Tống Đàm đang ở ngay ban công tầng hai, nghe vậy không khỏi tò mò:

“Dương Chính Tâm, chị ở gần thế này, sao em không gọi chị?”

Dương Chính Tâm bám vào lan can thò đầu nhìn lên, lúc này như thể nhẫn nhịn chịu thiệt mà nói:

“Chị ơi, chị chụp cũng không phải là không được…”

Tống Đàm vừa tức vừa buồn cười:

“Ủa, oan ức cho em vậy hả?”

Dương Chính Tâm sao lại không oan ức chứ:

“Chị ơi, ảnh vòng bạn bè của chị em xem hết rồi, vườn hoa đẹp thế mà chị cứ dí thẳng ống kính chụp to đùng, chẳng có tí bố cục nào.”

“Chị nhìn ảnh của anh Lục đi, anh ấy chỉ là không cầm máy ảnh thôi…”

“Hửm?”

Lục Xuyên đang đáp lời gọi đi lên cầu thang, lúc này không nhịn được cười chen vào:

“Có một phần ảnh có bố cục và ánh sáng, đúng là anh dùng máy ảnh chụp, giờ cần anh cầm máy không?”

Thao Dang

“Không cần!” Dương Chính Tâm xua tay:

“Dùng điện thoại là được rồi, em cũng muốn đăng vòng bạn bè. Anh Lục đợi chút nhé, để em chụp mấy bông hoa này cận cảnh trước đã.”

Đừng nhìn cậu ta ngoài miệng chê kỹ thuật của Tống Đàm, thực ra tự mình chụp hoa cũng chỉ biết dí sát hoa mà chụp. Lúc này Lục Xuyên nhìn giỏ hoa một chút, rồi lại nhìn Trần Trì:

“Sao em lại nghĩ đến chuyện tặng giỏ hoa? Là tự em nghĩ ra việc hái hoa à?”

Trần Trì ngơ ngác gật đầu:

“Trên tivi mọi người đều tặng hoa, Kiều Kiều nói anh Lục cũng từng tặng hoa cho chị, chị rất vui, em cũng rất thích hoa.”

Cho nên trong lòng cậu ta đã hình thành một phép suy luận: tặng hoa = vui vẻ.

Lục Xuyên cẩn thận quan sát chiếc giỏ hoa đang bị Dương Chính Tâm vây quanh chụp tới chụp lui. Chiếc giỏ liễu non nớt, lá liễu dài đã bị tuốt sạch, trong giỏ có vài bông hoa cánh bướm, còn gọi là hoa cosmo, loại hồng trắng hai màu phổ biến ở nông thôn hiện giờ.

Những mầm cỏ trắng đã già, lông tơ mềm mềm, theo gió lay động, không còn ăn được nữa, được những thân lá xanh mướt làm nền, vừa mềm mại lại vừa mang dã thú.

Nhìn thêm mấy bông bồ công anh màu vàng điểm xuyết bên trong, nhựa trắng trên c.uống bồ công anh đã dính lên lá xanh của hoa Veronica, nhưng vì cả cụm được đặt nghiêng sát vào một chiếc bình miệng hẹp, cao thấp đan xen, cho nên dù trên đường chạy tới có rơi mất vài bông, vẻ đẹp tổng thể vẫn không hề suy giảm.

Lục Xuyên gật đầu khen:

“Bình hoa này cắm rất đẹp, Trần Trì, em phối màu rất giỏi, mấy bức vẽ bằng sáp dầu trước đó vẽ xong chưa?”

“Chưa ạ!”

Đồ đẹp như vậy, Trần Trì sao nỡ vẽ cho hết? Trên mạng, mấy hướng dẫn người ta toàn cắt cả khối lớn để dùng, cậu ta thì không nỡ, chỉ bẻ một đoạn cành liễu chấm màu rồi quệt quệt lên giấy.

Màu như vậy tự nhiên không phủ kín, nhìn cũng mờ mờ, lộ nhiều khoảng trắng. Nhưng được Lục Xuyên nói vậy, ngay cả Dương Chính Tâm cũng nghiêm túc nhìn bình hoa trước mắt.

Dù cậu ta cũng chẳng có thẩm mỹ gì cao siêu, nhưng ít nhất năm nào cũng phải đi tiệm hoa chọn hoa cho mẹ. Lúc này nhìn đám hoa dại phối màu cực kỳ hài hòa ấy, cũng không khỏi vui lên:

“Trần Trì, nghe nói mỗi người đều có một điểm đặc biệt rất giỏi! Điểm đặc biệt của anh, ngoài việc khỏe ra, giờ lại thêm một cái nữa là biết phối màu! Anh giỏi thật đó!”

Trần Trì chớp chớp mắt. Phối màu giỏi hình như cũng chẳng biết dùng vào việc gì, nhưng cậu ta có tới hai điểm giỏi lận!

Ba chàng trai trẻ tụ lại một chỗ, lại là một ngày vui vẻ trọn vẹn.

Tống Đàm tò mò hỏi Lục Xuyên:

“Hồi đi học, anh có những người bạn kiểu đ.á.n.h đùa ồn ào như vậy không?”

Lục Xuyên nghĩ một chút:

“Có chứ. Nhưng hồi đó anh theo mẹ lên thủ đô, mẹ làm việc ở đâu thì anh phải đi học ở gần đó, nên bạn bè đều không giữ được lâu.”

Có thể liên tục nhận anh chuyển trường, đương nhiên cũng chẳng phải trường tốt gì. Lúc đầu vẫn có không ít bạn bè nhiệt tình bẩm sinh, nhưng theo thời gian trôi qua, anh đổi chỗ hết lần này tới lần khác, con người cũng ngày càng trầm lặng. Đến c.uối cùng, bốn năm đại học trôi qua, thực ra cũng chẳng tích lũy được mấy tình bạn thật sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Anh có thấy tiếc không?” Tống Đàm có chút tò mò. “Vì hình như em cũng vậy.”

Lục Xuyên cười lên:

“Con nhà nghèo trong đầu chỉ có sinh tồn. Tình bạn của người khác là ăn uống, xem phim, tụ tập; còn bọn anh thì nghĩ xem kiếm tiền thế nào, rồi tiết kiệm ra sao…”

Vừa nghèo vừa có lòng tự trọng, lại càng khó chấp nhận lòng tốt của người khác, bởi vì không trả nổi thứ có giá trị tương đương.

Nhưng cũng chẳng có gì phải tiếc. Mỗi người có một c.uộc đời khác nhau, đâu lẽ người ta phải thu hoạch được một tình bạn hay tình yêu chân thành trong trường học thì mình cũng phải làm theo? Tống Đàm cười:

“Thảo nào hai chúng ta ở bên nhau được, hóa ra tư tưởng cũng thật sự rất hợp!”

Cô đã không còn nhớ rõ bao nhiêu chuyện của giới tu tiên nữa, nhưng nếu có những tình nghĩa đáng để ghi nhớ, thì cũng không nên quên sạch như vậy. Nói cho cùng, con đường tu hành của người khác là trở thành cường giả, còn cô từ đầu đến c.uối chỉ muốn sống cho tốt.

Lục Xuyên cũng cười:

“Còn em thì sao? Hồi đi học có bị bắt nạt không? Năm ngoái chẳng phải nghe nói Tết có họp lớp à? Sao em không đi?”

Tống Đàm nghĩ bụng: muốn nhớ tới bọn họ còn phải lục lọi ký ức rất vất vả, có công đó chi bằng ở nhà nằm dài lướt điện thoại cho sướng!

Thế là chỉ trả lời đơn giản:

“Không có bạn thân đặc biệt.”

Đang nói thì điện thoại bỗng rung lên. Nhìn tin nhắn, hóa ra là Hoắc Tuyết Doanh — người đã lâu không liên lạc.

Dù chỉ là đồng nghiệp, nhưng lại là cô gái mà Tống Đàm tiếp xúc nhiều nhất sau khi tỉnh lại. Sau đó Hoắc Tuyết Doanh còn giúp nhà họ tuyên truyền không tiếc sức, thường xuyên cùng cô than thở về mấy ông chủ kỳ quái…

Tóm lại, Tống Đàm tuy không thể thường xuyên liên lạc, nhưng hễ có hỏi thì cô đều cố gắng trả lời.

Lúc này, những dòng chữ vui vẻ của Hoắc Tuyết Doanh như nhảy ra khỏi màn hình:

“Tống Đàm, bao giờ cậu tới Ninh Thành thế? Tết vừa rồi tôi có bạn trai rồi, anh ấy nói là bạn học đại học với cậu đó!”

“Bao giờ cậu tới vậy? Chúng ta ăn với nhau một bữa nhé. Bạn trai tôi hỏi, nếu tiện thì có gọi thêm mấy bạn học cũ không? Cậu cũng có thể dẫn gia đình theo nữa!”

Nói thật, tụ họp gì đó Tống Đàm hoàn toàn không có hứng thú. Nhưng dẫn gia đình…

“Này.”

Cô nhẹ nhàng dùng vai chạm vào Lục Xuyên:

“Hình như hai chúng ta còn chưa từng ra ngoài chơi riêng với nhau nhỉ?”

“Ừm…”

Lục Xuyên cũng trầm ngâm một lát:

“Nghe nói Chu Dũng Chí — em biết rồi đó, chồng trước của mẹ anh — trước đây thất tình, con cái còn không phải của mình. Sau đó làm ăn thương trường cũng không thuận…”

“Chuẩn bị lật kèo lao vào giới điện ảnh, kết quả dự án còn chưa khởi động đã thành cái hố không đáy…”

Tống Đàm kinh ngạc:

“Anh định tới mỉa mai ông ta dữ dội à?”

Lục Xuyên nhướng mày, vết sẹo đỏ dài ở đuôi lông mày càng thêm sinh động:

“Sao có thể? Anh chỉ tới Ninh Thành liên lạc lại với mấy người bạn từng giúp đỡ, thu dọn nốt hậu sự. Tốt nhất là để ông ta vĩnh viễn không tìm được anh.”

Oa, đúng là ruột gan mè đen! Vừa nhỏ vừa đen! Cô thích!

Lúc này, Tống Đàm cũng không chần chừ, trả lời Hoắc Tuyết Doanh ngay:

“Được thôi, vừa hay mấy ngày này rảnh. Tôi mang đồ ngon tới thăm cậu.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện