Thấy nơi này không tiện ở lâu, ta chỉ nói vài câu khách sáo, rồi theo nhị thẩm thẩm ra ngoài.
“Thanh Huy không giống đại ca, mà giống tẩu tẩu trước đây.”
Nhị thẩm thẩm im lặng một lúc, bỗng nghiêm giọng nói: “Đại tẩu tẩu đã khuyên con, Sở Lê cũng khuyên con, hai mẹ con họ không có ý tốt, muốn làm Thanh Huy mất mặt! Nhưng bỏ qua những thứ khác, chuyện này ta cũng đồng ý.”
Ta lắc đầu: “Nhị thẩm thẩm, con không hối hận.”
Nhị thẩm thẩm cau mày, tận tình khuyên bảo: “Điền Điền, ta nhìn Thanh Huy lớn lên, nếu để nó sống cô độc suốt đời không vướng bận, đương nhiên không phải điều tàn nhẫn nhất. Thật sự tàn nhẫn là, ngày nào đó nó có người trong lòng, có người để nhớ, nếm trải mật ngọt, rồi lại bị vứt bỏ, chẳng khác nào khoét tim nó, cắt thịt nó! Con hiểu không?”
“Nhị thẩm thẩm, đương nhiên con hiểu ý của thẩm, cũng hiểu băn khoăn của thẩm, lấy Lưu chưởng quầy ở phố Tây làm ví dụ, bình thường hắn thích rượu chè c.ờ b.ạ.c, mỗi lần không thuận lợi, luôn trút giận lên vợ con. Còn có tam công t.ử Trần gia, háo sắc điển hình, oanh yến trong nhà luôn quậy phá không ngừng… Đúng, cuộc sống không có cá nước vui vẻ khó tránh khỏi có chút tiếc nuối, nhưng những thứ đó, cũng chưa chắc đã trôi qua thuận lợi.”
“Hơn nữa, không có ai luôn viên mãn mãi, nếu tướng công thật lòng đối đãi với con, con cũng sẽ thật lòng đối đãi với chàng, vậy là đủ rồi.”
Nhị thẩm thẩm nhìn ta hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài, giọng điệu cũng không khác gì đích tỷ: “Vậy tùy con.”
…
Cuối xuân đầu hạ, lá xanh dạt dào, sương mù sáng sớm còn chưa tan hết, trong phủ đã truyền đến tin tức đại phu nhân lìa đời.
Đèn l.ồ.ng trắng đầy sân không ngừng lay động, như chuông gió truyền đến đau thương.
Đứng trước quan tài, ta không hề đau buồn, vô thức nhìn Triệu Sở Hoài, phát hiện vẻ mặt chàng cũng lạnh nhạt.
Dư quang phát giác được ta đang nhìn mình, Triệu Sở Hoài đột nhiên xoay người lại, đáy mắt hiện lên vẻ nhu hòa.
Ta lặng lẽ mở miệng: “Đã qua rồi.”
Triệu Sở Hoài gật đầu, đáp lại: “Ừ, đã qua rồi.”
Lễ tang của đại phu nhân vừa kết thúc, chàng muốn dẫn ta đi du ngoạn ở miếu hội ngoại ô thành, ta hơi khó tin: “Thật sao?”
Phải biết rằng trong thư phòng của Triệu Sở Hoài, phần lớn là du ký.
Bình thường chàng gần như không bước ra khỏi Triệu gia nửa bước, chỉ có thể biết phong tục tập quán các nơi từ sách.
Trong ấn tượng, lần trước chàng ra ngoài là khi cưới ta.
Thấy ta nửa tin nửa ngờ, Triệu Sở Hoài mím môi mỉm cười: “Ta có lừa nàng lúc nào không?”
Mặt trời lặn về phía tây, ánh nắng chiều ở chân trời rải ra tia lửa rực rỡ.
Trên quán nhỏ bên đường, liên tiếp có tiếng hô to, bánh nếp ném vào chảo dầu, sôi sùng sục.
Trong hơi nóng lượn lờ truyền đến mùi thức ăn.
Ta đeo nửa mặt nạ quỷ, Triệu Sở Hoài thì đeo nửa mặt nạ hồ ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong đám người như dòng nước chảy, ta và chàng đan tay vào nhau.
Bất tri bất giác, ngửi thấy một mùi rượu lan tới, mang theo chút ngọt ngấy, có phần say lòng người.
Khi ta đến gần, mới phát hiện là chưởng quầy đang chào hàng rượu hoa đào tự ủ, từng chén nhỏ trải đầy bàn, để người đi ngang qua nhấm nháp miễn phí một phen, sau đó mới quyết định có nên mua hay không.
Triệu Sở Hoài hỏi: “Nàng muốn uống không?”
Ta hơi sợ hãi: “Thôi, nếu say làm trò cười thì sao?”
Chàng khẽ cười: “Chỉ nếm thử mà thôi, huống hồ có ta ở đây, nàng sợ gì?”
Ta nghĩ cũng đúng, lập tức cầm lấy một chén, lúc vào cổ họng mát lạnh hơi ngọt…
Kết quả bởi vì không chịu nổi dụ hoặc, liên tiếp uống ba chén, đến mức cả người đầu nặng chân nhẹ, tựa như giẫm trên mây.
Trong thoáng chốc, chỉ nghe thấy chưởng quầy cởi mở cười nói: “Đa tạ khách quan, khách quan đi thong thả!”
Triệu Sở Hoài một tay xách bình rượu, một tay vuốt mặt ta, cười khổ: “Nàng say rồi?”
Ta kéo vạt áo trước n.g.ự.c chàng: “Tướng công, thiếp choáng đầu, không muốn ngồi xe.”
“Ừm, vậy thì không ngồi.”
Triệu Sở Hoài để gã sai vặt về trước, báo tin bình an cho gia đình, sau đó dẫn ta đến khách điếm gần đó nghỉ qua đêm.
Nằm lên giường, ta cảm thấy cả người ch.óng mặt, thậm chí còn có chút hưng phấn.
Thừa dịp ánh nến chập chờn, tay ta cũng không thành thật vuốt ve xương lông mày Triệu Sở Hoài, thuận thế mà xuống, mũi cao thẳng, môi mỏng cười yếu ớt, yết hầu nhấp nhô…
Cho đến khi chàng vỗ vai ta, dỗ dành: “Ngoan, ngủ đi!”
Nhưng ta không nghe lời, lấy hết dũng khí, khi đang định cởi áo chàng, cổ tay lập tức bị chàng giữ c.h.ặ.t: “Đừng làm rộn, mau ngủ đi.”
Ta cố chấp lắc đầu.
Chàng bất đắc dĩ, không tránh, cũng không nghênh đón, ta giống như nhận được tín hiệu nào đó, càng lớn mật tới gần chàng…
Ước chừng một lúc lâu sau, ta mới hơi buông lỏng, cho dù mặt đã đỏ bừng, vẫn ra vẻ uất ức: “Tướng công, chàng đừng bỏ mặc thiếp như vậy…”
Bởi vì khoảng cách giữa hai người rất gần, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở nóng rực của Triệu Sở Hoài phả vào mặt ta, cho dù đôi mắt chàng một màu đen kịt, cũng không giấu được vẻ mê ly nơi đáy mắt.
…
Cho dù đêm đó chỉ là vẻ đẹp bề ngoài, nhưng ta đã rất thỏa mãn.
Sau đó không được mấy ngày, Triệu gia có một lô tơ lụa cần đưa đến Thanh Châu, vụ làm ăn này rất quan trọng, phải có người đi theo, gặp mặt trực tiếp.
Nhưng bởi vì đường xá xa xôi, thuyền xe mệt nhọc, thân thể Triệu lão gia suy yếu, mấy đứa nhỏ nhà thúc bá cũng không muốn chịu khổ.
“Thanh Huy không giống đại ca, mà giống tẩu tẩu trước đây.”
Nhị thẩm thẩm im lặng một lúc, bỗng nghiêm giọng nói: “Đại tẩu tẩu đã khuyên con, Sở Lê cũng khuyên con, hai mẹ con họ không có ý tốt, muốn làm Thanh Huy mất mặt! Nhưng bỏ qua những thứ khác, chuyện này ta cũng đồng ý.”
Ta lắc đầu: “Nhị thẩm thẩm, con không hối hận.”
Nhị thẩm thẩm cau mày, tận tình khuyên bảo: “Điền Điền, ta nhìn Thanh Huy lớn lên, nếu để nó sống cô độc suốt đời không vướng bận, đương nhiên không phải điều tàn nhẫn nhất. Thật sự tàn nhẫn là, ngày nào đó nó có người trong lòng, có người để nhớ, nếm trải mật ngọt, rồi lại bị vứt bỏ, chẳng khác nào khoét tim nó, cắt thịt nó! Con hiểu không?”
“Nhị thẩm thẩm, đương nhiên con hiểu ý của thẩm, cũng hiểu băn khoăn của thẩm, lấy Lưu chưởng quầy ở phố Tây làm ví dụ, bình thường hắn thích rượu chè c.ờ b.ạ.c, mỗi lần không thuận lợi, luôn trút giận lên vợ con. Còn có tam công t.ử Trần gia, háo sắc điển hình, oanh yến trong nhà luôn quậy phá không ngừng… Đúng, cuộc sống không có cá nước vui vẻ khó tránh khỏi có chút tiếc nuối, nhưng những thứ đó, cũng chưa chắc đã trôi qua thuận lợi.”
“Hơn nữa, không có ai luôn viên mãn mãi, nếu tướng công thật lòng đối đãi với con, con cũng sẽ thật lòng đối đãi với chàng, vậy là đủ rồi.”
Nhị thẩm thẩm nhìn ta hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài, giọng điệu cũng không khác gì đích tỷ: “Vậy tùy con.”
…
Cuối xuân đầu hạ, lá xanh dạt dào, sương mù sáng sớm còn chưa tan hết, trong phủ đã truyền đến tin tức đại phu nhân lìa đời.
Đèn l.ồ.ng trắng đầy sân không ngừng lay động, như chuông gió truyền đến đau thương.
Đứng trước quan tài, ta không hề đau buồn, vô thức nhìn Triệu Sở Hoài, phát hiện vẻ mặt chàng cũng lạnh nhạt.
Dư quang phát giác được ta đang nhìn mình, Triệu Sở Hoài đột nhiên xoay người lại, đáy mắt hiện lên vẻ nhu hòa.
Ta lặng lẽ mở miệng: “Đã qua rồi.”
Triệu Sở Hoài gật đầu, đáp lại: “Ừ, đã qua rồi.”
Lễ tang của đại phu nhân vừa kết thúc, chàng muốn dẫn ta đi du ngoạn ở miếu hội ngoại ô thành, ta hơi khó tin: “Thật sao?”
Phải biết rằng trong thư phòng của Triệu Sở Hoài, phần lớn là du ký.
Bình thường chàng gần như không bước ra khỏi Triệu gia nửa bước, chỉ có thể biết phong tục tập quán các nơi từ sách.
Trong ấn tượng, lần trước chàng ra ngoài là khi cưới ta.
Thấy ta nửa tin nửa ngờ, Triệu Sở Hoài mím môi mỉm cười: “Ta có lừa nàng lúc nào không?”
Mặt trời lặn về phía tây, ánh nắng chiều ở chân trời rải ra tia lửa rực rỡ.
Trên quán nhỏ bên đường, liên tiếp có tiếng hô to, bánh nếp ném vào chảo dầu, sôi sùng sục.
Trong hơi nóng lượn lờ truyền đến mùi thức ăn.
Ta đeo nửa mặt nạ quỷ, Triệu Sở Hoài thì đeo nửa mặt nạ hồ ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong đám người như dòng nước chảy, ta và chàng đan tay vào nhau.
Bất tri bất giác, ngửi thấy một mùi rượu lan tới, mang theo chút ngọt ngấy, có phần say lòng người.
Khi ta đến gần, mới phát hiện là chưởng quầy đang chào hàng rượu hoa đào tự ủ, từng chén nhỏ trải đầy bàn, để người đi ngang qua nhấm nháp miễn phí một phen, sau đó mới quyết định có nên mua hay không.
Triệu Sở Hoài hỏi: “Nàng muốn uống không?”
Ta hơi sợ hãi: “Thôi, nếu say làm trò cười thì sao?”
Chàng khẽ cười: “Chỉ nếm thử mà thôi, huống hồ có ta ở đây, nàng sợ gì?”
Ta nghĩ cũng đúng, lập tức cầm lấy một chén, lúc vào cổ họng mát lạnh hơi ngọt…
Kết quả bởi vì không chịu nổi dụ hoặc, liên tiếp uống ba chén, đến mức cả người đầu nặng chân nhẹ, tựa như giẫm trên mây.
Trong thoáng chốc, chỉ nghe thấy chưởng quầy cởi mở cười nói: “Đa tạ khách quan, khách quan đi thong thả!”
Triệu Sở Hoài một tay xách bình rượu, một tay vuốt mặt ta, cười khổ: “Nàng say rồi?”
Ta kéo vạt áo trước n.g.ự.c chàng: “Tướng công, thiếp choáng đầu, không muốn ngồi xe.”
“Ừm, vậy thì không ngồi.”
Triệu Sở Hoài để gã sai vặt về trước, báo tin bình an cho gia đình, sau đó dẫn ta đến khách điếm gần đó nghỉ qua đêm.
Nằm lên giường, ta cảm thấy cả người ch.óng mặt, thậm chí còn có chút hưng phấn.
Thừa dịp ánh nến chập chờn, tay ta cũng không thành thật vuốt ve xương lông mày Triệu Sở Hoài, thuận thế mà xuống, mũi cao thẳng, môi mỏng cười yếu ớt, yết hầu nhấp nhô…
Cho đến khi chàng vỗ vai ta, dỗ dành: “Ngoan, ngủ đi!”
Nhưng ta không nghe lời, lấy hết dũng khí, khi đang định cởi áo chàng, cổ tay lập tức bị chàng giữ c.h.ặ.t: “Đừng làm rộn, mau ngủ đi.”
Ta cố chấp lắc đầu.
Chàng bất đắc dĩ, không tránh, cũng không nghênh đón, ta giống như nhận được tín hiệu nào đó, càng lớn mật tới gần chàng…
Ước chừng một lúc lâu sau, ta mới hơi buông lỏng, cho dù mặt đã đỏ bừng, vẫn ra vẻ uất ức: “Tướng công, chàng đừng bỏ mặc thiếp như vậy…”
Bởi vì khoảng cách giữa hai người rất gần, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở nóng rực của Triệu Sở Hoài phả vào mặt ta, cho dù đôi mắt chàng một màu đen kịt, cũng không giấu được vẻ mê ly nơi đáy mắt.
…
Cho dù đêm đó chỉ là vẻ đẹp bề ngoài, nhưng ta đã rất thỏa mãn.
Sau đó không được mấy ngày, Triệu gia có một lô tơ lụa cần đưa đến Thanh Châu, vụ làm ăn này rất quan trọng, phải có người đi theo, gặp mặt trực tiếp.
Nhưng bởi vì đường xá xa xôi, thuyền xe mệt nhọc, thân thể Triệu lão gia suy yếu, mấy đứa nhỏ nhà thúc bá cũng không muốn chịu khổ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









