Ta cau mày, há miệng ra nhưng chẳng biết nói gì, đứng đờ tại chỗ.

Triệu Sở Hoài khẽ thở dài, nhìn sang ta: “Ngoài việc đó ra, nàng còn chuyện gì khác nữa không?”

Ta hơi nhụt chí nói: “Ta muốn dạo hội Lâm Viên, thuận tiện mua thêm hai bộ xiêm y mới.”

“Được.”

Chàng đồng ý rất thoải mái, lập tức phân phó gã sai vặt mang túi bạc tới.



Mấy ngày nay bệnh tình của đại phu nhân có chuyển biến tốt đẹp, bà ta gọi ta đến trước mặt, cẩn thận đ.á.n.h giá một phen, vui vẻ nói: “Đúng là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, ây… Chỉ vì bà già như ta, uất ức cho con rồi.”

Đại phu nhân không phải mẹ ruột của Triệu Sở Hoài, mà là vợ kế của Triệu lão gia.

Dưới gối có một trai một gái, con trai tên Triệu Sở Nhuy, mười ba tuổi, con gái tên Triệu Sở Lê, bằng tuổi với ta.

Đại phu nhân sợ ta buồn chán, thường xuyên gọi ta qua nói chuyện phiếm.

Bởi vậy mà Triệu Sở Hoài còn chủ động tìm tới cửa, khuyên ta ít lui tới với đại phu nhân.

Thấy vẻ mặt ta vẫn mê mang, Triệu Sở Hoài không giấu nữa: “Thẩm cô nương, ta không phải con ruột của Khương thị, bà ta lôi kéo nàng như vậy, nàng không cảm thấy chuyện này có gì khác thường sao?”

Vừa dứt lời, ta mới phục hồi tinh thần lại: “Đương nhiên thiếp biết, hiện tại mọi chuyện trong nhà do nhị tiểu thư lo liệu, nhưng sớm muộn gì nàng ta cũng phải xuất giá. Nếu đại phu nhân thật lòng đối đãi với thiếp, sẽ dạy thiếp cách làm chủ gia đình, kiểm tra sổ sách ra sao, mà không phải nói chuyện phiếm suông, nghe hát hí khúc.”

Ánh mắt Triệu Sở Hoài lộ ra vẻ kinh ngạc, nhíu mày: “Tiếp tục.”

Lời kế tiếp, ta vốn không dám nói, nhưng nhìn điệu bộ này của Triệu Sở Hoài, dường như chàng đã đoán được suy nghĩ trong lòng ta, giấu cũng không giấu được.

Ta chỉ đành cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Chàng không thể sinh con, sản nghiệp Triệu gia sớm hay muộn cũng phải giao cho nhị công t.ử, đợi hắn thành hôn, sự vụ trong nhà cũng sẽ giao cho nhị thiếu phu nhân. Còn thiếp, không hề có uy h.i.ế.p, đại phu nhân chỉ lợi dụng thiếp lấy cái danh mẹ chồng tốt.”

Sau khi trầm mặc một lát, trên đỉnh đầu ta truyền đến một tiếng cười khẽ: “Coi như cũng được, không ngốc.”

Bị chàng cười như vậy, dây thần kinh vốn căng thẳng của ta cũng thả lỏng hơn nhiều: “Nhưng tướng công à, thời gian qua ở đây thiếp thật sự thấy rất nhàm chán, nếu có ai đó nói chuyện cùng thì sẽ dễ chịu hơn đó.”

Triệu Sở Hoài rũ mắt xuống: “Lúc ở Thẩm gia nàng thường làm gì?”

A… Làm gì hả? Chọn váy đẹp, nghiên cứu kiểu tóc thịnh hành, cãi nhau tới đỏ mặt với đích tỷ, nghĩ cách dỗ dành phụ thân vui vẻ.

Nếu ngày sau gả cho người khác, cũng một lòng một dạ với lang quân, giành sự yêu thương, tránh bị hồ ly tinh khác dụ dỗ chạy mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng bây giờ, sở học suốt đời của ta đều trở nên vô dụng, không dùng được.

Thấy ta trầm mặc, Triệu Sở Hoài hơi chần chờ nói: “Nếu nàng thấy nhàm chán, có thể đến thư phòng tìm ta.”

Ta ngơ ngác: “Tìm chàng làm gì?”

“Khương thị không dạy nàng thì ta dạy.”

Ta vội vàng từ chối: “Thôi bỏ đi, những kiến thức này thiếp đã bắt đầu tiếp xúc từ khi còn bé rồi. Không phải cứ học một hai hôm là được. Huống hồ hai tháng sau, thiếp đã mười bảy tuổi, chờ học xong thì thành lão cô nương rồi.”

Triệu Sở Hoài nghe vậy, vẻ mặt bình tĩnh: “Dù nàng không học, cũng sẽ thành lão cô nương thôi, còn là một lão cô nương không biết gì hết.”



Hôm sau ở thư phòng, Triệu Sở Hoài bắt đầu dạy ta ghi sổ.

Dáng người chàng thon dài, lúc cúi người xuống, ta bỗng ngửi thấy mùi hương thanh mát thoang thoảng, mang đến cảm thoải mái trong cái nắng ch.ói chang.

“Thẩm cô nương, nàng biết ghi sổ, biết kiểm tra sổ sách, sau này sẽ không bị người ta lừa. Ở phủ không thể bì được với cửa hàng trang sức, số tiền tuy nhỏ, nhưng có nhiều dạng khác nhau, ví dụ như ăn, mặc, ở, đi lại, bệnh tật t.h.u.ố.c thang, ngân lượng hằng tháng của người hầu và các phòng vân vân.”

“Ngoài khoản chung, còn có các khoản nhỏ của từng viện, sau khi nàng học xong, sổ sách của viện này sẽ giao lại cho nàng.”

Ta vừa ngạc nhiên vừa vui mừng vì sự tín nhiệm này, nhưng lại sợ làm hỏng việc khiến chàng mất mặt, chỉ có thể chấp b.út nghiêm túc lắng nghe từng chi tiết chàng nói.

Nhưng khi ta viết chưa được mấy chữ, thì Triệu Sở Hoài trầm mặc.

Ta khó hiểu: “Có phải thiếp viết sai không?”

Chàng lắc đầu, khẽ cười: “Ai cũng nói nét chữ nết người, hóa ra cũng có ngoại lệ.”

Ta ngẫm một hồi lâu, mới hiểu được chàng đang mỉa mai chữ ta xấu!

Nhưng nghĩ lại, tâm trạng của ta sáng sủa hơn rất nhiều, dứt khoát trêu ghẹo chàng: “Vậy tức là chàng thừa nhận thiếp xinh đẹp?”

Triệu Sở Hoài mím môi, giữa hai đầu lông mày lộ ra mấy phần không vui.

“Được rồi được rồi.” Xem như ta thua: “Tướng công, chàng cũng biết xuất thân của thiếp, không phải là thiên kim thế gia, cũng không phải là đích nữ đại hộ, chúng ta cứ từ từ, vừa ghi sổ vừa luyện chữ không mất nhiều thời gian.”

Ai ngờ sau khi ta nói như vậy, sắc mặt Triệu Sở Hoài hơi hòa hoãn vài phần.

Đừng thấy bình thường tính cách chàng lạnh lùng, hay thay đổi thất thường, nhưng khi dạy ta lại rất khoan dung, có vài chỗ đã nói qua hai lần, ta vẫn không nhớ, chàng cũng không giận, nhẫn nại lặp lại.

Mãi đến lần thứ tư, Triệu Sở Hoài mới rút một cây thước ra, chớp mắt đã trở mặt, giọng điệu nghiêm túc: “Một chuyện không thể quá ba lần, đưa tay ra.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện