1.

Từ khi mẹ nhỏ bệnh c.h.ế.t, mỗi lần phạm lỗi, ta luôn khóc lóc bảo mình trẻ người non dạ, nếu mẹ nhỏ còn tại thế, cũng không muốn nhìn thấy nữ nhi bị phạt.

Phụ thân nghe xong, đành thở dài bỏ qua, có khi còn cho ta vài lượng bạc, đi mua son phấn mình thích.

Đích tỷ rất ghét điều này: “Thẩm Điền Điền, ngoài chuyện giả vờ đáng thương yếu đuối, muội không thể học được thứ gì khác sao?”

Học thứ gì? Dù sao mẹ nhỏ nói nam t.ử ai cũng thích thế này, bây giờ trong nhà có phụ thân làm chỗ dựa, sau này lập gia đình có lang quân yêu thương, vậy là đủ rồi.

Đến khi phụ thân vì chút lợi ích của thương nhân, không tiếc gả ta cho Triệu Sở Hoài, một người tàn phế không thể sinh con.

Ngày xuất giá, đích tỷ tự mình chải tóc tô mày cho ta, còn lén lút nhét cho ta một xấp ngân phiếu, giọng nói hơi run rẩy: “Điền Điền, người ta nói có tiền có thể sai khiến ma quỷ, muội giữ lấy mà phòng thân, không được mua son phấn lung tung.”

Khoảnh khắc khăn voan phủ xuống, ta nhìn thấy đích tỷ xưa nay kiêu ngạo lại đỏ hoe mắt.

Đêm tân hôn, vào lúc Triệu Sở Hoài vén khăn voan đỏ của ta lên, ta vừa ngẩng đầu, hô hấp hơi nghẹn lại.

Thật sự là một nam t.ử tuấn mỹ như ngọc, mắt như đầm nước, lông mi như quạ, nhưng vẻ mặt quá lạnh nhạt, lộ ra chút hờ hững.

Triệu Sở Hoài tiện tay đặt khăn voan sang một bên, giọng điệu xa cách: “Thẩm cô nương mệt mỏi cả ngày, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Ta rất khó hiểu: “Còn chàng thì sao?”

Triệu Sở Hoài rũ mắt: “Ta ngủ ở thư phòng.”

Ta không khỏi nhớ tới lời của mẹ nhỏ nói, dù thân thể Triệu Sở Hoài có tàn phế, nhưng chung quy vẫn là một nam t.ử, nếu có thể vững vàng nắm giữ trái tim chàng, ngày sau ở Triệu gia cũng có người che chở.

Vì vậy ta lấy can đảm, kéo tay áo Triệu Sở Hoài: “Tướng công tri kỷ như vậy, sao thiếp nỡ để chàng ngủ ở thư phòng? Huống hồ… Nếu thiếp đã gả cho chàng, thì là người của chàng rồi.”

Thấy Triệu Sở Hoài hơi nhíu mày, ta cười nhìn chàng: “Có thể có một người biết lạnh biết nóng bầu bạn cả đời, đã là điều tốt nhất, những chuyện còn lại thiếp không bận tâm.”

Triệu Sở Hoài nhìn ta với vẻ đầy ẩn ý, lập tức rút tay áo ra, sắc mặt lạnh lùng: “Thẩm cô nương không cần lo lắng, chỉ cần nàng an phận thủ thường, dù không lấy lòng ta, Triệu gia cũng chẳng ai gây khó dễ cho nàng.”

Ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận.

Sao chàng nói chuyện chẳng có chút tình cảm nào vậy? Cần gì phải đ.â.m chọc khiến ta khó xử như thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng may ở Triệu gia thật sự không có ai làm khó dễ ta, các trưởng bối phần nhiều đồng tình với ta.

Triệu Sở Hoài cũng ở thư phòng cả ngày, gần như không bước chân ra khỏi cửa.

Nửa tháng nhanh ch.óng trôi qua, mặc dù khoảng thời gian đó ta ăn ngon mặc đẹp, nhưng trong căn nhà rộng lớn này, vẫn luôn có chút cô đơn.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta bưng chén canh ngọt tự tay làm, quyết định đi tìm Triệu Sở Hoài.

Chàng không ngờ ta lại đến, hơi giật mình một lát, mới buông sách xuống: “Có chuyện gì?”

Ta cười khẽ: “Không có chuyện gì thì không thể đến tìm chàng sao? Mấy ngày nay học được chút tay nghề từ v.ú Trương, chàng nếm thử xem sao.”

Triệu Sở Hoài cụp mắt, đưa tay đẩy bát canh ngọt kia về phía ta, mặt không đổi sắc nói: “Đa tạ Thẩm cô nương, nhưng ta không thích ngọt, càng không thích bị quấy rầy, nếu không có việc gì quan trọng, xin mời về cho.”

Ta thầm nén giận trong lòng, cái quỷ gì vậy, đ.á.n.h kẻ chạy đi chứ có ai đ.á.n.h người chạy lại đâu!

Nhưng dù sao ta có việc muốn xin chàng, chỉ có thể kiên trì nói tiếp: “Tướng công, nghe nói chùa Nam Ẩn rất linh, thiếp muốn đi cầu phúc cho mẫu thân.”

Đương nhiên, chủ yếu nhất là muốn đi dạo ở hội Lâm Viên gần đó.

Triệu Sở Hoài ngẩng đầu nhìn ta, không nhịn được cười: “Thật sao?”

Chẳng hiểu sao, nụ cười này của chàng khiến sống lưng ta lạnh toát.

Thấy ta sững sờ gật đầu, nụ cười của Triệu Sở Hoài càng tươi tắn hơn: “Hiếm khi nàng có lòng hiếu thảo như thế, vậy thì, nàng ăn chay một tháng, tâm thành thì linh, có ý nghĩa hơn đi chùa cầu phúc nhiều.”

Ta trợn tròn mắt, sao chàng có thể như vậy chứ!

Nhưng đã nói đến nước này rồi, ta đành chịu khổ ăn chay năm ngày. Đến ngày thứ sáu, ta thực sự không chịu nổi nữa, mới mặt dày mày dạn hỏi nha hoàn có thể ăn chút đồ mặn không.

Kết quả nha hoàn ngớ người, sau đó mỉm cười: “Dạ được.”

Ta không ngờ nàng ấy lại đồng ý thoải mái như vậy, lập tức tháo khuyên tai nhét vào tay nàng ấy, đồng thời nhỏ giọng nhắc nhở: “Nhớ đừng nói cho đại thiếu gia đấy nhé.”

Ai ngờ nha hoàn lại cười: “Thiếu phu nhân, sao có thể để người ăn chay một tháng chứ! Đại thiếu gia đã phân phó từ trước, nếu người mở miệng, cứ bưng lên là được.”

Ta không nói nên lời, cảm giác bị người khác đùa bỡn xoay vòng vòng, nhưng hết lần này tới lần khác lại tự chuốc lấy cực khổ, đành phải để cục tức nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cực kỳ uất ức.

Sau khi ăn cơm trưa xong, ta đi thẳng tới thư phòng, vừa thẹn vừa giận nói: “Tướng công, nếu chàng không thích người khác quanh co lòng vòng thì cứ nói thẳng là được, cần gì phải vòng vo đùa giỡn thiếp?”

Nhưng Triệu Sở Hoài vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi ngược lại: “Thẩm cô nương, là nàng muốn cầu phúc cho Khương thị, không kiên trì nổi thì lại đổ lên đầu ta à?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện