Mọi người còn chưa kịp tiêu hóa hết nội dung lời mắng kia, đã bị hướng suy nghĩ khác kéo đi.

Bà Chu… hóa ra lại có tinh thần chính nghĩa như thế à? Ngay cả Tống Đàm cũng phải ngẩn người.

Đây là bà Chu đó nha!

Người mà ngay cả ăn cắp một cây cải cũng còn cãi ngược là tại người ta trồng không ngon ấy!

Giờ lại vì bênh vực ông Lý mà dám liều đầu độc người ta…

Chuyện này… chẳng lẽ là tình yêu sao?!

Ngô Lan thì sững sờ hơn nữa…

Thật lòng mà nói, với hiểu biết của bà về bà Chu, cái lý do “rảnh quá nên chán, muốn đầu độc cho vui để chọc tức người ta một phen” còn hợp tính cách bà ta hơn là “vì ông Lý mà bênh vực bất bình” ấy chứ!

Ngay cả mấy anh cảnh sát cũng ngơ ngác.

Họ từng đến xử lý mấy vụ cãi vã của bà ta. Hồi đó, chỉ cần có ông già nào đi ngang trước cửa nhà bà ta, bà ta liền bảo người ta để ý mình, cố tình đi qua để “tán tỉnh”…

Giờ lại hóa ra là... tình già dưới hoàng hôn?

Bà Chu vẫn vùng vẫy trong xe, c.h.ử.i rủa không ngừng.

Còn Tống Đàm thì bình tĩnh hơn hẳn, thong thả bước tới:

“Bà nói kỹ hơn xem nào?”

“Đúng rồi!” Ngô Lan cũng chớp mắt phản ứng lại: “Không thể nào bịa trắng trợn thế được chứ! Ai chiếm nhà, ai chiếm đất của ai? Chúng tôi làm ăn đường đường chính chính, tiền trả sòng phẳng, thế mà không gọi là tiền hả?!”

Mấy anh cảnh sát cũng chẳng ngăn, mắt mở to ra hóng.

Tống Tam Thành lập tức rút điện thoại:

“Khoan đã, nói từ từ! Tôi gọi Tiểu Lục lái xe đi đón ông Lý tới đây!”

Lỡ đâu hai người này cùng một phe, bắt gọn một thể cho tiện.

Tống Đàm thì nhớ ra:

“Còn cô gái ngoại tỉnh bị bắt cùng lúc với bà ấy… đang ở phòng bên cạnh.”

Trong khi đó, Trần Nguyên đã sao lưu xong video, đưa luôn USB cho cảnh sát.

Cảnh sát: …

Sao mấy người này làm việc nhanh mà chuyên nghiệp dữ vậy?

Cảm giác bản thân họ trông còn thiếu nghiệp vụ hơn!

Cửa phòng bên mở ra, cô gái kia đang ngồi chồm hổm, hai tay ôm gối, mặt đỏ bừng như lửa.

Khoảnh khắc cửa bật mở, cô ta há miệng, rồi chẳng nói chẳng rằng lao thẳng ra ngoài, nhưng bị Trần Nguyên đã chờ sẵn, đưa tay kéo ngược lại!

Cô gái khựng người.

Sau đó,”oa” một tiếng khóc òa lên:

“Tôi muốn đi vệ sinh mà…”

Nhưng Trần Nguyên không lơi tay.

Anh từng gặp nhiều kiểu người viện cớ trốn chạy rồi, đàn bà, ông già, con nít gì cũng có, nên anh ta càng siết c.h.ặ.t hơn, chuẩn bị khống chế và đẩy cô ta lên xe.

Đúng lúc ấy, Tống Đàm nói:

“Không sao, thả cô ấy ra đi, nhà vệ sinh ở đằng kia.”

Nhà xưởng có hai nhà vệ sinh nam – nữ tách biệt, cô gái kia chạy thẳng một mạch vào phòng nữ, rồi mãi chẳng thấy ra.

Cảnh sát nhìn nhau, lo lắng hỏi:

“Nhà vệ sinh đó có thể trèo ra sau không?”

Trèo kiểu gì được? Phía sau chính là tường sân, còn có mái che kín mít.

Tống Đàm lắc đầu:

“Không sao đâu, để cô ấy yên chút, chắc đang cần nhặt lại mặt mũi thôi.”

Cô nhìn một cái là biết, cô gái kia chắc chắn không phải đồng phạm, nhưng đã dính đến chuyện này thì cứ hỏi cho rõ ràng vẫn hơn.

Tiếng mắng của bà Chu trong xe vẫn không ngừng, chủ đề như trôi ngược về quá khứ mấy chục năm.

Từ chuyện “dâu tây chua năm xưa” đến “mùa hè con ngỗng c.ắ.n bà”, rồi lại quay sang c.h.ử.i Kiều Kiều vô liêm sỉ, dám nhìn trộm thân thể bà ta, sau đó lại vòng về nhà họ Tống “làm giàu kiểu địa chủ”, “áp bức ông Lý”…

Từng câu, từng chữ, đều là tình yêu nông thôn kiểu trừu tượng, vừa hỗn loạn vừa ly kỳ, khiến người nghe muốn cười mà không dám cười.

Cả đám người còn chưa kịp hoàn hồn vì màn cãi vã vừa rồi, thì lại bị cú “quay xe” của câu chuyện kéo thẳng sang hướng khác.

Đến ngay cả đầu bếp Tưởng cũng phải nhíu mày:

“Bà ta đây là… già rồi muốn tìm bạn đời à? Nhưng mà tìm ông Lý hả, e con trai ông ấy không chịu đâu…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng chưa chắc!

Bà Chu cả đời keo kiệt, nhỡ đâu còn cất được một mớ tiền riêng thì sao?

Lấy cha người ta rồi, về sau cũng coi như người trong nhà, kiếm cách moi chút tiền ra tiêu, cơ hội lớn đấy chứ!

Nếu con trai ông Lý mà có mặt ở đây, có lẽ còn gật đầu thay cha thật.

“Hít…!”

Mọi người hóng hớt mà phấn khích, quả dưa này càng ăn càng giòn!

Sao lại lôi cả Kiều Kiều vào nữa rồi?! Ai mà muốn nhìn cái bà hơn bảy mươi tuổi đó chứ!

Đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng xe gầm rú, bí thư Tiểu Chúc từ trấn vội vã quay về, cùng lúc Lục Xuyên lái xe chở ông Lý tới nơi.

Một trước một sau, tất cả đều tụ lại trước xưởng.

Giờ thì đủ mặt hết rồi.

Xe Lục Xuyên phóng nhanh, tuy quãng đường ngắn nhưng ông Lý vừa xuống xe vẫn còn choáng váng.

Đang đứng chưa vững thì nghe bà Chu gào trong xe: “Nhà họ Tống chiếm nhà cũ của ông rồi!”

“Hả?”

Ông Lý ngẩn người.

Thao Dang

Chiếm gì mà chiếm! Hồi đó người ta trả bao nhiêu tiền lớn như vậy mà!

Ngay cả mảnh núi hoang chẳng ai thèm của ông ta cũng được mua đắt gấp mấy lần.

Con trai ông ta lúc ấy vui đến mức ân cần với cha từng ly từng tí, còn xây cho ông ta căn nhà nhỏ mới tinh cơ mà!

Tuy rằng…

Ông Lý tuổi cao, nhiều chuyện không phải không hiểu, mà là không muốn nói ra, nhưng thật lòng ông ta cũng thấy mãn nguyện.

Bây giờ ông ta chỉ đi tuần quanh sau núi, rảnh thì chăm chút vườn tược, vừa có chút tiền lương nhỏ, lại vừa có việc làm, c.uộc sống thế này so ra với bao dân làng khác, ai mà chẳng ghen tị!

Sao lại bảo là”bị chiếm” được chứ?

Nhìn sắc mặt Tống Đàm lạnh lùng khó đoán, ông ta vội vàng cắt ngang lời bà Chu:

“Vớ vẩn! Chiếm cái gì mà chiếm! Tôi tự bán nhà, ai cướp của tôi đâu? Bà nói nhăng nói c.uội gì thế?!”

Ông già quay sang nhìn bí thư Tiểu Chúc đang đứng bên cạnh, càng tức thêm…

Chuyện ông ta không đóng bảo hiểm y tế nông thôn, cũng là bí thư giúp ông ta làm đấy chứ!

Bà Chu nói linh tinh như vậy, lỡ làm hỏng danh tiếng của ông ta, mai mốt nhờ bí thư việc gì người ta còn muốn giúp nữa không?!

Thế là ông ta cũng quát lên:

“Bà Chu, bà đừng nói bừa nữa! Bà nhàn quá nên bịa chuyện hại người! Lòng dạ độc ác!”

“Tôi ngày trước đi ngang ruộng nhà bà, bà nói tôi cố tình nhìn lén bà! Hừ, bà đúng là không biết xấu hổ!

Giờ tôi đâu còn sống gần nhà bà nữa, đừng có vu oan vạ họa cho tôi nữa!”

Đám đông hóng chuyện sôi sục hẳn lên!

Trời đất ơi, đúng kiểu tình yêu nông thôn ly kỳ cẩu huyết:

Bà Chu si tình mù quáng, vì yêu mà đầu độc, còn ông Lý thì một lòng cự tuyệt?

Phải nói, tình yêu này tuy trừu tượng, nhưng không thể nói là không có!

Nếu không phải vì”tình yêu”, thì bà ta làm thế để làm gì?

Ai ngờ bà Chu lại phát động tấn công không phân biệt:

“Phì! Cái đồ họ Lý! Ông nhát gan vô dụng, còn ra vẻ ta đây! Ông cứ bợ đ.í.t nhà họ Tống, nịnh hót đến mức mất cả mặt mũi!”

“Tưởng tôi không biết chắc? Con bò vàng của ông, có lấy tiền nhà họ Tống đâu, tự ông đem biếu không đấy!”

“Tôi ngày nào cũng ra bờ sông nhìn, c.uối cùng cũng thấy rõ con bò vàng đó!

Nếu không phải ông nịnh hót người ta, sao lại cho không như thế?

Bán đi cũng được mười mấy ngàn đấy nhé! Ông tưởng ai tin là ông tặng?

Ông đúng là đồ đàn ông vô dụng, nịnh người ta đến mức hèn hạ! Con bò tôi nhìn bao năm rồi, ông còn dám nói là không cố tình đến nhìn trộm tôi sao!

Sao không tặng tôi đi hả?!”

“Phì! Đồ đàn ông khốn nạn!”

Hai người, một già trong xe, một già ngoài cửa, c.h.ử.i nhau ầm trời, đến mức đám đông hóng chuyện ăn hết hai gói hạt dưa mà vẫn chưa dừng lại!

Râu ông Lý run run, tay chỉ thẳng vào bà ta, mắt trợn tròn như chuông đồng!

Còn bà Chu, chẳng hề sợ!

Hai tay bị còng nhưng vẫn dùng đôi chân gầy gò đạp rầm rầm vào cửa xe, khiến cảnh sát đứng bên chỉ biết nhíu mày.

Xe công vụ của người ta, mà bà ta đạp hỏng rồi ai đền đây trời?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện