Ta sững sờ nhìn Triệu Sở Hoài.

Nói ra thì… Đã rất lâu ta không xin chàng tha cho.

Chỉ cảm thấy dù tay đau, nhưng cũng ngộ ra được rất nhiều điều, không oan không uổng.

Sau cơn mưa cuối hè, trời đất trong lành.

Đường mòn đá xanh thoang thoảng hương hoa, gió mát lùa qua thảo đường*.

(*) Nhà của những người ở ẩn.

Cửa sổ mở toang, vài cánh hoa quế bay vào, ung dung rơi trên giá sách, ta kiễng chân phủi đi, rồi nhặt một quyển “Tuyển tập truyện ngụ ngôn” lên.

Tùy ý lật xem, thấy có một tờ được gấp lại, ta tò mò ngồi trên giường nhỏ đọc.

Cố sự đại khái kể về một thư sinh vào kinh thi cử, trên đường đi qua một miếu Quan Âm, bèn muốn vào bái lạy, nào ngờ sau khi vào thì thấy Quan Âm cũng đang quỳ trước tượng đá.

Thư sinh kinh hãi: “Tại sao người lại quỳ lạy chính mình?”

Quan Âm mỉm cười: “Bởi vì ta cũng gặp khó khăn, cầu người không bằng cầu mình.”

Ta lặp lại ý nghĩa của cố sự này, suy nghĩ dần sáng tỏ, tựa như sương mù tan đi, mặt trời ló dạng, chiếu sáng khắp thung lũng.

Cầu người không bằng cầu mình… Thì ra là thế…

Thật ra mẹ nhỏ cũng không sai, chỉ là hoàn cảnh khác nhau tạo ra cách sinh tồn khác nhau mà thôi.

Chờ ta hoàn hồn, phát hiện Triệu Sở Hoài đã đứng ở cửa từ lúc nào.

Một thân áo xanh, mái tóc đen theo bước chân khẽ động, như liễu rủ trong gió.

Thừa dịp ta chưa hoàn hồn, chàng lại lấy thêm mấy quyển trên giá sách, đưa tới trước mặt ta: “Những câu chuyện xưa trong này đều rất thú vị, nàng lấy mà đọc, gặp điều gì không hiểu thì đến hỏi ta.”

Ta sững sờ nhìn chàng: “Triệu Sở Hoài, thiếp có gì có thể báo đáp cho chàng?”

Triệu Sở Hoài hơi nhướng mày, liếc nhìn ta, thản nhiên nói: “Để ta bớt tốn sức chút, đ.á.n.h nàng ít vài cây.”

Ta bị chàng làm cho nghẹn lời, đành ngượng ngùng im lặng.

Sau bữa tối, đại phu nhân bảo ta qua nói chuyện phiếm, ta biết ý của bà ta không nằm trên lời nói, nên trong lúc trò chuyện, ta hết sức giữ lễ.

Đại phu nhân hơi bất đắc dĩ: “Con ấy, đã vào cửa nửa năm, vẫn khách sáo với ta như vậy.”

Dư quang thoáng thấy vết sẹo trên tay ta, bà ta xót xa thở dài: “Thanh Huy cũng thật là, ra tay chẳng biết nặng nhẹ, không biết thương hoa tiếc ngọc! Khổ thân con, đi theo nó đúng là nghiệp chướng…”

Ta mỉm cười rụt tay lại: “Mẫu thân, tuy tướng công kiệm lời, nhưng Điền Điền cũng không ngốc, biết chàng thật lòng đối đãi với con, bởi vậy dù bây giờ chịu phạt, sau này ắt có ngày ngọt ngào.”

Vẻ mặt đại phu nhân cứng đờ, cười gượng gạo: “Tuổi ta đã cao, thật sự không hiểu nổi các con rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên đường trở về, Triệu Sở Lê muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng: “Tẩu tẩu, bệnh tình của mẫu thân hiện giờ đã chuyển biến tốt đẹp, tẩu còn trẻ tuổi, cần gì phải phí thời gian đi theo đại ca chứ? Dù… Dù sao huynh ấy cũng không phải người tốt lành gì.”

Câu này vừa thốt ra, lòng ta lại dâng lên một nỗi chua xót khó tả: “Tướng công dạy ta lễ nghĩa, đọc sách luyện chữ, với ta mà nói, đó là người tốt.”

Không khí bỗng chốc ngưng đọng.

Ta tò mò ngước mắt lên, thấy Triệu Sở Hoài đang cầm đèn l.ồ.ng, đứng trên hành lang quanh co.

Triệu Sở Lê chột dạ nhìn chàng, rồi lại nhìn ta, cười còn khó coi hơn cả khóc: “Xem ra tẩu tẩu nói không sai, đại ca quả thật rất thương tẩu, còn ở đây chờ.”

Nói xong, nàng ta vội vàng rời đi như chạy trốn.

Ta khẩn trương nhìn Triệu Sở Hoài, nhưng thần sắc chàng vẫn bình tĩnh, bước chân nhẹ nhàng chậm rãi, dường như không nghe thấy gì cả.

Bóng đêm dày đặc, trăng sáng trong trẻo, ánh trăng trong vắt chiếu lên người chàng, tim ta đập rộn ràng, không kìm được mở miệng: “Thanh Huy.”

Triệu Sở Hoài lập tức dừng bước, cúi mắt nhìn qua: “Hửm?”

Ta cười nói: “Không có gì, chỉ là cảm thấy tên của chàng thật êm tai, nhớ quân như trăng tròn, đêm đêm vơi ánh sáng*.”

(*) Hán Việt có nghĩa là “tư quân như mãn nguyệt, dạ dạ giảm thanh huy”.

“Nàng có biết ý nghĩa trong đó không?”

“Ừm, hai chữ “Thanh Huy” có nghĩa là phẩm hạnh cao thượng, thanh liêm ngay thẳng, giống như chàng vậy.”

“Ta… Ta muốn nói là từ trong câu thơ này.”

Giọng chàng nhỏ như tiếng muỗi vo ve, ta nhất thời không nghe rõ, bèn hỏi lại: “Chàng nói gì?”

“Không có gì.”

Triệu Sở Hoài cụp hàng mi dài xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, vành tai lặng lẽ ửng hồng.



Chẳng bao lâu, đích tỷ cũng phải xuất giá, hơn nữa còn gả đến một nơi rất xa.

Trước khi đi, ta ở lại Thẩm gia một đêm, nằm trên giường tâm sự với đích tỷ.

“Điền Điền, thật ra ta rất ghen tị với muội, muội chẳng có mặt nào bằng ta, nhưng lại biết cách làm người khác vui vẻ hơn ta, khiến ta tức giận. Vậy mà sau khi muội đi, thời gian này ta thật sự rất cô đơn.”

“Tỷ tỷ, thật ra ta cũng rất ghen tị với tỷ, mặt nào tỷ cũng tốt hơn ta, ta biết rõ thân phận mình hèn mọn nhưng lại không cam lòng, luôn muốn hơn thua với tỷ khắp nơi… Nên trong khoảng thời gian này, ta cũng rất nhớ tỷ.”

Trong bóng tối truyền đến tiếng cười khẽ của đích tỷ, ngừng một lát, tỷ ấy hỏi: “Muội ở Triệu gia thế nào?”

Trong lòng ta nhẹ nhàng rung động, nghĩ đến nam nhân nói năng thận trọng, lòng như trăng sáng kia, bất chợt dâng lên vài phần ngọt ngào.

“Cũng không tệ lắm, nếu có thể sống như vậy cả đời, là đủ rồi.”

Một lúc lâu sau, đích tỷ thở dài, giọng điệu chẳng rõ xót thương hay vui mừng: “Muội thật sự thay đổi rồi, cũng tốt, chỉ cần muội sống tốt là được.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện