Tống Đàm vì món quà mà vắt óc suy nghĩ.
Nói thật, phản ứng đầu tiên của cô là cũng tặng một miếng ngọc đeo cổ.
Trên cổ cô hiện giờ vẫn đang đeo miếng mặt dây hình quả đào xanh lục óng ánh, trong veo như ngọc, do Lục Xuyên tặng. Đeo mấy tháng nay, chất ngọc vốn đã ẩm nhuận như có keo, giờ lại càng như thể bao bọc một vũng nước bên trong.
Không giống loại phỉ thúy thông thường người ta hay nói tới “phát huỳnh quang, phát cương quang”, mà là thật sự giống như ôm trọn một vũng nước. Đó là biểu hiện của linh khí tụ lại bên trong, đeo lâu dài thì đúng là có tác dụng bồi dưỡng cơ thể.
Tặng cho Lục Xuyên một miếng cũng được dưỡng ra như vậy, không phải là không ổn.
Thậm chí, với người nhà cô cũng đã có kế hoạch sẵn.
Nhưng nếu ai cũng có, thì đem thứ đó ra làm quà lại có vẻ không đủ thành ý.
Hơn nữa, với năng lực hiện tại của cô, từ lúc chọn nguyên liệu đến lúc mang hàng về, cũng cần một khoảng thời gian. Mà chỉ còn hơn một tháng, không đủ để cô dưỡng ra được một miếng ngọc đạt tới trạng thái thật sự đặc biệt.
Huống chi, với con mắt của Lục Xuyên, đồ tốn bao nhiêu tiền thì đạt chất lượng ra sao, anh hiểu rõ trong lòng. Giao dịch châu báu xưa nay chỉ nghe nói người mua bị hớ, chứ chưa từng nghe người bán hồ đồ.
Dùng thứ đó để cho qua chuyện, thật sự là quá qua loa.
Cô nghĩ tới nghĩ lui — cổ tịch? Thứ đó kiếp trước cô có rất nhiều, nhưng bây giờ trong phòng chỉ còn tiểu thuyết với sách giáo khoa.
Đồ điện t.ử?
Lục Xuyên là người chưa bao giờ bạc đãi bản thân. Từ ăn uống, mặc, ở, đi lại hằng ngày, đều là trong phạm vi năng lực của anh mà chọn thứ thoải mái và phù hợp nhất.
Tống Đàm nhìn Lục Xuyên lúc này đang tỉa đợt hoa tàn đầu tiên của giàn hoa tuyết xanh, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng.
Dù hơn một tháng cũng hơi gấp, nhưng trong chuyện trồng trọt cô có vài thủ đoạn không tiện nói ra, mà Lục Xuyên thì biết rõ. Có thể làm được!
Cô vội vàng quay về phòng, lên mạng chuẩn bị.
Còn bên này, Trần Trì c.uối cùng cũng chờ tới giờ tan làm.
Bộ hộp mô hình mà Dương Chính Tâm tặng được cậu ta cẩn thận mang vào phòng, bàn còn lau đi lau lại mấy lần. Trần Khê bước vào nhìn thấy, cũng tò mò ngắm nghía một lượt:
“Cái này phải lắp theo bản vẽ đúng không? Có cần anh giúp không?”
Trần Trì lắc đầu dứt khoát:
“Không được không được, em nói với Kiều Kiều rồi, bọn em thi lắp với nhau! Nhưng hai ngày nay chưa lắp, hai ngày nay phải bồi Dương Chính Tâm chơi cùng, bọn em là chủ nhà, phải tiếp đãi cho tốt.”
Trần Khê hơi bất ngờ:
“Giờ em còn biết ‘chủ nhà’ nữa à?”
“Em biết chứ!” Trần Trì đắc ý nói: “Thầy Tần vừa kiểm tra xong bài của em, anh, anh có phải là không xem kỹ bài kiểm tra của em không?”
Thầy Tần cũng không yêu cầu mấy bài kiểm tra này phải có chữ ký phụ huynh gì, nhưng Trần Khê với Trần Trì trước kia không thường xuyên ở bên nhau, giờ vì muốn bồi dưỡng tình cảm, khó tránh việc hỏi han nhiều hơn. Chủ động xem bài của Trần Trì là do chính anh ta đề nghị.
Chỉ là trong những bài kiểm tra đó, phần lớn liên quan đến kiến thức văn, sử và các bài toán tổng hợp. Với một người trưởng thành mà ngay cả đọc đề cũng thấy mệt, kiến thức mỗi ngày đều trôi tuột khỏi đầu, anh ta rất nhanh đã không còn xem kỹ nữa.
Trần Khê buộc phải thừa nhận, bây giờ anh ta đã không còn năng lực đọc văn bản dài.
Tóm lại, thể diện của anh trai không thể mất.
Thế là anh ta hắng giọng:
“Anh đương nhiên là có xem rồi, vừa nãy chỉ là ngạc nhiên em lại nhớ được, nào, em nói cho anh nghe xem nghĩa là gì?”
Trần Trì cũng chưa có năng lực nhìn qua là nhớ, lúc này chỉ có thể lắp bắp nhớ được một phần:
“‘Chủ nhà’, xuất xứ từ thời Xuân Thu trong Tả Truyện, nói về chuyện khi đ.á.n.h trận, nước Trịnh với tư cách là chủ nhân trên con đường phía Đông, tiếp đãi sứ giả nước Tần…”
Trần Khê cũng không biết là đúng hay không.
Đây chính là ảnh hưởng của môi trường sống. Ai cũng biết “đông đạo chủ”(*) là chỉ chủ nhà có trách nhiệm tiếp đãi khách, nhưng xuất xứ và nội dung cụ thể thì lại không mấy người rõ.
Giờ Trần Trì có thể nhớ được chừng đó, đã giỏi hơn anh ta rồi. Dù nghe qua thì cũng nhớ chưa trọn vẹn…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng vì bản thân anh ta cũng không biết rõ, nên chỉ có thể nghiêm túc gật đầu. Đợi Trần Trì hò reo rồi nhanh ch.óng chạy đi xa, anh ta mới vội vàng lôi bài kiểm tra ra, đồng thời nhắn tin cho Tần Quân:
“Thầy Tần, giờ Trần Trì đã học tới kiến thức văn hóa cao sâu như vậy rồi sao?”
Tần Quân có chút ngạc nhiên, hỏi rõ đầu đuôi xong thì không nhịn được bật cười:
“Không đến mức khoa trương như vậy đâu. Chỉ là đôi khi trong sinh hoạt hằng ngày, các em nghe thấy những từ ngữ không hiểu, nếu hỏi tôi trong lớp thì tôi sẽ tiện thể giảng giải và để các em ghi nhớ luôn…”
“Hơn nữa, với Trần Trì và Kiều Kiều mà nói, có thể hiểu được lời người khác nói mới là quan trọng nhất. Anh đừng nghĩ đây là năng lực bẩm sinh. Trên thực tế, nếu anh ra xã hội giao tiếp nhiều năm hơn sẽ phát hiện, rất nhiều người thật ra không có khả năng hiểu lời người khác.”
Thao Dang
Điều này Trần Khê thật sự chưa từng để ý tới!
Thật hay giả vậy?
Tuy nhiên, Trần Trì có được dáng vẻ như bây giờ đều là công lao của thầy Tần, anh ta tuyệt đối không có ý nghi ngờ. Lúc này anh ta hỏi thêm về những sách giáo khoa, tài liệu mà Trần Trì sắp tới cần dùng, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì, đối mặt với giáo viên vẫn luôn có chút áp lực.
Còn Kiều Kiều và Dương Chính Tâm thì chụm đầu lại xem thêm một tập ‘Trung Hoa Tiểu Tử’. Hai đứa trên sân thượng vừa “hừ ha hắc” vừa khoa tay múa chân một hồi, lúc này mới nhìn thấy Trần Trì chạy từ xa lại.
Dương Chính Tâm nằm sấp trên lan can sân thượng, nhìn từ xa:
“Oa, anh ấy còn mang theo hoa nữa! Lãng mạn ghê!”
Kiều Kiều cũng ghé sang:
“Hoa gì thế? Không nhìn rõ.”
Trần Trì cao chân dài, lúc này một mạch chạy như bay tới, chỉ thấy được bó hoa ôm trong n.g.ự.c. Chưa kịp nhìn rõ chi tiết, cậu ta đã “thình thịch thình thịch” chạy lên lầu.
Lúc này, Dương Chính Tâm xoay người lại trên sân thượng, liền thấy Trần Trì đã đưa bó hoa trong n.g.ự.c tới trước mặt.
Mắt cậu ta không to, khuôn mặt hơi vuông, da lại khá ngăm.
Nhưng chỉ riêng sự chân thành và nhiệt tình toát ra từ thần sắc ấy, thì không có gương mặt tuấn tú nào có thể thay thế được.
Lúc này, Trần Trì thở hổn hển, nhưng vẫn đầy hào hứng nói:
“Dương Chính Tâm, tôi không có quà gì khác cho cậu, nên lúc tan làm, tôi đan cho cậu một cái giỏ hoa, trên tivi mọi người đều thích tặng cái này, cậu có thích không?”
Đó là một chiếc giỏ nhỏ tinh xảo, đan bằng cành liễu. Bên trong cắm một nhúm mầm cỏ trắng vừa già, cùng rất nhiều hoa hái ở bãi sông, hoa củ ấu dưới nước, hoa cánh bướm bên bờ, bồ công anh trên bãi cỏ, cả mảng hoa Veronica ở góc tường…
Đặc biệt là hoa Veronica, loài hoa bò sát mặt đất, màu xanh da trời, nhưng chỉ cần chạm nhẹ là rụng. Hôm nay Dương Chính Tâm rảnh rỗi, đã lỡ tay chạm rụng hơn mười bông rồi!
Cậu ta quen loại hoa này nhất, mẹ cậu ta từng dùng nó để dán móng tay!
Giờ đây, những bông Veronica ấy được xếp chồng trên nền lá xanh, vậy mà vẫn chưa rụng bông nào!
…
Dương Chính Tâm tự nhận mình là một đấng nam nhi!
Ngoài những dịp lễ tết tặng hoa cho mẹ ra, chuyện yêu sớm trong lớp mà đem hoa tặng nhau, cậu ta luôn khinh thường!
Thế nhưng giờ phút này, nhìn giỏ hoa trong tay, không có lấy một bông hoa đắt tiền, cậu ta lại nhe răng cười tươi rói:
“Đẹp lắm! Tôi thích!”
Rồi nhân ánh hoàng hôn, cậu ta xoay giỏ hoa trái phải:
“Nhường chút, nhường chút, để tôi đăng vòng bạn bè khoe cái đã… À khoan, đừng đi xa nhé, lát nữa tụi mình chụp chung!”
Cậu ta chẳng khách sáo chút nào, lúc này còn lớn tiếng gọi xuống dưới lầu:
“Anh Lục! Anh Lục! Chụp giúp bọn em tấm ảnh được không?”
(*) Đông đạo chủ là một thành ngữ trong tiếng Hán, xuất xứ từ Tả Truyện · Hy Công năm thứ ba mươi thời Xuân Thu.
Thời Xuân Thu, đại phu nước Trịnh là Chúc Chi Vũ đi gặp Tần Mục Công, yêu cầu quân Tần dừng việc tấn công nước Trịnh. Nước Trịnh hứa sau này sẽ làm “chủ nhà trên con đường phía Đông”, tiếp đãi các sứ giả nước Tần qua lại. Vì Trịnh ở phía Đông nước Tần, nên gọi là “đông đạo chủ”. Thành ngữ này về sau dùng để chỉ chung người chủ tiếp đãi hoặc đãi tiệc.
Nói thật, phản ứng đầu tiên của cô là cũng tặng một miếng ngọc đeo cổ.
Trên cổ cô hiện giờ vẫn đang đeo miếng mặt dây hình quả đào xanh lục óng ánh, trong veo như ngọc, do Lục Xuyên tặng. Đeo mấy tháng nay, chất ngọc vốn đã ẩm nhuận như có keo, giờ lại càng như thể bao bọc một vũng nước bên trong.
Không giống loại phỉ thúy thông thường người ta hay nói tới “phát huỳnh quang, phát cương quang”, mà là thật sự giống như ôm trọn một vũng nước. Đó là biểu hiện của linh khí tụ lại bên trong, đeo lâu dài thì đúng là có tác dụng bồi dưỡng cơ thể.
Tặng cho Lục Xuyên một miếng cũng được dưỡng ra như vậy, không phải là không ổn.
Thậm chí, với người nhà cô cũng đã có kế hoạch sẵn.
Nhưng nếu ai cũng có, thì đem thứ đó ra làm quà lại có vẻ không đủ thành ý.
Hơn nữa, với năng lực hiện tại của cô, từ lúc chọn nguyên liệu đến lúc mang hàng về, cũng cần một khoảng thời gian. Mà chỉ còn hơn một tháng, không đủ để cô dưỡng ra được một miếng ngọc đạt tới trạng thái thật sự đặc biệt.
Huống chi, với con mắt của Lục Xuyên, đồ tốn bao nhiêu tiền thì đạt chất lượng ra sao, anh hiểu rõ trong lòng. Giao dịch châu báu xưa nay chỉ nghe nói người mua bị hớ, chứ chưa từng nghe người bán hồ đồ.
Dùng thứ đó để cho qua chuyện, thật sự là quá qua loa.
Cô nghĩ tới nghĩ lui — cổ tịch? Thứ đó kiếp trước cô có rất nhiều, nhưng bây giờ trong phòng chỉ còn tiểu thuyết với sách giáo khoa.
Đồ điện t.ử?
Lục Xuyên là người chưa bao giờ bạc đãi bản thân. Từ ăn uống, mặc, ở, đi lại hằng ngày, đều là trong phạm vi năng lực của anh mà chọn thứ thoải mái và phù hợp nhất.
Tống Đàm nhìn Lục Xuyên lúc này đang tỉa đợt hoa tàn đầu tiên của giàn hoa tuyết xanh, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng.
Dù hơn một tháng cũng hơi gấp, nhưng trong chuyện trồng trọt cô có vài thủ đoạn không tiện nói ra, mà Lục Xuyên thì biết rõ. Có thể làm được!
Cô vội vàng quay về phòng, lên mạng chuẩn bị.
Còn bên này, Trần Trì c.uối cùng cũng chờ tới giờ tan làm.
Bộ hộp mô hình mà Dương Chính Tâm tặng được cậu ta cẩn thận mang vào phòng, bàn còn lau đi lau lại mấy lần. Trần Khê bước vào nhìn thấy, cũng tò mò ngắm nghía một lượt:
“Cái này phải lắp theo bản vẽ đúng không? Có cần anh giúp không?”
Trần Trì lắc đầu dứt khoát:
“Không được không được, em nói với Kiều Kiều rồi, bọn em thi lắp với nhau! Nhưng hai ngày nay chưa lắp, hai ngày nay phải bồi Dương Chính Tâm chơi cùng, bọn em là chủ nhà, phải tiếp đãi cho tốt.”
Trần Khê hơi bất ngờ:
“Giờ em còn biết ‘chủ nhà’ nữa à?”
“Em biết chứ!” Trần Trì đắc ý nói: “Thầy Tần vừa kiểm tra xong bài của em, anh, anh có phải là không xem kỹ bài kiểm tra của em không?”
Thầy Tần cũng không yêu cầu mấy bài kiểm tra này phải có chữ ký phụ huynh gì, nhưng Trần Khê với Trần Trì trước kia không thường xuyên ở bên nhau, giờ vì muốn bồi dưỡng tình cảm, khó tránh việc hỏi han nhiều hơn. Chủ động xem bài của Trần Trì là do chính anh ta đề nghị.
Chỉ là trong những bài kiểm tra đó, phần lớn liên quan đến kiến thức văn, sử và các bài toán tổng hợp. Với một người trưởng thành mà ngay cả đọc đề cũng thấy mệt, kiến thức mỗi ngày đều trôi tuột khỏi đầu, anh ta rất nhanh đã không còn xem kỹ nữa.
Trần Khê buộc phải thừa nhận, bây giờ anh ta đã không còn năng lực đọc văn bản dài.
Tóm lại, thể diện của anh trai không thể mất.
Thế là anh ta hắng giọng:
“Anh đương nhiên là có xem rồi, vừa nãy chỉ là ngạc nhiên em lại nhớ được, nào, em nói cho anh nghe xem nghĩa là gì?”
Trần Trì cũng chưa có năng lực nhìn qua là nhớ, lúc này chỉ có thể lắp bắp nhớ được một phần:
“‘Chủ nhà’, xuất xứ từ thời Xuân Thu trong Tả Truyện, nói về chuyện khi đ.á.n.h trận, nước Trịnh với tư cách là chủ nhân trên con đường phía Đông, tiếp đãi sứ giả nước Tần…”
Trần Khê cũng không biết là đúng hay không.
Đây chính là ảnh hưởng của môi trường sống. Ai cũng biết “đông đạo chủ”(*) là chỉ chủ nhà có trách nhiệm tiếp đãi khách, nhưng xuất xứ và nội dung cụ thể thì lại không mấy người rõ.
Giờ Trần Trì có thể nhớ được chừng đó, đã giỏi hơn anh ta rồi. Dù nghe qua thì cũng nhớ chưa trọn vẹn…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng vì bản thân anh ta cũng không biết rõ, nên chỉ có thể nghiêm túc gật đầu. Đợi Trần Trì hò reo rồi nhanh ch.óng chạy đi xa, anh ta mới vội vàng lôi bài kiểm tra ra, đồng thời nhắn tin cho Tần Quân:
“Thầy Tần, giờ Trần Trì đã học tới kiến thức văn hóa cao sâu như vậy rồi sao?”
Tần Quân có chút ngạc nhiên, hỏi rõ đầu đuôi xong thì không nhịn được bật cười:
“Không đến mức khoa trương như vậy đâu. Chỉ là đôi khi trong sinh hoạt hằng ngày, các em nghe thấy những từ ngữ không hiểu, nếu hỏi tôi trong lớp thì tôi sẽ tiện thể giảng giải và để các em ghi nhớ luôn…”
“Hơn nữa, với Trần Trì và Kiều Kiều mà nói, có thể hiểu được lời người khác nói mới là quan trọng nhất. Anh đừng nghĩ đây là năng lực bẩm sinh. Trên thực tế, nếu anh ra xã hội giao tiếp nhiều năm hơn sẽ phát hiện, rất nhiều người thật ra không có khả năng hiểu lời người khác.”
Thao Dang
Điều này Trần Khê thật sự chưa từng để ý tới!
Thật hay giả vậy?
Tuy nhiên, Trần Trì có được dáng vẻ như bây giờ đều là công lao của thầy Tần, anh ta tuyệt đối không có ý nghi ngờ. Lúc này anh ta hỏi thêm về những sách giáo khoa, tài liệu mà Trần Trì sắp tới cần dùng, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì, đối mặt với giáo viên vẫn luôn có chút áp lực.
Còn Kiều Kiều và Dương Chính Tâm thì chụm đầu lại xem thêm một tập ‘Trung Hoa Tiểu Tử’. Hai đứa trên sân thượng vừa “hừ ha hắc” vừa khoa tay múa chân một hồi, lúc này mới nhìn thấy Trần Trì chạy từ xa lại.
Dương Chính Tâm nằm sấp trên lan can sân thượng, nhìn từ xa:
“Oa, anh ấy còn mang theo hoa nữa! Lãng mạn ghê!”
Kiều Kiều cũng ghé sang:
“Hoa gì thế? Không nhìn rõ.”
Trần Trì cao chân dài, lúc này một mạch chạy như bay tới, chỉ thấy được bó hoa ôm trong n.g.ự.c. Chưa kịp nhìn rõ chi tiết, cậu ta đã “thình thịch thình thịch” chạy lên lầu.
Lúc này, Dương Chính Tâm xoay người lại trên sân thượng, liền thấy Trần Trì đã đưa bó hoa trong n.g.ự.c tới trước mặt.
Mắt cậu ta không to, khuôn mặt hơi vuông, da lại khá ngăm.
Nhưng chỉ riêng sự chân thành và nhiệt tình toát ra từ thần sắc ấy, thì không có gương mặt tuấn tú nào có thể thay thế được.
Lúc này, Trần Trì thở hổn hển, nhưng vẫn đầy hào hứng nói:
“Dương Chính Tâm, tôi không có quà gì khác cho cậu, nên lúc tan làm, tôi đan cho cậu một cái giỏ hoa, trên tivi mọi người đều thích tặng cái này, cậu có thích không?”
Đó là một chiếc giỏ nhỏ tinh xảo, đan bằng cành liễu. Bên trong cắm một nhúm mầm cỏ trắng vừa già, cùng rất nhiều hoa hái ở bãi sông, hoa củ ấu dưới nước, hoa cánh bướm bên bờ, bồ công anh trên bãi cỏ, cả mảng hoa Veronica ở góc tường…
Đặc biệt là hoa Veronica, loài hoa bò sát mặt đất, màu xanh da trời, nhưng chỉ cần chạm nhẹ là rụng. Hôm nay Dương Chính Tâm rảnh rỗi, đã lỡ tay chạm rụng hơn mười bông rồi!
Cậu ta quen loại hoa này nhất, mẹ cậu ta từng dùng nó để dán móng tay!
Giờ đây, những bông Veronica ấy được xếp chồng trên nền lá xanh, vậy mà vẫn chưa rụng bông nào!
…
Dương Chính Tâm tự nhận mình là một đấng nam nhi!
Ngoài những dịp lễ tết tặng hoa cho mẹ ra, chuyện yêu sớm trong lớp mà đem hoa tặng nhau, cậu ta luôn khinh thường!
Thế nhưng giờ phút này, nhìn giỏ hoa trong tay, không có lấy một bông hoa đắt tiền, cậu ta lại nhe răng cười tươi rói:
“Đẹp lắm! Tôi thích!”
Rồi nhân ánh hoàng hôn, cậu ta xoay giỏ hoa trái phải:
“Nhường chút, nhường chút, để tôi đăng vòng bạn bè khoe cái đã… À khoan, đừng đi xa nhé, lát nữa tụi mình chụp chung!”
Cậu ta chẳng khách sáo chút nào, lúc này còn lớn tiếng gọi xuống dưới lầu:
“Anh Lục! Anh Lục! Chụp giúp bọn em tấm ảnh được không?”
(*) Đông đạo chủ là một thành ngữ trong tiếng Hán, xuất xứ từ Tả Truyện · Hy Công năm thứ ba mươi thời Xuân Thu.
Thời Xuân Thu, đại phu nước Trịnh là Chúc Chi Vũ đi gặp Tần Mục Công, yêu cầu quân Tần dừng việc tấn công nước Trịnh. Nước Trịnh hứa sau này sẽ làm “chủ nhà trên con đường phía Đông”, tiếp đãi các sứ giả nước Tần qua lại. Vì Trịnh ở phía Đông nước Tần, nên gọi là “đông đạo chủ”. Thành ngữ này về sau dùng để chỉ chung người chủ tiếp đãi hoặc đãi tiệc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









