Suốt cả buổi chiều hôm đó, con trăn khổng lồ cứ lăn lộn trong cơn đau đớn tột cùng.

Tiết Cương khi thì ngồi xổm bên cạnh quan sát nó, khi thì tìm vài cọng rễ cỏ nhai tạm để lót cái dạ dày đang trống rỗng.

Mãi cho đến khi vầng trăng khuyết treo cao, ánh trăng bàng bạc rủ xuống, dường như nó mới khá hơn một chút. Nó khó nhọc trườn về phía trước, dẫn cậu đến một hang đá kín đáo.

Tiết Cương nhỏ bé lững thững bước theo sau. Con trăn từ sâu trong hang, phía dưới đống cành củi, lôi ra xác một con lợn rừng. Nó c.ắ.n đứt một cái chân trước ném cho cậu, phần còn lại thì nuốt chửng vào bụng.

Cái chân lợn rừng đầy m.á.u với lớp lông dài tanh hôi, Tiết Cương lấy ngón tay ấn thử, lớp da vừa cứng vừa dày khiến cậu hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Sau một hồi lưỡng lự suy tính, cuối cùng cậu cũng nghĩ ra cách. Cậu ra ngoài hang tìm một mảnh đá sắc nhọn giữa đống đá vụn, khó khăn lắm mới rạch được lớp da ngoài, rồi bắt chước dáng vẻ của con trăn, nhét từng miếng thịt đỏ vào miệng, nén cơn buồn nôn để nuốt từng miếng một.



Tiếng chuông vang lên, đã đến giờ tan học.

Đám trẻ trong trường trấn lục tục chạy ra ngoài, trong đó có một cậu bé tóc tai dài thượt bẩn thỉu, đeo một chiếc túi chéo, khắp người tỏa ra mùi hôi hám, dáng vẻ u ám và lầm lì.

Những đứa trẻ khác nhặt sỏi ném vào người cậu, cười nhạo: "Tiết quái nhân, Cương quái nhân, kẻ quái dị chính là Tiết Cương!"

"Đánh nó đi! Thối c.h.ế.t đi được!"

"Đồ quái t.h.a.i không cha không mẹ, nghe nói nhà mày ở trong hang núi à?"

"Ha ha ha ha!"

Tiết Cương dùng cặp sách che mặt, nhanh ch.óng chạy trốn. Tiếng cười nhạo sắc lẹm sau lưng khiến trái tim non nớt của cậu ngày càng trở nên chai sạn.

Cậu băng qua bãi cỏ ướt và rừng cây để về hang đá quen thuộc. Sau vài năm, trong hang không còn vẻ trống trải, tanh hôi như hồi đầu mà đã có thêm hơi người. Trong đó có một tấm phản gỗ ghép làm giường, chăn nệm rách nát, một chiếc nồi sắt và cả một chiếc bàn gỗ cũ để làm bài tập.

Đã quá quen với bóng tối, Tiết Cương quẹt diêm thắp nến trên bàn, tháo cặp sách, lôi vở ra bắt đầu làm bài.

Chẳng biết viết được bao lâu, bên ngoài trời đã tối mịt, tiếng trườn sột soạt nặng nề vang lên. Một con trăn lớn bò vào hang, ném xuống xác một con sói xám đã c.h.ế.t cứng đầy m.á.u. Thân hình trơn láng của nó cuộn lại, thè chiếc lưỡi dài ra.

"Đừng giục, viết nốt dòng này rồi ăn."

Tiết Cương nắn nót viết xong bài tập, thành thục dùng chiếc rìu treo trên vách xẻ thịt con sói, lấy phần thịt mềm, còn phần da lông thì định bụng phơi khô để mang vào làng đổi lấy ít gạo.

Cậu dùng củi khô nhóm lửa, dùng cành cây tươi xiên thịt sói, cẩn thận rắc ít muối rồi hơ trên ngọn lửa. Ánh lửa sáng rực và nóng bỏng khiến con trăn không thoải mái, nó bò ra phía sau, cuộn mình trên đống đá vụn nghỉ ngơi. Những hoa văn vằn vện trước kia giờ đây toát lên một vẻ yêu dị rực rỡ khác thường, giữa đỉnh đầu nổi lên một cục u nhỏ, dường như đang ấp ủ một thứ gì đó thần bí phi thường.

Ăn thịt xong, Tiết Cương uống ít nước suối rồi viết nốt phần bài tập còn lại. Dù thời bấy giờ khắp nơi đều tuyên truyền việc ăn chín uống sôi, nhưng một đứa trẻ như cậu hàng ngày thời gian và sức lực có hạn, không thể nào nhặt đủ củi để đun nước. Duy trì được lửa đỏ cho ba bữa cơm mỗi ngày đã là cực hạn rồi.

Đồ đạc trong nhà đều do Tiết Cương dùng đồ rừng mà con trăn mang về để đổi lấy, bao gồm cả tiền học phí. Con trăn không biết nói, sự giao tiếp giữa cả hai rất đơn giản: Cách vài ngày nó lại mang về đủ loại thú rừng, cậu ăn một phần, bán một phần, tự chăm sóc bản thân.

Trước kia có một gã du đãng trong làng nảy lòng tham vì thấy họ luôn có đồ rừng để bán, hắn lén mò đến cửa hang, lúc về thì đã hóa điên dại. Từ đó, trong làng không còn ai dám bén mảng đến đó nữa, nhưng những lời đồn thổi ác ý thì ngày một nhiều thêm. Không một người lớn nào cho phép con cái đến gần cậu, càng không ai chơi với cậu.

Ngày tháng dần trôi, Tiết Cương cũng lớn lên từng ngày. Dù cuộc sống bấp bênh, bệnh vặt liên miên nhưng cũng không có gì đáng ngại.

Năm ấy, Tiết Cương trúng tuyển đại học với thành tích xuất sắc. Cậu từ chối những người dân làng định dùng trứng gà, vải mới và phiếu thịt để đổi lấy tờ giấy gọi nhập học của mình. Cậu đến mộ mẹ bái biệt, rồi trở về nói với con trăn rằng mình sẽ lên tỉnh học.

Hơn mười năm trôi qua, cục u trên đầu con trăn đã lờ mờ thấy dấu vết của một chiếc sừng nhọn. Có lần trên đường đi học về, Tiết Cương nghe người già trong làng kể chuyện, nói rằng rắn muốn hóa rồng phải hóa thành giao trước, mà giao thì đầu mọc sừng nhọn. Có lẽ giờ đây nó đã có thể gọi là "bán giao" rồi.

Tuy nhiên, ngoài việc hiểu tiếng người, bình thường nó chẳng thể hiện phép thuật thần thông gì, ngoại trừ khoảnh khắc kinh hồng hóa thành người năm xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe lời từ biệt của cậu, thân hình đang cuộn thấp của con trăn vươn ra, cái đầu ngẩng cao, đôi mắt như hai chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ nhìn cậu chằm chằm. Trước ánh mắt kinh ngạc của Tiết Cương, bóng dáng ấy vặn vẹo biến hóa thành một bóng người vạm vỡ, y hệt như nhiều năm về trước, tiến lại nắm lấy tay cậu.

Cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn tay khiến Tiết Cương bất giác né tránh.

Cậu thực sự cảm nhận được "tình yêu" từ cái nắm tay ấy. Sự phi lý này khiến cậu quay lưng đi thu dọn đồ đạc: "Giờ ngươi lại biến được thành người rồi à? Biến thành người không đau sao?"

Không ai trả lời, vì nó không thể dùng ngôn ngữ để đáp lại.

Tiết Cương đã quen với việc "tự nói tự nghe" như thế. Cậu vốn định mượn cớ này để cắt đứt quan hệ với nó, không ngờ những ngày sau đó con trăn không biến lại nguyên hình nữa mà cứ giữ mãi dáng người, và có vẻ cũng không gặp vấn đề gì lớn. Nó đang dùng cách riêng của mình để bày tỏ tâm nguyện của nó.

Để không lỡ ngày nhập học, Tiết Cương xuất phát trước nửa tháng. Cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại mua thêm một tấm vé tàu, dắt theo một "con trăn tinh" hóa người lên tỉnh học đại học.

Họ mua loại vé đứng rẻ tiền nhất, không có chỗ ngồi. Lúc mệt thì ngồi xổm ở lối đi chật hẹp hoặc đoạn nối giữa hai toa tàu, nơi đó đầy rẫy những người nghèo khổ như họ. Thi thoảng có vài người sành điệu mặc quần jeans, áo sơ mi hoa, vest độn vai đi qua với vẻ mặt thượng đẳng. Trong toa tàu nồng nặc mùi hôi chân, mùi t.h.u.ố.c lá và mùi mồ hôi.

Đám đông chen chúc khiến con trăn - vốn chưa từng tiếp xúc với con người - trở nên cực kỳ căng thẳng. Sau một ngày một đêm, cuối cùng họ cũng đến tỉnh lỵ, lúc này trường vẫn chưa khai giảng.

Tiếc tiền không dám vào nhà khách, cũng chẳng có tiền thuê nhà, họ tìm một gầm cầu đổ nát, dọn dẹp qua loa làm chỗ trú chân. Dưới gầm cầu còn có nhiều người khác giống họ, có người lang thang, có người ở tạm, tóm lại đều là những kẻ tứ cố vô thân.

Đêm xuống, dưới gầm cầu vừa ẩm vừa lạnh, chiếc chăn bông rách nát chẳng thể chống lại cái rét cắt da. Chiếc chăn duy nhất được đắp trên người Tiết Cương, cậu trằn trọc trong gió lạnh, quay người lại thấy bóng dáng vạm vỡ đang nằm trước mặt mình. Cơ thể to lớn ấy chắn gần hết những cơn gió lùa, không một mảnh chăn che thân, cứ thế nằm tiêu điều trên tấm chiếu cỏ.

Cậu lại quay lưng đi.

Hôm sau, Tiết Cương quyết định tìm việc làm kiếm tiền trước khi nhập học, nếu không cứ ngồi ăn không ngồi rồi thì chút tiền tiết kiệm ít ỏi của cậu sẽ chẳng thấm vào đâu. Thời buổi kinh tế mở cửa, nhiều người bạo dạn đã bắt đầu tự buôn bán.

Sau khi lượn lờ một vòng quanh thành phố, Tiết Cương dùng tiền hỏi thăm được một mối hàng nhỏ từ một người bán băng đĩa. Cậu dùng số vốn cuối cùng mua vài chiếc quần jeans ống loe rồi ra trước cửa bách hóa tổng hợp - nơi đông người qua lại nhất - để bày sạp. Quần jeans ống loe là hàng bán chạy, cộng thêm đầu óc cậu nhạy bén, hễ khách nào mua hàng cậu đều tặng thêm nửa nắm hạt dưa hoặc một viên kẹo. Thời buổi vật tư khan hiếm, đồ tặng tội gì không lấy, thế nên hàng bán rất nhanh. Lợi nhuận tuy không nhiều nhưng cậu đã nhìn thấy cơ hội làm ăn.

Tối đến, Tiết Cương mua ít đồ ăn rồi định bụng về gầm cầu. Một bóng người vạm vỡ quen thuộc với dáng đi vụng về kỳ quái tiến lại, đưa cho cậu một giỏ đầy cá. Chính là con trăn mà ban ngày cậu để lại dưới gầm cầu trông đồ.

"Ngươi bắt à?" Tiết Cương hơi ngạc nhiên, rồi sau đó lại thấy bình thường. Cậu cứ ngỡ con trăn tinh này sẽ lạc lõng giữa thế giới loài người, chẳng biết làm gì, mà quên mất rằng chính mình ngày xưa cũng là do nó nuôi lớn.

Cậu biết gần gầm cầu có một hố nước chảy, nghe nói trong đó có rất nhiều cá, nhưng vì hố nước trơn trượt vô cùng và sâu không thấy đáy nên những người khác dưới gầm cầu chỉ dám nhìn thèm thuồng chứ không dám xuống. Trước đó đã có vài người xuống, cá không bắt được mà người thì suýt chẳng lên nổi.

"Người thân này của cậu giỏi thật đấy, xuống nước như vào nhà mình vậy, bọn tôi còn chưa kịp nhìn rõ đã bắt được mấy con rồi!" Đám du đãng lang thang bên cạnh cười hì hì nịnh bợ, xoa tay nuốt nước miếng: "Cá nhiều thế này hai người chắc chẳng ăn hết đâu, chia cho bọn tôi vài con đi!"

Nếu người phụ nữ bắt cá này mà gầy gò một chút, bọn chúng đã lao lên cướp rồi, nhưng khổ nỗi bà ta vai u thịt bắp, thể hình lực lưỡng, vả lại lúc ban ngày mới bắt được cá xong, bà ta liền nhét thẳng vào miệng nuốt chửng, không rơi một giọt m.á.u, khiến mấy kẻ trên bờ da đầu tê rần, chẳng dám bắt chuyện. Giờ vì đói quá không chịu nổi, thấy chàng thanh niên trẻ mới về trông gầy gò thư sinh dễ nói chuyện nên mới tới lân la xin xỏ.

Tiết Cương từ nhỏ đã độc lai độc vãng, quen bị người đời hắt hủi nên hiểu rõ sự ác ý của con người, vả lại bản tính cậu vốn lạnh lùng ích kỷ, chẳng màng đến sống c.h.ế.t của bọn họ.

Cậu từ chối giỏ cá con trăn đưa tới, lôi chiếc bánh trong bọc giấy dầu ra nhai: "Cá thì ngươi cứ ăn đi, ta có đồ ăn rồi." Cậu chẳng thèm đoái hoài đến mấy gã du đãng kia.

Đám du đãng nổi đóa định gây sự, nhưng nhìn thấy người đàn bà kia đang túm lấy từng con cá nuốt chửng vào bụng, sợ đến mức suýt tè ra quần, hai chân nhũn ra vội vàng tự cút xéo.

Tiết Cương hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt quái dị của những người xung quanh, cậu đã lớn lên trong những ánh nhìn như thế từ nhỏ.

Những ngày sau đó, Tiết Cương nhờ buôn quần jeans mà kiếm được một món hời nhỏ, thuê được một căn nhà bé ở ngoài. Không lâu sau trường khai giảng, cậu vừa đi học vừa tiếp tục công việc kinh doanh, học được cách quản lý trong quá trình lăn lộn ngoài đời.

Con trăn cũng bắt đầu học cách hòa nhập vào xã hội loài người. Có đôi khi cậu về nhà ngạc nhiên thấy nó đang mặc tạp dề chuẩn bị bữa tối cho mình, hệt như khoảng thời gian trong căn nhà cũ nhiều năm về trước, mẹ Tiết mặc tạp dề nấu cơm cho cậu giữa khói bếp ấm áp.

Xuân qua thu tới. Lại vài năm nữa trôi qua.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện