Sau khi luyện được viên Phục Thương Đan này, Phong Trần thực sự thấy rất vui, hắn chỉ muốn thử xem suy nghĩ của mình có thực hiện được không, không ngờ nó lại thành công. Phong Trần kết thúc công việc, ngay lập tức ngồi xuống vào trạng thái thiền. Luyện thuốc cộng thêm duy trì hai trận pháp làm hồn lực của hắn tiêu hao quá nhiều, phải hồi phục tại chỗ.

Phong ấn dược lực xong, Thanh Thảo cầm lấy viên đan dược, nàng đánh giá. Viên đan dược này có màu nâu hơi đậm, mùi hương cũng nhạt hơn so với đan dược của nàng. Tuy nàng đã phong ấn hộ, nhưng phong ấn này cũng chưa hoàn hảo. Nếu công bằng đánh giá thì viên đan dược này chỉ được ba điểm. Nếu một y sư luyện chế một viên đan dược chỉ có ba điểm là một thất bại to lớn, thậm chí đây chỉ được gọi là bán thành phẩm mà thôi. Một viên đan được gọi là thành phẩm thì phải đạt từ năm điểm trở lên.

Nhưng một người mới bước vào con đường y sư như Phong Trần, luyện thuốc mà không gây ra nổ đỉnh, mà còn chỉ nhìn qua một lần luyện thuốc, còn kinh khủng hơn là hắn dùng trận pháp để luyện, vậy mà hắn đã luyện ra một bán thành phẩm. Điều này so với hai từ thiên tài cũng không hề quá đáng.

Thanh Thảo nhìn Phong Trần đang ngồi thiền để hồi phục, trong lòng nàng nổi lên: “Vậy là từ trước hắn chưa từng nói dối, hắn nói muốn học luyện thuốc, hắn nói hắn có ý tưởng luyện thuốc mới, nói hắn học trận pháp, đó đều là sự thật.” Nàng vẫn chưa bao giờ tin hắn. Lúc này ánh mắt nàng nhìn thẳng vào nam nhân trước mặt, tay nàng vô thức nắm viên đan dược chặt hơn. Nàng như muốn biết hắn làm thế nào có thể làm được những điều mà nàng không thể làm, tại sao hắn có thể nghĩ được những ý tưởng mà nàng chưa từng nghĩ đến. Những điều tò mò này đã vô tình gieo một hạt giống vào trong lòng nàng.

Phong Trần cảm thấy linh hồn mình không còn suy yếu nữa, thể lực cũng được hồi phục. Lại có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn mở mắt ra, thấy Thanh Thảo đang đứng nhìn mình, hắn vô thức hỏi:

- A… Sư muội nhìn ta có gì vậy, chẳng lẽ mặt ta có bẩn sao? Nghe Phong Trần hỏi, Thanh Thảo cũng không tránh né ánh nhìn hắn nữa. Hắn đứng dậy đi đến chỗ nàng, đưa tay ra:

- Cho ta xem viên đan dược.

Thanh Thảo vô thức ôm lấy thân thể, nghe hắn nói nàng mới đưa đan cho hắn. Hắn lại hỏi nàng về đánh giá của nàng, nàng nói ra đánh giá của mình, hắn vừa nghe vừa gật đầu đồng ý. Đánh giá đan dược xong, Phong Trần đi tới cái đỉnh, đổ ra bã thuốc còn lại, cầm lên ngửi rồi nói:

- Ừm… đúng như muội đánh giá, do hỏa lực và thủy lực chưa được kiểm soát tốt nên trong bã thuốc vẫn còn dược tính khá cao.

- Theo đánh giá còn tới hai phần, còn về vấn đề phong ấn dược lực của đan, ta chưa từng nghĩ đến, vấn đề này khá quan trọng.

Suy nghĩ một lúc, Phong Trần quyết định, hắn lên tiếng:

- Muội cứ đi làm việc của mình đi, ta sẽ ở lại nghiên cứu thêm.

- Ra ngoài nhớ nói lại với người quản lý đan phòng, đừng làm phiền đến ta.

Nghe Phong Trần muốn đuổi mình đi, Thanh Thảo có chút không vui, nàng muốn ở lại xem hắn cải tiến kỹ thuật mới này. Nhưng nàng hiểu, muốn nghiên cứu cần một không gian yên tĩnh tuyệt đối, vậy nên nàng đồng ý.

- Được… khi ra ngoài ta sẽ nói lại giúp huynh.

Nói xong nàng thi lễ rồi đi. Trước khi ra khỏi đan phòng, nàng nhìn Phong Trần lại một lần nữa rồi đóng cửa lại.

Nàng cũng làm như hắn nói. Phong Trần ở bên trong một mình ngồi vẽ trận rồi luyện thuốc. Lần này không còn ai ở bên nên hắn thuận tiện sử dụng U lực của chính mình. Khi hắn thử dùng U lực để vẽ trận phù, tuy hắn vẽ đúng, trận phù cũng không bạo nổ, nhưng vấn đề là khi cho U đồng vào thì lại không thể phát ra công kích. Cuối cùng hắn phát hiện, tuy U lực của hắn không có thuộc tính, nhưng vẽ trận phù để làm công kích thuộc tính thì lại không được, bởi vì U lực của hắn không thể kết hợp được với thuộc tính bên ngoài.

Làm trận đồ công kích thì không được, nhưng ngược lại nó làm lực lượng phong ấn rất tuyệt vời. Sau khi đan thành, Phong Trần sử dụng ấn pháp của Thanh Thảo để phong ấn lại. Ai ngờ tung ra lực lượng quá tay, vậy nên viên đan dược này bị phong ấn luôn, ngay cả với tu vi của hắn lúc này cũng không thể giải được, chứ đừng nói là tu sĩ yếu hơn.

Luyện đi luyện lại, đến khi hắn xem bên trong nhẫn trữ vật thì phát hiện không còn thảo dược, U đồng cũng không còn. Nhìn lại thì chỉ thấy toàn là bán thành phẩm, tuy vẫn dùng được nhưng hiệu quả chỉ đạt được một phần ba so với Phục Thương Đan bình thường mà thôi. Viên đủ tiêu chuẩn là viên cuối cùng, cũng chỉ được năm điểm. Nhìn đống đan mình luyện, hắn cũng phải bất đắc dĩ lắc đầu, có lẽ luyện đan không phải dễ như hắn nghĩ. Chỉnh trang lại, hắn về Y Cư xem sư tôn xuất quan chưa, nếu chưa thì tìm Đao Cương lĩnh thưởng.

Phong Trần đi về Y Cư thì thấy phong sư tôn vẫn mở trận. Hắn vào tắm rồi thay đồ, đến tìm Đao Cương. Đi đến phòng Đao Cương, Phong Trần tiến lên gõ cửa, một tiếng nói vang lên:

- Ai đó?

- Đao sư huynh, ta Trần Y đây.

Nghe thấy là giọng của Phong Trần, Đao Cương nhanh chóng mở cửa, vừa mở ra đã cười nói:

- Ha ha ha, Trần sư đệ, ngươi đến lĩnh thưởng sao, vào đi.

Phong Trần chào rồi bước vào, lại nghe thấy Đao Cương tiếp tục:

- Trần sư đệ, sao đệ giờ mới tìm ta, nếu muộn chút nữa là ta đi tìm đệ rồi.

- Ôi, thật xin lỗi sư huynh, đệ về phong hơi bận nên nay mới đến tìm sư huynh.

Nghe xong lời giải thích, Đao Cương cười:

- Không sao, may Trần sư đệ đến vừa đúng lúc. Hôm nay ta cùng cả đội định đi Khí Phong làm pháp khí mới, sư đệ có muốn đi cùng không?

Đang có ý định đến Khí Phong để rèn một thanh kiếm mới và một bộ kim châm, Phong Trần ngay lập tức đồng ý:

- Được, đệ cũng muốn đến đó để làm một thanh kiếm mới và một bộ kim châm.

Đao Cương vừa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ai đó vang lên:

- Đội trưởng à, huynh là thầy bói sao, biết cả lúc chúng ta đến để mở cửa chào đón.

Hóa ra là tiếng của Hỏa Nham. Đao Cương cùng Phong Trần đi ra thì đã thấy mọi người đến đông đủ. Nhìn thấy Phong Trần, cả đám bất ngờ vì sự có mặt của hắn. Sau khi kết thúc nhiệm vụ một ngày, cả đội đã đến lĩnh thưởng rồi về tu luyện. Hôm nay cũng là ngày mà Lam Thủy, người cuối cùng, xuất quan, thế nên họ hẹn nhau đi Khí Phong để đặt pháp khí.

Vẫn là Hỏa Nham tiến lên ôm lấy vai Phong Trần:

- Ha ha ha, trùng hợp ghê, Trần Y huynh đệ, ngươi tới chỗ đội trưởng lĩnh thưởng sao? Ta còn tưởng không gặp lại huynh đệ nữa đấy.

- Chào mọi người.

Phong Trần thi lễ chào mọi người, đám Lam Thủy gật đầu chào lại. Phong Trần lại tiếp tục:

- A… sau khi chia tay mọi người, ta hơi bận một chút nên nay mới tìm Đao sư huynh lĩnh thưởng.

Mọi người nghe xong lý do thì đã hiểu. Hỏa Nham lại lên tiếng:

- Vậy mà ta cứ nghĩ huynh đệ chê đội ta nên không quay lại nữa.

- Cái tên mông khỉ nhà ngươi, tình huống khó vậy cũng nghĩ được, ta đúng phục ngươi.

Hỏa Nham vừa nói xong, Ám Ảnh ngay lập tức mỉa mai. Phục Linh bên cạnh lại nói:

- Phải rồi Trần ca ca, bọn muội định đi qua Khí Phong để làm pháp khí, huynh đi cùng chứ?

- Ta đã được Đao sư huynh mời, ta đã đồng ý.

Đao Cương lại lên tiếng:

- Được rồi, không cãi nhau nữa. Phong sư đệ đã đồng ý đi cùng, vậy người đã đủ, chúng ta đi thôi.

Đao Cương đóng cửa lại, đi về phía Khí Phong. Khi đi, Phong Trần có nhìn qua chỗ Lam Thủy, chỉ thấy nàng gật đầu chào hỏi, hắn cũng chỉ biết gật đầu chào lại. Phong Trần cảm giác đối với Lam Thủy đã khác so với khi mới gặp, không còn cảm giác khó chịu nữa, thay vào đó là thái độ thân thiện hơn hẳn. Cả đám theo Đao Cương đi đến Khí Phong.

Đến nơi, đập vào mắt là một khu kiến trúc, trước cửa có ghi hai chữ Khí Đường. Bước vào, khung cảnh trước mắt thật sự rất nhộn nhịp, như bước vào một khu giao dịch vậy. Trong đây có rất nhiều loại pháp khí như kiếm, thương, đao, kích, còn có cả những bộ giáp nữa.

Ở bên cạnh, Lam Thủy từ khi ở phòng của Đao Cương không nói gì, nhìn thấy Phong Trần có vẻ lạ lẫm, liền lên tiếng hỏi:

- Sao có vẻ đệ lạ lẫm vậy, chưa bao giờ tới sao?

Đám người Đao Cương cũng quay lại nhìn với vẻ mặt khó tin. Thấy vậy Phong Trần trả lời:

- À… ừm, đệ chưa từng tới. Khi ở Y Phong, ngoài thời gian học y thì cũng chỉ luyện thể mà thôi, kiếm cũng chỉ dùng cây được tông môn cấp. Vốn dĩ nghĩ không dùng đến vũ khí nên chưa tới đây bao giờ.

Nghe vậy, mọi người càng bất ngờ, không ngờ một đệ tử nội môn lại chưa từng tới Khí Phong. Lam Thủy vừa đi vừa giới thiệu:

- Trong Khí Phong có hai loại dịch vụ, là trao đổi pháp khí và luyện pháp khí theo yêu cầu.

- Ở đây trưng bày rất nhiều pháp khí, muốn pháp khí nào thì trao đổi.

- Hình thức trao đổi có ba loại: một là dùng điểm cống hiến, hai là dùng U đồng, ba là dùng vật phẩm trao đổi.

Hỏa Nham thấy vậy cũng ghé vào tai Phong Trần nói nhỏ:

- Đồ ở nơi này đều là pháp khí cấp thấp, nếu huynh đệ muốn có đồ chất lượng thì phải luyện khí theo yêu cầu hoặc trả một cái giá khá chát đấy.

Phong Trần nghe giới thiệu thì rất chăm chú, thỉnh thoảng còn gật gù. Đi đến bàn giao dịch, Đao Cương lên tiếng:

- Ta muốn tìm Thiết Luyện sư huynh luyện khí, huynh ấy có ở đây không?

Đệ tử giao dịch nhìn thấy người đến, nghe có người tìm Thiết Luyện sư huynh liền trả lời:

- Vị sư huynh này chờ ta chút, để ta xem.

Ở sau bàn giao dịch cũng có một chiếc bảng giống ở Đan Đường, nhưng ở đây không chỉ ghi số phòng mà lại ghi tên lên lệnh bài. Đệ tử giao dịch kiểm tra một lúc rồi quay sang báo lại:

- Thiết sư huynh vẫn ở đây, mọi người chờ một chút.

Chỉ thấy đệ tử giao dịch ra hiệu, một đệ tử khác đi tới, nói:

- Ta sẽ dẫn mọi người đến chỗ Thiết sư huynh, mời đi theo ta.

Nói xong, đệ tử đó dẫn đường đi trước. Mất một khoảng thời gian đi đến phòng, bên trên có ghi hai ba năm. Đệ tử dẫn đường ra hiệu mọi người dừng lại, hắn tiến lên gõ cửa, nói:

- Thiết sư huynh, có người muốn luyện khí.

Chờ một lúc, bên trong có tiếng vọng ra:

- Cho vào đi.

Đệ tử dẫn đường thi lễ rồi rời đi. Sau khi đệ tử kia rời đi, Đao Cương tiến lên đẩy cửa đi vào. Phong Trần vừa bước vào liền cảm nhận được nhiệt độ rất cao, U hỏa lực ở đây rất mạnh. Nhìn xung quanh cũng không có gì đặc biệt, rất giống cấu trúc phòng luyện thuốc, chỉ khác là mùi thuốc được thay bằng mùi mồ hôi và dụng cụ luyện khí. Nổi bật nhất chính là hình ảnh một người đang cầm búa nện rất mạnh bên cạnh lò lửa.

Đây là một nam tử thân hình cao lớn, làn da ngăm đen, tóc ngắn gọn gàng, cơ bắp cuồn cuộn. Người này đang liên tục làm việc rồi mở miệng nói:

- Đao Cương huynh đệ, ngươi chờ ta một chút, ta đang dở tay, lát nữa nói chuyện.

Đao Cương cũng không cảm thấy bất lịch sự, hắn trả lời:

- Thiết huynh, ngươi cứ bận rộn, ta đứng xem là được, lát nói sau.

Xong rồi, cả đám đứng xem người kia làm việc, tất cả đều im lặng quan sát. Thủ pháp rèn của người này cực kỳ điêu luyện, cách nện búa cực kỳ liền mạch, lúc dồn dập, lúc nhịp nhàng, tiếng búa vang lên rất đanh. Nếu nói Phong Trần không thể chê được chút nào thì cũng không quá. Mọi người xem rất chăm chú.

Một thời gian trôi qua, vị này mới để thành phẩm sang một bên rồi nghỉ tay. Người này cười nói:

- Ha ha ha, Đao huynh đệ lại có kèo gì cho ta đúng không?

- Từ lần trước sửa đao cho huynh đệ, ta đã được một năm rồi.

- Xem ra huynh nên chuyển nghề được rồi, đúng hôm nay lại phải làm phiền huynh rồi.

Đao Cương đáp lời Thiết Luyện, sau đó hai người tiến tới chạm tay với nhau. Đao Cương lại tiếp tục:

- Nào mọi người, tới đây ta giới thiệu người này cho mọi người.

- Đây là sư huynh Thiết Luyện, khí sư số một của Khí Phong.

- Huynh ấy là người luyện cho ta thanh Cương Đao này, rất đỉnh đó nha.

Nghe Đao Cương giới thiệu, những người còn lại thi lễ chào. Thiết Luyện thấy vậy cũng đáp lễ. Đao Cương lại giới thiệu:

- Còn đây là đồng đội của ta: Lam Thủy, Phục Linh, Hỏa Nham, Ám Ảnh và Trần Y.

Đao Cương giới thiệu xong, Thiết Luyện lên tiếng:

- Chào mọi người, thực ra ta không được như huynh ấy nói đâu. Ta đúng là đứng nhất, nhưng là lớn tuổi nhất.

- Còn luyện khí sư thì trước kia ta đứng thứ hai trong đệ tử, giờ thì thành thứ ba rồi.

Đao Cương bất ngờ hỏi lại:

- Ớ, sao lại thế?

Thiết Luyện bất đắc dĩ trả lời:

- Là do đệ tử mà Phong chủ mới thu nhận. Nàng ấy thật sự quá khủng bố, trong một tháng đã luyện được Ngục giai trung cấp.

- Kinh khủng hơn, nàng còn luyện được Thiết Thủ Luyện Chùy, hai tuần đã học được.

Mọi người nghe đến đây đều vô cùng kinh ngạc. Tuy không biết Thiết Thủ Luyện Chùy là gì, nhưng chỉ cần nghe giọng bất đắc dĩ của Thiết sư huynh cũng đủ hiểu nó lợi hại đến mức nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện