Triệu Sở Hoài biến sắc: “Nàng… Nàng không biết xấu hổ!”

“Đúng, thiếp không biết xấu hổ, nhưng thiếp dám thừa nhận, thiếp thích chàng, nhưng chàng thì sao? Trốn tránh hiện thực, lừa mình dối người, rõ ràng bị một câu nói toạc ra, còn cố chống đỡ mặt mũi, dối trá đến cùng cực!”

Ta càng nói càng uất ức, cuối cùng cảm xúc kiềm chế đã lâu cũng bộc phát: “Thiếp từng nói nếu có một người biết nóng biết lạnh bầu bạn cả đời, đã là tốt nhất… Lúc đó thiếp nói dối, nhưng bây giờ là thật.”

Dù vậy, Triệu Sở Hoài vẫn cố gắng ổn định cảm xúc, vẻ mặt kiên quyết: “Nàng sẽ gặp được người tốt hơn, đáng giá phó thác cả đời hơn, phu thê tôn trọng lẫn nhau, kéo dài dòng dõi, dù thế nào cũng tốt hơn việc đi theo người tàn phế như ta rất nhiều. Rõ ràng nàng có tương lai tốt hơn, lại cứ muốn hãm sâu vào hố lửa, chấp mê bất ngộ! Xem ra những thứ thường ngày ta dạy nàng đều trôi theo nước cả rồi.”

Ta tức giận đến giậm chân: “Chàng đừng có coi thiếp là kẻ ngốc!”

Sau đó ta hạ thấp giọng, mắt sáng quắc nhìn chàng: “Chàng vội vã đuổi thiếp đi như vậy, là vì đại phu nhân như mặt trời sắp lặn, đến lúc đó cần phải giữ đạo hiếu, thiếp sẽ không đi được, nhưng vậy thì sao? Thiếp chưa từng nghĩ tới việc phải rời đi!”

“Nhưng ta không muốn giữ nàng lại!”

Ánh mắt Triệu Sở Hoài nặng nề, tàn nhẫn nói: “Phẩm hạnh của ta cũng không cao thượng, thanh chính thẳng thắn như nàng nghĩ.”

“Năm ấy ta ngã khỏi ngựa không phải vì ngoài ý muốn, mà do người khác làm ra, Khương thị vốn định dồn ta vào chỗ c.h.ế.t, kết quả ta lại sống không bằng c.h.ế.t.”

Giọng nói của Triệu Sở Hoài dần dần mất ổn định, vỡ nát không chịu nổi: “Qua nhiều năm như vậy… Chỉ có báo thù mới là thứ duy nhất chống đỡ được sinh mệnh của ta, nhưng Khương thị cảnh giác ta vô cùng, ta chỉ có thể tìm thời cơ, hạ độc từng chút một. Nhưng có tính thế nào, cũng không tính đến việc này sẽ liên lụy tới nàng. Vậy nên, Thẩm Điền Điền, nàng đi đi, đừng vì xúc động nhất thời mà bỏ dở nửa đời sau.”

Ta không nhịn được nữa, khóc lóc: “Bà ta sai thì phải chịu trừng phạt, nhưng thiếp không sai, dựa vào đâu mà chàng muốn phạt thiếp?”

Ánh nến dần dần yếu ớt, ẩn đôi mắt Triệu Sở Hoài vào trong bóng tối: “Nàng đi theo ta, là trừng phạt lớn nhất.”

Nhưng…

Ta mặc kệ chàng, vẫn cố chấp: “Người không phải cá, làm sao biết cá có vui?”

“Thanh Huy, thiếp cam tâm tình nguyện đi theo chàng, trừ khi chàng ghét bỏ thiếp xuất thân hèn mọn, là một nữ nhân không ra gì, nếu không chàng đừng mơ đuổi thiếp đi!”

Triệu Sở Hoài siết c.h.ặ.t ống tay áo, đầu ngón tay trắng bệch: “Bởi vì nàng ít khi trải qua chuyện đời, đương nhiên cảm thấy ta tốt đẹp. Nhưng một ngày nào đó nàng sẽ hối hận không kịp, thậm chí hận không thể dùng thiên đao vạn quả với ta, mới có thể giải mối thù trong lòng!”

“Không, rõ ràng là chàng khiến thiếp không còn dùng sắc để gặp người, xem diện mạo là niềm vui, là chàng giúp thiếp thoát t.h.a.i hoán cốt, giành lấy cuộc sống mới. Đối mặt với chàng như vậy, sao thiếp có thể hối hận chứ? Càng đừng nói là hận thù.”

“Thẩm Điền Điền, bây giờ nàng chỉ muốn cuộc sống an phận ở hiện tại, chẳng nghĩ tới chua xót ở sau này, có khi đến lúc đó muốn khóc cũng chẳng kịp!”

“Trong sách có viết, đời người sinh ra giữa trời đất, tựa như thời gian thoi đưa, chợt hiện rồi chợt mất. Chính vì thời gian ngắn ngủi, càng nên quý trọng hiện tại! Tướng công, tại sao thiếp phải vì chút chuyện chưa chắc chắn ngày sau, mà bỏ lỡ hạnh phúc trước mắt đã nắm chắc trong tay?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Điền Điền cũng tốt, Diên Diên cũng được, có chàng bên cạnh làm bạn cả đời, tâm như trời cao biển rộng, đời này kiếp này, tuyệt không hối hận!”

Theo ánh nến lụi tàn, trong bóng tối yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nặng nề của Triệu Sở Hoài.

4.

Rất lâu sau.

Ta mới dè dặt vươn tay, không muốn bị chàng giữ lại, ta thuận thế ngã vào vòng tay rộng lớn ấm áp ấy.

Bởi vì chàng ôm rất c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức ta có thể lặng lẽ cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của chàng, cùng với thân thể đang run rẩy.

“Đúng là nhanh mồm nhanh miệng, những thứ trước đó ta dạy nàng, giờ toàn dùng để cãi lại ta.”

Lời của chàng vừa dứt, ta lập tức lầm bầm: “Nếu chàng nói không lại ta, vậy chứng tỏ chàng sai rồi.”

Chàng thở dài: “Sao nàng phải khổ thế này?”

Ta vùi mặt thật sâu vào lòng chàng: “Không khổ, không khổ chút nào.”

Đêm đó, là lần đầu tiên ta ngủ cùng Triệu Sở Hoài kể từ khi thành thân.

Thân thể chàng căng cứng, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c rất ấm, mang theo mùi hương thoang thoảng quen thuộc lại dễ chịu.

Mà tim ta đập thình thịch, làm thế nào cũng không ngủ được, chẳng dám cựa quậy lung tung.

Triệu Sở Hoài bỗng lên tiếng: “Diên Diên, để ta kể cho nàng nghe một câu chuyện nhé.”

Ta thoáng ngẩn người, rồi gật đầu: “Được.”

Chàng ho nhẹ hai tiếng, chậm rãi kể: “Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi, trong núi có một ngôi chùa…”

Đắm chìm trong giọng kể đầy mê hoặc của Triệu Sở Hoài, mí mắt ta dần trĩu xuống, mơ màng cảm thấy trên trán mát lạnh, mềm mại mà trìu mến.

Xuân tới đông đi, tuyết tan băng chảy, trong phủ giăng đèn kết hoa, một mảnh hân hoan.

Hôm nay là ngày Triệu Sở Lê xuất giá.

Đại phu nhân đã suy yếu đến mức không thể tiễn nữ nhi xuất giá, lúc ta và nhị thẩm thẩm đi thăm bà ta, thấy bà ta đang liên tục than thở, kết quả bị Triệu lão gia quát lớn: “Hôm nay là ngày vui, bà đừng làm loạn thêm nữa!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện