Ta ngẩng mắt nhìn mẫu thân, bà tuy đang mỉm cười, nhưng nỗi lo trong mắt không thể giấu được ta.
Hai mươi năm trước, Bắc Cương khắc nghiệt giá lạnh, dị tộc lại làm loạn dữ dội, trong kinh không một ai dám nhận trách nhiệm.
Chỉ có một tiểu tướng đứng ra, dứt khoát dẫn ba nghìn binh sĩ tiến về phía Bắc.
Người đó chính là phụ thân.
Ông nói rằng tướng sĩ không phân cao thấp, đều gánh vác trọng trách hộ quốc như nhau.
Ăn mặc ở đi lại đều cùng binh sĩ, không hề có chút ngạo khí của quan kinh thành.
Phụ thân đã đ.á.n.h ra một khoảng trời riêng nơi biên cương.
Sau đó, con cháu Thẩm gia, không phân tuổi tác, không phân nam nữ, đều bị phụ thân đưa đến Bắc Cương rèn luyện.
Ngay cả muội muội nhỏ hơn ta ba tuổi cũng bị phụ thân dẫn ra chiến trường.
Duy chỉ có ta, vẫn luôn ở lại kinh thành, sống trong nhung lụa an nhàn.
Ta không trả lời câu hỏi của mẫu thân.
Ta đứng dậy, quay lưng về phía bà.
“Mẫu thân không cần trấn an con. Gần đây biên cương liên tiếp truyền về tin khẩn, e rằng chẳng bao lâu nữa lại bùng nổ chiến sự.”
Mẫu thân trầm mặc, ta lại tiếp tục nói:
“Mẫu thân, nếu chiến sự nổi lên, đến lúc ấy lương thảo do bệ hạ phê chuẩn, chúng ta tuyệt đối không được dùng.”
Mẫu thân kinh hãi, ta xoay người bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.
Dưới đại điện u ám, chỉ còn lại đôi mắt đỏ ngầu của ta.
3
Sai người lui hết những cung nhân đang trực, ta một mình đứng trước cửa sổ.
Dã tâm của Tiêu Hành, đã lộ ra ngay từ lần đầu Thẩm gia thất bại.
Chiến sự biên cương chỉ chực bùng nổ, lần này đại chiến do huynh trưởng ta làm chủ soái.
Thẩm gia lĩnh binh, bức ép quân địch liên tiếp bại lui.
Đợi khi Thẩm gia thừa thắng truy kích, xâm nhập sâu vào doanh trại địch, thì lương thảo lại chậm chạp không theo kịp.
Đợi đến khi quân tiếp tế tới nơi, thời cơ tốt nhất đã sớm trôi qua.
Huynh trưởng vì cẩn trọng vốn định hạ lệnh rút quân, nhưng lúc này binh sĩ trong quân bụng đau dữ dội, từng tốp lớn ngã xuống.
Quân địch thấy thế lập tức xoay chuyển cục diện suy bại, vây khốn ba vạn tướng sĩ của ta trong doanh trại địch.
Chính huynh trưởng đã tắm m.á.u c.h.é.m g.i.ế.c suốt hai ngày hai đêm, mới dẫn được ba nghìn tướng sĩ còn sót lại phá vòng vây.
Thẩm gia trấn thủ Bắc Cương hơn hai mươi năm, hiếm khi bại trận.
Nay trận đại bại này, cả nước ai oán đau thương.
Đợi khi huynh trưởng trở về kinh, huynh ấy lại không vào nhà, mà đứng ngay trước cửa phủ, cởi áo ngoài, mỗi bước một quỳ, từng bước dập đầu, cho đến trước long tọa thiên t.ử.
Thiên t.ử nổi giận, tra xét mới phát hiện lương thảo bị cắt xén thay thế qua từng tầng từng lớp, đến khi chuyển tới quân đội thì đã ẩm mốc biến chất hàng loạt.
Tiêu Hành nghiêm trị toàn bộ quan viên từng nhúng tay vào việc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, lá thu rơi rụng.
Quốc nạn trước mắt.
Tiêu Hành là quân vương một nước, cho dù có âm hiểm đến đâu, ta cũng không muốn dễ dàng tin rằng chuyện này có liên quan đến hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng quả thực từ ngày ấy trở đi, Tiêu Hành lấy danh nghĩa Thẩm gia không còn được lòng người, bắt đầu dần dần thu hồi binh quyền của Thẩm gia.
Còn hai mươi ba quan viên từng nhúng tay vào vụ việc, chỉ trong một đêm, cửu tộc bị diệt, không một ai sống sót.
Đầu ta nhất thời đau như muốn nứt ra.
Trong đại điện yên tĩnh, ta lại cảm thấy ồn ào đến lạ.
“Tiểu nha đầu đừng sợ, có phụ thân ở đây.”
“A tỷ, trên đường xuống Hoàng Tuyền đi chậm một chút, kiếp sau ta làm tỷ tỷ, tỷ làm muội muội, nhất định bảo vệ tỷ chu toàn.”
“Tiểu Như ở kinh thành chưa từng thấy m.á.u, lát nữa cứ nhắm mắt lại, có ca ca ở bên.”
“Tiêu Hành! Ngươi hao tâm tổn trí chiếm lấy Thẩm gia quân, ta xem ngươi làm sao phục chúng! Ta xem giang sơn của ngươi có thể ngồi vững được mấy ngày!”
Nước mắt trượt xuống, ngay lúc khóe mắt ta như sắp rách toạc, trước mắt dường như xuất hiện hai bóng người hư ảo.
Tiêu Hành che chở nữ t.ử trong lòng, dịu giọng nói:
“Nữ nhân trong hậu cung kẻ nào cũng chỉ biết lợi ích, bộ mặt cay nghiệt ấy thật khiến trẫm buồn nôn, chỉ có Chi Chi là khác, vẫn thuần khiết như thuở ấu thơ.”
Nữ t.ử trong lòng hắn trông có phần ngây dại, nàng giậm chân, bĩu môi nói:
“Thẩm Quý phi lại làm ra chuyện như thế, đồ xấu xa, cả nhà bọn họ đều là người xấu!”
Ta lao tới, muốn xé nát, vò vụn hai bộ mặt ấy.
Nhưng vừa khi ta đưa tay ra, tất cả âm thanh và ảo ảnh trong nháy mắt tan biến.
Ta mở mắt trên giường, nước mắt đã thấm ướt một mảng lớn chăn gấm.
Lần này, Thẩm gia tuyệt đối không thể bại.
Nếu lại giống bị Tiêu Hành từng tầng từng lớp làm suy yếu như kiếp trước, khi Tiêu Hành một lần nữa tàn sát các thế gia trong kinh thành, trên thế gian này sẽ không còn ai có thể kiềm chế được hắn nữa.
4
Vì chuyện của phụ thân, Tiêu Hành đã nhiều ngày không đến tẩm điện của ta.
Ta lại cảm thấy như vậy càng tốt, bằng không thì dù thế nào ta cũng không che giấu nổi hận ý trong mắt mình.
Buổi thỉnh an sáng nay, Ngụy Chiêu nghi đã nhận ra sự không vui của ta, nên cũng không tiếp tục bắt chuyện với ta nữa.
Nhưng lúc này trong điện lại chẳng hề yên tĩnh.
Giống hệt như kiếp trước.
Ta với thân phận là phi tần có địa vị cao nhất trong cung, thường xuyên phải xử lý những tranh cãi lớn nhỏ bị kéo tới trước mặt mình.
Nhận lấy chén trà do cung nữ dâng lên, ta ngước mắt nhìn các vị phi tần có mặt.
Trong buổi thỉnh an hôm nay, Khương Chi Chi vẫn rụt rè ngồi ở cuối đám đông.
Nhưng cho dù nàng ta không động đậy, vẫn luôn có kẻ thích lạnh lùng mỉa mai nàng ta mấy câu.
Hai mươi năm trước, Bắc Cương khắc nghiệt giá lạnh, dị tộc lại làm loạn dữ dội, trong kinh không một ai dám nhận trách nhiệm.
Chỉ có một tiểu tướng đứng ra, dứt khoát dẫn ba nghìn binh sĩ tiến về phía Bắc.
Người đó chính là phụ thân.
Ông nói rằng tướng sĩ không phân cao thấp, đều gánh vác trọng trách hộ quốc như nhau.
Ăn mặc ở đi lại đều cùng binh sĩ, không hề có chút ngạo khí của quan kinh thành.
Phụ thân đã đ.á.n.h ra một khoảng trời riêng nơi biên cương.
Sau đó, con cháu Thẩm gia, không phân tuổi tác, không phân nam nữ, đều bị phụ thân đưa đến Bắc Cương rèn luyện.
Ngay cả muội muội nhỏ hơn ta ba tuổi cũng bị phụ thân dẫn ra chiến trường.
Duy chỉ có ta, vẫn luôn ở lại kinh thành, sống trong nhung lụa an nhàn.
Ta không trả lời câu hỏi của mẫu thân.
Ta đứng dậy, quay lưng về phía bà.
“Mẫu thân không cần trấn an con. Gần đây biên cương liên tiếp truyền về tin khẩn, e rằng chẳng bao lâu nữa lại bùng nổ chiến sự.”
Mẫu thân trầm mặc, ta lại tiếp tục nói:
“Mẫu thân, nếu chiến sự nổi lên, đến lúc ấy lương thảo do bệ hạ phê chuẩn, chúng ta tuyệt đối không được dùng.”
Mẫu thân kinh hãi, ta xoay người bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.
Dưới đại điện u ám, chỉ còn lại đôi mắt đỏ ngầu của ta.
3
Sai người lui hết những cung nhân đang trực, ta một mình đứng trước cửa sổ.
Dã tâm của Tiêu Hành, đã lộ ra ngay từ lần đầu Thẩm gia thất bại.
Chiến sự biên cương chỉ chực bùng nổ, lần này đại chiến do huynh trưởng ta làm chủ soái.
Thẩm gia lĩnh binh, bức ép quân địch liên tiếp bại lui.
Đợi khi Thẩm gia thừa thắng truy kích, xâm nhập sâu vào doanh trại địch, thì lương thảo lại chậm chạp không theo kịp.
Đợi đến khi quân tiếp tế tới nơi, thời cơ tốt nhất đã sớm trôi qua.
Huynh trưởng vì cẩn trọng vốn định hạ lệnh rút quân, nhưng lúc này binh sĩ trong quân bụng đau dữ dội, từng tốp lớn ngã xuống.
Quân địch thấy thế lập tức xoay chuyển cục diện suy bại, vây khốn ba vạn tướng sĩ của ta trong doanh trại địch.
Chính huynh trưởng đã tắm m.á.u c.h.é.m g.i.ế.c suốt hai ngày hai đêm, mới dẫn được ba nghìn tướng sĩ còn sót lại phá vòng vây.
Thẩm gia trấn thủ Bắc Cương hơn hai mươi năm, hiếm khi bại trận.
Nay trận đại bại này, cả nước ai oán đau thương.
Đợi khi huynh trưởng trở về kinh, huynh ấy lại không vào nhà, mà đứng ngay trước cửa phủ, cởi áo ngoài, mỗi bước một quỳ, từng bước dập đầu, cho đến trước long tọa thiên t.ử.
Thiên t.ử nổi giận, tra xét mới phát hiện lương thảo bị cắt xén thay thế qua từng tầng từng lớp, đến khi chuyển tới quân đội thì đã ẩm mốc biến chất hàng loạt.
Tiêu Hành nghiêm trị toàn bộ quan viên từng nhúng tay vào việc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, lá thu rơi rụng.
Quốc nạn trước mắt.
Tiêu Hành là quân vương một nước, cho dù có âm hiểm đến đâu, ta cũng không muốn dễ dàng tin rằng chuyện này có liên quan đến hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng quả thực từ ngày ấy trở đi, Tiêu Hành lấy danh nghĩa Thẩm gia không còn được lòng người, bắt đầu dần dần thu hồi binh quyền của Thẩm gia.
Còn hai mươi ba quan viên từng nhúng tay vào vụ việc, chỉ trong một đêm, cửu tộc bị diệt, không một ai sống sót.
Đầu ta nhất thời đau như muốn nứt ra.
Trong đại điện yên tĩnh, ta lại cảm thấy ồn ào đến lạ.
“Tiểu nha đầu đừng sợ, có phụ thân ở đây.”
“A tỷ, trên đường xuống Hoàng Tuyền đi chậm một chút, kiếp sau ta làm tỷ tỷ, tỷ làm muội muội, nhất định bảo vệ tỷ chu toàn.”
“Tiểu Như ở kinh thành chưa từng thấy m.á.u, lát nữa cứ nhắm mắt lại, có ca ca ở bên.”
“Tiêu Hành! Ngươi hao tâm tổn trí chiếm lấy Thẩm gia quân, ta xem ngươi làm sao phục chúng! Ta xem giang sơn của ngươi có thể ngồi vững được mấy ngày!”
Nước mắt trượt xuống, ngay lúc khóe mắt ta như sắp rách toạc, trước mắt dường như xuất hiện hai bóng người hư ảo.
Tiêu Hành che chở nữ t.ử trong lòng, dịu giọng nói:
“Nữ nhân trong hậu cung kẻ nào cũng chỉ biết lợi ích, bộ mặt cay nghiệt ấy thật khiến trẫm buồn nôn, chỉ có Chi Chi là khác, vẫn thuần khiết như thuở ấu thơ.”
Nữ t.ử trong lòng hắn trông có phần ngây dại, nàng giậm chân, bĩu môi nói:
“Thẩm Quý phi lại làm ra chuyện như thế, đồ xấu xa, cả nhà bọn họ đều là người xấu!”
Ta lao tới, muốn xé nát, vò vụn hai bộ mặt ấy.
Nhưng vừa khi ta đưa tay ra, tất cả âm thanh và ảo ảnh trong nháy mắt tan biến.
Ta mở mắt trên giường, nước mắt đã thấm ướt một mảng lớn chăn gấm.
Lần này, Thẩm gia tuyệt đối không thể bại.
Nếu lại giống bị Tiêu Hành từng tầng từng lớp làm suy yếu như kiếp trước, khi Tiêu Hành một lần nữa tàn sát các thế gia trong kinh thành, trên thế gian này sẽ không còn ai có thể kiềm chế được hắn nữa.
4
Vì chuyện của phụ thân, Tiêu Hành đã nhiều ngày không đến tẩm điện của ta.
Ta lại cảm thấy như vậy càng tốt, bằng không thì dù thế nào ta cũng không che giấu nổi hận ý trong mắt mình.
Buổi thỉnh an sáng nay, Ngụy Chiêu nghi đã nhận ra sự không vui của ta, nên cũng không tiếp tục bắt chuyện với ta nữa.
Nhưng lúc này trong điện lại chẳng hề yên tĩnh.
Giống hệt như kiếp trước.
Ta với thân phận là phi tần có địa vị cao nhất trong cung, thường xuyên phải xử lý những tranh cãi lớn nhỏ bị kéo tới trước mặt mình.
Nhận lấy chén trà do cung nữ dâng lên, ta ngước mắt nhìn các vị phi tần có mặt.
Trong buổi thỉnh an hôm nay, Khương Chi Chi vẫn rụt rè ngồi ở cuối đám đông.
Nhưng cho dù nàng ta không động đậy, vẫn luôn có kẻ thích lạnh lùng mỉa mai nàng ta mấy câu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









