Nói cũng lạ, rõ ràng vừa rồi bà Chu còn la hét ầm ĩ, làm loạn đến trời long đất lở, thế mà giờ đây lại ngồi rũ rượi trong phòng, im lặng không nói một lời, trên mặt cũng chẳng còn chút biểu cảm nào.

Chiếc áo khoác đang kéo dở cứ thế mở phanh, lộ ra bên trong là lớp áo hoa, bà ta cũng không có ý định kéo lại.

Mọi người nhìn nhau, đều nghẹn lời: giỏi thật, đúng là đang tiết kiệm sức để chờ cảnh sát đến rồi lại nổi loạn đây mà!

Chu Mao Trụ ngồi xổm ngoài hành lang, mặt không chút cảm xúc. Cô gái “tự ôn thi” nhìn ông ta hết lần này đến lần khác, c.uối cùng không nỡ, dù sao ông chú này ngày nào cũng chăm chỉ sao trà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô ta nhỏ giọng khuyên:

“Chú, nói với họ hàng một tiếng đi. Dù bà có phải ngồi tù thật, cũng chưa chắc ảnh hưởng gì đến tương lai của bọn trẻ đâu… Giờ tuyển công chức chỉ xét cha mẹ trực hệ thôi.”

Chu Mao Trụ lau mặt, khàn giọng:

“Cô à, tôi không hiểu lắm cái vụ thi công chức này, nhưng tôi nghe nói cạnh tranh dữ lắm, thi đỗ rồi còn phải công khai danh sách cho người ta xem, rồi khám sức khỏe nữa, cô nói xem, cùng điểm như nhau, nhà người ta trong sạch ngay ngắn, còn nhà mình dính một vụ như thế, có khi chỉ vì vậy mà bị loại, phải không?”

Cô gái “tự ôn thi” ngẩn ra, không biết trả lời thế nào.

Trong thời gian công khai kết quả, nếu có ai khiếu nại, tố cáo, thì kết quả sau đó thật khó mà nói được. Trong ngành này lại còn đủ kiểu”luật ngầm” chẳng tiện nhắc ra…

Cô ta chỉ có thể im lặng.

Chu Mao Trụ thật ra cũng khá bình tĩnh, dù sao bọn trẻ nhà ông ta cùng lắm cũng chỉ thi làm công chức ở thị trấn, được hay không cũng chẳng liên quan gì đến ông ta. Từ sau những chuyện của bà Chu, anh em trong nhà vốn đã xa cách từ lâu rồi.

Cái ông ta lo duy nhất là: ở nông thôn, gia phong và danh tiếng quan trọng hơn hết.

Giờ có một bà nội đi tù vì tội đầu độc, con trai ông ta — Chu Thiên Vũ — vốn đã lớn tuổi mà chưa cưới được vợ, sau này ai còn muốn giới thiệu cho nữa? Ông ta im lặng, ngồi xổm ở hành lang, rõ ràng chỉ có thể chấp nhận.



Cảnh sát thị trấn đến nhanh bất ngờ. Chưa đầy mười phút sau, một chiếc xe cảnh sát dừng ngay trước nhà xưởng. Ngô Lan và Tống Tam Thành hấp tấp chạy theo phía sau, còn chưa kịp xả giận thì cảnh sát đã được Trần Nguyên dẫn đi mở cửa phòng.

Nhìn thấy bộ dạng của bà Chu, hai cảnh sát không nói nhiều, lập tức lấy còng tay ra, trước đây những vụ cãi vã linh tinh, họ đã phải nương tay, chứ lần này là vụ trọng án đầu độc, chẳng bắt ngay thì đợi đến bao giờ?

Không còng nhanh, e là bà ta lại cởi áo, kéo quần, lăn lộn giữa đất, chẳng ai dám ra tay nữa!

Vừa hay, vừa khóa còng xong, như thể ấn nhầm công tắc kích hoạt, Tống Đàm còn chưa kịp tốt bụng kéo lại nút áo cho bà ta, thì bà Chu lập tức giãy giụa, miệng phun ra toàn những lời độc địa đã kìm nén bấy lâu:

“Đồ nhà họ Tống trời đ.á.n.h thánh vật! Chúng mày ức h.i.ế.p người cô quả! Chúng mày chẳng phải thứ tốt lành gì…#啊%&*#%...”

Những câu c.h.ử.i tục tĩu đến mức không lọt tai nổi, Ngô Lan giận điên lên, xông thẳng tới, túm cổ áo bà Chu, tát liền hai cái bốp bốp!

Đánh cho bà già lưng còng loạng choạng, ngã nhào xuống đất.

“Ối giời ơi!”

Thao Dang

Hai cảnh sát vội xông lên ngăn lại:

“Không được đ.á.n.h! Lỡ bà ta ngã gãy xương thì phiền lắm!”

Nhưng trong lúc họ còn nói, hai tay bị còng của bà Chu không thể chống trả, thế là lại thêm ba cái tát nữa!

Gương mặt nhăn nheo của bà ta nóng rát như lửa đốt, càng khiến cơn giận trong lòng bùng lên dữ dội hơn!

Ngay lúc đó, Trần Nguyên nghiêm túc nói:

“Còn một người nữa, bị giam ở phòng bên, là đồng phạm ngoại tỉnh. Hai người họ một trước một sau đi lên núi…”

Dãy nhà nhỏ bên xưởng vốn bỏ trống, tường mỏng, chẳng cách âm.

Hơn nữa, bà Chu làm ầm ĩ như thế, cô gái trẻ bị giữ ở phòng bên sớm đã hoảng sợ, dán tai lên cửa lắng nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giờ vừa nghe thấy hai chữ”đồng phạm”, toàn thân cô ta dựng hết lông tơ, rồi lập tức hét lên:

“Tôi không phải! Tôi không có! Tôi vô tội!!!”

c.uối cùng, cô lại nấc lên một tiếng, run rẩy lí nhí:

“Cho tôi đi vệ sinh được không…”

Thế nhưng, lời cô gái kia còn chưa dứt đã bị tiếng mắng c.h.ử.i như bão tố của bà Chu hoàn toàn lấn át, đến mức chẳng ai nghe được gì nữa. Cảnh sát cũng chẳng rảnh mà để ý đến “đồng phạm” kia, chỉ có thể kẹp c.h.ặ.t hai cánh tay bà Chu, xốc bổng bà ta lên giữa không trung.

Chỉ thấy đôi chân gầy gò của bà cụ vẫn vùng vẫy điên c.uồng, chẳng hiểu sức lực từ đâu ra, vậy mà khiến mấy người cảnh sát cũng phải toát mồ hôi vì giữ bà ta.

Ngay lúc đó, Ngô Lan chớp thời cơ, xông lên véo thật mạnh vào bắp đùi bà Chu một cái…

“Ao!!”

Tiếng c.h.ử.i rủa lập tức bị cắt ngang, bà Chu bị ấn thẳng vào trong xe cảnh sát. Lúc này, một viên cảnh sát mới quay đầu hỏi:

“Thuốc độc đâu rồi?”

“Tiện thể các người ở đây cử vài người, cùng lên đồn lấy lời khai cho rõ ràng.”

“Đừng có đi đồn nữa!”

Ngô Lan thở hổn hển, Tống Đàm đặt tay lên lưng bà, trong lòng bàn tay tụ một chút linh khí dịu nhẹ, vừa xoa vừa trấn an. Chỉ nghe Ngô Lan tức giận gào lên:

“Nhà tôi không dám nhận là người tốt gì, nhưng con bé Tống Đàm này vất vả kiếm tiền từng đồng, cả nhà lớn nhỏ ăn mặc sung túc, chưa nợ ai một xu! Trong làng ai cần giúp, chúng tôi đều giúp, mùa đông còn mang gạo, dầu, áo phao, quần bông phát cho từng nhà! Vậy mà bà ta lấy quyền gì mà bôi nhọ người khác như thế?!”

“Đến đây đi! Nói cho ra lẽ đi!”

“Giải thích rõ ràng tại chỗ này luôn! Chúng tôi bắt nạt ai? Có ai trong làng bị chúng tôi ức h.i.ế.p không?!”

Đầu bếp Tưởng cũng hùa theo:

“Đúng đấy! Người làm công ăn uống thịt cá hàng ngày, tôi nấu nướng đâu dám sơ sài một bữa, sao lại nói là bắt nạt người già cô đơn hả?!”

“Không làm rõ hôm nay, mai kia danh tiếng nhà chúng tôi còn giữ được sao!”

Trong lúc nói, càng lúc càng nhiều người tụ lại trước cửa. Những người đang làm ngoài ruộng cũng bỏ việc chạy tới hóng.

Đầu độc à!

Phải là thù sâu cỡ nào mới dám làm thế chứ!

Thêm vào đó là cái danh “bà Chu khét tiếng”, mấy bà thím trong làng cũng nhao nhao lên tiếng:

“Bà Chu, đừng có dựa hơi tuổi già mà nói càn, có bản lĩnh thì nói cho rõ coi!”

Năm nay nhờ nhà họ Tống, dân trong làng kiếm được không ít tiền. Ai cũng có tâm lý hóng chuyện nhưng không dám nói bậy, sợ lỡ miệng thì sau này người ta thuê người làm, hàng xóm ai cũng có việc, chỉ còn họ ngồi không, lúc nửa đêm chắc phải thở dài mà than.

Bà Chu bị đ.á.n.h cho một trận, lúc này hai má sưng đỏ bỏng rát! Bắp đùi thì đau âm ỉ, qua lớp quần dày vẫn rát đến phát run, không biết Ngô Lan vừa rồi bấm mạnh đến mức nào!

Còn cái con nhỏ Tống Đàm kia, cứ như yêu quái vậy, chẳng biết vừa rồi ấn trúng huyệt gì mà bà ta không nói được, cũng chẳng cử động nổi. Nếu không phải vậy, có khi giờ bà ta đã lật tung cả căn nhà này rồi!

Giờ, bà Chu nghiến răng, trừng mắt phun ra từng chữ độc địa:

“Phì! Cô tưởng tôi không biết hả! Cái nhà ông Lý và cả đồi trà đều bị nhà cô chiếm rồi, giờ ông ta phải ở túp lều, con bò vàng cũng bị các người dắt đi!”

“Tống Tam Thành, anh tưởng dân làng không biết à? Mọi người đều thấy hết đấy! Anh ức h.i.ế.p người già neo đơn, tôi mà chưa đầu độc c.h.ế.t anh là anh mạng lớn đấy! Bọn người lòng dạ đen tối như các người không đáng sống trên đời này!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện