1
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra.
Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt.
Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta.
Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng.
“Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.”
“Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.”
Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
Hiện nay là năm thứ ba ta nhập cung, mấy ngày trước là lần tuyển tú thứ hai sau khi Tiêu Hành đăng cơ.
Khương Đáp ứng chính là được Tiêu Hành đón vào cung trong đợt tuyển tú lần này.
“Đã là phạm sai sót, loại thẻ bài là xong, cần gì phải lưu danh.”
“Thẩm tỷ tỷ, hà tất phải để tâm đến nàng ta…”
Thấy ta nhìn sang, Ngụy Chiêu nghi lập tức im bặt.
Quả thật, lúc này bàn đến những chuyện này không thích hợp.
Giờ đây trong hậu cung e là đã truyền khắp nơi, phụ thân ta hôm nay đã làm ầm ĩ một trận trên triều sớm.
Nguyên do cũng chẳng có gì khác.
Nửa giang sơn Tiêu gia là do Thẩm gia đ.á.n.h xuống.
Kinh thành trên dưới, ai mà không biết, nữ nhi Thẩm gia một khi nhập cung thì chính là nhắm thẳng đến ngôi hậu.
Năm đó Tiêu Hành gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, phong ta làm Quý phi, phụ thân đã rất bất mãn.
Huống chi là hiện tại.
Nhờ có kỵ binh Thẩm gia nhiều năm t.ử thủ biên cương, quốc gia mới ca múa thanh bình, thiên hạ thái bình.
Gần đây triều đình nhiều lần đề xuất việc lập hậu, nhưng đều bị Tiêu Hành qua loa gạt đi.
Phụ thân cảm thấy ta chịu uất ức, thế nào cũng không nuốt trôi cục tức này, cho nên mới ở triều sớm mỉa mai Tiêu Hành mấy câu.
Ta ngắm nghía quả nho trong tay, thần sắc không đổi.
Nghĩ tới nghĩ lui, e rằng Tiêu Hành đã bắt đầu dọn đường cho người trong lòng từ rất sớm rồi.
Tiêu Hành là thiếu niên thiên t.ử.
Hắn vẫn luôn chờ đến khi bản thân có thể đứng vững trong triều, mới đón người mà hắn ngày đêm mong nhớ về bên cạnh.
Nhưng Tiêu Hành à Tiêu Hành.
Nếu không phải phụ thân và huynh trưởng ta t.ử thủ nơi đất lạnh biên cương, đ.á.n.h cho quân địch liên tiếp bại lui.
Nếu không phải tổ phụ của Ngụy Chiêu nghi, Ngụy Thái phó, ở triều đình xoay xở trăm bề, bảo vệ tân đế, biện luận với quần thần.
Nếu không phải trong hậu cung có đến hơn mười gia tộc nữ quyến nâng đỡ.
Thì Tiêu Hành ngươi dựa vào đâu mà có thể trong vài năm ngắn ngủi đứng vững gót chân? Vậy mà hắn đã báo đáp thế nào?
“Nữ nhân trong hậu cung kẻ nào cũng ghen tuông, chỉ biết lợi ích, bộ mặt cay nghiệt ấy thật khiến trẫm buồn nôn.”
Ta lúc này chỉ cười lạnh.
Nhưng đây là hoàng cung, là nơi quyền lực giao phong, trong mắt Tiêu Hành lại biến thành chốn nữ nhân tranh sủng ghen ghét lẫn nhau.
Giờ nghĩ lại, Tiêu Hành căn bản không xứng làm quân vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn cho ta tám năm độc sủng.
Mà ta dưới vinh sủng ấy, minh thương ám tiễn chưa từng ngừng.
Khi ta mất đi đứa con thứ hai.
Tiêu Hành nói nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ta.
Nhưng từ ngày ấy trở đi, kinh thành dậy lên mưa m.á.u gió tanh.
Hắn thu hết thế lực các gia tộc của những nữ nhân kia vào tay, ép cho gia tộc bọn họ diệt vong, nhà tan cửa nát.
Chỉ trong vài năm, hậu cung kẻ thì điên, kẻ thì ngốc.
Năm thứ bảy ta nhập cung, ta gánh chịu oán hận khắp kinh thành.
Ai ai cũng gọi ta là yêu phi, xúi giục bệ hạ tàn sát các thế gia quan lại trong kinh thành, chỉ cho phép một Thẩm gia độc tôn.
Sự thái bình dưới sự che chở của Thẩm gia không còn nữa.
Nhất thời, ta và Thẩm gia phía sau ta trở thành cái đích cho toàn bộ quan viên trong thiên hạ công kích.
Ngày Ngụy gia thất thế, Ngụy Thái phó đập đầu vào trụ triều tự tận, sự oán hận của triều đình đối với Thẩm gia đạt đến đỉnh điểm.
Thẩm gia gánh chịu toàn bộ hậu quả ác độc của Tiêu Hành, trong chốc lát đại cục sụp đổ.
Tiêu Hành dùng tám năm, cuối cùng cũng lật đổ được chúng ta.
Hắn diệt sạch hậu cung, nhường chỗ cho người trong lòng.
Một chiêu này của hắn, nhất tiễn song điêu, vừa âm hiểm, vừa độc ác.
Ngày nữ t.ử Khương gia đăng vị, hậu cung một mảnh tiêu điều, không còn ai có tâm trí tranh đấu.
Trong cung yên ả như nước lặng, người người đều nói tân Hoàng hậu mang lại sự hòa thuận cho hậu cung, trở thành một giai thoại đẹp nơi kinh thành.
Còn những nữ nhân điên dại ngu ngốc kia, dưới ánh hào quang của hai người bọn họ, héo úa rồi c.h.ế.t dần trong tường cung.
Nghĩ đến đây, ta đưa quả nho vào miệng.
Thịt quả chua ngọt, nhưng ta lại nếm ra trong đó một chút đắng chát.
Tiêu Hành ngụy trang rất giỏi.
Ngay từ đầu, ta cũng từng cho rằng, đối với hắn ta là người khác biệt.
Ta hơi nghiêng đầu.
Ngụy Chiêu nghi thấy vậy liền ghé tai lại gần.
“Bổn cung đã lâu chưa gặp người nhà, muốn mời mẫu thân vào cung trò chuyện, phiền Tiểu Ngụy đại nhân sắp xếp một chút, làm phiền Ngụy muội chuyển lời giúp ta.”
Ngụy Chiêu nghi thoáng sững người, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
2
Mẫu thân hôm sau liền vào cung.
Bà vốn cho rằng ta mời bà nhập cung là vì chuyện phụ thân làm ầm ĩ trên triều.
Nhưng sau khi gặp mặt, ta lại chậm chạp mãi không mở lời.
Một lúc lâu sau, ta mới khẽ nói:
“Làm phiền mẫu thân vào cung vào lúc này, mong mẫu thân lượng thứ. Dạo gần đây đệ đệ và các muội muội có được bình an không?”
Ánh mắt mẫu thân dịu lại, bà gật đầu.
“Có huynh trưởng con ở trong doanh trại quản giáo ràng buộc, bọn chúng tự nhiên là sinh long hoạt hổ. Như Nhi, trái lại là con, sao dạo này lại gầy đi nhiều thế?”
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra.
Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt.
Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta.
Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng.
“Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.”
“Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.”
Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
Hiện nay là năm thứ ba ta nhập cung, mấy ngày trước là lần tuyển tú thứ hai sau khi Tiêu Hành đăng cơ.
Khương Đáp ứng chính là được Tiêu Hành đón vào cung trong đợt tuyển tú lần này.
“Đã là phạm sai sót, loại thẻ bài là xong, cần gì phải lưu danh.”
“Thẩm tỷ tỷ, hà tất phải để tâm đến nàng ta…”
Thấy ta nhìn sang, Ngụy Chiêu nghi lập tức im bặt.
Quả thật, lúc này bàn đến những chuyện này không thích hợp.
Giờ đây trong hậu cung e là đã truyền khắp nơi, phụ thân ta hôm nay đã làm ầm ĩ một trận trên triều sớm.
Nguyên do cũng chẳng có gì khác.
Nửa giang sơn Tiêu gia là do Thẩm gia đ.á.n.h xuống.
Kinh thành trên dưới, ai mà không biết, nữ nhi Thẩm gia một khi nhập cung thì chính là nhắm thẳng đến ngôi hậu.
Năm đó Tiêu Hành gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, phong ta làm Quý phi, phụ thân đã rất bất mãn.
Huống chi là hiện tại.
Nhờ có kỵ binh Thẩm gia nhiều năm t.ử thủ biên cương, quốc gia mới ca múa thanh bình, thiên hạ thái bình.
Gần đây triều đình nhiều lần đề xuất việc lập hậu, nhưng đều bị Tiêu Hành qua loa gạt đi.
Phụ thân cảm thấy ta chịu uất ức, thế nào cũng không nuốt trôi cục tức này, cho nên mới ở triều sớm mỉa mai Tiêu Hành mấy câu.
Ta ngắm nghía quả nho trong tay, thần sắc không đổi.
Nghĩ tới nghĩ lui, e rằng Tiêu Hành đã bắt đầu dọn đường cho người trong lòng từ rất sớm rồi.
Tiêu Hành là thiếu niên thiên t.ử.
Hắn vẫn luôn chờ đến khi bản thân có thể đứng vững trong triều, mới đón người mà hắn ngày đêm mong nhớ về bên cạnh.
Nhưng Tiêu Hành à Tiêu Hành.
Nếu không phải phụ thân và huynh trưởng ta t.ử thủ nơi đất lạnh biên cương, đ.á.n.h cho quân địch liên tiếp bại lui.
Nếu không phải tổ phụ của Ngụy Chiêu nghi, Ngụy Thái phó, ở triều đình xoay xở trăm bề, bảo vệ tân đế, biện luận với quần thần.
Nếu không phải trong hậu cung có đến hơn mười gia tộc nữ quyến nâng đỡ.
Thì Tiêu Hành ngươi dựa vào đâu mà có thể trong vài năm ngắn ngủi đứng vững gót chân? Vậy mà hắn đã báo đáp thế nào?
“Nữ nhân trong hậu cung kẻ nào cũng ghen tuông, chỉ biết lợi ích, bộ mặt cay nghiệt ấy thật khiến trẫm buồn nôn.”
Ta lúc này chỉ cười lạnh.
Nhưng đây là hoàng cung, là nơi quyền lực giao phong, trong mắt Tiêu Hành lại biến thành chốn nữ nhân tranh sủng ghen ghét lẫn nhau.
Giờ nghĩ lại, Tiêu Hành căn bản không xứng làm quân vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn cho ta tám năm độc sủng.
Mà ta dưới vinh sủng ấy, minh thương ám tiễn chưa từng ngừng.
Khi ta mất đi đứa con thứ hai.
Tiêu Hành nói nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ta.
Nhưng từ ngày ấy trở đi, kinh thành dậy lên mưa m.á.u gió tanh.
Hắn thu hết thế lực các gia tộc của những nữ nhân kia vào tay, ép cho gia tộc bọn họ diệt vong, nhà tan cửa nát.
Chỉ trong vài năm, hậu cung kẻ thì điên, kẻ thì ngốc.
Năm thứ bảy ta nhập cung, ta gánh chịu oán hận khắp kinh thành.
Ai ai cũng gọi ta là yêu phi, xúi giục bệ hạ tàn sát các thế gia quan lại trong kinh thành, chỉ cho phép một Thẩm gia độc tôn.
Sự thái bình dưới sự che chở của Thẩm gia không còn nữa.
Nhất thời, ta và Thẩm gia phía sau ta trở thành cái đích cho toàn bộ quan viên trong thiên hạ công kích.
Ngày Ngụy gia thất thế, Ngụy Thái phó đập đầu vào trụ triều tự tận, sự oán hận của triều đình đối với Thẩm gia đạt đến đỉnh điểm.
Thẩm gia gánh chịu toàn bộ hậu quả ác độc của Tiêu Hành, trong chốc lát đại cục sụp đổ.
Tiêu Hành dùng tám năm, cuối cùng cũng lật đổ được chúng ta.
Hắn diệt sạch hậu cung, nhường chỗ cho người trong lòng.
Một chiêu này của hắn, nhất tiễn song điêu, vừa âm hiểm, vừa độc ác.
Ngày nữ t.ử Khương gia đăng vị, hậu cung một mảnh tiêu điều, không còn ai có tâm trí tranh đấu.
Trong cung yên ả như nước lặng, người người đều nói tân Hoàng hậu mang lại sự hòa thuận cho hậu cung, trở thành một giai thoại đẹp nơi kinh thành.
Còn những nữ nhân điên dại ngu ngốc kia, dưới ánh hào quang của hai người bọn họ, héo úa rồi c.h.ế.t dần trong tường cung.
Nghĩ đến đây, ta đưa quả nho vào miệng.
Thịt quả chua ngọt, nhưng ta lại nếm ra trong đó một chút đắng chát.
Tiêu Hành ngụy trang rất giỏi.
Ngay từ đầu, ta cũng từng cho rằng, đối với hắn ta là người khác biệt.
Ta hơi nghiêng đầu.
Ngụy Chiêu nghi thấy vậy liền ghé tai lại gần.
“Bổn cung đã lâu chưa gặp người nhà, muốn mời mẫu thân vào cung trò chuyện, phiền Tiểu Ngụy đại nhân sắp xếp một chút, làm phiền Ngụy muội chuyển lời giúp ta.”
Ngụy Chiêu nghi thoáng sững người, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
2
Mẫu thân hôm sau liền vào cung.
Bà vốn cho rằng ta mời bà nhập cung là vì chuyện phụ thân làm ầm ĩ trên triều.
Nhưng sau khi gặp mặt, ta lại chậm chạp mãi không mở lời.
Một lúc lâu sau, ta mới khẽ nói:
“Làm phiền mẫu thân vào cung vào lúc này, mong mẫu thân lượng thứ. Dạo gần đây đệ đệ và các muội muội có được bình an không?”
Ánh mắt mẫu thân dịu lại, bà gật đầu.
“Có huynh trưởng con ở trong doanh trại quản giáo ràng buộc, bọn chúng tự nhiên là sinh long hoạt hổ. Như Nhi, trái lại là con, sao dạo này lại gầy đi nhiều thế?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









