Trong khi Hình Luật vẫn cảm thán trong lòng về sự vô lý từ thiên phú trận pháp của Phong Trần, thì hắn đã đi tới chiếc chõng rồi cầm lên một cuốn sách, cuốn sách này trên bìa có ghi “Trận Pháp Nhập Môn”. Phong Trần mở ra đọc, sau khi đọc xong hắn kết luận, trận pháp giống như một công trình do trận sư tạo ra, công trình này cần có môi trường đặc thù để xây dựng, môi trường có thể mượn do thiên nhiên tạo ra hoặc do trận sư tự tạo ra, trận sư là một kiến trúc sư. Tạo ra một trận pháp cần rất nhiều yếu tố, môi trường, nguyên liệu tạo trận và trận sư…, yêu cầu về trận sư cần có linh hồn lực để kiểm soát được trận.
Phong Trần quay sang đọc cuốn sách thứ hai, cuốn này có tên “Tiểu Phù Trận”, mở ra thì thấy một hình vẽ và ở trên có ghi Tiểu Tụ Lực Trận, mở sang bên có ghi trận này dùng trong tu luyện, dùng để hội tụ U lực trong khi tu luyện, ghi chú chỉ tăng được gấp hai lần so với môi trường. Mở xem lại trang đầu, đó là trận pháp mà Hình Luật và Phong Trần đã vẽ. Hắn tiếp tục mở xem, hiện ra Tiểu Công Kích Trận, xem tiếp tác dụng lấy U đồng làm nguyên liệu, nạp vào trận pháp, trận pháp có thể phát ra công kích của tu sĩ U Sư sơ kỳ, lưu ý nạp nhiều chỉ tăng thời gian công kích không tăng sức mạnh công kích, nếu nạp không đủ thì công kích phát ra sẽ yếu hơn so với trận pháp khi được nạp đủ.
Đọc xong dòng cuối cùng Phong Trần mắt sáng lên, trong lòng đã la lên ầm trời: “Đây rồi, tìm được rồi, thứ mình cần đây rồi, có cái này mình có thể thực hiện được ý tưởng rồi.” Nhìn sang Hình Luật thấy ông ngẩn ngơ, hắn định cầm bút thử vẽ Tiểu Công Kích Trận, hạ bút xuống vẽ, mới được một nét, chiếc bút trong tay dập tắt. Đưa bút lên nhìn, lúc này U hỏa đồng trong bút đã tan biến, hóa ra bút đã dùng hết U đồng. Phong Trần đập đập cánh tay của Hình Luật lên tiếng:
- Hình phong chủ, Hình phong chủ người có thể cho ta mượn thêm một chút U đồng không? Đang chìm trong sự hoài nghi nhân sinh, lại nghe thấy tiếng ai gọi, Hình Luật nhìn sang, thấy Phong Trần đang gọi mượn U đồng, lại nhìn xuống dưới tay hắn nhìn thấy hình vẽ, ông hoảng hốt hỏi:
- Cái gì, ngươi định vẽ Tiểu Công Kích Trận sao?
- Vâng, có vấn đề gì sao phong chủ?
Phong Trần mặt tỉnh bơ hỏi lại, nghe thấy câu hỏi Hình Luật tức muốn ói máu, trong lòng ông điên cuồng: “Con mẹ nó, đương nhiên là có vấn đề rồi, trận pháp mà ngươi làm như vẽ tranh vậy sao.” Nhưng ông vẫn lấy ra mười một U hỏa đồng, ông cũng muốn xem tên này thiên tài cỡ nào, ông nói:
- Ừm…, không có gì, đây.
- Ngươi cứ vẽ cho ta xem nào, đây là số U đồng đủ cho một lần công kích.
Phong Trần nhận lấy số U hỏa đồng, lấy một đồng lắp vào bút, bút lại sáng lên, hắn tiếp tục nhìn trận đồ rồi vẽ, từng nét từng nét hiện ra, từ từ đến nét cuối cùng, khóe miệng Hình Luật nhếch lên, một tiếng “đùng…” vang lên, nét vẽ cuối cùng như một ngòi nổ đã được đốt hết, kích hoạt quả bom. Nhìn Phong Trần đang đứng ngơ ngác bên trong trận, Hình Luật không nhịn được mà cười rất lớn, cười rất sảng khoái.
- Ha ha ha, ha ha ha.
- Đúng là thiên tài, một thiên tài.
Phong Trần nhìn ông già này cười lớn, còn nói mình là thiên tài, ông già này đang mỉa mai mình sao, hắn phủi bụi trên người, lau mặt rồi chỉnh lại tóc, bức mình hỏi:
- Hình phong chủ người cười đệ tử cái gì?
- Tại sao đệ tử vẽ đúng mà trận pháp lại nổ?
Hình Luật vẫn buồn cười, ông bịt miệng cố nén cười, ông lên tiếng giải thích:
- Chính vì ngươi vẽ đúng nên nó mới nổ.
- Ngươi vẽ sai nó làm gì nổ.
Phong Trần nghe xong hoang mang luôn, cái gì mà đúng thì nổ, gì mà sai không nổ, không hiểu cái gì cả. Nhìn vẻ mặt hoang mang của Phong Trần, Hình Luật lấy lại sự cân bằng, nhưng ông phải công nhận tên này đúng là thiên tài về trận pháp, ông tiếp tục giải thích:
- Tuy ngươi vẽ trận đúng nhưng ngươi cần chú ý một điều nữa đó là thứ tự vẽ.
- Đây là phù trận, một nhánh của trận pháp vậy nên thứ tự vẽ trước sau lại càng quan trọng, đây là trận pháp công kích ngươi không thể dùng thứ tự vẽ trận bổ trợ để vẽ.
- Sở dĩ ngươi bị nổ là vì trong khi vẽ ngươi đã sử dụng lực lượng để vẽ, khi cả hai thứ cộng lại nổ trận là điều đương nhiên.
Nghe xong Phong Trần bừng tỉnh, hắn cũng đen mặt lại, vì ông già này biết mà không nói, làm hắn ăn quả đắng. Hình Luật giọng nghiêm túc:
- Ngươi cảm thấy uất ức vì ta không bảo ngươi sao?
- Ta không biết ngươi đã xem hay tự mình luyện thuốc chưa, nếu xem rồi hay luyện rồi thì đã bị nổ đỉnh chưa.
- Nhưng hôm nay ta muốn cho ngươi một bài học làm bất cứ thứ gì cũng có nguy hiểm, hôm nay ngươi nổ trận thì chưa nguy hiểm đến tính mạng, ngươi phải nhớ kỹ có thể bị nổ bất cứ lúc nào.
- Nếu là trận pháp lớn thứ ngươi nhận lại là nơi tái sinh mới chứ không phải là hậu quả nhẹ nhàng này đâu.
Lời giáo huấn của Hình Luật như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Phong Trần, đúng vậy, hắn mới tu luyện bao lâu đâu mà hắn dám đấu với người khác, hắn còn ngông cuồng đi giết U Hỏa Ám Trùng, không biết nếu hắn chết đi Y Thần sẽ ra sao, hắn chưa từng nghĩ đến. Thấy Phong Trần đang suy nghĩ, Hình Luật cũng không làm phiền, ông đi tới chõng tre ngồi xuống rồi cầm trà lên uống.
Sau khi suy nghĩ về điều mà mình đã làm, ánh mắt Phong Trần trở nên sáng tỏ hơn, hắn đi tới chỗ Hình Luật hành lễ nói:
- Đệ tử đã hiểu lời dạy của Hình phong chủ, mong Hình phong chủ tiếp tục chỉ dạy.
Hình Luật thấy hắn nói ra lời này, lại đặt chén trà xuống, đứng dậy nói:
- Trẻ nhỏ dễ dạy.
- Lại đây.
Ông đi đến chỗ vừa mới nổ trận, phất tay, bút từ tay Phong Trần bay đến, tay ông liên tục hạ bút, từng đường trận đồ hiện ra, vừa vẽ ông vừa nói:
- Mỗi pháp trận hay phù trận đều có cách bố trí hay cách vẽ khác nhau, nhưng chúng cũng chia ra hai loại chủ yếu là Phụ Trợ và Công Kích.
- Các trận phụ trợ thì thiên về hội tụ thế nên sẽ lập trận hay vẽ trận từ ngoài vào trong.
- Còn trận công kích thì thiên về phá kích nên sẽ làm ngược lại.
- Tuy nhiên sẽ có một vài trường hợp ngoại lệ, ngươi chưa cần phải biết.
Hình Luật vừa dứt lời, Tiểu Công Kích Trận cũng vừa lúc xong, một trận đồ vừa hiện ra, mười đồng U hỏa được ném vào nơi nạp, linh hồn ông tiến ra điều chỉnh, tay ông phẩy ra, một tảng đá bay vào, ông phát động trận pháp, “bùm…” tảng đá nổ tung. Hình Luật tiếp tục:
- Nhìn rõ chưa, lên thử vẽ đi.
Ông lại lấy ra mười một U hỏa đồng, ném cho Phong Trần, hắn nhận lấy U đồng và bút, tiến lên vẽ, được Hình Luật làm mẫu Phong Trần lần này đã hoàn thành, hồn lực tiến ra, hắn nhắm thẳng vào vách tường phát động trận pháp, “bùm…” công kích trận pháp bắn vào tường, không có vết rạn nào xảy ra, đơn giản vì công kích này quá yếu so với kiến trúc.
Phong Trần ở trong chỗ ở của Hình Luật mất một ngày, tổng cộng hắn sử dụng hết một nghìn U đồng, hắn dùng để luyện tập gần như toàn bộ Tiểu Phù Trận. Khi rời đi Phong Trần được tặng Trận Bút, không biết đã xảy ra chuyện gì, khi Phong Trần đi Hình Luật lại có vẻ mặt thất vọng. Ông gọi Nhị Ngưu đưa Phong Trần xuống, còn dặn khi nào Phong Trần tìm ông thì cứ đưa trực tiếp lên.
Trên đường đi Nhị Ngưu tò mò hỏi:
- Phong Trần, huynh và Hình phong chủ đã xảy ra chuyện gì, sao Hình phong chủ lạ vậy.
- Lạ sao, bình thường ông ấy thế nào?
Nghe Phong Trần hỏi, Nhị Ngưu nhỏ giọng nói:
- Phong chủ là người rất có quy tắc, người khác muốn gặp phải có hẹn hoặc các trưởng lão mới gặp.
- Trường hợp như huynh chưa từng có, nhiều lúc các trưởng lão gặp còn bị từ chối.
Phong Trần nghe vậy nửa đùa nửa thật trả lời:
- Chắc là do ta nói chuyện hợp với phong chủ nên được ưu ái một chút.
Xuống đến chân Hình Phong, hắn chào Nhị Ngưu rồi quay lưng về Y Phong, Nhị Ngưu tiễn khách với vẻ mặt đầy hoài nghi, không hiểu chuyện gì xảy ra, nghĩ không ra thì thôi, hắn quay ra nói với các đệ tử đứng gác:
- Sau này thấy vị này đến thì báo cho ta một tiếng, nếu không có thì cứ trực tiếp báo cho phong chủ.
Cả đám kinh ngạc, nhưng lệnh ban xuống cũng chỉ biết chấp hành, rồi gật đầu, thấy đã xong Nhị Ngưu quay người trở về.
Phong Trần trở về Y Cư, một ngày trời hắn cùng Hình Luật vật lộn với đống trận phù đó, hồn lực của hắn đã gần bị hút cạn, với trường hợp này mà rơi vào người khác cùng cảnh giới Thông Hồn chắc đã sớm nằm ngay từ khi vẽ xong Tiểu Công Kích Trận, vậy mới thấy được sự cường đại của nguyên hồn Phong Trần. Tắm rửa xong về phòng hắn ngay lập tức ngồi thiền, hắn liên tục thôi diễn lại những gì đã học qua trong nguyên thức, bên trong hắn thấy mảnh gốm chứa Tiểu Minh vẫn không có động tĩnh gì, hắn cũng không biết Tiểu Minh có tỉnh chưa.
Qua một đêm ngồi thiền, hồn lực cũng được phục hồi, hôm nay hắn muốn thực hiện ý tưởng của mình, đi ra ngoài, hắn nhìn vào phòng sư tôn, định vào gọi nhưng lại thôi. Ra khỏi Y Cư, đến vườn thuốc đã thấy mọi người đang chăm sóc thảo dược rồi, Phong Trần tìm kiếm xung quanh một hồi, khi thấy được Thanh Thảo hắn lên tiếng gọi:
- Này Thanh Thảo, đi cùng ta không?
Nghe Phong Trần gọi Thanh Thảo đi đến nói:
- Chào Phong sư huynh, sư huynh gọi ta dẫn đi đâu sao?
- Hôm trước nói với muội rồi mà, cho muội xem ta luyện thuốc.
Thanh Thảo bất ngờ, bởi hôm trước hắn mới hỏi mình tới chỗ Hình trưởng lão, sao hôm nay lại:
- Không phải sư huynh hỏi ta đến chỗ Hình trưởng lão có việc gì sao, huynh đã xong việc rồi sao?
- À…, ừ…, ta đến chỗ Hình trưởng lão học một vài trận pháp ấy mà.
- Học xong rồi, nay về thử nghiệm thôi.
Nghe tên này đi học trận pháp, lại còn học trong một ngày, ngay lập tức trong đầu nàng đã nghĩ: “Vị Phong sư huynh này văn tán gái cũng quá giả rồi, muốn nói dối cũng phải nói cho thật một chút, học trận pháp đâu phải ăn cơm uống nước, ngày một ngày hai là được, ít cũng phải một tuần, đằng này một ngày, ai mà tin. Nếu không vì phong chủ có lệnh thì có nói chuyện ta còn lười.” Mặt nàng như thường nói:
- Nếu không có chuyện gì sư muội xin phép.
Phong Trần thấy Thanh Thảo có ý định từ chối, hắn không hiểu lại hỏi:
- Không phải muội muốn xem ta luyện thuốc thế nào ư?
- Hôm nay ta gọi muội đi xem, sao lại từ chối?
Thanh Thảo nghe Phong Trần nói đến vậy rồi, nàng cũng muốn chấm dứt không liên quan tới tên này nữa, nàng vẫn bình tĩnh trả lời:
- Huynh đã nói vậy, muội sẽ đi cùng sư huynh nhưng về sau chúng ta sẽ không liên quan tới nhau nữa.
Nói xong nàng bước đi xuống chân núi, Phong Trần ở sau đi theo với khuôn mặt khó hiểu, hắn lại nghi ngờ là mình có làm gì cho nàng hiểu lầm không. Hai người đi vào Đan Đường lại lấy một đan phòng cao cấp, vào phòng Phong Trần lên tiếng:
- Sư muội tìm chỗ đứng đi, hôm nay là lần đầu ta làm sư muội sợ bị đau đó.
Thanh Thảo nghe tên này nói ra những câu nói dễ hiểu lầm vậy, trong lòng nàng lại càng thêm khẳng định Phong Trần đang bày trò tán tỉnh nàng. Trong khi nàng còn nghi ngờ Phong Trần thì hắn đã lấy ra các loại đồ vật, có cái đỉnh sắt, có một phần luyện Phục Thương Đan, một cây bút, vài U hỏa đồng và U thủy đồng, số U đồng này là hôm qua Hình Luật cho hắn một ít. Nhìn thấy mấy thứ đồ này, ngoài cây bút ra tất cả các thứ còn lại đều dùng để luyện thuốc, bây giờ nàng lại quay sang nghi ngờ liệu nàng có phải đã hiểu lầm hắn không.
Phong Trần vẫn tiếp tục công việc của mình, hắn khảm U hỏa đồng vào bút, sau đó hắn vẽ một Tiểu Công Kích Trận bằng U hỏa lực, vẽ xong tiếp theo hắn lại khảm một đồng U thủy vào bút, vẽ một Tiểu Công Kích Trận bằng U thủy lực. Thanh Thảo đứng xem, nàng không thấy Phong Trần bỏ U đồng vào lò của đan phòng mà lại thấy hắn cho U đồng vào hai cái trận phù mà hắn vẽ, hồn lực của hắn lúc này được giải phóng ra ngoài, điều khiển cả hai trận pháp bắn vào trong đỉnh, dùng hồn lực đưa Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào đỉnh, chỉ thấy hắn thêm U đồng vào cả hai trận pháp, đưa rất từ từ.
Phong Trần dùng hồn lực cảm nhận được U hỏa lực vẫn chưa đủ để triết xuất dược lực ra, hắn từ từ tăng thêm uy lực, thời gian mà Phong Trần điều chỉnh mất khá nhiều, vậy mà mất hai tiếng để triết xuất dược lực của hai loại thuốc. Tiếp theo Phong Trần cho Thông Huyết Quả vào, hắn mất khoảng ba mươi phút để triết xuất, ba loại thu được dược dịch, hắn bắt đầu tăng hỏa kích, giảm thủy kích bắt đầu cho công đoạn ngưng đan, đã dần quen tay, tốc độ ngưng đan được rút ngắn hơn dự tính của hắn, mùi đan dược đã tràn ngập, đến công đoạn phong ấn dược lực do không muốn bại lộ thực lực nên hắn định để nguyên không phong ấn.
Đứng ngoài Thanh Thảo đã triệt để chết lặng trước cảnh tượng trước mặt, một người có linh hồn cường đại gấp mấy lần mình, không chỉ là hồn tu, mà còn là trận sư, mà còn chưa hết người này đang sáng tạo ra một phong cách luyện thuốc mới, mà nàng chính là người đầu tiên chứng kiến cảnh tượng lịch sử này. Chợt thấy hắn định bỏ qua bước cuối cùng là phong ấn, nàng hiểu ra vì hắn không có U lực nên hắn định bỏ qua. Thanh Thảo hai tay kết ấn đánh ra phong ấn, viên đan màu nâu được phong ấn lại. Phong Trần dùng hồn lực lấy viên đan màu nâu ra, mùi hương đan dược tỏa ra từ nồi khá nhiều, còn viên đan cũng được phong ấn tương đối. Thấy được thành phẩm Phong Trần thở phào nhẹ nhõm, lấy tay lau qua mồ hôi trên trán.
Phong Trần quay sang đọc cuốn sách thứ hai, cuốn này có tên “Tiểu Phù Trận”, mở ra thì thấy một hình vẽ và ở trên có ghi Tiểu Tụ Lực Trận, mở sang bên có ghi trận này dùng trong tu luyện, dùng để hội tụ U lực trong khi tu luyện, ghi chú chỉ tăng được gấp hai lần so với môi trường. Mở xem lại trang đầu, đó là trận pháp mà Hình Luật và Phong Trần đã vẽ. Hắn tiếp tục mở xem, hiện ra Tiểu Công Kích Trận, xem tiếp tác dụng lấy U đồng làm nguyên liệu, nạp vào trận pháp, trận pháp có thể phát ra công kích của tu sĩ U Sư sơ kỳ, lưu ý nạp nhiều chỉ tăng thời gian công kích không tăng sức mạnh công kích, nếu nạp không đủ thì công kích phát ra sẽ yếu hơn so với trận pháp khi được nạp đủ.
Đọc xong dòng cuối cùng Phong Trần mắt sáng lên, trong lòng đã la lên ầm trời: “Đây rồi, tìm được rồi, thứ mình cần đây rồi, có cái này mình có thể thực hiện được ý tưởng rồi.” Nhìn sang Hình Luật thấy ông ngẩn ngơ, hắn định cầm bút thử vẽ Tiểu Công Kích Trận, hạ bút xuống vẽ, mới được một nét, chiếc bút trong tay dập tắt. Đưa bút lên nhìn, lúc này U hỏa đồng trong bút đã tan biến, hóa ra bút đã dùng hết U đồng. Phong Trần đập đập cánh tay của Hình Luật lên tiếng:
- Hình phong chủ, Hình phong chủ người có thể cho ta mượn thêm một chút U đồng không? Đang chìm trong sự hoài nghi nhân sinh, lại nghe thấy tiếng ai gọi, Hình Luật nhìn sang, thấy Phong Trần đang gọi mượn U đồng, lại nhìn xuống dưới tay hắn nhìn thấy hình vẽ, ông hoảng hốt hỏi:
- Cái gì, ngươi định vẽ Tiểu Công Kích Trận sao?
- Vâng, có vấn đề gì sao phong chủ?
Phong Trần mặt tỉnh bơ hỏi lại, nghe thấy câu hỏi Hình Luật tức muốn ói máu, trong lòng ông điên cuồng: “Con mẹ nó, đương nhiên là có vấn đề rồi, trận pháp mà ngươi làm như vẽ tranh vậy sao.” Nhưng ông vẫn lấy ra mười một U hỏa đồng, ông cũng muốn xem tên này thiên tài cỡ nào, ông nói:
- Ừm…, không có gì, đây.
- Ngươi cứ vẽ cho ta xem nào, đây là số U đồng đủ cho một lần công kích.
Phong Trần nhận lấy số U hỏa đồng, lấy một đồng lắp vào bút, bút lại sáng lên, hắn tiếp tục nhìn trận đồ rồi vẽ, từng nét từng nét hiện ra, từ từ đến nét cuối cùng, khóe miệng Hình Luật nhếch lên, một tiếng “đùng…” vang lên, nét vẽ cuối cùng như một ngòi nổ đã được đốt hết, kích hoạt quả bom. Nhìn Phong Trần đang đứng ngơ ngác bên trong trận, Hình Luật không nhịn được mà cười rất lớn, cười rất sảng khoái.
- Ha ha ha, ha ha ha.
- Đúng là thiên tài, một thiên tài.
Phong Trần nhìn ông già này cười lớn, còn nói mình là thiên tài, ông già này đang mỉa mai mình sao, hắn phủi bụi trên người, lau mặt rồi chỉnh lại tóc, bức mình hỏi:
- Hình phong chủ người cười đệ tử cái gì?
- Tại sao đệ tử vẽ đúng mà trận pháp lại nổ?
Hình Luật vẫn buồn cười, ông bịt miệng cố nén cười, ông lên tiếng giải thích:
- Chính vì ngươi vẽ đúng nên nó mới nổ.
- Ngươi vẽ sai nó làm gì nổ.
Phong Trần nghe xong hoang mang luôn, cái gì mà đúng thì nổ, gì mà sai không nổ, không hiểu cái gì cả. Nhìn vẻ mặt hoang mang của Phong Trần, Hình Luật lấy lại sự cân bằng, nhưng ông phải công nhận tên này đúng là thiên tài về trận pháp, ông tiếp tục giải thích:
- Tuy ngươi vẽ trận đúng nhưng ngươi cần chú ý một điều nữa đó là thứ tự vẽ.
- Đây là phù trận, một nhánh của trận pháp vậy nên thứ tự vẽ trước sau lại càng quan trọng, đây là trận pháp công kích ngươi không thể dùng thứ tự vẽ trận bổ trợ để vẽ.
- Sở dĩ ngươi bị nổ là vì trong khi vẽ ngươi đã sử dụng lực lượng để vẽ, khi cả hai thứ cộng lại nổ trận là điều đương nhiên.
Nghe xong Phong Trần bừng tỉnh, hắn cũng đen mặt lại, vì ông già này biết mà không nói, làm hắn ăn quả đắng. Hình Luật giọng nghiêm túc:
- Ngươi cảm thấy uất ức vì ta không bảo ngươi sao?
- Ta không biết ngươi đã xem hay tự mình luyện thuốc chưa, nếu xem rồi hay luyện rồi thì đã bị nổ đỉnh chưa.
- Nhưng hôm nay ta muốn cho ngươi một bài học làm bất cứ thứ gì cũng có nguy hiểm, hôm nay ngươi nổ trận thì chưa nguy hiểm đến tính mạng, ngươi phải nhớ kỹ có thể bị nổ bất cứ lúc nào.
- Nếu là trận pháp lớn thứ ngươi nhận lại là nơi tái sinh mới chứ không phải là hậu quả nhẹ nhàng này đâu.
Lời giáo huấn của Hình Luật như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Phong Trần, đúng vậy, hắn mới tu luyện bao lâu đâu mà hắn dám đấu với người khác, hắn còn ngông cuồng đi giết U Hỏa Ám Trùng, không biết nếu hắn chết đi Y Thần sẽ ra sao, hắn chưa từng nghĩ đến. Thấy Phong Trần đang suy nghĩ, Hình Luật cũng không làm phiền, ông đi tới chõng tre ngồi xuống rồi cầm trà lên uống.
Sau khi suy nghĩ về điều mà mình đã làm, ánh mắt Phong Trần trở nên sáng tỏ hơn, hắn đi tới chỗ Hình Luật hành lễ nói:
- Đệ tử đã hiểu lời dạy của Hình phong chủ, mong Hình phong chủ tiếp tục chỉ dạy.
Hình Luật thấy hắn nói ra lời này, lại đặt chén trà xuống, đứng dậy nói:
- Trẻ nhỏ dễ dạy.
- Lại đây.
Ông đi đến chỗ vừa mới nổ trận, phất tay, bút từ tay Phong Trần bay đến, tay ông liên tục hạ bút, từng đường trận đồ hiện ra, vừa vẽ ông vừa nói:
- Mỗi pháp trận hay phù trận đều có cách bố trí hay cách vẽ khác nhau, nhưng chúng cũng chia ra hai loại chủ yếu là Phụ Trợ và Công Kích.
- Các trận phụ trợ thì thiên về hội tụ thế nên sẽ lập trận hay vẽ trận từ ngoài vào trong.
- Còn trận công kích thì thiên về phá kích nên sẽ làm ngược lại.
- Tuy nhiên sẽ có một vài trường hợp ngoại lệ, ngươi chưa cần phải biết.
Hình Luật vừa dứt lời, Tiểu Công Kích Trận cũng vừa lúc xong, một trận đồ vừa hiện ra, mười đồng U hỏa được ném vào nơi nạp, linh hồn ông tiến ra điều chỉnh, tay ông phẩy ra, một tảng đá bay vào, ông phát động trận pháp, “bùm…” tảng đá nổ tung. Hình Luật tiếp tục:
- Nhìn rõ chưa, lên thử vẽ đi.
Ông lại lấy ra mười một U hỏa đồng, ném cho Phong Trần, hắn nhận lấy U đồng và bút, tiến lên vẽ, được Hình Luật làm mẫu Phong Trần lần này đã hoàn thành, hồn lực tiến ra, hắn nhắm thẳng vào vách tường phát động trận pháp, “bùm…” công kích trận pháp bắn vào tường, không có vết rạn nào xảy ra, đơn giản vì công kích này quá yếu so với kiến trúc.
Phong Trần ở trong chỗ ở của Hình Luật mất một ngày, tổng cộng hắn sử dụng hết một nghìn U đồng, hắn dùng để luyện tập gần như toàn bộ Tiểu Phù Trận. Khi rời đi Phong Trần được tặng Trận Bút, không biết đã xảy ra chuyện gì, khi Phong Trần đi Hình Luật lại có vẻ mặt thất vọng. Ông gọi Nhị Ngưu đưa Phong Trần xuống, còn dặn khi nào Phong Trần tìm ông thì cứ đưa trực tiếp lên.
Trên đường đi Nhị Ngưu tò mò hỏi:
- Phong Trần, huynh và Hình phong chủ đã xảy ra chuyện gì, sao Hình phong chủ lạ vậy.
- Lạ sao, bình thường ông ấy thế nào?
Nghe Phong Trần hỏi, Nhị Ngưu nhỏ giọng nói:
- Phong chủ là người rất có quy tắc, người khác muốn gặp phải có hẹn hoặc các trưởng lão mới gặp.
- Trường hợp như huynh chưa từng có, nhiều lúc các trưởng lão gặp còn bị từ chối.
Phong Trần nghe vậy nửa đùa nửa thật trả lời:
- Chắc là do ta nói chuyện hợp với phong chủ nên được ưu ái một chút.
Xuống đến chân Hình Phong, hắn chào Nhị Ngưu rồi quay lưng về Y Phong, Nhị Ngưu tiễn khách với vẻ mặt đầy hoài nghi, không hiểu chuyện gì xảy ra, nghĩ không ra thì thôi, hắn quay ra nói với các đệ tử đứng gác:
- Sau này thấy vị này đến thì báo cho ta một tiếng, nếu không có thì cứ trực tiếp báo cho phong chủ.
Cả đám kinh ngạc, nhưng lệnh ban xuống cũng chỉ biết chấp hành, rồi gật đầu, thấy đã xong Nhị Ngưu quay người trở về.
Phong Trần trở về Y Cư, một ngày trời hắn cùng Hình Luật vật lộn với đống trận phù đó, hồn lực của hắn đã gần bị hút cạn, với trường hợp này mà rơi vào người khác cùng cảnh giới Thông Hồn chắc đã sớm nằm ngay từ khi vẽ xong Tiểu Công Kích Trận, vậy mới thấy được sự cường đại của nguyên hồn Phong Trần. Tắm rửa xong về phòng hắn ngay lập tức ngồi thiền, hắn liên tục thôi diễn lại những gì đã học qua trong nguyên thức, bên trong hắn thấy mảnh gốm chứa Tiểu Minh vẫn không có động tĩnh gì, hắn cũng không biết Tiểu Minh có tỉnh chưa.
Qua một đêm ngồi thiền, hồn lực cũng được phục hồi, hôm nay hắn muốn thực hiện ý tưởng của mình, đi ra ngoài, hắn nhìn vào phòng sư tôn, định vào gọi nhưng lại thôi. Ra khỏi Y Cư, đến vườn thuốc đã thấy mọi người đang chăm sóc thảo dược rồi, Phong Trần tìm kiếm xung quanh một hồi, khi thấy được Thanh Thảo hắn lên tiếng gọi:
- Này Thanh Thảo, đi cùng ta không?
Nghe Phong Trần gọi Thanh Thảo đi đến nói:
- Chào Phong sư huynh, sư huynh gọi ta dẫn đi đâu sao?
- Hôm trước nói với muội rồi mà, cho muội xem ta luyện thuốc.
Thanh Thảo bất ngờ, bởi hôm trước hắn mới hỏi mình tới chỗ Hình trưởng lão, sao hôm nay lại:
- Không phải sư huynh hỏi ta đến chỗ Hình trưởng lão có việc gì sao, huynh đã xong việc rồi sao?
- À…, ừ…, ta đến chỗ Hình trưởng lão học một vài trận pháp ấy mà.
- Học xong rồi, nay về thử nghiệm thôi.
Nghe tên này đi học trận pháp, lại còn học trong một ngày, ngay lập tức trong đầu nàng đã nghĩ: “Vị Phong sư huynh này văn tán gái cũng quá giả rồi, muốn nói dối cũng phải nói cho thật một chút, học trận pháp đâu phải ăn cơm uống nước, ngày một ngày hai là được, ít cũng phải một tuần, đằng này một ngày, ai mà tin. Nếu không vì phong chủ có lệnh thì có nói chuyện ta còn lười.” Mặt nàng như thường nói:
- Nếu không có chuyện gì sư muội xin phép.
Phong Trần thấy Thanh Thảo có ý định từ chối, hắn không hiểu lại hỏi:
- Không phải muội muốn xem ta luyện thuốc thế nào ư?
- Hôm nay ta gọi muội đi xem, sao lại từ chối?
Thanh Thảo nghe Phong Trần nói đến vậy rồi, nàng cũng muốn chấm dứt không liên quan tới tên này nữa, nàng vẫn bình tĩnh trả lời:
- Huynh đã nói vậy, muội sẽ đi cùng sư huynh nhưng về sau chúng ta sẽ không liên quan tới nhau nữa.
Nói xong nàng bước đi xuống chân núi, Phong Trần ở sau đi theo với khuôn mặt khó hiểu, hắn lại nghi ngờ là mình có làm gì cho nàng hiểu lầm không. Hai người đi vào Đan Đường lại lấy một đan phòng cao cấp, vào phòng Phong Trần lên tiếng:
- Sư muội tìm chỗ đứng đi, hôm nay là lần đầu ta làm sư muội sợ bị đau đó.
Thanh Thảo nghe tên này nói ra những câu nói dễ hiểu lầm vậy, trong lòng nàng lại càng thêm khẳng định Phong Trần đang bày trò tán tỉnh nàng. Trong khi nàng còn nghi ngờ Phong Trần thì hắn đã lấy ra các loại đồ vật, có cái đỉnh sắt, có một phần luyện Phục Thương Đan, một cây bút, vài U hỏa đồng và U thủy đồng, số U đồng này là hôm qua Hình Luật cho hắn một ít. Nhìn thấy mấy thứ đồ này, ngoài cây bút ra tất cả các thứ còn lại đều dùng để luyện thuốc, bây giờ nàng lại quay sang nghi ngờ liệu nàng có phải đã hiểu lầm hắn không.
Phong Trần vẫn tiếp tục công việc của mình, hắn khảm U hỏa đồng vào bút, sau đó hắn vẽ một Tiểu Công Kích Trận bằng U hỏa lực, vẽ xong tiếp theo hắn lại khảm một đồng U thủy vào bút, vẽ một Tiểu Công Kích Trận bằng U thủy lực. Thanh Thảo đứng xem, nàng không thấy Phong Trần bỏ U đồng vào lò của đan phòng mà lại thấy hắn cho U đồng vào hai cái trận phù mà hắn vẽ, hồn lực của hắn lúc này được giải phóng ra ngoài, điều khiển cả hai trận pháp bắn vào trong đỉnh, dùng hồn lực đưa Thục Mạch Thảo và Dưỡng Khí Thảo vào đỉnh, chỉ thấy hắn thêm U đồng vào cả hai trận pháp, đưa rất từ từ.
Phong Trần dùng hồn lực cảm nhận được U hỏa lực vẫn chưa đủ để triết xuất dược lực ra, hắn từ từ tăng thêm uy lực, thời gian mà Phong Trần điều chỉnh mất khá nhiều, vậy mà mất hai tiếng để triết xuất dược lực của hai loại thuốc. Tiếp theo Phong Trần cho Thông Huyết Quả vào, hắn mất khoảng ba mươi phút để triết xuất, ba loại thu được dược dịch, hắn bắt đầu tăng hỏa kích, giảm thủy kích bắt đầu cho công đoạn ngưng đan, đã dần quen tay, tốc độ ngưng đan được rút ngắn hơn dự tính của hắn, mùi đan dược đã tràn ngập, đến công đoạn phong ấn dược lực do không muốn bại lộ thực lực nên hắn định để nguyên không phong ấn.
Đứng ngoài Thanh Thảo đã triệt để chết lặng trước cảnh tượng trước mặt, một người có linh hồn cường đại gấp mấy lần mình, không chỉ là hồn tu, mà còn là trận sư, mà còn chưa hết người này đang sáng tạo ra một phong cách luyện thuốc mới, mà nàng chính là người đầu tiên chứng kiến cảnh tượng lịch sử này. Chợt thấy hắn định bỏ qua bước cuối cùng là phong ấn, nàng hiểu ra vì hắn không có U lực nên hắn định bỏ qua. Thanh Thảo hai tay kết ấn đánh ra phong ấn, viên đan màu nâu được phong ấn lại. Phong Trần dùng hồn lực lấy viên đan màu nâu ra, mùi hương đan dược tỏa ra từ nồi khá nhiều, còn viên đan cũng được phong ấn tương đối. Thấy được thành phẩm Phong Trần thở phào nhẹ nhõm, lấy tay lau qua mồ hôi trên trán.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









