Hôm nay, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng kêu khóc tê tâm liệt phế, ta ngừng b.út, khóe mắt thoáng nhìn cây thước trên bàn, bèn an tĩnh bất động, tiếp tục luyện chữ.
Sau khi luyện chữ xong, thấy ta rất tò mò chuyện xảy ra bên ngoài, Triệu Sở Hoài nhẹ nhàng mở miệng: “Do chi thứ tư náo loạn, tiểu thiếp không nghe lời, tứ thẩm thẩm đang dạy dỗ mà thôi.”
“Là Ngọc Anh sao?”
“Ừm.”
Ngọc Anh là nha hoàn mới mua, vì tướng mạo kiều diễm, được tứ thúc nạp vào phòng, rất thương yêu nàng ta.
“Xem ra tứ thẩm thẩm đúng là tự chuốc khổ.”
Nghe ta nói như vậy, Triệu Sở Hoài giương mắt nhìn: “Nàng nói vậy nghĩa là sao?”
Ta biết chàng không thích quanh co, vì vậy nói ngắn gọn: “Tứ thẩm thẩm vừa già vừa xấu, Ngọc Anh trẻ tuổi xinh đẹp, là nam t.ử thì ai cũng thích người sau. Sau khi tứ thúc biết được, chẳng phải càng chán ghét tứ thẩm thẩm hơn sao?”
Kết quả nghe xong, Triệu Sở Hoài cười như không cười: “Tứ thẩm thẩm đã tìm người môi giới chuẩn bị bán Ngọc Anh đi, tứ thúc không phản đối gì.”
Thấy ta sững sờ, Triệu Sở Hoài tiếp tục nói: “Giả sử nàng là công chúa của triều đại này, có phò mã gia thế hiển hách, nhưng tướng mạo xấu xí, nàng rất ghét, vì vậy nàng tìm ba nam sủng có vẻ ngoài xuất sắc. Hết lần này tới lần khác có nam sủng hành động phách lối, đối nghịch với phò mã khắp nơi, phò mã tức giận, muốn đuổi nam sủng này ra ngoài, nàng sẽ làm thế nào?”
“Làm thế nào bây giờ, dù sao còn…”
Trong nháy mắt ta không còn lời nào để nói.
Triệu Sở Hoài hiểu ý mỉm cười: “Dù sao còn hai nam sủng nữa, đúng không?”
Ta c.ắ.n môi, hơi không phục: “Nhưng đó là bởi vì tính tình của Ngọc Anh kiêu ngạo, nếu như nàng ta biết chịu thua thì cũng không rơi vào kết cục này.”
Triệu Sở Hoài mỉm cười, có chút tự giễu: “Trước khi nàng gả tới đây đã từng cầu xin phụ thân nàng chưa? Có tác dụng gì không?”
Ta á khẩu không trả lời được.
Triệu Sở Hoài cụp mắt xuống, giọng điệu lạnh nhạt: “Bất kể là ai, trước lợi ích đều như nhau.”
Hình như ta nghe hiểu một chút, dứt khoát thử dò xét: “Tướng công, ý chàng nói là đừng mang hy vọng gửi gắm vào người khác, đúng không?”
Dường như chàng rất hài lòng với câu trả lời của ta, cười nhẹ một tiếng.
Cho dù đã hiểu rõ ý của chàng, nhưng ta vẫn không thể chấp nhận được, bởi vì điều này hoàn toàn khác với những gì mẹ nhỏ dạy ta.
“Chẳng lẽ cũng… Cũng bao gồm cả mẫu thân sao?”
Triệu Sở Hoài lộ vẻ phiền muộn, rũ mắt xuống: “Phải.”
Ta đã hiểu.
Triệu Sở Hoài không phải người bụng dạ hẹp hòi, chàng không chào đón đại phu nhân đến vậy, nhất định là vì hận bà ta thấu xương, thù sâu như biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ, đại phu nhân Khương thị là kẻ chủ mưu tung tin đồn về bệnh kín ra ngoài.
Trạch đấu mà ta từng nghĩ, cũng chỉ là chuyện thê thiếp tranh sủng, ghen ghét tầm thường, nào ngờ lại âm hiểm ác độc đến vậy, lòng dạ thật độc ác.
Thiên hạ đồn rằng, thương nhân vì lợi mà hợp, cũng vì lợi mà tan.
Với Triệu lão gia, trưởng t.ử bất tài thì vẫn còn thứ t.ử, hà cớ gì phải vì một quân cờ vô dụng mà đ.á.n.h mất cả ván cờ? Tuy nói vậy, nhưng nghĩ đến vẻ mặt tự giễu của Triệu Sở Hoài, ta không đành lòng: “Tướng công, thật ra gả cho chàng cũng tốt, không tệ như thiếp nghĩ, đây là lời thật lòng.”
Triệu Sở Hoài nghe xong, lông mi khẽ run, cúi đầu đáp: “Ừm.”
Ngày sinh nhật, chàng tặng ta một bộ váy mới xinh đẹp, ta lập tức mừng rỡ: “Đa tạ tướng công, thiếp còn sợ chàng sẽ tặng thiếp giấy b.út cơ đấy.”
Khóe môi Triệu Sở Hoài khẽ nhếch lên: “Sinh nhật của nàng, đương nhiên phải tặng nàng thứ nàng thích.”
Ta cầm váy mới, yêu thích không rời tay, ngẩng đầu nhìn chàng: “Tướng công thích gì?”
Triệu Sở Hoài thu lại nụ cười: “Không có.”
Thấy bộ dạng thần tiên vô d.ụ.c vô cầu của chàng, ta sợ chạm vào nỗi đau trong lòng chàng, không dám nhiều lời.
Cho đến khi vào phòng thay y phục xong, ta mới đi ra hỏi: “Đẹp không?”
Ánh mắt mang theo ý cười như có như không, Triệu Sở Hoài gật đầu: “Đẹp.”
Đây là lần đầu tiên ta thấy chàng như vậy!
Ôn hòa nhẹ nhàng, thanh nhã thoát tục.
Hoàng hôn buông xuống, gió nhẹ lùa qua cửa sổ, lay động lá thông xào xạc, mỗi tiếng động như gõ vào tim ta, tạo nên từng đợt sóng gợn.
Tuy thân hình Triệu Sở Hoài gầy yếu, nhưng sức lực không nhỏ, từng roi giáng xuống tay khiến ta đau đến bật khóc, mặc cho nước mắt rơi lã chã.
Bất tri bất giác, lòng bàn tay đã m.á.u thịt lẫn lộn, vết thương cũ chưa lành, đã có thêm vết thương mới, bàn tay vốn trắng nõn như ngọc giờ đây vô cùng thê t.h.ả.m, ta c.ắ.n răng chịu ba cây.
Nhưng cây thứ tư chưa hạ xuống, hai mắt ta đã đẫm lệ, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Chàng muốn đ.á.n.h thì nhanh lên, đừng hành hạ thiếp như vậy!”
Triệu Sở Hoài thu thước về, lấy t.h.u.ố.c mỡ trong hộp ra, bảo nha hoàn bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Ta lắc đầu, vẻ mặt hờn dỗi: “Còn thiếu hai cây nữa! Thay vì để sau này chàng đ.á.n.h bù thêm, chi bằng giải quyết cho xong.”
“Số còn lại miễn đ.á.n.h, hết hiệu lực.”
Ta ngơ ngác, không hiểu trong hồ lô của chàng đang bán thứ gì.
Chỉ thấy chàng quay đầu nhìn ta, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu vào mặt chàng, nhu hòa đến mức gần như hư ảo, lời nói cũng như lạc vào sương mù.
“Phạm lỗi thì phải chịu phạt, nếu cứ mãi cầu xin tha thứ, sẽ chỉ hại chính mình, nàng đã hiểu rõ đạo lý này, vậy ta không đ.á.n.h nữa. Nhưng nếu lần sau vẫn tính sai sổ sách, ta sẽ không nương tay.”
Sau khi luyện chữ xong, thấy ta rất tò mò chuyện xảy ra bên ngoài, Triệu Sở Hoài nhẹ nhàng mở miệng: “Do chi thứ tư náo loạn, tiểu thiếp không nghe lời, tứ thẩm thẩm đang dạy dỗ mà thôi.”
“Là Ngọc Anh sao?”
“Ừm.”
Ngọc Anh là nha hoàn mới mua, vì tướng mạo kiều diễm, được tứ thúc nạp vào phòng, rất thương yêu nàng ta.
“Xem ra tứ thẩm thẩm đúng là tự chuốc khổ.”
Nghe ta nói như vậy, Triệu Sở Hoài giương mắt nhìn: “Nàng nói vậy nghĩa là sao?”
Ta biết chàng không thích quanh co, vì vậy nói ngắn gọn: “Tứ thẩm thẩm vừa già vừa xấu, Ngọc Anh trẻ tuổi xinh đẹp, là nam t.ử thì ai cũng thích người sau. Sau khi tứ thúc biết được, chẳng phải càng chán ghét tứ thẩm thẩm hơn sao?”
Kết quả nghe xong, Triệu Sở Hoài cười như không cười: “Tứ thẩm thẩm đã tìm người môi giới chuẩn bị bán Ngọc Anh đi, tứ thúc không phản đối gì.”
Thấy ta sững sờ, Triệu Sở Hoài tiếp tục nói: “Giả sử nàng là công chúa của triều đại này, có phò mã gia thế hiển hách, nhưng tướng mạo xấu xí, nàng rất ghét, vì vậy nàng tìm ba nam sủng có vẻ ngoài xuất sắc. Hết lần này tới lần khác có nam sủng hành động phách lối, đối nghịch với phò mã khắp nơi, phò mã tức giận, muốn đuổi nam sủng này ra ngoài, nàng sẽ làm thế nào?”
“Làm thế nào bây giờ, dù sao còn…”
Trong nháy mắt ta không còn lời nào để nói.
Triệu Sở Hoài hiểu ý mỉm cười: “Dù sao còn hai nam sủng nữa, đúng không?”
Ta c.ắ.n môi, hơi không phục: “Nhưng đó là bởi vì tính tình của Ngọc Anh kiêu ngạo, nếu như nàng ta biết chịu thua thì cũng không rơi vào kết cục này.”
Triệu Sở Hoài mỉm cười, có chút tự giễu: “Trước khi nàng gả tới đây đã từng cầu xin phụ thân nàng chưa? Có tác dụng gì không?”
Ta á khẩu không trả lời được.
Triệu Sở Hoài cụp mắt xuống, giọng điệu lạnh nhạt: “Bất kể là ai, trước lợi ích đều như nhau.”
Hình như ta nghe hiểu một chút, dứt khoát thử dò xét: “Tướng công, ý chàng nói là đừng mang hy vọng gửi gắm vào người khác, đúng không?”
Dường như chàng rất hài lòng với câu trả lời của ta, cười nhẹ một tiếng.
Cho dù đã hiểu rõ ý của chàng, nhưng ta vẫn không thể chấp nhận được, bởi vì điều này hoàn toàn khác với những gì mẹ nhỏ dạy ta.
“Chẳng lẽ cũng… Cũng bao gồm cả mẫu thân sao?”
Triệu Sở Hoài lộ vẻ phiền muộn, rũ mắt xuống: “Phải.”
Ta đã hiểu.
Triệu Sở Hoài không phải người bụng dạ hẹp hòi, chàng không chào đón đại phu nhân đến vậy, nhất định là vì hận bà ta thấu xương, thù sâu như biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ, đại phu nhân Khương thị là kẻ chủ mưu tung tin đồn về bệnh kín ra ngoài.
Trạch đấu mà ta từng nghĩ, cũng chỉ là chuyện thê thiếp tranh sủng, ghen ghét tầm thường, nào ngờ lại âm hiểm ác độc đến vậy, lòng dạ thật độc ác.
Thiên hạ đồn rằng, thương nhân vì lợi mà hợp, cũng vì lợi mà tan.
Với Triệu lão gia, trưởng t.ử bất tài thì vẫn còn thứ t.ử, hà cớ gì phải vì một quân cờ vô dụng mà đ.á.n.h mất cả ván cờ? Tuy nói vậy, nhưng nghĩ đến vẻ mặt tự giễu của Triệu Sở Hoài, ta không đành lòng: “Tướng công, thật ra gả cho chàng cũng tốt, không tệ như thiếp nghĩ, đây là lời thật lòng.”
Triệu Sở Hoài nghe xong, lông mi khẽ run, cúi đầu đáp: “Ừm.”
Ngày sinh nhật, chàng tặng ta một bộ váy mới xinh đẹp, ta lập tức mừng rỡ: “Đa tạ tướng công, thiếp còn sợ chàng sẽ tặng thiếp giấy b.út cơ đấy.”
Khóe môi Triệu Sở Hoài khẽ nhếch lên: “Sinh nhật của nàng, đương nhiên phải tặng nàng thứ nàng thích.”
Ta cầm váy mới, yêu thích không rời tay, ngẩng đầu nhìn chàng: “Tướng công thích gì?”
Triệu Sở Hoài thu lại nụ cười: “Không có.”
Thấy bộ dạng thần tiên vô d.ụ.c vô cầu của chàng, ta sợ chạm vào nỗi đau trong lòng chàng, không dám nhiều lời.
Cho đến khi vào phòng thay y phục xong, ta mới đi ra hỏi: “Đẹp không?”
Ánh mắt mang theo ý cười như có như không, Triệu Sở Hoài gật đầu: “Đẹp.”
Đây là lần đầu tiên ta thấy chàng như vậy!
Ôn hòa nhẹ nhàng, thanh nhã thoát tục.
Hoàng hôn buông xuống, gió nhẹ lùa qua cửa sổ, lay động lá thông xào xạc, mỗi tiếng động như gõ vào tim ta, tạo nên từng đợt sóng gợn.
Tuy thân hình Triệu Sở Hoài gầy yếu, nhưng sức lực không nhỏ, từng roi giáng xuống tay khiến ta đau đến bật khóc, mặc cho nước mắt rơi lã chã.
Bất tri bất giác, lòng bàn tay đã m.á.u thịt lẫn lộn, vết thương cũ chưa lành, đã có thêm vết thương mới, bàn tay vốn trắng nõn như ngọc giờ đây vô cùng thê t.h.ả.m, ta c.ắ.n răng chịu ba cây.
Nhưng cây thứ tư chưa hạ xuống, hai mắt ta đã đẫm lệ, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Chàng muốn đ.á.n.h thì nhanh lên, đừng hành hạ thiếp như vậy!”
Triệu Sở Hoài thu thước về, lấy t.h.u.ố.c mỡ trong hộp ra, bảo nha hoàn bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Ta lắc đầu, vẻ mặt hờn dỗi: “Còn thiếu hai cây nữa! Thay vì để sau này chàng đ.á.n.h bù thêm, chi bằng giải quyết cho xong.”
“Số còn lại miễn đ.á.n.h, hết hiệu lực.”
Ta ngơ ngác, không hiểu trong hồ lô của chàng đang bán thứ gì.
Chỉ thấy chàng quay đầu nhìn ta, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu vào mặt chàng, nhu hòa đến mức gần như hư ảo, lời nói cũng như lạc vào sương mù.
“Phạm lỗi thì phải chịu phạt, nếu cứ mãi cầu xin tha thứ, sẽ chỉ hại chính mình, nàng đã hiểu rõ đạo lý này, vậy ta không đ.á.n.h nữa. Nhưng nếu lần sau vẫn tính sai sổ sách, ta sẽ không nương tay.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









