã lên tiếng: “anh Hoài, em không sao cả.”

Tạ Hoài nhìn xuống lau nước trên mặt cô: “Thật sự đấy, em không sao. Em ổn. Anh đã bàn chuyện xong chưa?”

“Được, được, xong rồi,” Lý Gia Mẫn nói, “Trước tiên vào nhà tắm nước nóng, chú sẽ bảo quản gia pha trà gừng cho cháu.”

“Không cần phiền phức đâu ạ” Hạ Hạ lịch sự từ chối, lau tóc rồi trả lại khăn, “Chúng ta về nhà thôi.”

Câu cuối cùng là nói với Tạ Hoài.

Ánh mắt của Bình Gia Bằng chăm chú nhìn vào đôi tay đang nắm chặt của họ, vẻ mặt ngơ ngác, muốn nói gì đó nhưng môi chỉ hơi mấp máy rồi im bặt.



Trên xe, Tạ Hoài bật lò sưởi rồi đưa cho Hạ Hạ một chiếc khăn tắm ở ghế sau.

Hạ Hạ ngồi ở ghế phụ lái lặng lẽ lau tóc, vừa mới vắt nước xong, liền nghe Tạ Hoài đột nhiên kêu lên: “A!”

Cô nhìn lên với vẻ nghi hoặc.

Tạ Hoài: “Anh quên mất, hôm nọ trời mưa, anh dùng khăn đó để lau chân.”

Hạ Hạ: “…”

Cô ném chiếc khăn vào đầu Tạ Hoài; anh kéo nó xuống rồi dùng nó để xoa mặt cô một cách nghịch ngợm.

Hạ Hạ cắn mạnh tay anh xuyên qua khăn, Tạ Hoài hét lên rồi buông tay ra: “Hạ Hạ, em là chó à?”

Hạ Hạ ỡm ờ trêu ngươi anh, trông có vẻ khá hài lòng với chính mình.

Tạ Hoài kiểm tra dấu răng ngay ngắn trên tay, thản nhiên hỏi: "Bây giờ chỉ có hai chúng ta, em có thể nói cho anh biết rồi."

“Nói cho anh biết điều gì?” Hạ Hạ giả vờ ngốc nghếch.

Tạ Hoài khởi động xe: “Người kia là ai, em có quen biết không? Anh ta đã làm gì em?”

Anh nhướn mày: “Lúc nãy em không muốn ở lại đó nên anh không hỏi, nhưng với tư cách là bạn trai em, anh nghĩ anh có quyền được biết.”

Tạ Hoài không chỉ có quyền được biết mà anh còn có quyền được biết tất tần tật mọi thứ về Hạ Hạ.

Bây giờ chỉ còn lại hai người, Hạ Hạ cũng không giấu anh nữa.

Cô gãi đầu: “Bình Gia Bằng.”

Chân của Tạ Hoài trượt khỏi phanh, chiếc xe chết máy giữa đường.

Hạ Hạ chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng: “Em không có ý giấu anh, nhưng trong tình huống đó, nếu anh biết anh ta là ai, chẳng phải anh sẽ đánh nhau sao?”

Tạ Hoài quay lại nhìn cô, đôi mắt trong veo nhìn chòng chọc vào cô.

Anh im lặng, Hạ Hạ miễn cưỡng giải thích: “Trong phòng lúc đó có chút chuyện không vui, anh ấy không cho em đi, em cũng không muốn gây ra cảnh tượng khó xử cho anh, nên em quyết định nhảy ra khỏi cửa sổ…”

“Em điên à?” Tạ Hoài mắng cô. “Cái nào khiến anh thấy khó chịu hơn? – một cuộc xung đột hay hai người các người trèo ra khỏi hồ trong tình trạng ướt sũng? Anh ta còn xả thân nhảy theo em – thế là thế quái nào? Chuyện tình Romeo và Juliet à?”

Hạ Hạ câm nín: “…”

Cô không dám nói với anh về việc Bình Gia Bằng lấy điện thoại của cô rồi khóa cửa lại, sợ Tạ Hoài sẽ thực sự tức giận đến mức không thể dỗ được.

Cô phản biện một cách chính đáng: “Anh nói rõ ràng xem nào– nếu em muốn làm Romeo và Juliet, sao em không tìm một hồ nước sâu hơn? Làm sao em biết anh ấy sẽ còn đi vào đó để lấy khăn tắm? Em đã định rời đi ngay lập tức rồi.”

Gương mặt Tạ Hoài tối sầm lại như đám mây giông đang kéo đến, anh khởi động quay đầu xe.

“anh Hoài!” Hạ Hạ tuyệt vọng kêu lên, giọng vô cùng thảm thiết, “Đừng quay lại mà! Gặp phải người yêu cũ của em ở đây đã đủ xấu hổ rồi, anh không thể để em có chút tôn nghiêm lúc rời đi sao?”

Tạ Hoài dừng xe bên vệ đường, tỏ vẻ nghi ngờ: “Trong phòng rốt cục xảy ra chuyện gì không vui? Nói cho anh nghe xem.”

Anh lấy điện thoại ra rồi nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu.

Hạ Hạ hỏi: “Anh đang nhìn gì vậy?”

“Thời gian” Tạ Hoài mặt không đổi sắc nói, “Từ lúc em lên lầu đến lúc em đi ra, đều hơn nửa giờ, anh muốn nghe em giải thích.”

Hạ Hạ muốn xĩu: “…”

“Bọn em chỉ nói về một số chuyện trong quá khứ,” Hạ Hạ nói một cách cẩn thận, cố gắng tránh những từ ngữ nhạy cảm. “Nói về một số hồi tưởng về quá khứ và những lời chúc tốt đẹp sau khi chia tay, nói về tình hình gần đây. Em nói với anh ấy rằng em hiện đã có bạn trai và em rất hạnh phúc với bạn trai của mình.”

“Ồ?” Tạ Hoài nhếch môi, “Vậy là em biết mình có bạn trai?”

“Vậy tại sao em không gọi cho anh ngay khi thấy mình đang ở chung dưới một mái nhà với người yêu cũ?”

“Em không muốn ảnh hưởng đến việc kinh doanh của anh,” Hạ Hạ nói. “Và…”

Tạ Hoài lặng lẽ chờ cô nói tiếp.

Hạ Hạ lẩm bẩm: “…và em muốn gọi cho anh, nhưng anh ấy lại lấy mất điện thoại của em.”

Tạ Hoài vẫn giữ bình tĩnh: “Hắn lấy đi rồi sau đó thì sao?”

Hạ Hạ lắp bắp, vẫn không dám nhắc đến chuyện Bình Gia Bằng cố chạm vào mặt cô, cô nói: "Không có chuyện gì khác."

Tạ Hoài im lặng một lúc, cố gắng kiềm chế cơn tức giận.

"Em đừng mơ anh cho em ‘ra đi’ một cách đàng hoàng" anh nói. "Tốt hơn là em nên ‘ra đi’ trong thanh thản. Anh sẽ nhớ đến em vào ngày này hằng năm."

Tạ Hoài đỗ xe ở bãi đỗ xe của trường.

Trên đường về, anh không nói một lời, lúc chia tay ở ký túc xá của Hạ Hạ, anh chỉ nhắc nhở cô nhớ đi tắm nước nóng.

Cửa sổ xe mở suốt chặng đường, tóc Hạ Hạ đã khô gần hết vì gió, đứng dưới tầng trệt của tòa nhà ký túc xá, tâm trạng cô vì cơn tức giận của Tạ Hoài mà xuống thấp.

Sau một hồi suy nghĩ, thay vì lên lầu, cô đi về phía tòa nhà ký túc xá nam.



Tạ Hoài trở về ký túc xá, Tân Phổ không có ở đó, cậu ta nhắn tin nói rằng sẽ đi quán internet, tối nay sẽ không về.

Tạ Hoài cởi áo với vẻ mặt cau có, vừa định vào phòng tắm tắm thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Hạ Hạ đứng ở cửa, mái tóc vừa khô giờ lại cố tình ướt trở lại, những sợi tóc dính chặt vào mặt.

"Anh Hoài, có thể để em tắm ở đây không?” Cô đáng thương hỏi. “Thái Vân nhốt em ở ngoài rồi.”

Tạ Hoài: “…”

Lấy Thái Vân làm cái cớ là một chuyện, nhưng cô lại coi anh là kẻ ngốc.

Những sợi tóc ướt dính vào mặt khiến cô trông vô cùng đáng thương, nhưng đỉnh đầu cô đã khô rồi.

Tạ Hoài không để lộ vẻ mặt thật của mình, tránh sang một bên cho cô vào.

Hạ Hạ đi lang thang khắp phòng, tự nhiên như thể cô đang sống ở đây vậy.

Bàn làm việc của Tạ Hoài rất gọn gàng, trên bàn chỉ bày một ít sách vở và đồ dùng sinh hoạt. Hạ Hạ ngồi trên ghế, tò mò cầm một chiếc lọ thủy tinh màu xanh lên xem xét.

"Đây là cái gì vậy?" cô hỏi một cách bối rối.

Tạ Hoài giật lấy nó.

Hạ Hạ cười trêu chọc: “anh Hoài thật điệu đà, còn dùng cả kem dưỡng da nữa.”

Tạ Hoài có vẻ hơi không thoải mái: “Không phải đồ của anh, Tân Phổ cứ vứt lung tung khắp nơi.”

Kem dưỡng da vẫn còn khá đầy, hầu như chưa dùng đến.

Hạ Hạ chống cằm, đôi mắt sáng ngời: “Sau khi chúng ta hẹn hò, anh mới mua sao? Anh muốn chăm sóc da để đẹp trai hơn vì em đúng không?”

"KHÔNG."

Hạ Hạ cầm dụng cụ hút chân không và túi trên bàn làm việc lên: “Những thứ này dùng để đóng gói hạt cho em à?”

“Anh Hoài” cô nhìn anh bằng đôi mắt đầy sao vừa ngưỡng mộ vừa nịnh nọt, “anh có thể chỉ cho em cách anh tách vỏ quả óc chó tặng em được không?”

Tạ Hoài sốt ruột hỏi: “Có muốn tắm hay không?”

Hạ Hạ chậm rãi đi vào phòng tắm, Tạ Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Một lúc sau, anh thấy cửa phòng tắm hé mở, một cánh tay trắng trẻo đưa ra, gom đống quần áo bẩn và ném vào chậu rửa cạnh cửa.

Đó là quần áo ướt của Hạ Hạ – quần áo, quần dài, áo ngực và đồ lót.

Tạ Hoài đi tới, lấy quần áo trong chậu đem ra giặt ở khu giặt giũ ngoài hành lang.

Khi anh quay lại, vòi hoa sen đã ngừng chảy.

Hạ Hạ nghe thấy tiếng cửa mở, giọng nói nhẹ nhàng của cô lại vang lên: “anh Hoài, em không có khăn tắm.”

Tạ Hoài đưa khăn cho cô, Hạ Hạ nhìn qua khe cửa, đôi mắt sáng ngời: “Tân Phổ sẽ không trở về chứ?”

"…KHÔNG."

Tạ Hoài đã quên mất mình cần phải tức giận; tâm trí anh giờ đây chỉ toàn là cảnh tượng mùa xuân thoáng qua mà anh đã nhìn thấy trước đó.

Hạ Hạ không cố ý che mình, hơi buông lỏng cánh tay, trong mắt Tạ Hoài, chỉ thấy thoáng qua đường cong trắng như sữa.

Anh quay mặt đi, cổ họng khô khốc.

Hạ Hạ cầm khăn tắm, lại gọi: “anh Hoài, em không mang quần áo.”

Tạ Hoài lấy một chiếc áo phông rộng thùng thình từ trong tủ quần áo ra đưa cho cô, lần này anh không nhìn nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào gạch lát sàn.

Anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, nhưng Hạ Hạ vẫn chưa dừng trò nghịch ngợm của mình.

Cô mặc chiếc áo sơ mi của anh, mặc dù nhìn rộng thùng thình nhưng không có nghĩa là không thể nhìn thấy gì bên trong.

Cô mở toang cửa phòng tắm, cười tươi: “anh Hoài, em vẫn chưa có đồ lót.”

Tạ Hoài: “…”

“Em có muốn mặc đồ của anh không?”

“Hay có thể dùng máy sấy tóc để làm khô.”

Khuôn mặt cô gái ửng hồng vì nước nóng, trông thật trong sáng và ngây thơ.

Tạ Hoài kìm nén h*m m**n kéo cô vào lòng và làm mọi điều mình muốn, thay vào đó đưa cho cô một bộ đồ lót chưa sử dụng để mặc trước, trong khi anh, người trước đó vẫn còn hờn dỗi, đành phải dùng máy sấy tóc để sấy khô đồ lót của cô.

Sau khi tắm xong, Hạ Hạ lắc lư bước ra.

Tạ Hoài bật máy sấy tóc ở mức cao, khi sấy xong một nửa q**n l*t, ngẩng đầu lên thì phát hiện Hạ Hạ đã bò lên giường mình.

Hạ Hạ quấn mình trong chiếc chăn mỏng mùa hè, đầu cũng trùm kín, chỉ có đôi mắt tròn xoe nhìn anh.

Tạ Hoài đưa q**n l*t cho cô: “Khô rồi.”

"Không muốn," Hạ Hạ than thở, "Em muốn mặc của anh."

Cô lăn qua lăn lại trên giường, cuộn mình thành một cái kén, tỏ vẻ e thẹn với Tạ Hoài: “anh Hoài, anh thấy em dễ thương không?”

Tạ Hoài không trả lời.

Hạ Hạ tiếp tục tỏ ra e thẹn: “Anh có muốn ôm em không?”

Tạ Hoài vẫn không nói gì.

“Vậy anh có muốn hôn em không?”

“Không muốn hôn.” Giọng nói của Tạ Hoài khàn khàn.

Anh cởi giày rồi trèo lên giường chỉ bằng vài động tác nhanh nhẹn.

Chiếc giường đơn trong phòng ngủ tập thể khá hẹp; khi hai người chen chúc nhau, chẳng còn một khoảng trống nào nữa.

Tạ Hoài kéo chăn xuống ngực, để lộ một khuôn mặt thanh tú trắng trẻo và mái tóc khô một nửa vẫn còn ẩm.

Anh vuốt những lọn tóc lòa xòa trên trán cô ra sau tai: “Muốn ‘làm’”

Hạ Hạ nhìn anh cười.

Tạ Hoài cúi đầu cắn môi cô: “Là em tự tìm đấy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện